Lưới Tình Hào Môn – Chương 4: Đêm Kinh Hoàng
Lưới Tình Hào Môn
Lý Thước dường như cảm nhận được sự đau đớn dữ dội và những đợt co thắt kịch liệt từ cơ thể non nớt của cô gái đang run rẩy dưới thân mình. Hắn khựng lại một nhịp, không phải vì xót thương, mà là để chờ cho cơ thể cô thích nghi với sự xâm nhập tàn bạo, rồi tiếp tục những chuyển động thăm dò. Ban đầu, những cú nhấp chỉ dừng ở mức độ nhẹ nhàng, như một kẻ đi săn đang trêu đùa con mồi, nhưng bản năng thú tính trỗi dậy khiến tần suất nhanh dần, mạnh dần, chẳng khác nào những cơn bão táp ập đến.
Hắn rút ra thật chậm, kéo dài sự tra tấn tinh thần cho đến khi phần quy đầu to lớn chỉ còn mấp mé ở cửa mình đầy khít khao, rồi bất ngờ dồn toàn bộ sức lực, thúc mạnh vào lút cán một cách không thương tiếc.
“Phập! Phập! Phập!”
Mỗi cú thúc như một nhát búa tạ giáng xuống, đẩy cả cơ thể nhỏ bé, yếu ớt của Xuân Vũ trượt dài lên phía đầu giường. Đầu giường va đập liên hồi vào tường tạo nên những tiếng “cốp cốp” khô khốc, nhịp nhàng, âm thanh ấy vang vọng trong căn phòng tối tăm, nghe càng thêm phần ám muội và ghê rợn.
Xuân Vũ cắn chặt đôi môi mỏng đến mức bật máu tươi, vị tanh nồng lan tỏa khắp khoang miệng để ngăn chặn những tiếng hét đau đớn đang chực trào. Mặt mày cô tái nhợt như tờ giấy, mồ hôi vã ra như tắm, hòa lẫn với những dòng nước mắt nóng hổi làm ướt đẫm cả chiếc gối bên dưới. Dưới ánh trăng mờ ảo hắt vào từ khung cửa sổ, khuôn mặt cô hiện lên vẻ đau đớn tột cùng, tủi nhục đến tận tâm can nhưng cũng đầy nhu nhược, đáng thương, tạo nên một sự tương phản quái gở khiến kẻ đang say lại càng dấy lên ham muốn vừa che chở, lại vừa giày vò thêm nữa.
Đàn ông khi đã say rượu thường rất khó xuất tinh, sức bền và sự dẻo dai lại tăng lên gấp bội phần. Lý Thước lúc này chẳng khác nào một cỗ máy làm tình không biết mệt mỏi, điên cuồng ra vào, chiếm đoạt từng tấc da thịt non mềm bên trong cơ thể cô mà chẳng chút kiêng dè.
Xuân Vũ dần lấy lại chút bình tĩnh trong cơn đau xé lòng. Cô cố gắng nén lại nỗi sợ, thều thào kêu cứu lần nữa: “Lý… Lý Thước… Dừng lại… Làm ơn… Tôi là Xuân Vũ… không phải là ai khác…”
Nhưng cái tên ấy dường như lại là mồi lửa châm ngòi cho sự giận dữ của anh ta. Lý Thước đột ngột lật người cô lại, ép mặt cô dúi sâu vào gối, đôi m//ô//n//g chổng lên cao trong tư thế đầy nhục nhã và mang tính thống trị tuyệt đối.
Tay anh ta túm lấy mái tóc cô, giật ngược ra sau đầy thô bạo, ép cô phải ngửa đầu lên nhìn mình. Giọng nói bên tai đầy vẻ d//â//m tà và đe dọa, vang lên khô khốc: “Kêu đi! Kêu to lên nữa cho ông nghe xem nào!”
“Tiểu tao hóa… Em thật sự rất biết cách giả vờ đấy…”
“Mau nói! Nói là anh đang cưỡng hiếp em đi! Nói đi!”
“Ô ô… Chứ không phải sao…” Xuân Vũ khóc nấc lên từng hồi, cổ họng nghẹn đắng, đau rát. Hai chữ “cưỡng hiếp” nặng tựa ngàn cân, đè nén khiến cô không thể nào thốt ra nổi, chỉ biết vùi chặt mặt vào gối mà nức nở.
