Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lưỡng Thế Hoan – Chương 204

Lưỡng Thế Hoan

Tác giả: Tịch Nguyệt Giảo Giảo
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cảnh Từ đáy mắt có chút đau khổ thoáng hiện ra, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh đáp: "Quan hệ của ta cùng hoàng thượng, ước chừng nàng đã đoán được.

Năm đó bởi vì chuyện quá khứ của người, làm mẫu thân ta mệt mỏi tuổi trẻ mất sớm, cữu phụ ta một nhà canh cánh trong lòng, cũng không hy vọng hoàng thượng nhận ta trở về, cho nên cữu phụ một mực lén gạt đi sự hiện hữu của ta, khi ta bảy tám tuổi liền đưa ta đến Yến quốc.

Nhưng Hoàng Thượng một mực luôn có nghi ngờ, về sau có được chút ít tin tức, liền phái Tả Ngôn Hi đến Yến quốc kiểm chứng, dùng danh tiếng đại phu tiếp cận ta.

Hắn đã từng gặp Nguyên Thanh Ly, cũng đã gặp nàng, biết rõ các nàng dung mạo giống nhau.

Về sau ta gặp chuyện không may, hắn đã cứu ta, nói thẳng ra ý đồ khi đến đó của hắn, hy vọng ta có thể quay về Đại Lương tĩnh dưỡng.

Ta đáp ứng, nhưng yêu cầu đem nàng cùng nhau về Đại Lương, không thể để cho nàng gả cho Lý Nguyên."

"Không thể để cho ta gả cho Lý Nguyên, phải gả chỉ có thể gả cho huynh?"

Vì vậy, dưới sự an bài của Lương đế, hết thảy sự tình không thể nàoxảy ra, đột nhiên dễ dàng như thế.

A Nguyên đáy mắt đã nổi lên sương mù, vội vàng nháy mắt một cái, vẫn như cũ nhìn chằm chằm vào Cảnh Từ, khàn khàn cười.

"Vì vậy, huynh là tại nói cho ta biết, năm đó huynh đối với Phong Miên Vãn tình thâm ý trọng? Tiểu sư muội cắt đi gân chân huynh, bỏ huynh lại nơi hoang dã giữa bầy sói, chính là Phong Miên Vãn phải không?"

Cũng chính là......nàn của lúc trước?

Cảnh Từ ngưng mắt nhìn nàng, sau nửa ngày, đôi mi buông xuống, thản nhiên nói: "Đương nhiên không phải."

A Nguyên đã nín thở chuẩn bị nghe hắn trả lời khẳng định, nghe thấy hắn nói lời ấy lại ngoài ý muốn, kinh ngạc nói: "Không phải?"

Cảnh Từ nói: "Nếu như là nàng, ta đã sớm đánh gãy chân nàng, cũng ném nàng vào rừng với bầy sói! Nếu có thù hận, ta sao không chịu báo, còn lưu lại cho nàng cùng Mộ Bắc Yên cả đời tiêu dao?"

(Editor: anh lại dối lòng)

A Nguyên liền hỏi: "Chúng ta đây năm đó lại có ân oán gì, khiến huynh cần phải cùng ta định ra hôn ước như vậy? Lại khiến huynh t//i tiện như thế, cố ý cùng ta thân mật sau đó vứt bỏ ta không để ý?"

"T//i tiện?"

Cảnh Từ phảng phất cười khẽ một tiếng, chẳng qua là trời dần ngả về hoàng hôn, A Nguyên lại nhìn không rõ hắn có phải đang cười thật không.

Rất nhanh, Cảnh Từ rõ ràng đáp: "Ta cùng với Phong Miên Vãn vốn có hôn ước, nhưng sau khi ta gặp chuyện không may, nàng chẳng những không quan tâm không giúp đỡ, ngược lại rất nhanh hối hôn muốn gả cho Lý Nguyên.

Nàng nói ta có nên trả thù hay không? Chẳng lẽ bởi vì nàng cho rằng nàng chẳng qua là A Nguyên, ta nên đại nhân đại lượng đem sự phụ lòng của nàng lúc trước bỏ qua tất cả? Ta chẳng qua nghĩ cách kéo dài hôn ước ngày đó, dỗ dành nàng yêu ta, sau đó làm nàng tổn thương, vứt bỏ nàng không để ý."

