Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

LƯƠNG DUYÊN TRỜI ĐỊNH – Chương 17

LƯƠNG DUYÊN TRỜI ĐỊNH

Tác giả: Tiếu Giai Nhân
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Còn mẹ của hắn, bà ta hay ngồi ngay cửa đóng đế giày, tay thì may vá liên tục, miệng thì không ngừng mắng chửi, chửi toàn lời thô tục, như thể cô là một thứ rác rưởi.

Nhà hắn có hai đứa nhỏ, đều bị nuôi thành vừa đen vừa ốm, lại còn không nói chuyện, cứ thích trừng to mắt, trông rất dọa người.

Cô ở nhà họ Trần chẳng khác nào ở tù, làm việc như trâu ngựa, mệt mỏi hơn thú vật.

Nhưng có một người đã cho cô dũng khí sống sót, đã cho cô biết…Cô không phải tiện nhân trong miệng mẹ Trần Viễn, không phải người đàn bà d//â//m đ//ã//n//g, không phải thứ đồ chơi để vui đùa.

Cô cũng là một người được quý trọng.

Dường như người đó biết cô và Trần Viễn chia phòng ra ngủ, ban đêm người đó sẽ để đồ ăn trên bệ cửa sổ cho cô.

Nào là trứng gà, bánh bao, bánh rán hành, đôi khi có cả một miếng thịt kho.

Mùi thịt kia, cắn một cái hương thơm liền ngập tràn khoang miệng.

Chỉ tiếc là mẹ Trần Viễn thính mũi, bắt quả tang được lúc cô ăn thịt, vì chuyện này mà mắng cô mấy ngày.

Người đó dường như cũng biết, sau này anh cũng không đưa thịt đến nữa.

Người đó còn âm thầm đưa cô về nhà khi cô làm việc đến tận khuya, bình thường thì giờ đó Trần Viễn vẫn luôn nhìn chằm chằm cô đã sớm đi ngủ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- *

Cố Diệp Phi

Người đó đi theo sau cô không xa không gần, rất vững vàng và làm cho người khác yên tâm.

Đã nhiều lần, cô muốn quay lại nhìn xem rốt cuộc anh là ai.

Nhưng đối phương không có ý định xuất hiện nên cô cũng kiềm nén.

Bây giờ nghĩ lại thật tiếc khi không biết người đó là ai, chỉ biết trên tay người đó có một vết bỏng, cánh tay của anh rất rắn chắc, là một người đàn ông trẻ tuổi.

Phó Lê nghĩ ngợi, lúc thì nghĩ làm sao để tìm được người này để nói tiếng cảm ơn, lúc thì nghĩ đến nhiệm vụ trói định mà hệ thống tuyên bố.

Trong chốc lát, Phó Lê nhíu chặt mày.

Đúng lúc này, cô nghe được tiếng bước chân xột xoạt.

Ngẩng đầu lên nhìn, trên sườn núi có hai người đàn ông đang ung dung đi xuống.

Phó Lê vừa muốn tránh đi, Lý Xuân Sinh đã nhìn thấy cô, hắn vội kêu: “Lê Tử, cô làm gì ở đây vậy?”Kêu xong, hắn nháy mắt ra hiệu vài cái với người bên cạnh.

Chỉ là không biết sao người bên cạnh không có phản ứng gì, hắn chỉ yên lặng nhìn Phó Lê.

Không còn cách nào khác, Phó Lê đành phải đứng lên, cô nắm lấy góc áo rồi nhỏ giọng nói: “Anh Xuân Sinh, em đang nướng trứng ở đây.

”Lý Xuân Sinh cười nói: “Hôm nay mắt của Lê Tử không tốt sao? Không nhìn thấy bên cạnh anh còn có người à, sao không chào hỏi?”.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
LƯƠNG DUYÊN TRỜI ĐỊNH
Chương 17

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 17
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...