Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lưỡng Thế Hoan – Chương 140

Lưỡng Thế Hoan

Tác giả: Tịch Nguyệt Giảo Giảo
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mà đêm Hạ Vương bị hại, Tả Ngôn Hi cũng không có chứng cứ xác thực, huống chi hắn có một thân võ nghệ thâm tàng bất lộ, nếu muốn âm thầm vào phòng ngủ của Hạ Vương mà giết người, quả thực dễ dàng, càng làm cho người ta sinh nghi.

Trường Nhạc Công Chúa mặc dù xem A Nguyên như cái đinh trong mắt, nhưng hai người phán đoán lại giống nhau.

Hôm nay, không chỉ có chứng cớ vô cùng xác thực, nếu như tính cả nhân chứng Phó Mạn Khanh bị sát hại đêm qua, hoàn toàn có thể kết án.

Mộ Bắc Yên cũng không tin tưởng phụ thân cưỡng gian rồi giết chết Tiểu Ngọc, nhưng trước mắt không thể để cho Tả Ngôn Hi chịu hình.

Có thể hắn phải mạo hiểm cùng Trường Nhạc Công Chúa giằng co, cũng khó có thể giải quyết khốn cảnh cho Tả Ngôn Hi.

Cảnh Từ trầm ngâm, đi đến trước mặt Tạ Nham, nhẹ nói vài câu.

Tạ Nham đang do dự, nghe vậy mắt sáng rực lên hạ, tiến lên phía trước nói: "Công chúa, vừa rồi bọn họ đã thăm dò qua, cũng tìm được chứng cớ, chứng minh là đúng Tiểu Ngọc ở trong rừng cây bị ngộ hại."

Trường Nhạc Công Chúa nói: "Bất luận Tiểu Ngọc ở nơi nào bị ngộ hại, đã có túi thơm làm chứng, đủ để nói rõ cùng Hạ Vương, cùng Tả Ngôn Hi thoát không khỏi liên quan."

Ánh mắt của nàng nhàn nhạt đảo qua Tạ Nham, thanh âm lạnh mà trong sáng, "Tả Ngôn Hi đã có hiềm nghi lớn, bắt giam thẩm vấn là không thiếu được.

Các ngươi không muốn khó xử vị Tả công tử này, vậy cứ để Bổn công chúa để làm người xấu.

Phụ hoàng đã giao cho, các ngươi dám chậm trễ, Bổn công chúa cũng không dám chậm trễ!"

Lời này vừa nói ra, Tạ Nham tuy muốn cứng rắn, nhưng ngay cả Mộ Bắc Yên cũng không khỏi do dự.

Mộ Bắc Yên thường ngày tùy hứng hồ đồ, nhưng cũng đã ở kinh thành, biết rõ quan trường chìm nổi, lòng quân vương khó dò.

Lương đế xuất thân là võ tướng, sau khi chinh phạt Tấn thất bại, tính tình càng đa nghi, vị tướng được trọng dụng dưới trướng bị giết hại đều là khúc mắc.

Mộ Bắc Yên nếu dám ngăn trở công chúa thẩm vấn nghi phạm, nếu như truy cứu tới tội khó tránh khỏi.

Tả Ngôn Hi chợt nghe thấy có tiếng người vượt qua Mộ Bắc Yên, bình tĩnh nói: "Ta lại chưa từng thấy những vật chứng này, về công chủ mà nói, cũng không quá đáng.

Nhưng nếu ta đem hết tội ôm lại, công chúa thật sự có thể hướng Hoàng thượng kết án hay sao?"

Trường Nhạc Công Chúa tựa lưng vào ghế ngồi, khẽ cười nói: "Vì sao ta không thể báo cáo vụ án?"

Tả Ngôn Hi chưa trả lời, bên cạnh chợt có một người đáp: "Tiểu Ngọc chính là bị người cưỡng gian rồi giết chết, nếu là Hạ Vương gây nên, dùng quyền thế của Hạ Vương, căn bản không cần ở trong từng che dấu, càng không cần vứt xác, Tả Ngôn Hi tuy có hiềm nghi, nhưng vì một thị nữ mà giết cha, cho là hắn yêu, nhưng khó có thể tưởng tượng, khó có thể áp đặt tội.