Hắn lui về phía sau một bước, lại đứng ở chỗ rất cao, trước sau như một bễ nghễ nhìn nàng, "Nếu như đây coi như là t//i tiện, cũng là nàng t//i tiện trước.

Dù là Tắc Sênh từng vô lễ với nàng, dù Hạ cô cô từng có ý hoặc vô tình có ý tổn thương nàng, ta cũng chưa từng thực xin lỗi nàng nửa phần.

Ta khí lượng hẹp hòi, không được phép nàng đối đãi với ta như thế.

Hôm nay, nàng vứt bỏ ta, làm tổn thương ta một hồi, ta cũng vứt bỏ, làm tổn thương nàng một hồi, cũng coi như cân bằng đi? Từ nay về sau hai ta không thiếu nợ nhau, riêng phần mình gả lấy, đi đường coi như người lạ, không hẳn không phải một chuyện tốt."

A Nguyên lại có chút thở không nổi, cứng ngắc gật gật đầu, "Ừ, chuyện tốt."

Cảnh Từ cả cười cười, "Biết rõ cũng tốt.

Từ nay về sau ai đi đường nấy, mỗi người đều bình an được không!"

A Nguyên nói: "Xin cứ tự nhiên! Chuyện của Trưởng công chúa, ta không tham dự nữa.

Đối thủ vốn là hướng về phía chúng ta mà tới, đa tạ huynh lần này đi theo Tiêu Tiêu giải vây cho chúng ta.

Ngày sau cũng không dám lại làm phiền Cảnh hầu đại giá!"

Cảnh Từ đã quay người đi về hướng tinh xa, câu trả lời miễn cưỡng theo làn gió đêm nhẹ nhàng thổi qua.

"Trưởng công chúa là cô cô của ta, ta vì bà mà đến, bất hạnh không thể cứu bà mà thôi.

Nàng ngàn vạn đừng hiểu sai ý, tự mình đa tình đã cho là ta vòng vo tâm ý, đối với nàng còn có ý muốn gì! Điều ta không cần, chính là không cần......"

A Nguyên nghẹn ngào đứng tại chỗ, nhìn bóng lưng hắn đi xa, rốt cuộc nói không ra lời.

Tay của nàng run rẩy mạnh mẽ, ôm lấy Tiểu Hoài chậm rãi khôi phục lại bình tĩnh, hỏi: "Là thế này phải không? Chính là......đơn giản như vậy ư?"

Tiểu Hoài nghiêng đầu khó hiểu nhìn nàng, mắt cũng mờ mịt.

A Nguyên nói: "Chàng nói đại khái là thật sao? Ta cái gì cũng không nhớ rõ, vì sao hết lần này tới lần khác đều cảm nhận được chàng ngày xưa thật sự đối đãi với ta rất tốt? Vì sao ta ta cảm giác mình là sư muội đó? Nhưng ta đương nhiên sẽ không hại tính mạng chàng."

Nàng ôm Tiểu Hoài, ngồi vào một chỗ núi đá bên cạnh, ngắm nhìn sắc núi đã ngã màu đen đặc, nghe gió núi thổi sát qua bên tai, nhắm mắt lẳng lặng hồi tưởng ảo cảnh về nàng lúc trước thỉnh thoảng lại xuất hiện.

Ngây thơ, thiện lương, ngốc nghếch, si tình.

Trong nội tâm, trong mắt, chỉ có một nam tử rốt cuộc A Nguyên không nhìn rõ vẻ mặt, một nam tử nàng gọi là sư huynh.

Mà nam tử kia, không thể nghi ngờ là Cảnh Từ.

Về sau nữ bộ khoái Nguyên Thấm Hà tự tin tuấn mỹ, kiêu ngạo thông minh, võ nghệ cao cường, làm sao dễ dàng yêu thích một người như vậy, còn dễ dàng bị hắn triệt để nắm lấy như vậy?

Kìm lòng không được tới gần hắn, kìm lòng không được trầm luân trong đó, chẳng qua là vì nàng là Phong Miên Vãn?

Phong Miên Vãn kia tựa hồ sớm đã rời đi rất xa, nhưng căn bản không cách nào tách biệt khỏi A Nguyên.

