Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lục Thiếu Cưng Vợ Tận Trời – Chương 48

Lục Thiếu Cưng Vợ Tận Trời

Tác giả: Đào Y
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lục Duật Kiêu bị một ông bác giáo dục như vậy một hồi, trước đó vốn đã không vui, chân mày lại thoáng nhíu lên, đã có dấu hiệu tức giận.

Nhưng sau lại nghe cô gái nhỏ gọi anh là ‘ Minh Tuyên ’, anh đã cảm thấy nơi quả tim của mình lõm xuống, lại nghe hết lời của cô, cũng không có phủ nhận ông bác nói hai bọn họ ‘ quan hệ người yêu’, tâm tình cực xuống thấp của anh lập tức đã thay đổi.

Người đàn ông chậm rãi cúi người, lồng ngực to lớn đè xuống, môi lạnh khẽ cong, ánh mắt sâu xa cười với cô, "Em yêu, em nói đúng."

Nói xong, liền đưa ngón tay trỏ của cô lên bên miệng mình, hôn vào mu bàn tay của cô.

Trong lòng Cố Tử Mạt hít vào một ngụm khí lạnh, ánh mắt vừa rồi của người đàn ông thiếu chút nữa đã mê hoặc cô, rồi sau đó chính là động tác này của anh, ánh mắt của anh thâm tình khẩn thiết, trong lời nói đều là khẩn thiết, động tác anh dắt tay cô thật êm ái, nụ hôn kia giống như là bươm buớm đậu lên mu bàn tay của cô vậy.

Mê hoặc lòng người!

Đây là từ ngữ duy nhất mà cô nghĩ được trong đầu nàng có thể tương đối sát nghĩa!

Vào thời điểm cử hành nghi thức kết hôn, trước mặt mọi người chú rể đeo vào trên ngón vô danh bàn tay trái của cô dâu, cũng hôn tay cô dâu một cái, mà một loạt động tác này của anh, hình như cũng giống cái này như đúc!

Sau khi anh buông tay cô ra, cô giống như là bị điện giật, bỗng chốc sẽ thu hồi tay của mình, dấu ra phía sau lưng, ánh mắt cũng sợ đến mức không dám nhìn ông bác bên cạnh nữa.

Ông bác này, giống như là nhân chứng cho nghi thức kết hôn của bọn họ! Cô nhìn sẽ có cảm giác chột dạ!

Ông bác thấy rõ lời nói và hành động của Lục Duật Kiêu, không nhịn được gật đầu với Lục Duật Kiêu một cái, rất hài lòng nói, "Người trẻ tuổi đúng là dễ dạy thật, trẻ nhỏ dễ dạy, rất tốt, rất tốt."

Lại thấy Cố Tử Mạt có chút nâng không nổi mặt, ông bác chỉ nói là cô gái nhỏ nhà người ta xấu hổ, híp híp mắt, bật cười sảng khoái, "Ha ha, cô gái nhỏ này xấu hổ, bác sẽ không quấy rầy nữa, người yêu nhỏ vội vàng nói chuyện yêu đương đi, bác cũng đi tìm bạn già của mình thôi."

Ông bác này, giống như là lão đầu vô danh xuất hiện trong võ hiệp vậy, nghênh ngang cười to rời đi.

Cố Tử Mạt nhìn theo bóng lưng của ông bác, trong lòng nghĩ cười, nhưng vẫn không có bật cười, vừa rồi cũng bởi vì cô cười đùa mà gây họa, cô vẫn có thể nhớ vết sẹo mà đau đâu.

Người đàn ông liếc thấy trong khóe mắt của cô hàm chứa ý cười, trong mắt cũng theo đó mà dâng lên một nụ cười nhẹ, đưa cánh tay đến bên hông của cô, ánh mắt nghiêm túc lại nghiêm nghị nhìn cô từ trên xuống dưới, hỏi, "Bác sỹ nói thế nào?"

Cô suy nghĩ một chút, ngửa đầu nói với anh hai chữ, "Rất tốt."

Bác sỹ nói cũng giống hệt với phỏng đoán của cô, thần kinh kích động tạo thành kích thích, cho khứu giác của cô một sự kích thích, việc cô phải làm sau này, chính là nghiêm túc chu toànbảo vệ‘ lỗ mũi siêu cấp ’ của mình.

Vì nuông chiều lỗ mũi, cô phải vứt bỏ một số sinh hoạt tùy tiện, cô hết sức cố gắng tránh bị cảm, không thể tiếp xúc rượu thuốc lá mùi vị kích thích cùng thức ăn cay.

Thậm chí, vị bác sỹ này còn đề nghị, đồ dùng hàng ngày cô sử dụng đều cần là đồ đặc chế không có hương thơm, nếu không, lỗ mũi nhạy bén sẽ trở nên kém đi.

Nghĩ tới đây, trong lòng cô lại thở dài, cuộc sống chất lượng cao không có mùi thơm, vẫn còn cần cô dùng lỗ mũi đi kiếm mới được!

