Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lưu Công Kỳ Án – Chương 20

Lưu Công Kỳ Án

Tác giả: Ông Văn Tùng
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lưu đại nhân đang buồn bục trong lòng, chợt nghe dãy bàn phía tây có người nói. Đại nhân đưa mắt nhìn sang, thì ra hai người ngồi đối diện nhau uống rượu nói chuyện phiếm.

Người ngồi phía bắc tuổi độ ba tư, ba nhăm, người ngồi phía nam, tuổi tác chỉ độ hai bảy, hai tám, xem ra bọn họ đã có phần say. Người ngồi bên phía bắc nói với người trẻ tuổi ngồi ở phía nam rằng:

- Lão thất, có chuyện này, không biết người có biết không?

Người ngồi bên phía nam hỏi ngay:

- Chuyện gì vậy?

Người ngồi phía bắc nghe hỏi vậy, mỉm cười, nói:

- Chuyện này xảy ra đã mấy hôm rồi. Hôm ấy chẳng phải ta đi giúp thư ban Vương tiên sinh sao? Ta đi qua lối sau nhà Vương tiên sinh, theo phía bắc, tới một ngã ba, rẽ sang phía chính đông, cách ngã ba chừng năm, sáu mươi bước chân, bên phía bắc đường có một ngôi miếu, đó chẳng phải là am Liên Hoa sao?

Người ngồi phía nam nghe vậy, nói:

- Đúng rồi. Anh cũng biết sao? Trong miếu ấy có một vị sư nữ, tên gọi Diệu Tu. Cô ta dáng người nhỏ nhắn, xinh đẹp, năm nay chỉ độ hai bảy, hai tám tuổi đầu. Cô ta chính là con gái thứ hai của Vũ lão gia hiện đang tu trong am Liên Hoa. Vũ lão gia từng làm tri phủ phủ Thái Nguyên ở Sơn Đông, cũng bởi làm quan nên mới mất mạng. Ni cô trong am chính là con gái ông ta. Nếu không, pháp danh của cô ta sao lại là Diệu Tu, mọi người đều gọi cô ta là Vũ sư phụ được?

Người ngồi phía bắc nói:

- Đúng rồi. Nghe tôi kể đây. Hôm ấy, tôi đi ngang qua cửa miếu, chợt nghe có tiếng động từ bên trong vọng ra, cửa miếu mở toang. Tôi cứ nghĩ là Vũ sư cô muốn ra ngoài mua gì đó, ngước mắt nhìn lên, hóa ra không phải là Vũ sư cô.

Người ngồi ở phía nam nói:

- Chắc hẳn là lão đầu bếp họ Tịnh chuyên nấu ăn trong miếu?

Người ngồi bên nam còn chưa dứt lời, người ngồi phía bắc đã nói chen vào:

- Đâu phải là lão Tịnh hay lão tàng gì, là một cô gái trẻ, tuổi chỉ độ hai hai, hai ba. Người nói là sư cô họ Vũ xinh đẹp phải không ông em ơi, nếu được nhìn thấy dung mạo của cô gái kia, chắc hẳn đôi mắt ông phải lòi hẳn ra ngoài mất, còn đâu mà dùng nữa! Ngươi thử nói xem cô ta đi ra làm gì nào?

Người ngồi phía nam cũng là kẻ hay hỏi, nghe thấy vậy, hỏi ngay:

- Cô ta ra ngoài làm gì?

