Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lồng Son ( Gặp Phải Nam Sơn) – Chương 86: Hơn nửa năm

Lồng Son ( Gặp Phải Nam Sơn)

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tên phạm nhân bị quất đau thì hét lên đầy đau đớn. Như thể nhận ra sát ý của người đánh, gã lập tức sợ tới mức hai chân mềm nhũn, không kịp lo nghĩ cho vết thương trên người, liên tục gọi trời gọi đất gào khóc kêu oan.

Tống Nghị siết chặt sợi roi trong tay. Phóng ánh mắt sắc lẹm qua phía kẻ kia, thấy gã ta mỏ chuột tai khỉ vẻ mặt gian trá, nhìn kiểu gì cũng không giống người lương thiện thì lòng chợt thắt lại, sắc mặt cũng lộ ra vẻ khó coi.

Hắn giơ roi về chỉ vào mặt gã ta, hét to: “Rốt cuộc ngư phù trong tay ngươi là từ đâu mà có? Mau thành thật khai báo!”

Thấy tư thế này đào phạm kia đâu dám ậm ờ nữa, sau khi hô hai câu oan uổng thì vội vàng kể rõ mọi chuyện. Cuối cùng còn khóc lóc thảm thiết thề thốt rằng gã sẽ không bao giờ làm chuyện phạm pháp nữa, mong Đại nhân tha cho gã lần này.

Hóa ra gã chỉ là một thương nhân đi buôn hàng hóa từ Bắc vào Nam, có lần về thôn mua da thú thì vô tình gặp được một người thợ săn đeo ngư phù trên hông. Thợ săn kia không biết chữ nên chỉ coi miếng ngư phù là đồ trang trí đeo lên để khoe khoang. Nhưng gã lại nhận ra đó là vật gì. Nghĩ đến chuyện mỗi lần chở hàng vào thành đều bị đánh thuế, hàng hoá vận chuyển càng xa thì thuế càng cao, tiền lãi của gã đều bị hao hụt. Nhưng nếu sở hữu miếng ngư phù này thì sẽ khác. Có ngư phù trong tay, hầu hết lính gác thành đều không dám kiểm tra gã. Vừa tiện lợi còn không bị đánh thuế, vậy chẳng phải sẽ kiếm chác được càng nhiều hơn sao?

Vì thế gã đã bỏ ra mười lượng để mua lại từ thợ săn. Sau đó gã đánh liều dùng ngư phù để lừa gạt qua cổng. Sau vài lần, thấy không ai dám kiểm tra, lá gan cũng dần lớn hơn, đi đến nhiều vùng xa hơn. Đây là lần đầu gã đến Duyện Châu, vốn định kiếm một khoản lớn, không ngờ lại bị tóm sống.

Biết không phải giết người cướp của mà là mua từ tay người khác, sắc mặt Tống Nghị tốt hơn chút, nhưng vẫn nhìn chằm chằm gã, lớn tiếng tra hỏi: “Thợ săn kia ở đâu?”

“Lương… Lương Châu.”

Lương Châu. Tống Nghị chợt căng chặt, sau đó lại thoáng lộ ra vẻ ‘quả nhiên là vậy’. Hắn đoán không hề sai, cuối cùng nàng vẫn đến Tây Bắc.

Sau khi hỏi nơi ở cụ thể cũng như tên họ và diện mạo của thợ săn kia, Tống Nghị liên tục hạ lệnh cho Phúc Lộc lập tức dẫn người đến Lương Châu bắt người. Sau đó lại quay ra cáo từ với chúng quan viện Lan Lăng. Chỉ nói đang có chuyện quan trọng không tiện ở lâu, cũng mời bọn họ hôm khác đến Tô Châu làm khách, đến lúc đó sẽ nhiệt tình đón tiếp.

Bái biệt xong, Tống Nghị ra lệnh áp giải tên phạm nhân trở về Tô Châu.

Kể từ ngày ấy, Tống Nghị vẫn luôn ở phủ Tổng đốc chờ tin tức.

Từng ngày trôi qua, trong lòng Tống Nghị cứ mãi được lo mất. Tuy hắn không muốn thừa nhận, nhưng sự thật là vậy.

