Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lưỡng Thế Hoan – Chương 156

Lưỡng Thế Hoan

Tác giả: Tịch Nguyệt Giảo Giảo
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cảnh Từ không ngờ lại nghe được, một bên lệnh dư phu đậy mộ lên, vừa nói: "Hắn cảm ơn nàng vì chuyện gì? Cảm ơn nàng đào ra lời nói dối, bao che trọng phạm?"

A Nguyên biết rõ Tả Ngôn Hi cảm tạ nàng, chỉ là bởi vì nàng cuối cùng chưa từng nói cho Cảnh Từ, hắn chính là sát thủ áo đen có ý đồ giết nàng ở sườn núi đêm đó.

Một bên là thê tử chưa về nhà chồng, một bên là bạn tốt đã cứu mạng, nếu như nàng nói ra, Cảnh Từ nhất định sẽ khó xử.

Cảnh Từ đang có bệnh trên người, không nên để tâm, huống chi Tả Ngôn Hi hiểu rất rõ bệnh tình của hắn, ngày sau hơn phân nửa còn cần dựa vào hắn đến khám và chữa bệnh.

Cân nhắc lợi hại sau A Nguyên cũng không muốn truy cứu việc này, ngậm miệng không đề cập tới.

Thấy Cảnh Từ hỏi, nàng nhân tiện nói: "Tả Ngôn Hi che chở Khương Tham, chắc hẳn cũng rất chột dạ.

Hẳn là cảm ơn ta đã vạch trần việc này, tháo nút thắt trong lòng hắn?"

Cảnh Từ "À" một tiếng, cũng không biết tin hay là không tin.

A Nguyên nhịn không được lại hỏi: "Vì sao Tiêu Tiêu không giao hắn cho quan phủ xử lí, ngược lại tốn công tốn sức tự mình đưa hắn áp tải về kinh thành?"

Cảnh Từ nhìn hướng Tả, Tiêu hai người rời đi, đến cùng đáp nàng nói: "Tiêu Tiêu là *ảnh vệ của hoàng thượng, chỉ nghe phân phó của một mình hoàng thượng, cũng chỉ phụ trách cho một mình Hoàng Thượng.

Có khi, hắn cũng sẽ thay Hoàng Thượng ra mặt, âm thầm xử lý một ít chuyện riêng tư.

Đương nhiên, nếu là ảnh vệ hành động có gì không ổn, phạm phải sai lầm, cũng chỉ có thể do Hoàng Thượng xử trí."

(*ảnh vệ (ám vệ ) : là những người được huấn luyện từ bé,võ công cao cường, xuất quỷ nhập thần, để bảo vệ chủ nhân tuyệt đối trung thành, hoàng đế thường huấn luyện ảnh vệ theo bên mình, khi cần có việc hoặc gặp nguy hiểm )

"Cái đó và Tả Ngôn Hi có quan hệ gì?"

"Ngôn Hi cũng là ảnh vệ của hoàng thượng."

"......"

Một lần nữa giấu phần mộ, Cảnh Từ đang chuẩn bị rời đi, bên kia trên đường núi bỗng nhiên lại truyền đến tiếng bước chân dồn dập.

Đưa mắt nhìn lên, A Nguyên đã nhịn không được kêu lên: "Là Chu Kế Phi!"

Chu Kế Phi vẫn tuấn tú tuổi trẻ, hai đầu lông mày lờ mờ nhìn ra được ngày xưa ôn hòa nhã nhặn, có lẽ bản chất của hắn đã đẹp, nhưng trên quần áo có mấy nếp uốn mất trật tự, bốn phía cọ sát, dường như vừa đi ngủ một giấc dã ngoại.

Nhưng rất không hài hòa chính là trên tóc của hắn mắc một chiếc lá khô, lại ngay ngắn, dùng một cây trâm khảm minh châu cố định ở đó, tố vân không loạn.

