Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

LƯƠNG DUYÊN TRỜI ĐỊNH – Chương 8

LƯƠNG DUYÊN TRỜI ĐỊNH

Tác giả: Tiếu Giai Nhân
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cha cô Phó Quý tức giận nói: “Không biết cơ thể mình đang làm sao, trong lòng cũng không thèm quan tâm, trời lạnh như vậy mà còn xuống sông cha thấy mày lại chán sống rồi.

”Ông xoay người lại hướng về phía Vương Phân Ni gào lên câu: “Mua thuốc mua thuốc, tiền ở đâu ra mà cho nó mua thuốc, một đứa hao cơm tốn của mà còn muốn uống thuốc!”Phó Lê không nói gì, đời trước cho đã biết người nhà của mình có cái đức hạnh gì rồi, cha yêu tiền, trong mắt mẹ thì chỉ anh cả, đời này lại gặp phải cảnh này thế mà cô trừ bỏ hờ hững ra thì không thể có lại bất cứ cảm xúc nào khác được.

Phó Lê im lặng, đi vào phòng của cô và Phó Đào thay quần áo ướt ra.

Hai người các cô ngủ chung trong căn phòng ở phía Tây, trong phòng bày trí đơn giản, một cái giường đất chiếm hơn phân nửa diện tích phòng, một cái tủ đứng cao nửa người, bên trên ngăn tủ có hai giỏ cành liễu, với lại một cái ghế dài hẹp ở chân tường, mặt trên của cái ghế chỉ có thể ngồi được nửa cái m//ô//n//g.

Phó Lê kéo ra tủ đứng, phía bên trái đã xỉn màu, phần lớn đều là màu xanh xám, một ít màu trắng, cô tìm áo bông trong đống quần áo này.

Phía bên phải quần áo mới tinh, màu sắc tươi sáng, chủ yếu là màu xanh lá cây quân đội, thậm chí còn có một cái váy màu vàng, đó là khi mùa hè Phó Đào đã quấn lấy cha mẹ đòi mua.

Phó Lê mặc quần mùa thu vào, quần bông mỏng, một chiếc áo duy nhất đã bị rách, tìm nửa ngày cô mới tìm ra một cái áo bông có thể chống lạnh, mặc dù vào một lần —— vậy mà ngắn một khúc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- *

Ngắn thì ngắn Phó Lê cũng không ghét bỏ, ít nhất trên cái áo này chỉ có một mảnh vá.

Sau nửa năm cô gả vào nhà họ Trần cũng chưa được may bộ quần áo mới nào, quần áo có thể mặc đi ra ngoài đều là sau khi đã khâu khâu vá vá lại rất nhiều lần, ngay cả màu sắc vốn có của quần áo cũng không thể nhìn ra được nữa.

Thay quần áo xong, Phó Lê đi ra nhà bếp ăn cơm chiều.

Vương Phân Ni nấu khoai lang đỏ luộc và cháo ngô, vừa bước vào sân đã ngửi thấy mùi thơm.

Cố Diệp Phi

Đáng tiếc con cá lớn kia đã bị cô vội vàng thả đi, nếu không cô đã có thể ăn một bữa cá hầm cải chua.

Đang ăn, Phó Đào khóc thút tha thút thít về đến nhà.

Phó Quý vừa thấy đã vội vàng thương tiếc đứng dậy: “U, quả đào của cha làm sao vậy? Sao lại khóc rồi?”Vương Phân Ni buông đôi đũa lo lắng hỏi: “Sao vậy hả Đào, là ai bắt nạt con? Nói với mẹ, mẹ sẽ đi đòi lại công bằng cho con!”.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
LƯƠNG DUYÊN TRỜI ĐỊNH
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...