Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lương Sử: Mạnh Ngọc – Chương 2

Lương Sử: Mạnh Ngọc

Tác giả: Zhihu/Niệm Hàn
Lượt đọc: 485
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta xoay xoay chén trà trong tay, nói: "Các di nương đưa đệ đệ muội muội về trước đi, hôm nay những lời Linh nhi nói nếu ta nghe được ở ngoài, ta sẽ xem các đệ muội chịu được bao nhiêu roi."

Đệ đệ muội muội đồng thanh đáp: "Vâng."

Muội muội nhỏ nhất của ta khi ra cửa vấp phải ngưỡng cửa, toàn thân run rẩy.

A Linh run rẩy, ta im lặng không nói, kế mẫu Tiêu thị không đành lòng, nói: "Linh nhi, có gì thì vào trong nói, tuổi con còn nhỏ, đừng để bị cảm lạnh."

Cuối cùng nàng ta cũng chịu vào, nhưng vẫn không dám ngồi, quỳ xuống đáp: "Hắn ta nhân lúc đêm tối leo vào phòng con, nói là có tình cảm sâu nặng với con, kiếp này không thể không lấy con. Con không dám làm chuyện tội lỗi này, hắn nói con bị A tỷ ức hiếp, không dám đối diện, nói rồi lại muốn dùng vũ lực. Nếu không phải tỳ nữ cảnh giác đi vào, chỉ sợ con đã tự sát ngay lập tức."

"A tỷ những ngày này cùng Phụ thân trong doanh trại, con không dám làm lớn chuyện, hôm nay hắn đến từ hôn, con hoảng sợ, chỉ sợ hắn còn làm chuyện gì nữa!"

Ta khẽ dặn dò A Man vài việc, nàng lĩnh mệnh, lặng lẽ rời đi.

Tống di nương thấy ta uống trà không nói gì, lập tức cúi đầu nói: "Tiểu thư, đều do nô tỳ vô dụng, dạy hư Linh nhi, nô tỳ chỉ xin người nể tình Linh nhi còn nhỏ, lại là tỷ muội cùng cha khác mẹ với người, xin người tha thứ cho nó. Nô tỳ nhất định sẽ nghiêm khắc dạy dỗ Linh nhi, không để con bé làm ra chuyện sai trái như vậy nữa."

Ta xoa trán, hỏi bà: "Di nương có nhớ thân phận của mình không?"

Tống di nương run rẩy, quỳ rạp trên đất.

Ta nói: "Xem ra là biết rồi. Khi A mẫu còn sống, cũng từng nói với ta rằng di nương cũng xuất thân từ thế gia, chỉ vì gia cảnh sa sút mới làm thiếp. Khi các nương tử trong nhà chưa xuất giá, Linh nhi ở trong viện của ta, ta nghĩ mẫu tử các người sống không dễ dàng, không muốn chia cắt huyết mạch. Giờ bà nói đã dạy hư Linh nhi, di nương, ta hỏi bà, một di nương xuất thân gia đình thế gia như bà, sao lại dạy Linh nhi thành người nhát gan, phân biệt không rõ đúng sai như vậy?"

Nói đến đây, ta không còn vui vẻ, ném chén trà trong tay, chén vỡ nát, làm Tống di nương run lên vì sợ hãi.

A Linh sợ đến nỗi không còn khóc được nữa.

Ta hỏi muội: "Chuyện này, di nương có biết không?"

A Linh rơi lệ gật đầu.

"Di nương cũng không cho muội nói ra à?"

"Vâng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - *

Ta lạnh lùng cười: "Một nam nhân lạ, lại là tỷ phu tương lai của muội, xông vào khuê phòng của muội. Ta và phụ thân không ở nhà, nhưng kế mẫu vẫn còn ở đây, bà ấy là mẫu thân của chúng ta, muội không nói với mẫu thân, lại đi nói với di nương. Nói ra thì thôi, di nương bảo muội không nói, muội thật sự không nói? Muội là nhị tiểu thư của nhà Bác Viễn hầu, tiểu thư nhà võ tướng, sao lại không có chút khí phách nào. Nếu muội ở nhà khác, hoặc gặp phải chuyện này vào lúc khác, đó sẽ là quan hệ không chính đáng. Đến lúc đó, chỉ còn cách dùng dải lụa trắng mà tự vẫn, đó là điều muội muốn sao?"

A Linh khóc đến nỗi nước mắt giàn giụa.

Tống di nương cầu xin: "Nữ lang quân."

Ta giận quá hóa cười: "Chẳng lẽ di nương tính toán để Linh nhi gả vào nhà họ Hướng? Hướng tam lang nửa đêm vào khuê phòng nữ nhi, làm ô uế danh tiết của muội muội ta, đó là hạng người có phẩm hạnh sao? Trong phủ nghiêm ngặt thế nào, nếu hắn có động tĩnh, làm gì không có ai phát hiện, hắn thì làm chuyện phong lưu, còn Linh nhi phải nhảy sông tự vẫn.”

Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 殺

Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ

Follow page Diệp Gia Gia trên * để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ

CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 﫶

“Ta thật không ngờ, di nương lại hồ đồ như vậy!"

Tống di nương lắp bắp vài tiếng, cuối cùng không nói gì.

Kế mẫu Tiêu thị nhìn đủ rồi, gọi A Linh đứng dậy. A Linh nhút nhát nhìn ta một cái, thấy ta còn giận, mặt mày khó coi, lại rụt rè, quỳ ở đó run rẩy.

Tiêu thị không vội, tự mình rời chỗ ngồi, kéo A Linh đứng lên, giọng điệu ôn hòa dịu dàng: "Linh nhi từ nay ở trong viện của ta, cùng theo các ca ca đi học. Con ngoan, sao lại tự coi thường mình như vậy, con có làm sai gì đâu?"

Kế mẫu hỏi nàng: "Con đã làm sai điều gì?"

Nước mắt A Linh đã ngừng, nhưng vẫn không dám nói.

Ánh mắt Tiêu thị dịu dàng chăm chú.

A Linh khẽ nói: “Con không sai."

"To hơn chút."

"Conkhông sai."

Phụ thân cũng nở nụ cười ôn hòa.

A Man trở về, gật đầu chào ta, ta nói: "Phụ thân, mẫu thân, hôm nay Linh Nhi bị kinh sợ, để nàng về nghỉ ngơi đi!"

Tiêu thị nhìn về phía phụ thân, thấy phụ thân gật đầu, bà mới nhẹ nhàng nói: "Linh Nhi, về nghỉ ngơi đi! Hôm nay chuyển đến ở viện của ta, đừng sợ, phụ thân và mẫu thân đều ở đây."

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lương Sử: Mạnh Ngọc
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...