Có thể lí giải rằng hắn lưu lại quần áo của Tiểu Ngọc để làm kỉ niệm, giữ lại túi thơm lúc Tiểu Ngọc bị hại làm gì? Người phải sợ hãi không cách nào phát hiện động cơ của hắn? Huống chi, hắn đã lưu lại túi thơm, sao lại có thể mang theo túi thơm? Làm sao lại để cho thị nữ khác dùng ngân châu đó mà đi rêu rao? Sợ người bên ngoài không nghi ngờ ư? Người bày ra chuyện này, sơ hở càng nhiều, công chúa thông minh sáng suốt, nghĩ đến sẽ không bị người ta dắt mũi, vọng động mà dùng hình."

Trường Nhạc Công Chúa chớp đôi mắt liên tục, chằm chằm nhìn vào nam tử trẻ tuổi ôm vai đứng trước mặt, chậm rãi hỏi: "Ngươi là người phương nào?"

Cảnh Từ nhẹ nhàng dương môi, "Ta họ Cảnh."

Hắn rất vô lễ, không xưng quan, không báo tên, thậm chí không có cách xưng hô tối thiểu.

Nhưng chén trà nhỏ trong tay Trường Nhạc Công Chúa đã ngừng lại một chút, "Cảnh......"

Tạ Nham bước lên phía trước nói: "Dùng tài trí của công chúa, đương nhiên cũng đã nhìn ra kì quặc trong đó.

Cũng may án Tiểu Ngọc đã có tiến triển, không bằng trước đem Tả Ngôn Hi trở lại, như phía dưới có thể tra ra thêm nữa...!Chứng cớ, cũng có thể làm hắn không thể cãi lại, chính là nếu thực sự có người tận lực vu oan hãm hại, công chúa cũng nhất định có thể cho hắn trong sạch!"

Trường Nhạc Công Chúa xuyên thấu qua hắn đánh giá hắn và Cảnh Từ, lại uống hớp trà, lúc này mãn nguyện mà cười khẽ, "À, hai người nói......cũng có đạo lý.

Người đâu, trước đem Tả Ngôn Hi áp giải xuống dưới, đối xử cẩn thận còn thẩm vấn! Nếu như các ngươi có thể chứng minh hắn trong sạch, đương nhiên ta có thể trả lại trong sạch cho hắn! "

Tạ Nham nhẹ nhàng thở ra, đáp: "Tuân mệnh!"

Hắn vốn là bởi vì Tả Ngôn Hi âm thầm xin giúp đỡ mới cố hết sức tiếp nhận bản án của Hạ Vương, không thể tra xét một chút, mà Tả Ngôn Hi chính mình rõ ràng đã bị cuốn vào, cảm thấy quả thực khó xử.

Hôm nay chỉ cần Trường Nhạc Công Chúa không dùng hình, hắn âm thầm hòa giải, muốn bảo vệ Tả Ngôn Hi bình an cũng là không khó, hết thảy liền có chỗ trống vòng qua vòng lại.

Mộ Bắc Yên cũng yên tâm, chỉ quát khẽ người hầu áp giải Tả Ngôn Hi : "Hầu hạ cẩn thận cho ta, nếu có điều gì sai lầm, ta sẽ lấy đầu của các ngươi!"

Người hầu lĩnh mệnh, Tả Ngôn Hi quay đầu, ánh mắt nhìn phòng ngủ của hắn.

Trong phòng ngủ sớm đã bị lật tung, tất cả rương tủ đều mở ra, quần áo đều bị chuyển ra, ngay cả dược liệu quý của hắn cũng bị bỏ ra, để đầy đất.