Hắn đi rất lảo đảo, trên đường còn ngã một lần, lại nhanh chóng bò lên, cũng không biết phủi bụi đất trên người, càng bỏ qua ánh mắt của Cảnh Từ, phóng tới phần mộ kia.

"Tham nhi, Tham nhi!"

Hai con ngươi hắn lóe sáng, tươi cười ôn hòa, gọi tên người trong lòng thật đa tình nhu hòa, hoàn toàn không giống như đã chết tâm.

Hắn dừng ở bia mộ, sờ sờ tên Khương Tham, ôn nhu nói: "Ta biết ngay muội không bỏ được ta, tất nhiên sẽ tới tìm ta.

Nhưng tại sao đợi lúc ta ngủ mới tìm ta? Ta muốn tỉnh dậy nhìn muội thật kĩ."

Tay của hắn rất sạch sẽ, chỉ có vừa rồi bị dính bùn đất.

Nhưng cổ tay trái của hắn giống như bị thương, dùng một chiếc khăn băng bó.

Cảnh Từ đi tới, hỏi: "Nếu như ngươi sang đây nhìn nàng, tại sao lại ngủ?"

Chu Kế Phi liền nắm lên đầu, rất nhanh đem búi tóc chỉnh tề làm rối.

Hắn buồn bực nói: "Đúng nha, tại sao ta phải ngủ, tại sao phải ngủ......Nếu ta không ngủ, liền có thể nhìn thấy Tham nhi!"

Hắn đưa tay vào trong ngực, sờ một lúc, lại lấy ra một cái bình sứ dính máu.

Hắn ôn nhu nhìn phần mộ, nói: "Nhưng cũng không ngại, Tham nhi nhìn này, ta lại mang máu linh hạc tới đây...!Muội nói cái này phối dược rất tốt, sau này ta nhìn thấy linh hạc sẽ lấy máu về cho muội, vừa vặn rất tốt?"

Nhưng ngày ấy Chu Kế Phi điên rồi, đã đem linh hạc Chu Thực nuôi giết hết, Chu phủ đâu còn có hạc? Cũng không biết gà vịt trong phòng bếp hay ngoài vườn lại xui xẻo như vậy, bị Nhị công tử tâm trí mù quáng giết lấy máu.

A Nguyên nhìn nhìn, tầm mắt dừng lại cổ tay trái của Chu Kế Phi.

Nàng tiến lên, cầm cổ tay hắn, mỉm cười hỏi: "Sao tay ngươi lại bị thương? Ai băng bó cho ngươi?"

Chu Kế Phi mờ mịt, "Bị thương? Băng bó?"

Hắn không hiểu nhìn về phía cổ tay mình, dùng sức giật ra.

A Nguyên vươn tay, đầu ngón tay linh hoạt mà gẩy gẩy, cái khăn liền rời ra, lộ ra vết thương trên cổ tay Chu Kế Phi.

Miệng vết thương đã được xử lý qua, vết máu đã đông lại, nhìn không giống như là vừa bị thương.

Bình máu trong tay Chu Kế Phi, hơn phân nửa là do lúc hắn giết gà vịt làm chính mình bị thương.

Chu Hội Phi đối đãi với đệ đệ mình khá tốt, nếu phát hiện, sẽ phái người băng bó cho hắn, nhưng không có khả năng dùng khăn bình thường băng vết thương.

Tay cầm khăn của A Nguyên run lên, đã đem khăn giãn ra, một chiếc khăn lụa tốt, ở góc có thêu một bông tú cầu trắng như tuyết.

Khăn tay trong trắng thuần khiết như thế, tài nghệ thêu thùa...

Tim A Nguyên đập mạnh một nhịp , thấp giọng nói: "A Từ, ta nhớ được lúc trước trong viện của Khương Tham có trồng hoa tú cầu."