Lần này hành tung của nàng đã bị lộ, chờ Phúc Lộc qua đó tra rõ ngọn ngành là có thể tóm được nàng. Nếu việc này có thể thuận lợi như thế thì tốt, nhưng nếu nàng tinh ranh đến mức đã trốn mất dạng từ lâu, hoặc là đã…

Tống Nghị chán nản thở dài một hơi. Hắn không muốn tiếp tục nghĩ về chuyện này nữa, chỉ tự nhủ đợi thêm chút nữa thôi là mọi chuyện kết thúc rồi. Khi đó, mọi thứ sẽ qua. Tuy nghĩ vậy, nhưng sự khó chịu cứ mãi quẩn quanh trong lòng.

Cho đến mười ngày sau, cuối cùng Phúc Lộc cũng trở lại. Dĩ nhiên là dẫn theo tên thợ săn kia.

Tống Nghị liếc mắt qua đám người trở về mấy lần, thế nhưng vẫn không thấy bóng dáng mà hắn đang tìm kiếm.

Tâm trạng của hắn chưa kịp lắng xuống đã thấy Phúc Lộc cúi đầu xuống, có vẻ bất an mà khẽ bẩm chuyện với hắn.

Đầu óc Tống Nghị bất chợt trống rỗng.

Sau một tiếng thở nặng nề, hắn đột nhiên đứng dậy nhìn chăm chằm Phúc Lộc, ánh mắt vừa âm u vừa dữ tợn: “Ngươi nói cái gì?”

Phúc Lộc không dám lặp lại, song trong lòng càng thêm thấp thỏm, càng cúi gằm mặt xuống.

Chuyện hắn ta mới bẩm, là về cái chết của Hà Hương cô nương.

Không khí xung quanh rơi vào một khoảng lặng chết chóc.

“Là ai?” Một lúc sau mới có tiếng hỏi chuyện khô khốc vang lên. Hai chữ tưởng chừng như đơn giản nhưng lại khiến người nghe hãi hùng khiếp vía.

Phúc Lộc vội sai hạ nhân ở sau dẫn gã thợ săn tới. Tống Nghị dời mắt qua gã thợ săn sợ sệt quỳ bên dưới.

Tên thợ săn kia chỉ cảm thấy ánh mắt ở trên như một lưỡi dao găm đang đ//â//m vào từng thớ da thớ thịt trên người gã.

“Là ngươi, thấy tiền mờ mắt, cướp của giết người?” Tống Nghị cầm lấy trường đao treo trên tường, lòng bàn tay vuốt nhẹ hoa văn ở trên, chậm rãi hỏi.

Nhả chữ cực chậm, giọng điệu thản nhiên.

Nhưng từng chữ lọt vào tai đều vô cùng đáng sợ.

Thợ săn kia mặt cắt không còn giọt máu, gã cũng biết lúc này mà không giải thích rõ e là sẽ chết ngay tại chỗ. Nhưng sức ép khủng khiếp của người kia mang đến khiến gã tay chân bủn rủn, miệng cũng run rẩy kịch liệt, không thể thốt ra được tiếng nào.

Phúc Lộc chỉ có thể cắn răng nói đỡ: “Đại nhân, không phải do tên thợ săn này làm, gã chỉ vô tình nhặt được ngư phù lúc lên núi đi săn.”

Tống Nghị lại quay sang nhìn chằm chằm Phúc Lộc.

Phúc Lộc cúi đầu thật thấp: “Nhặt được ở… bãi tha ma ạ.”

Tống Nghị siết chặt chuôi đao, cơ bắp trên người nổi phồng lên như hung thú sắp phản công.

Tay Phúc Lộc run run lấy một chiếc hộp từ trong tay áo ra, dâng lên bằng hai tay: “Nô tài nhặt được thứ ở bãi tha ma.”

Tống Nghị nhận lấy, sau khi đứng im một lúc lâu, hắn mới hít một hơi thật sâu, mở nắp hộp ra. Bên trong là một mảnh vải may quần áo. Là tơ lụa trơn mềm sáng mịn.

