Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lương Sử: Mạnh Ngọc – Chương 9

Lương Sử: Mạnh Ngọc

Tác giả: Zhihu/Niệm Hàn
Lượt đọc: 388
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta cẩn thận đọc những hồ sơ vụ án do ông tiếp quản, đi khắp phố phường, nghe được toàn lời khen ngợi. Ông vì dân chúng mà chống lại quyền quý, nghịch ý Hoàng đế, đối đầu với ân sư. Nhà ông thanh bần giản dị, thân tộc thì đối nghịch với ông, con cái thì dù còn nhỏ nhưng trầm tĩnh chín chắn.

Ta đến nhà ông, thấy phu nhân của ông đang chăm sóc vườn rau, đầu đội trâm gai, mặc áo vải thô, vẻ mặt điềm tĩnh, còn con trai ông đã mười hai tuổi, đứng bên cạnh cao giọng đọc sách.

“Đại học chi đạo, tại minh minh đức, tại thân dân, tại chỉ ư chí thiện. Tri chỉ nhi hậu hữu định; định nhi hậu năng tĩnh; tĩnh nhi hậu năng an; an nhi hậu năng lự; lự nhi hậu năng đắc. Vật hữu bản mạt, sự hữu chung thủy. Tri sở tiên hậu, tắc cận đạo hỹ.”

Phu nhân bước đến trước ta, hành lễ, cung kính mời ta vào nhà ngồi, sau đó rót trà cho ta.

Bà nói: “Quý nhân đến thăm, xin cho phép thiếp sửa soạn lại trang phục rồi mới đến bái kiến.”

Ta nói: “Không cần trang trọng như vậy đâu phu nhân.”

Bà ấy cười ôn hòa rồi lui xuống.

Ta nhấp một ngụm trà, trà lá rất thô sơ, nhưng nhìn quanh căn phòng thanh bần, ta nghi ngờ đây là loại trà tốt nhất mà họ có thể mang ra.

Ngôi nhà không xa hoa, cũng không lớn, nhưng chắc chắn, đủ để che mưa chắn gió.

Khi bà quay lại, vẫn mặc áo vải thô, sạch sẽ gọn gàng, tóc cài một chiếc trâm bạc đơn giản, rất mộc mạc nhưng cũng rất thanh nhã.

Bà hành lễ với ta, nói: "Nhà nghèo nàn, tiếp đãi không chu đáo, mong quý nhân thứ lỗi."

Ta có chút không rõ ý định của nhà họ Phùng.

Phùng Thanh tuyệt thực tỏ rõ chí, cương trực kiêu ngạo. Nhưng phu nhân của ông lại lễ độ tiếp đãi ta, thanh nhã ung dung.

Là nhà họ Phùng cố ý như vậy, hay là đã đặt sinh tử ngoài tầm mắt?

Phùng phu nhân nói với ta: "Thiếp hiểu ý của quý nhân, nhưng xin thứ cho thiếp không thể tuân theo."

"Phu quân yêu nước thương dân, thiếp và con trai cũng không thể khuyên ngăn được."

Ta biết Phùng lang quân là người trung trực, không mong đợi Phùng phu nhân sẽ thuyết phục được ông. Nhưng khi đến đây, thấy bà lễ độ với ta, ta không khỏi băn khoăn: "Nếu đã như vậy, phu nhân sao còn tiếp đãi ân cần?"

Phu nhân nói: "Phu quân rất ngưỡng mộ phẩm cách của quận thủ họ Hà, khi quý nhân công phá quận Ung Ninh, người đã đặt sinh tử ngoài tầm tay. Phu quân của thiếp như vậy, thiếp sao dám không tuân theo. Chỉ có mẹ con thiếp nương tựa lẫn nhau, trước khi ra đi, phu quân có nói rằng, Mạnh gia dù là loạn thần nhưng không phải tặc tử, trị dân khiến vạn dân an lạc. Nếu không phải vương triều suy vong, sơn hà tan tác, người nhất định sẽ mời Mạnh gia làm thượng khách. Nay phu quân vì quốc nạn mà bị giam cầm, thiếp và con trai không thể bảo toàn. Đối với quý nhân ân cần tiếp đãi, là vì hành động của quý nhân vì dân, không phải vì quốc sự."

Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 殺

Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ

Follow page Diệp Gia Gia trên * để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ

CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 﫶

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - *

Ta im lặng, nhìn quanh sân vườn đơn sơ, rồi đứng dậy muốn rời đi. Phùng phu nhân tiễn ta đến cửa, ta hành lễ với bà, nói: "Phu nhân cao thượng, xin nhận một lạy của Mạnh Ngọc."

Phu nhân đáp lễ.

Ta nói: "Hôm nay rời đi, ta nguyện đến ngục thăm tiên sinh. Nếu tiên sinh được bảo toàn, xin nhờ họ Phùng vì dân chúng mà tranh đấu; nếu không, ta nhất định bảo vệ mẹ con hai người bình an. Tương lai, công tử nếu học hành thành đạt, vào triều sẽ có tài năng làm tể tướng; nếu không thành, ẩn cư nơi thôn dã cũng có thể hưởng ba đời thái bình. Chỉ mong phu nhân và công tử từ nay an yên hạnh phúc, không phụ lòng Phùng tiên sinh thanh liêm chính trực."

Phu nhân nghẹn ngào, trong mắt rưng rưng lệ, dùng tay lau nước mắt, nói: "Thiếp xin kính cẩn tuân theo mệnh lệnh của quý nhân. Quý nhân là tài năng thiên bẩm, sinh vào thời loạn, lập nên đại nghiệp, mong rằng quý nhân sau này lên ngôi cao, sẽ nhớ đến nỗi khổ của dân chúng, thuận theo thiên mệnh mà bảo hộ vạn dân."

Ta thề với bà: "Đây là chí hướng của ta, suốt đời không quên."

Rồi ta quay người rời đi.

Ta vào ngục gặp Phùng tiên sinh.

Ông quả là một hiền thần đáng khen ngợi, ngồi thẳng trong ngục, y phục sạch sẽ, tóc tai chỉnh tề, dù ở trong tù nhưng vẫn có phong thái điềm tĩnh.

Lính canh đã nhận được lời dặn dò của ta, không dám bất kính với tiên sinh, phòng giam cũng sạch sẽ. Khi ta vào, thấy lính canh đang mang bữa ăn mới nấu đến, thấy ta liền vội vàng hành lễ.

“Tiên sinh vẫn không chịu ăn sao?”

Lính canh đáp: “Đúng vậy, tiên sinh từ khi vào ngục, đã năm ngày, chưa ăn uống gì.

Mỗi ngày, huynh đệ chúng ta đều mua thức ăn tươi ngon từ tửu lầu mang đến, nhưng tiên sinh không chịu dùng, đành phải đem đi.”

Ta lệnh mang một bình rượu vào ngục.

Phùng Thanh vẫn nhắm mắt, ta cũng không lấy làm lạ.

Ta đặt hai chén rượu trên bàn, cung kính quỳ ngồi, nói với ông: “Phùng tiên sinh, Mạnh Ngọc trước đây đã đến thăm nhà, trò chuyện với phu nhân và công tử một lúc.”

Phùng Thanh vẫn không động lòng.

Ta rót đầy hai chén rượu, nói: “Ta có một thắc mắc, liệu có thể xin tiên sinh giải đáp?”

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lương Sử: Mạnh Ngọc
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...