A Nguyên cười hỏi Tiểu Hoài: "Vì vậy, còn có rất nhiều chuyện ta cũng không biết ư? Có thể rốt cuộc đều không quan trọng, đúng hay không? Ta không nên nghe xong mấy câu của Tiêu Tiêu, liền cho rằng chàng thật sự hối hận, thật có thể thâm tình đối đãi với ta.

Chàng đối với ta cũng không cần, ta lại càng không nên có cần chàng, đúng hay không? Quá khứ chung quy đã là quá khứ, ta nên bỏ qua những quá khứ thống khổ kia, để sống thật đặc sắc, tươi sáng, đúng hay không?"

Tiểu Hoài ngây thơ nhìn nàng, sau đó vỗ cánh, dương cánh bay về phía không trung, chỉ tự tại bay xung quanh trên đầu nàng.

A Nguyên cười nói: "Tiểu bại hoại, bại hoại!"

Cười cười, chợt thấy trên tay mát lạnh.

Nàng thò tay tại trên mặt vừa sờ, cả tay đã ẩm ướt.

Có thể nàng rõ ràng cảm thấy rất vui, rõ ràng vẫn luôn vui cười......Ở đâu ra nước mắt?

Có lẽ, người thút thít nỉ non chính là Phong Miên Vãn?

Kẻ nên bị vĩnh viễn vứt bỏ Phong Miên Vãn......

--------------------------

Lúc Mộ Bắc Yên tìm được A Nguyên, A Nguyên đã ngồi bên cạnh núi đá thật lâu.

Trên đầu nàng là bầu trời đêm, Tiểu Hoài đã khôi phục tinh thần, đang cố gắng học cánh bay lượn thẳng hàng khi thiếu đi một nửa lông vũ trên cánh.

Bởi vì nhìn Tiểu Hoài nhàn nhã, Mộ Bắc Yên ngược lại không lo lắng A Nguyên, cho đến khi nhìn hắn đến thần sắc của A Nguyên.

Hắn bước nhanh về phía trước, kêu: "A Nguyên!"

A Nguyên sắc mặt tái nhợt, tinh thần hoảng hốt, yên lặng nhìn bầu trời đêm xa ngút ngàn dặm.

Mộ Bắc Yên gọi hai lần, nàng lúc này mới quay mặt lại, sau nửa ngày mới miễn cưỡng cười nói: "Chuyện của Trưởng công chúa đã xử lý xong rồi ư?"

Mộ Bắc Yên nói: "Chỉ cần không liên lụy tới chúng ta, sao cũng tốt.

Ta chẳng qua là ghé vào bên kia xem náo nhiệt một lát mà thôi.

Hôm nay Tạ Nham đã dẫn người đến đây tiếp ứng Trường Lạc công chúa, Đoan hầu cũng rời đi, chúng ta tự nhiên cũng nên xuống núi! "

Hắn chợt chỉ bên kia đường núi, "Nàng xem, bọn họ đã đi xa rồi!"

A Nguyên đưa mắt, nhìn thấy trên đường núi có mấy bó đuốc sáng lên, chập chờn sáng rồi tắt trong gió đêm, soi sáng chiếc kiệu mọi người túm tụm lại khiêng vững vàng mà đi.

Thời điểm hắn đến, vì tận lực khiến đối phương cho rằng người đến chính là A Nguyên, kiệu của hắn phủ đầy rèm; nhưng giờ phút này thân phận rõ ràng, rèm trên kiệu của hắn đã được gỡ ra, A Nguyên liền có thể mơ hồ nhìn thấy thân ảnh thon gầy bóng lưng thẳng tắp trên kiệu.

Vẫn quái gở kiêu ngạo như cũ, mắt không nhuốm bụi trần, đến trả thù cũng trả thù thật ngoan độc bạc tình bạc nghĩa, dứt khoát mau lẹ.

Mộ Bắc Yên theo ánh mắt của nàng nhìn thoáng qua, ôn nhu nói: "Đoan hầu nói, về án cướp giết ngày đó, hắn sẽ đích thân nói rõ với nàng.

Hắn......nói gì đó?"

A Nguyên trầm thấp nói: "Kỳ thật cũng không nói cái gì, đơn giản đúng là những điều chúng ta đã đoán.