Tống Nghị chỉ liếc qua là biết nó có xuất xứ từ Tô Châu. Hắn nhìn chằm chằm một hồi lâu, sau đó đóng mạnh cái nắp lại.

Tiếng đóng nắp hộp nghe thật nặng nề và ngột ngạt.

Toàn bộ người trong phòng nghị sự đều nín thở, im như thóc. Bởi bọn họ đều đến Lương Châu nên ai cũng biết, trên miếng vải đó không chỉ dính bụi, mà còn dính máu…

Sau những ngày hè chói chang rực rỡ, lại đến trời thu ngào ngạt hoa quế, cuối cùng là từng đợt gió lạnh thấu xương của mùa đông giá rét. Ngoảnh đi ngoảnh lại, Tô Khuynh đã ở thành Giang Hạ được hơn nửa năm rồi.

Mấy mùa khác ở thành Giang Hạ thì khỏi phải bàn, duy chỉ có tiết trời mùa đông này, cái kiểu thời tiết vừa ẩm ướt vừa rét căm căm này thật sự có thể len lỏi vào tận xương cốt. Không những vậy không khí trong nhà còn lạnh hơn cả, thay vì ở lì trong nhà tránh gió lạnh thì ra ngoài chạy tung tăng còn sướng hơn. Dù sao ra bên ngoài còn có ánh nắng mặt rời, tuy không ấm áp mấy nhưng có còn hơn không.

Sau mấy ngày chịu đựng thì cuối cùng Tô Khuynh chịu không nổi nữa, chấp nhận vung tay bỏ ra số tiền lớn mời thợ xây đến thiết kế cho nàng một cái giường đất ở căn buồng phía Nam.

May là thành Giang Hạ có khá nhiều thương nhân đến từ phương Bắc. Có vài gia đình hơi giàu có đã mua nhà ở khu này, nhưng vì sợ không thể chịu được cái thời tiết khắc nghiệt của mùa đông nên nhiều người đã chọn làm giường đất theo kiểu phương Bắc. Vì có sẵn thị trường, thế nên thợ xây trong vùng đã học thêm nghề này. Việc này khiến Tô Khuynh cảm thấy vô cùng may mắn, nếu không nàng đã phải tự đi mày mò rồi.

Có giường đất, những ngày không đi đánh xe thì Tô Khuynh đều sẽ khua xe bò lên núi nhặt củi, nhờ đó mà ngày nào giường đất cũng được củi lửa nung nóng. Trải chăn đệm rồi nằm xuống chiếc giường đất, cái cảm giác ấm áp dễ chịu kia quả là khiến người ta thoải mái thở một hơi thật dài, chỉ ước có thể gạt hết mọi chuyện rồi nằm ườn trên đó cả ngày.

Sau mười ngày là đến một ngày nghỉ, Tô Khuynh vẫn dắt xe bò đi làm, tiện thể ghé qua cửa hàng mua chút nhu yếu phẩm đủ dùng trong mười ngày. Như thế này thì mấy ngày khác không phải ra ngoài nữa rồi.

Ban ngày tuyết rơi lất phất, đêm đến trời liền trở lạnh.