A Nguyên chậm rãi xuyên qua đống hỗn độn trên đất, trong tay cố chấp cầm một dải kiếm tuệ hơi cũ, con ngươi trong trẻo, đang lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Tả Ngôn

Kiếm tuệ màu đen, song tước bện tinh xảo, rủ xuống tua cờ thật dài.

Tả Ngôn Hi bỗng dưng biến sắc, huyết sắc bên môi cũng không còn.

Cảnh Từ, Mộ Bắc Yên một lòng vì Tả Ngôn Hi hóa giải nguy cơ trước mắt, cũng chưa từng lưu ý đến A Nguyên từ lúc nào tiến vào phòng ngủ của Tả Ngôn Hi, thấy sắc mặt Tả Ngôn Hi không đúng, mới theo ánh mắt của hắn hướng A Nguyên nhìn chăm chú.

A Nguyên đã lặng yên cất đi kiếm tuệ, sau đó khi bọn hắn nhìn chăm chú, hai tay không như không có việc gì đi ra.

Cảnh Từ đánh giá nàng, hỏi: "Có phát hiện gì sao?"

A Nguyên lắc đầu, "Không có.

Thấy nhiều dược liệu quý bị đổ trên đất, quá đáng tiếc."

Cảnh Từ trầm ngâm, "À, đều là bảo bối của hắn, quay lại cho người thu dọm.

Trời nóng, có thể bị hỏng."

Bọn họ đang nói chuyện, Tả Ngôn Hi đã bị thị vệ áp giải rời đi, lại nhìn không ra thần sắc của hắn.

---------

Ánh mắt Trường Nhạc Công Chúa trước nay đều dừng trên người Tạ Nham mà lưu luyến, nhưng giờ phút này lại...!đang ngó chừng Cảnh Từ, rất có ý nghiền ngẫm.

Cảnh Từ đã đi đến bàn đá bên kia ngồi xuống, cẩn thận kiểm tra hương huân kia.

Trường Nhạc Công Chúa hỏi: "Ngươi cùng Tạ Nham đều mở hương huân này nhìn hai lần, nhìn ra cái gì không đúng sao?"

Tạ Nham đối với nàng từ trước đến nay tránh không kịp, đáng tiếc hôm nay tránh cũng không thể tránh, chỉ phải thản nhiên nói: "Không có gì, nhìn thấy hương hoàn bên trong chưa hết."

Trường Nhạc Công Chúa trầm ngâm, "Đốt một nửa bị tắt? Cũng có chút ít kỳ quái."

Hạ Vương sử dụng hương liệu, đương nhiên đều là tốt nhất, không có khả năng vô duyên vô cớ bị dập tắt.

Tạ Nham nói: "Không hề giống bị mắc mưa, hoặc rót nước, bằng không thì hương hoàn bên trong sớm đã nổi bong nóng không còn hình dạng......"

Tiểu Lộc đang gặm quả đào không biết sờ soạng ở đâu, cũng ghé vào bên cạnh A Nguyên xem thế nào.

Cảnh Từ chợt hướng nàng vẫy tay một cái, "Tới đây!"

Tiểu Lộc chỉ chỉ mặt của mình, trong miệng ngậm lấy một ngụm đào, mồm miệng không rõ hỏi: "Em?"

A Nguyên đã đẩy nàng ra, đẩy dến trước mặt Cảnh Từ.

Cảnh Từ nhìn kỹ mặt của Tiểu Lộc.

Tiểu Lộc như được sủng ái mà lo sợ, nuốt xuống miếng đào, cố gắng ưỡn ngực hiện ra vài phần khí độ tùy tùng.

Cảnh Từ cầm trong tay túi thơm, cùng với quả đào trong tay Tiểu Lộc nhìn nhìn, lại nhìn đến bên miệng.

Tiểu Lộc liền có chút ít chột dạ đứng lên, hỏi: "Có......Có cái gì không đúng sao?"

A Nguyên nói: "Không có gì, huynh ấy chẳng qua là nhìn xem trong miệng em có thể nhét vừa cái túi thơm này hay không.