Cảnh Từ bỗng dưng quay đầu, quét mắt về phía phương hướng Chu Kế Phi chạy tới, sau đó tiến lên vỗ vỗ vai Chu Kế Phi, ấm giọng nói: "Nhị công tử, ngươi xem, Khương cô nương cũng không đáp ứng ngươi, có lẽ còn chưa trở lại? Vừa rồi ngươi ngủ ở chỗ nào? Có lẽ nàng chẳng qua là nhất thời bỏ đi, lúc này lại trở về chờ ngươi rồi!"

Chu Kế Phi ngẩn ngơ, rõ ràng nghe hiểu ý của Cảnh Từ, chợt nghe thấy tiếng kêu lớn: "Tham nhi, Tham nhi, muội đừng đi, chớ đi, ta....!đến, đã đến......"

Hắn xiết chặt bình sứ, quay người chạy về.

-----------

Chu Kế Phi tuy điên, ngốc, nhưng chỉ cần chuyện có quan hệ đến Khương Tham, nửa điểm cũng không hồ đồ.

Hắn rất nhanh chạy vội tới bên cạnh một tảng đá lớn, ngơ ngác mọi nơi nhìn quanh, tìm kiếm bóng dáng trong lòng hắn, kêu lớn: "Tham nhi, Tham nhi, muội đang ở đâu?"

Lần này, hắn đã đúng.

Đằng sau tảng đá lớn có một lớp cỏ khô, rõ ràng có dấu vết người nằm qua, bên cạnh còn có dính vết máu cùng vải ướt dầu.

Chu Kế Phi không phải là mơ nhìn thấy Khương Tham, mà là Khương Tham hoàn toàn chính xác đã đến.

Với năng lực dùng thuốc của Khương Tham, hẳn làm Chu Kế Phi hôn mê dễ dàng.

Nàng phát hiện trên tay Chu Kế Phi bị thương, xé mép váy thay hắn xử lí vết thương, lại dùng khăn băng bó kỹ.

Nàng thậm chí còn thay hắn búi tóc lại, một lần nữa búi tóc chỉnh tề.

A Nguyên kinh ngạc nói: "Kỳ quái, vì sao nàng phải làm Chu Kế Phi hôn mê?"

Cảnh Từ đứng ở bên cạnh núi đá, hơi đánh giá, ngón tay để lên tảng đá, nói: "Nàng sang đây xem!"

A Nguyên bề bộn đi qua, theo phương hướng Cảnh Từ chỉ nhìn lên, thấy rừng cây cùng bụi cỏ cùng với tình hình xung quanh phần mộ.

Nàng hơi suy nghĩ một chút, liền hiểu được, "Đúng rồi, lúc đào mộ, Chu Kế Phi vừa vặn đến.

Khương Tham có lẽ là đi theo Chu Kế Phi tới, hoặc có lẽ là đi theo chúng ta tới, mắt thấy tin nàng ta giả chết không thể giấu diếm, sợ Chu Kế Phi thấy quan tài trống không bị chịu kích thích, cho nên cản hắn lại, giấu ở bên này!"

Nàng lại nhìn phương hướng phần mộ, trên lưng toát ra một tầng mồ hôi, "Nói cách khác, vừa rồi sự tình phát sinh trước phần mộ, nàng ta đã nhìn thấy tận mắt?"

Cảnh Từ sắc mặt trong trẻo nhưng lạnh lùng, có chút đáng sợ, thấp giọng nói: "Ừ! Kể cả Ngôn Hi bị nàng liên lụy thế nào như thế nào, bị Tiêu Tiêu trói đi thế nào!"

Đôi mắt hắn thanh lãnh như băng, "Có lẽ, Ngôn Hi căn bản chính là cố ý đi ra.

Hắn sợ chúng ta lòng nghi ngờ sẽ tới bên này tìm kiếm, làm bại lộ Khương Tham.