Người đàn ông như có điều suy nghĩ, bàn tay lướt qua bên hông của cô, nhéo nhéo bàn tay nhỏ bé rũ xuống của cô, gật đầu một cái, "Nhớ kỹ lời dặn của bác sĩ, không thể tùy hứng."

Cô kinh ngạc nhìn hai người tay trong tay, lơ đãng đã nói, "Trước kia tôi rất tùy hứng sao?"

Sau khi người đàn ông nghe xong, không thể làm gì cười nói, "Tùy hứng chút cũng tốt, anh cũng không nói tùy hứng không tốt, chẳng qua em phải cẩn thận làm theo lời dặn của bác sĩ, không cần lại làm ra chuyện hại mình."

Một lúc lâu Cố Tử Mạt cũng không có trả lời, trong lòng cô oán thầm, tôi đã từng làm chuyện hại mình chỗ nào chứ? Anh so với tôi còn hiểu tôi sao?

Ánh mắt vừa nhấc, vừa vặn liền đụng tới ánh mắt người đàn ông đang chăm chú nhìn mình, cô không được tự nhiên quay mặt đi, bỏ tay của anh ra, cất bước đi về phía trước, "Đi thôi, tôi muốn nhanh chóng về thăm nhà."

Người đàn ông tay dài chân dài, một bước liền đuổi theo cô, "Anh đi cùng em."

Cố Tử Mạt cũng không cự tuyệt sự tốt bụng của người đàn ông này, để cho anh đi tới nhà họ Cố cùng với cô, nhưng đến cửa nhà họ Cố, cô lại dừng chân, không chịu bước tiếp vào.

Lời uy hiếp của Cố Trinh Trinh còn vang bên tai, cô vì người đàn ông bên cạnh này toát mồ hôi dầm dề, cô không thể lừa dối bản thân, muốn suy tính chu toàn vì người đàn ông bên cạnh này.

Chỉ là lần này, tuy cô có mười phần dũng khí, nhưng lại không có niềm tin tuyệt đối!

Trên chiếc thuyền này, hiện tại có hai người ngồi, một là cô, một là anh, nếu là chỉ có mình cô, cô có thể đập nồi dìm thuyền, nhưng lại có anh chen lẫn, cô không có cách nào đánh một trận sống chết được.

Chuyện ập lên đầu, cô hoài nghi bản thân.

Chung quy ý tưởng ban đầu cùng thực tế có sự chênh lệch, cho nên, cuộc sống này là phải sống trôi qua, chứ không phải tự nhiên mà nghĩ ra được.

Người đàn ông ngọc thụ lâm phong đứng bên cạnh Cố Tử Mạt, ánh mắt thâm thúy nhìn thẳng nhà họ Cố ở phía trước, chợt quay mặt sang, đưa tay nắm lấy bàntay nhỏ bé của cô, "Đừng sợ, có anh đâu."

Người đàn ông này, có khả năng xử lý mọi chuyện vượt qua người thường, lại có sự quan tâm không bình thường đối với cô, cô càng thấy cảm động, ánh mắt hạ xuống, trong lòng có dòng suối ấm áp chảy qua, chẳng qua tình cảm của cô lại rất mâu thuẫn.

Cô cảm thấy khổ, lại cảm thấy buồn cười, nghiêng mắt nhìn về phía người đàn ông bên cạnh, nếu như điều kiện cho phép, cô rất muốn nhảy lên ôm cổ của anh, kéo anh xuống một chút, sau đó khinh rẻ nói với anh, "Ngu ngốc, tôi sở dĩ sợ hãi, còn không phải là bởi vì anh!"

Thật là một người Đại Ngốc Nghếch, ngu ngốc ngu ngốc ngu ngốc!

Ánh mắt cô dừng lại rất lâu, người đàn ông nhìn thấy đều không nhịn được mà cong khóe môi, anh nhỏ giọng, âm thanh hết sức mê hoặc cười nói, "Rất đẹp trai sao?"

Cố Tử Mạt sững sờ, càng cảm thấy người đàn ông này rất tự mình đa tình, không nhịn được nói một câu, "Ngu ngốc!"

Giữ lại trong lòng suy nghĩ cũng không thoải mái chút nào, nói ra lại càng chơi đùa thích thú lại càng dễ chịu đựng hơn!

Người đàn ông hiếm khi thấy cô như vậy, dường như cũng rất thích cách gọi này của cô, nghiêng đầu một bên, bật cười, nắm chặt cổ tay của cô đi về phía trước, "Đẻ cho kẻ ngu ngốc này bảo vệ em, không phải sợ!"

"Vẫn ngu ngốc!" Cô bị anhc ứng rắn lôi kéo đi, nhưng vẫn không quên nói cho đã thích.

Lông mày rậm của người đàn ông chau lên, xoay người chăm chú nhìn cô một lát, đưa tay qua giữ chặt eo thon của cô, cúi người đè xuống cơ thể của cô, khóe môi nhếch lên, một cái tay khác nâng gáy của cô, giữ cô trong khuỷu tay mà hôn thắm thiết.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lục Thiếu Cưng Vợ Tận Trời
Chương 48

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 48
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...