"

"Túi thơm......nhét trong miệng làm gì vậy?" Tiểu Lộc rất không hiểu, chợt nhớ tới hương hoàn bị dập tắt, phát giác ra thay đổi, "Hẳn là, hẳn là......"

Trí tưởng tượng của nàng xưa nay phong phú, lại cùng A Nguyên đi qua chỗ Tiểu Ngọc bị hại, giờ phút này hầu như đều có thể tưởng tượng ra tình cảnh Tiểu Ngọc bị hại.

Trong phòng ngủ của Hạ Vương, trên tấm đệm, Tiểu Ngọc bị người ta áp trên người, kêu khóc cầu xin tha thứ......

Túi thơm treo trong trướng, vì Tiểu Ngọc giãy dụa cùng người nọ hung hãn mà lung lay, đong đưa.....

Bàn tay lớn duỗi ra, đem túi thơm túm xuống, tính cả đã đoạn sợi dây chuyền cùng ngân châu phía trên, cùng một chỗ không dung tình chút nào mà nhét vào miệng Tiểu Ngọc, ngăn chặn nàng kêu thảm thiết cùng cầu cứu......

Vốn là túi thơm chậm rãi tỏa hương, bị Tiểu Ngọc kêu không ra tiếng, gào thét, nên bị dập tắt......

Nhưng Tiểu Ngọc cuối cùng cũng không phải chết ở trong giường, mà là chết ở sâu trong rừng.

Nàng bị người ta mang ra từ phòng ngủ của Hạ Vương, mang đến gốc cây hòe già, trong đêm tối tiếp tục cường bạo.

Sau khi hung thủ tận hứng, cuối cùng lấy túi thơm từ trong miệng Tiểu Ngọc, sau đó giữ chặt miệng mũi của nàng.....

Túi thơm sau đó bị mang đi, cùng với thi thể Tiểu Ngọc đã mặc quần áo, khiêng đi ném xuống sông Thẩm Hà.

Nhưng trong rừng u tối, người nọ lại không có cách nào chú ý đến trong miệng Tiểu Ngọc còn lưu lại một viên ngân châu , mà ở gốc cây hòe già cũng có một viên ngân châu lăn ra.....

Tiểu Lộc nhịn không được xoay người nôn mửa, quả đào trong tay cũng không ăn tiếp được.

Nàng đem quả đào ném ra ngoài, lẩm bẩm nói: "Không muốn vứt quả đào, thực đau xót, đau xót......"

Sắc mặt Mộ Bắc Yên đã càng phát ra khó coi, nghiêng mặt qua yên lặng nhìn hướng linh đường phụ thân hắn.

Tạ Nham không đành lòng, vỗ vỗ vai của hắn, thấp giọng nói: "Chân tướng không rõ, đừng nghĩ trước quá nhiều."

Cảnh Từ lườm bọn hắn, đem hương hoàn mở ra, ngửi ngửi, chậm rãi nói: "Trong hương này bỏ thêm vài thứ."

Trường Nhạc Công Chúa chưa bị ảnh hưởng chút nào từ tình tiết vụ án, vẫn như cũ nhàn nhã thanh tao uống trà, thuận miệng hỏi: "Vật gì?"

Cảnh Từ không đáp, chỉ hỏi ngưỡng Mộ Bắc Yên: "Hạ Vương về Thẩm Hà, có phải rất ít gọi cơ thiếp hầu hạ ban đêm?"

--- đề lời nói với người xa lạ---

Trong tay có nhiều việc, không có bản thảo, ngày mai tiếp tục gặp nha...!

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 142
Chương 143
Chương 143
Chương 144
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 155
Chương 156
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 243
Chương 244
Chương 244
Chương 245
Chương 245
Chương 246
Chương 246
Chương 247: ( bản kết cục trên mạng)
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 253
Chương 253
Chương 254
Chương 254
Chương 255
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 263
Chương 264
Chương 264

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lưỡng Thế Hoan
Chương 140

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 140
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...