Lục Chi – Chương 20: Chi Chi không thích, anh cũng không thích
Lục Chi
Yết hầu Lục Dục Chi lăn lộn, anh nhìn đầu tóc Lục Chi trong chốc lát, khàn giọng nói: "Có."
Động tác nắm vạt áo của Lục Chi ngừng một lát. Đôi môi anh đào run rẩy, hai cánh môi mấp máy, cô nghẹn ngào hỏi: “Ưm, cô ấy, cô ấy có phải lớn lên rất xinh đẹp, tính tình tốt, lại còn hiểu chuyện đúng không?"
Đầu óc Lục Cho giống như có vô số loa nhỏ, tự động truyền phát lời nói của Lục Dục Chi trong đoạn phỏng vấn: "Gặp được đúng người, chính là cô ấy, ngoan ngoãn hiểu chuyện, khoảng 30 tuổi xây dựng tổ ấm..."
Khi Lục Dục Chi 30 tuổi, cô thì 24 tuổi. Chỉ còn 6 năm nữa cô có thể ở bên và dựa dẫm anh trai thôi sao?
Lục Chi vẫn luôn biết anh trai mình lớn lên đẹp trai, tính tình ôn nhu. Hiện giờ anh còn là minh tinh nổi tiếng, có được vô số fans yêu thích và ủng hộ.
Từ nhỏ đến lớn người thích anh trai của cô rất nhiều. Lục Chi từng tận mắt chứng kiến anh trai cự tuyệt lời tỏ tình của một nữ sinh. Ngay cả khi anh cự tuyệt cũng khiến người ta cảm thấy anh là nam thần ôn nhu. Nữ sinh bị từ chối vô cùng hâm mộ Lục Chi: 'Rất hâm mộ cô có ánh trai như Lục Dục Chi.'
Khi còn nhỏ Lục Chi không hiểu, cô chưa có khái niệm rằng sau này anh trai sẽ thích người khác. Cô có thể không chút kiêng kỵ bá chiếm anh trai, có thể đạt được sự hâm mộ của mọi người.
Giờ đây Lục Chi đã trưởng thành, cô mới biết coi như anh trai thích mình, sau này cũng sẽ có người khác càng làm anh ấy thích hơn.
Chẳng qua người con gái đó không thể là Lục Chi, điều này đã được quyết định từ khi cô sinh ra. Cô sao có thể không hâm mộ người đó, ghen ghét người đó cơ chứ?
"Ừ, rất ngoan, rất nghe lời, lớn lên vô cùng xinh đẹp, là tiểu tiên nữ của anh." Lục Dục Chi thản nhiên thừa nhận, giọng điệu ôn nhu chưa từng có. Lục Chi nghe anh nói cảm thấy rất chói tai, tiết tấu hô hấp của cô cũng chậm lại.
"... Vậy, anh không cần em nữa à?" Hai tay Lục Chi nắm thành quyền, cô nắm rất chặt, mu bàn tay có thể nhìn thấy mạch máu. Nước mắt lớn chừng hạt đậu rơi xuống mu bàn tay Lục Chi, giờ phút này trái tim cô vỡ vụn thành trăm ngàn mảnh.
Đôi môi Lục Chi mím chặt, vẻ mặt tái nhợt. Nội tâm cô nôn nóng bất an, tin tức này tựa như sấm sét giữa trời quang, dễ dàng quật ngã Lục Chi.
Ngay cả hít thở cũng làm Lục Chi đau, trái tim cô như một cái hồ khô khốc không nước đọng, tốc độ máu lưu thông cũng chậm lại.
Lục Chi kiềm chế cảm xúc, hàm răng cô cắn chặt môi dưới chảy cả máu nhưng cô không hề biết điều đó.
Thiên sứ ở trong đầu Lục Chi nói: Lục Dục Chi là anh trai ruột của cô, trên người hai người chảy chung dòng máu, không có khả năng ở bên nhau. Anh trai cũng cần một người xứng đôi chung sống cả đời mà không phải mang theo cái danh con ghẻ.
Ác ma Lục Chi phản bác nói: Hai người sống nương tựa vào nhau nhiều năm, vốn nên tiếp tục dựa dẫm vào nhau kể cả về sau. Dựa vào cái gì để cho một người phụ nữ không liên quan chen vào tình cảm giữa hai người. Người phụ nữ đó có biết những khổ sở mà anh trai phải chịu đựng mười mấy năm qua không, người phụ nữ kia có hiểu chuyện, hiểu anh trai bằng cô không?
Lục Dục Chi thở dài, anh vốn tưởng rằng cô gái nhỏ có thể hiểu được ý tứ trong lời nói của mình. Nhưng hiện tại anh nhìn dáng vẻ cô cúi đầu không lên tiếng, cô muốn trốn tránh tình cảm của anh sao?
Cũng may Lục Dục Chi rất khéo léo, anh không thẳng thừng tự thuật tâm ý của mình, bằng không chỉ sợ cả hai thậm chí anh em cũng không thể làm nữa.
"Nha đầu ngốc, tiểu tiên nữ của anh còn không phải là em à?" Lục Dục Chi ôm Lục Chi vào lòng, anh dùng giọng điệu cưng chiều che giấu chua xót trong lòng.
"Vậy... Bạn gái anh thì sao?" Lục Chi cẩn thận ngẩng đầu, cô lập tức tiếp xúc với con ngươi thâm thúy của người đàn ông.
Đáy mắt của người đàn ông đè nén tình cảm quá mức phức tạp, là ưu thế để trở thành một diễn viên tài năng. Có đôi khi không chỉ có thể lừa gạt người khác, còn có thể lừa gạt chính bản thân mình.
Cho nên Lục Chi nhìn không thấu Lục Dục Chi, cô chỉ biết đáy mắt anh phảng phất như ngôi sao vô biên vô tận. Cô chỉ nhìn lướt qua đã bị hút vào trong đó.
"Anh đã nói trước rồi, lúc phỏng vấn anh không hề nói thật? Vậy mà em vẫn ngây ngốc tin." Người đàn ông cong ngón trỏ gõ nhẹ vào mũi Lục Chi.
Lục Chi nhanh chóng lau sạch nước mắt, bĩu môi quay mặt sang chỗ khác. Cô cố tỏ vẻ như không có việc gì, vứt bỏ hết dáng vẻ mất mặt của mình.
"Thích ai thì anh phải nói với em, không được lừa gạt em."
"Được, Chi Chi không thích, anh cũng không thích."
Ánh mắt Lục Dục Chi tối đen, trong lòng anh thầm nghĩ: Cả đời này anh sẽ không thích ai khác ngoài em. Em trộm đi tâm anh, còn khiến anh không có cách kháng cự. Tốt nhất người em thích cả đời này cũng không xuất hiện…
--------------------------------------------------













