Lục Chi – Chương 45: Nếu không ngủ được thì cùng anh làm chuyện xấu
Lục Chi
"Gần 12 giờ rồi, còn chưa buồn ngủ à?" Sau khi nói chuyện điện thoại xong, Lục Dục Chi ôm Lục Chi về lại trên giường. Anh để cho cô gối đầu trên ngực mình, nghe anh giải thích chuyện hot search vừa rồi.
"Cho nên Triệu An Nhiên dùng em để uy hiếp anh?" Lục Chi nghe anh trai nói thì vô cùng tức giận, cô thầm mắng chửi Triệu An Nhiên, nguyền rủa cô ta ăn mì gói không có gói gia vị!
"Đúng vậy. Cho nên ban đầu anh mới buông thả cô ta, muốn đợi thời cơ cô ta lơ là cảnh giác để phản kích."
Nếu bây giờ Triệu An Nhiên vẫn muốn tiếp tục tìm phiền toái cho mình thì sau này Lục Dục Chi không cần thương hại cô ta nữa.
"Cô ta không biết tốt xấu nha." Lục Chi nhíu mày, bĩu môi, cô tiếp tục nguyền rủa Triệu An Nhiên mua đồ ăn đều bị tăng giá!
"Lần này xảy ra chuyện bất ngờ, chỉ có thể ủy khuất bảo bảo. Ngày mai anh sẽ để cho phòng làm việc lên tiếng nói rằng em là em gái của anh. Đem chuyện Triệu An Nhiên và Trình Thịnh giải quyết chung một lần."
Nếu thừa nhận Lục Chi là bạn gái của Lục Dục Chi thì vấn đề tình cảm giữa cô và Trình Thịnh sẽ bị vạch trần và gây ảnh hưởng đến cô. Cuối cùng thân phận em gái của Lục Dục Chi vẫn phải nói ra.
Chuyện này do Lục Dục Chi xúc động lỗ mãng, phá huỷ một bàn cờ tốt.
"Không sao. Do em không tốt, em không nên nghi ngờ anh. Em không nên giận dỗi tắt máy, em càng không nên nhất thời hồ đồ đáp ứng hẹn hò với Trình Thịnh." Lục Chi nằm trên người Lục Dục Chi uể oải nói.
"Bảo bảo thích hắn ta không?" Lục Dục Chi có chút ghen tuông. Tưởng tượng mối tình đầu của Lục Chi không phải là mình khiến cho anh rất khó chịu.
Lục Chi vội vàng lắc đầu, đầu cô nhẹ nhàng cọ cọ trước ngực anh: "Không thích. Trước đó do anh ta rất chiếu cố em. Em có khéo léo cự tuyệt nhưng anh ta vẫn tiếp tục quan tâm, anh ta nói rằng do học cùng chuyên ngành nên đàn anh phải chăm sóc cho đàn em. Anh ta bảo rằng mình đối xử với các bạn học khác cũng như vậy."
"Em nhất thời chẳng biết nên gì. Sau đó mơ màng hồ đồ trở thành bạn gái anh ta. Nhưng mà hình như em chưa từng nhận lời hẹn hò với anh ta, cũng chưa từng thừa nhận trước mọi người. Đây có phải vẫn coi như đang hẹn hò không anh?"
"Em nha, ngây thơ. Sao có thể dễ bị lừa gạt thế?" Lục Dục Chi thở dài, nội tâm anh vừa vui mừng vừa bất đắc dĩ.
"Thật xin lỗi mà anh."
Lục Chi làm nũng, trái tim Lục Dục Chi mềm nhũn. Ngoài việc cưng chiều cô gái của mình thì anh có thể làm gì đây? Chỉ có thể tiếp tục yêu thương cô, cất giấu cô ở trong lãnh thổ của mình.
"Được, anh không trách em. 12 giờ đêm rồi, bảo bảo chưa muốn ngủ à?"
Ngày mai không phải ngày nghỉ lễ, Lục Chi còn phải đi học, Lục Dục Chi cũng phải đến phòng làm việc để xử lý vấn đề.
Lục Chi lắc đầu, cô cảm nhận da thịt nóng bỏng của anh trai, cảm nhận trái tim đập như đánh trông của anh. Cô không hề buồn ngủ chút nào.
Hôm nay là ngày yêu đương đầu tiên của Lục Chi với anh trai!
Lục Chi ngẩng đầu, bốn mắt nhìn nhau với Lục Dục Chi. Đôi mắt anh thâm thuý, tựa như chôn giấu biển sao khổng lồ, anh thâm tình nhìn cô.
Một mạch nước ngầm tuôn trào, Lục Dục Chi không kìm nén nổi tình cảm cúi đầu, anh bắt lấy đôi môi anh đào của Lục Chi, anh hôn cô thật sâu.
Lục Dục Chi hôn rất nồng nhiệt, anh dường như không biết mệt mỏi hấp thu tất cả ngọt ngào của Lục Chi.
Đôi môi Lục Dục Chi m//ú//t mát cánh môi xinh đẹp, đầu lưỡi anh cạy mở hàm răng của cô rồi tiến quân thần tốc, bắt lấy cái lưỡi nhỏ đang trốn tránh. Lưỡi anh ở trong khoang miệng Lục Chi làm xằng làm bậy, mỗi một tấc trong miệng cô đều lây dính hơi thở của anh. Mỗi một chỗ trên cơ thể cô gái nhỏ đều thuộc về Lục Dục Chi anh.
Cảm thấy Lục Chi sắp không thở được, lúc này Lục Dục Chi mới thả lỏng, buông tha đôi môi xinh đẹp.
"Nếu không ngủ được thì cùng anh làm chuyện xấu, được không, hả?" Chóp mũi Lục Dục Chi cọ cọ chóp mũi Lục Chi, hai tay anh nâng đỡ gương mặt xinh đẹp làm anh thần hồn điên đảo.
Hơi thở nóng rực của anh phun trên gò má Lục Chi, hai má cô bị hun nhiễm đỏ hồng, cô dần dần choáng váng.
"Chuyện xấu gì?" Lục Chi chớp mắt, vẻ mặt nghi hoặc hỏi anh.
"Muốn biết?" Lục Dục Chi nhướng mày, anh cười tươi, nhìn anh có chút bỉ ổi.
"Ừm." Lục Chi mở to đôi mắt hạnh nhân nhìn anh, cô không hiểu gì.
"Bảo bảo ngoan sờ sờ nơi này, cảm nhận được không?" Lục Dục Chi nắm bàn tay nhỏ của Lục Chi, di chuyển từ ngực xuống bụng mình, cuối cùng chạm vào một con thú đang ngủ đông ẩn núp giữa hai chân anh. Vừa rồi trong quá trình hôn nhau, nó đã ngẩng cao đầu.
Mọi phản ứng sau đó của Lục Dục Chi đều không thể vãn hồi. Đặc biệt đối với cơ thể yêu kiều mềm mại của cô gái nhỏ, ăn vào tuỷ đã biết vị ngon nên anh càng không thể kiềm chế.
"Anh..." Mặt Lục Chi đỏ bừng như quả mận chín, mắt cô tựa như trăng non, mày tựa như lưỡi liềm, môi đỏ như son.
Lục Dục Chi cực kỳ yêu dáng vẻ nũng nịu này của Lục Chi.
"Giúp anh được không?" Anh cúi người phun hơi nóng ở bên lỗ tai Lục Chi, giọng nói anh trầm thấp, anh dịu dàng dụ dỗ cô.
--------------------------------------------------