Người giúp hắn đem ta cùng Thanh Ly hoán đổi chính là Hoàng Thượng, giết Nguyên phủ tuỳ tùng đương nhiên chính là Hàn kình của Long Hổ quân......"

Nàng bỗng nhiên dừng lời, bình tĩnh nhìn về phía đường núi.

Đoàn người của Cảnh Từ đã dọc theo đường núi đi tương đối xa, bó đuốc thỉnh thoảng bị cây rừng che lại, hào quang lốm đốm càng phát ra yếu ớt.

Nhưng có một bó đuốc không biết lúc nào đã rơi xuống ở phía sau cùng, hơn nữa đứng tại chỗ trống trải mà A Nguyên có thể thấy, sau đó giơ lên cao cao.

Lúc A Nguyên nhìn kỹ, Mộ Bắc Yên đã nói: "Ồ, là Tiêu Tiêu! Hắn đang nhìn về phía nơi này! Chậc chậc, nếu như hắn không phải ca ca của nàng, vậy nhất định là đã yêu nàng rồi! Ta đã nghe ngóng, hôm nay Cảnh Từ chính là được hắn khuyến khích tới đây giải vây."

Quả nhiên là ý của Tiêu Tiêu, cũng không phải Cảnh Từ chính mình muốn tới.

A Nguyên đứng lên, hướng Tiêu Tiêu phất phất tay.

Phía sau lưng nàng chính là vầng trăng sáng mềm mại chiếu xuống.

Nàng đứng dưới ánh trăng, thân ảnh cao gầy trong đêm tối cũng giống như ánh trăng loé lên trong sương trắng, tay áo bị gió thổi đã nhanh nhẹn giơ lên, cơn gió thổi qua, thanh dật không giống như người chốn phàm trần.

Tiêu Tiêu quả nhiên liếc nhìn nàng, lập tức dương môi nở nụ cười, cũng hướng về phía nàng vung tay lên, rồi mới sải bước hướng về phía dưới núi chạy đi, đuổi theo hướng Cảnh Từ.

Cảm giác đau buồn đầy cõi lòng của A Nguyên bất giác đã tản đi rất nhiều, lúc này mới nhìn Mộ Bắc Yên nói: "Hắn rất có thể không phải ca ca của ta."

"Ừm? Vậy thì thật sự là yêu nàng rồi?"

"Không chừng là đệ đệ của ta?"

"......"

"Ai lớn tuổi ai trẻ hơn, còn chưa có rõ ràng đâu! Ta nhìn hắn càng giống đệ đệ của ta."

Thực tế cùng nàng đánh cuộc, nói thua phải gọi hắn ca ca......

Sau đó nghĩ như thế nào đều cảm thấy kì lạ.

A Nguyên chép miệng, ngâm thét lên gọi Tiểu Hoài quay về, kéo Mộ Bắc Yên, nói ra, "Chúng ta đi thăm Trường Lạc công chúa một lát, nếu như không có việc gì, chúng ta cũng xuống núi thôi!"

--------------------

Trên đường núi, Cảnh Từ lặng yên thu hồi ánh mắt nhìn qua núi rừng cố gắng ngóng về phía ánh mắt nàng, nắm quyền đưa đến bên môi, trầm thấp ho hai tiếng.

Tiêu Tiêu đã bước nhanh chạy tới, nhẹ giọng dặn dò dư phu, "Dưới chân thà rằng chậm một chút, nhất định phải ổn định."

Cảnh Từ nói: "Chuyện này không ngại, trời đã không còn sớm, tranh thủ thời gian xuống núi thôi!"

Tiêu Tiêu cười khổ nói: "Công tử, nếu như người bởi vậy mà bệnh tình tăng thêm, Hạ cô cô lại đi bẩm báo lên Hoàng Thượng, đều là chuyện ta gây ra, chỉ sợ ta gánh không nổi.".

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 142
Chương 143
Chương 143
Chương 144
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 155
Chương 156
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 243
Chương 244
Chương 244
Chương 245
Chương 245
Chương 246
Chương 246
Chương 247: ( bản kết cục trên mạng)
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 253
Chương 253
Chương 254
Chương 254
Chương 255
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 263
Chương 264
Chương 264

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lưỡng Thế Hoan
Chương 204

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 204
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...