Người ngồi bên phía bắc nói:

- Thì ra cô ta ra ngoài để đi mua chỉ. Ta thấy vậy, bất giác cái chân của ta cũng không thể nhấc lên nổi. Ta liền lấy thuốc ra, nhồi vào tẩu rồi tới kiếm cớ xin lửa của người bán chỉ. Ta lại vờ như hỏi thăm đường, mồm thì hỏi này, hỏi nọ, nhưng mắt lại dính vào cô ta. Cô ta chọn chỉ. Ngươi biết không? Cô ta đưa tay ra, mười ngón tay đúng như mười cái nõn hành trắng muốt, bảo sao không khiến cho người ta động lòng? Tối về, đã đến giờ đi ngủ nhưng ta không tài nào ngủ nổi. Hễ nhắm mắt lại là hình bóng cô gái ấy lại hiện ra trong đầu ta, khiến cho mấy hôm trời, ta như người mất hồn, lạc phách vậy, làm việc này quên mất việc kia. Lão đệ, ngươi nói phải làm sao? Hơn nữa, còn một chuyện khác: Hôm qua, bên miếu thành hoàng trong huyện Giang Ninh có một cái giếng: Ở đó đã xảy ra chuyện lạ. Triệu Hồng đi lấy nước, chẳng phải đã múc lên một chiếc đầu người đó sao? Người ấy không có thi thể, vụ này không nguyên cáo cũng chẳng có bị cáo. Quan trong vùng báo lên trên, tổng đốc Cao đại nhân đã giao nhiệm vụ cho tri phủ Lưu đại nhân đi lo vụ này, hẹn trong năm ngày phải tra xét rõ đầu đuôi. Nếu tìm không ra, sẽ tấu lên trên. Lưu đại nhân ngồi kiệu tới hiện trường, tới trước miếu thành hoàng, sai người xuống giếng mò thi thể ấy thế mà không những không tìm ra thi thể của cô gái lại còn vớt được thêm một thi thể khác. Hôm ấy, ta theo đám đông hiếu kỳ ra đó xem. Ông em ơi, ông biết Lưu đại nhân phán xét sao không ông ta xem một hồi, không nói năng gì, nhảy lên kiệu, đi thẳng một mạch về phủ nha. Vụ này coi như bị gác sang một bên. Không biết bởi mấy hôm nay bị nữ sắc làm cho mụ mị đầu óc, che mờ mắt hay chẳng biết, con mẹ nó, đó là đầu của cô gái kia...

Người ngồi ở phía bắc vừa nói ra câu này, người trẻ tuổi ngồi ở phía nam đã sợ hãi đứng bật dậy, đưa tay ra bịt kín miệng anh ta lại, nói:

- Nhị ca, chớ nên nói xàm!

Chỉ nghe thấy người này nói với người kia:

- Nhị ca nghe đệ nói đây. Anh cũng không biết bên trong sự việc ra sao, không được nói bậy nói bạ ra ở đây. Hôm trước tổng đốc tổ chức mùng sinh nhật, cũng là muốn vơ chút ít tiền mừng, thủ hạ liệu có ai không dám tới mừng cấp trên không?

Đám quan đành phải chuẩn bị quà mang đi mừng. Trong số họ có cả Lưu tri phủ, ông ta làm bộ nghèo khó, tới mừng sinh nhật quan tổng đốc, chỉ mang theo mấy cân thịt bò, ít mì sợi và hai bát đậu phụ gọi là lễ vật. Nói gọn một câu, quà mừng của ông ta không đáng giá hai xâu tiền! Cao đại nhân thấy vậy tức đỏ con mắt, không chút nể nang, bảo trả hết lễ vật. Lưu đại nhân buồn rầu quá sinh tức giận, ngồi luôn trước cửa nhà Cao đại nhân. Hễ thấy có quan viên nào tới mừng thọ là ông ta lên chặn lại nói: "Cao đại nhân dặn không nhận lễ vật, nhất luật đều phải mang về". Tổng đốc hay tin, lửa giận bốc cao. Bởi mới hôm trước ông ta phát thiệp mừng thọ, hôm sau đã có người phá đám. Bởi vậy quan tổng đốc mới bắt Lưu đại nhân điều tra vụ này. Câu anh nói khi nãy nếu để đám sai nha nghe được thì phiền to.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lưu Công Kỳ Án
Chương 20

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 20
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...