Lửa Rừng Cấm Kỵ – Chương 88: Sự chiếm hữu của cha
Lửa Rừng Cấm Kỵ
Ánh hoàng hôn nhạt nhòa hắt qua khung cửa, đổ những vệt nắng dài lên căn phòng tĩnh mịch, nơi không khí dường như đặc quánh lại bởi hơi thở dồn dập và những âm thanh đầy ám muội. Vãn Vãn nằm đó, thân thể mềm nhũn như một đóa hoa vừa trải qua cơn mưa rào dữ dội, đôi mắt đẫm lệ nhìn người đàn ông đang bao trùm lấy mình.