Sự im lặng và những tiếng khóc thút thít xé lòng của cô dường như lại kích thích sở thích biến thái của Lý Thước lên đến đỉnh điểm. Anh ta cúi xuống, tham lam ngậm lấy vành tai nhỏ nhắn của cô, chiếc lưỡi ướt át l//i//ế//m láp đầy trêu chọc, rồi thì thầm những lời lẽ d//â//m ô: “Anh đang làm gì em đây? Hửm? Nói cho anh nghe đi!”
“Nói đi! Anh đang c//h//ị//c//h em, em có biết không? Đang c//h//ị//c//h rất mạnh đấy!”
Vừa nói, hắn vừa luồn tay xuống dưới bụng cô, nâng hông cô lên cao hơn nữa để đón nhận những cú thúc sâu hơn, mạnh bạo hơn. Mỗi lần hắn đ//â//m vào, quy đầu to lớn như quả trứng ngỗng lại va mạnh vào cổ tử cung, bị những thớ thịt non mềm bên trong kẹp chặt, m//ú//t mát không rời. Cảm giác khít khao, ấm nóng kỳ lạ ấy khiến anh ta sung sướng đến tê dại da đầu, muốn điên cuồng tàn phá thêm nữa.
Dưới sự ma sát liên tục và bạo liệt, cơ thể Xuân Vũ bắt đầu phản bội lại chính lý trí của cô. Những cơn đau ban đầu dần dịu đi, thay vào đó là một cảm giác tê dại, ngứa ngáy lạ thường len lỏi từ nơi giao hợp lan ra khắp tứ chi. D//â//m dịch bắt đầu tiết ra ồ ạt, hòa với máu xử nữ tạo thành một chất bôi trơn tự nhiên, khiến sự ra vào của Lý Thước trở nên trơn tru, cuồng nhiệt hơn, tạo ra những tiếng “bạch bạch” ướt át đầy d//â//m dục vang dội cả căn phòng.
“Chậc chậc… Nhìn xem… Nước nôi chảy ra ướt đẫm cả rồi này…” Lý Thước cười khẩy, giọng nói khàn đặc đầy thỏa mãn sự chinh phục. Anh ta cúi xuống, cắn mạnh vào vùng gáy trắng ngần của cô, cố tình để lại những dấu răng đỏ chót đánh dấu chủ quyền. “Đồ tao hóa, em d//â//m thật sự. Miệng thì nói không muốn, mà ở dưới thì ngậm chặt lấy anh không buông.”
“Có sướng không? Hả? Trả lời đi, có sướng không?”
Hơi thở nóng hổi, hôi hám mùi rượu và dục vọng nồng nặc phả vào lưng trần của Xuân Vũ, khiến cô rùng mình vì kinh hãi.
“Ưm… A…” Một tiếng r//ê//n rỉ khe khẽ, không cách nào kìm nén được thoát ra từ miệng Xuân Vũ. Cô hoảng hốt cắn chặt tay mình để ngăn lại, nhưng khoái cảm xa lạ đang xâm chiếm và bóp nghẹt lý trí cô.
“Thấy chưa? Em cũng thích mà… Đừng có chối nữa…” Lý Thước cười đắc ý. Anh ta lại lật ngửa cô ra. Hai bầu ngực trắng nõn nà nảy lên theo từng nhịp thở gấp gáp. Anh ta thô bạo dùng bàn tay nhào nặn, bóp méo chúng thành đủ mọi hình dạng, rồi cúi xuống ngậm lấy một bên núm v//ú đã dựng đứng cứng ngắc, m//ú//t mát chùn chụt như một đứa trẻ b//ú sữa đầy tham lam.
Xuân Vũ lúc này vừa đau đớn, vừa tủi nhục, lại vừa bị một khoái cảm kỳ lạ đang bùng nổ mạnh mẽ trong người. Đầu óc cô trở nên trống rỗng, quay cuồng như đang rơi vào vực thẳm. Cô không chịu nổi nữa, đôi mắt tối sầm lại và hoàn toàn ngất đi ngay giữa cơn bão tình dục điên cuồng, bỏ mặc bản thân chìm vào bóng tối.













