Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lương Tiên Khó Cầu – Chương 77

Lương Tiên Khó Cầu

Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thiên giới cùng yêu giới cuối cùng cũng không tránh được chiến tranh, Viêm Kì là người đầu tiên xin ra trận. Tới Thiên cung lĩnh mệnh sau đó trực tiếp ra chiến trường, không trở lại phủ một lần. Có lẽ y không muốn quay về để chạm vào nỗi đau mất đi U Nhu, hoặc cũng có lẽ y không muốn nhìn thấy nàng.

Viêm Kì nói đúng, y không thể không hận Thiên Âm. U Nhu chết rồi, nếu như yêu giới cứ nhất quyết truy cứu, nàng cũng sẽ gặp khó khăn. Viêm Kì một phần cũng là muốn báo thù cho U Nhu nên chỉ có thể ra tay trước Yêu giới mà thôi.

Một trận chiến này, thề phải đánh cho thảm thiết, Viêm Kì vừa đi thoắt đó đã ba tháng không tin tức.

Bởi vì chiến sự, trong phủ Viêm Kì lại càng trở lên trống trải, các tiên tì lại không muốn tới gần nàng cho nên xung quanh càng trở lên quạnh quẽ với Thiên Âm. Thời gian này nàng thật sự rất hỗn loạn, không còn phân biệt được sớm chiều nữa, nhưng mà cũng có ngày tinh thần trở lên tốt lên đôi chút.

Cánh cửa khẽ kêu một tiếng, có người đẩy cửa bước vào nhưng lại không nghe thấy tiếng bước chân. Một thân ảnh màu lam chậm rãi tới gần bên giường, đứng thẳng, ngắm nhìn người đang nằm trên đó, đáy mắt tràn đầy vẻ đau xót, không đành lòng dời mắt đi.

Thật lâu sau, y mới chậm rãi ngồi ở bên giường, như sợ người nằm đó bừng tỉnh, y cẩn thận không phát ra chút tiếng động nào. Lại im lặng ngắm nhìn một lúc lâu xác định người trên giường vẫn không tỉnh dậy, mới vươn tay vuốt ve gương mặt nàng, ánh mắt thâm trầm sâu tựa biển. Cúi người lại sát bên khuôn mặt nàng, khàn khàn nói.

“ Sư tỷ…………” Y áp vào gương mặt nàng, cánh tay run rẩy vuốt ve dung nhan đó, một lần nữa mở miệng lầm bầm lầu bầu như muốn nàng nghe được. “ Nàng sao lại nhẫn tâm như vậy………… Vì sao lại đối xử với ta như thế? Rốt cuộc ta đã làm sai điều gì? Nàng thậm chí………..còn không muốn gặp lại ta? Vì sao?”

Y nghẹn ngào một lúc, đau đớn bi thương làm cho không thể nói thành lời, thật lâu mới nói tiếp, “ Ngày mai…..Ta phải đi nghênh chiến, hỗ trợ cho Viêm Kì. Trận chiến này…….ta sợ rất lâu mới có thể quay về được. Thiên Âm……….nàng có thể đồng ý với ta, đợi tới lúc ta trở về, đừng không nhìn ta, đừng trốn tránh ta nữa, được không? Cho dù…….cho dù trong lòng nàng tới bây giờ cũng chưa từng có ta……..chưa từng có………ta………….”

Y nói xong cũng không có ý định dời đi, lại tiếp tục kề sát mặt nàng, đầu khẽ gục xuống vai nàng, gọi tên nàng từng tiếng một.

“ Thiên Âm………Thiên Âm……….Thiên Âm……..”

Mãi cho tới khi sắc trời dần sáng, y mới đứng dậy rời đi, im lặng giống như khi xuất hiện. Người nằm trên giường nước mắt tự nhiên trào ra, lăn dài rồi từ từ hòa vào trong mái tóc.

Thế nhưng nàng lại không hề mở mắt, không hề………..

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lương Tiên Khó Cầu
Chương 77

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 77
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...