Nhưng Khương Tham lại ở chỗ này cùng Chu Kế Phi thân mật làm bạn, thay hắn xử lí vết thương, trơ mắt nhìn Ngôn Hi trong lúc nguy nan!"

Thẳng đến khi Tả Ngôn Hi bị mang đi, quan tài rỗng không đã che giấu, sẽ không đi kích thích đến Chu Kế Phi nữa, nàng mới cứu tỉnh Chu Kế Phi, chính mình lặng yên rời đi.

A Nguyên nghe được trong lời nói của hắn đối với Khương Tham ghét cay ghét đắng, vội hỏi: "Kỳ thật cũng không phải chuyện xấu.

Tả Ngôn Hi biết Khương Tham đối với hắn bạc tình bạc nghĩa phụ nghĩa, sẽ lạnh lòng, liền có thể chọn cô gái khác, sẽ không sợ bị nữ nhân này làm phiền! "

"Sẽ không."

"À"

"Tình nghĩa hắn đối Khương Tham......vượt xa so với dự liệu của ta trước đó.

Hắn sẽ không buông tay." Thanh âm Cảnh Từ lạnh như băng, tahan hình cũng run lên nhè nhẹ, "Kỳ thật hắn cùng ta rất giống nhau, ngu xuẩn..ngu xuẩn đáng sợ!"

A Nguyên nghĩ không ra Cảnh Từ ngu xuẩn ở đâu, nhưng thấy sắc mặt Cảnh Từ không đúng, lập tức luống cuống, bề bộn đỡ lấy hắn nói: "A Từ, sắc mặt huynh không tốt, có phải không thoải mái ở đâu không? Nếu như Khương Tham đã rời đi, chỗ này rừng sâu, chỉ bằng hai chúng ta cũng không tra ra cái gì, chi bằng mời Lý đại nhân sai nhân thủ tới đây lục soát núi!"

Cảnh Từ lạnh lùng như tuyết, cúi đầu nhìn A Nguyên thân mặc nam trang, đôi mắt hắn ẩn nhẫn có sát khí, lại như nham thạch nóng mãnh liệt ấn nhẫn.

A Nguyên càng lo lắng, lại đoán không ra tại sao Khương Tham sao lại làm hắn thất thố như thế, bề bộn muốn kéo hắn đi lên kiệu, chợt nghe bên cạnh một tiếng gọi không biết là vui mừng hay thê lương, bề bộn quay đầu lại nhìn lên, thấy Chu Kế Phi ôm đầu hoảng hốt mà nhìn xung quanh, sau đó hướng trong rừng chạy đi.

"Tham nhi, Tham nhi......"

Hắn thê lương gào thét, dưới chân vừa trợt, nhất thời lại ngã lộn một phát, trán đập vào núi đá, máu tuôn ra như suối, chảy xuống đầy mặt.

Hắn lại hồn nhiên chưa nhận ra, lung tung lau máu tươi, lảo đảo tiếp tục xông về phía trước, lại giống như tìm không ra phương hướng, vài bước lại dẫm lên trang đá, đi xuống sườn núi.

Nghĩ đến tuy hắn điên rồi, nhưng Khương Tham vẫn là người khảm trong lòng hắn, đem so với tính mạng còn quan trọng hơn, tỉnh tỉnh mê mê nghe Cảnh Từ cùng A Nguyên đối thoại, cũng không biết nghe hiểu nhiều hay ít, dưới sự kích thích chỉ biết Khương Tham đang ở gần đây, lại điên càng lợi hại, chỉ lo hốt hoảng chạy đi tìm.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 142
Chương 143
Chương 143
Chương 144
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 155
Chương 156
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 243
Chương 244
Chương 244
Chương 245
Chương 245
Chương 246
Chương 246
Chương 247: ( bản kết cục trên mạng)
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 253
Chương 253
Chương 254
Chương 254
Chương 255
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 263
Chương 264
Chương 264

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lưỡng Thế Hoan
Chương 156

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 156
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...