Tô Khuynh đốt giường đất cho thật nóng, vừa lau khô chân định leo lên giường thì đột nhiên nghe thấy bên ngoài vang lên tiếng đập cửa dồn dập.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Cuộc sống ở Tống phủ
Chương 2: Lòng mẹ
Chương 3: Tiệc trở về
Chương 4: Nhận thưởng
Chương 5: Sang tháng Chạp
Chương 6: Đưa cơm
Chương 7: Miễn phạt
Chương 8: Tuyết rơi
Chương 9: Thay đồ
Chương 10: Áo choàng
Chương 11: Cân nhắc
Chương 12: Năm hoan hỉ
Chương 13: Thưởng hậu hĩnh
Chương 14: Phòng bếp náo nhiệt
Chương 15: Hoa tai
Chương 16: Vào hang sói
Chương 17: Tiền chuộc thân
Chương 18: Chúc Tết
Chương 19: Kinh hãi
Chương 20: Không bán nữa
Chương 21: Lời đồn
Chương 22: Lớp giấy mỏng
Chương 23: Đừng có mơ
Chương 24: Phủ Tổng đốc
Chương 25: Người cũ tìm đến
Chương 26: Đại gia về
Chương 27: Giao kèo mười ngày
Chương 28: Thể diện
Chương 29: Ngày thứ ba
Chương 30: Chật vật qua ngày
Chương 31: Không cưới cao
Chương 32: Không an phận
Chương 33: Ngày thứ mười
Chương 34: Khế bán thân
Chương 35: Bia đá giới luật
Chương 36: Khắc tinh
Chương 37: Giằng co
Chương 38: Lòng từ bi
Chương 39: Biết chừng mực
Chương 40: Trở về phủ Tổng đốc
Chương 41: Bảo Châu tới
Chương 42: Kinh ngạc
Chương 43: Bẻ gãy khí phách
Chương 44: Dưới mái đình
Chương 45: Thôi khắt khe
Chương 46: Ngày mưa
Chương 47: Nàng khóc
Chương 48: Vì sao
Chương 49: Di nương tới
Chương 50: Khách quý ghé thăm
Chương 51: Đều giống nhau
Chương 52: Điên rồi
Chương 53: Sai là sai
Chương 54: Không sợ
Chương 55: Ương ngạnh
Chương 56: Ổn thoả
Chương 57: Khác lạ
Chương 58: Về nơi đâu
Chương 59: Tìm đường về
Chương 60: Khó tin
Chương 61: Kiếp nhân sinh
Chương 62: Cánh nhạn bay về
Chương 63: không điên
Chương 64: Không kén chọn
Chương 65: Nhận lễ
Chương 66: Khó ưa
Chương 67: Khá giống
Chương 68: Không phải phép
Chương 69: Sợ là khó
Chương 70: Ngươi đừng sợ
Chương 71: Chuyện trong kinh
Chương 72: Có thư
Chương 73: Chùa Đại Minh
Chương 74: Đường ai nấy đi
Chương 75: Đặt cược
Chương 76: Muội đừng sợ
Chương 77: Ngày đại hỉ
Chương 78: Phát hiện
Chương 79: Không buông tha nàng
Chương 80: Tra hỏi
Chương 81: Kiếm sống
Chương 82: Tuyên di chiếu
Chương 83: Hộ khẩu Lương Châu
Chương 84: Đích thân đi
Chương 85: Đến Lan Lăng
Chương 86: Hơn nửa năm
Chương 87: Chuyện trong kinh
Chương 88: Nghe không hiểu
Chương 89: Di Cảnh cung
Chương 90: Thương pháp Nguỵ gia
Chương 91: Hoa phù dung
Chương 92: Tin chiến thắng
Chương 93: Chịu giúp đỡ
Chương 94: Vẫn còn sống
Chương 95: Phòng dùng hình
Chương 96: Dùng tư hình
Chương 97: Đúng chỗ nào
Chương 98: Được coi là gì
Chương 99: Truyền nhân chứng
Chương 100: Ớn lạnh
Chương 101: Sắp xếp cho nàng
Chương 102: Nhớ cho kỹ
Chương 103: Gặp lại cố nhân
Chương 104: Đi du hồ
Chương 105: Cũng ổn
Chương 106: Lướt qua
Chương 107: Quyết định
Chương 108: Dự tính khác
Chương 109: Hắn không cam tâm
Chương 110: Hắn bất an
Chương 111: Chùa Hoàng Giác
Chương 112: Có thích khách
Chương 113: Giao dịch
Chương 114: Triều cục thay đổi
Chương 115: Gặp mặt
Chương 116: Khái quát tình hình
Chương 117: Nổi khói lửa
Chương 118: Kim Loan Điện
Chương 119: Có khoẻ không
Chương 120: Không độ hắn
Chương 121: Điểm mấu chốt
Chương 122: Ban phủ đệ
Chương 123: Tự tại
Chương 124: Hoa Mộc Lan
Chương 125: Lời giao phó
Chương 126: Hắn hiểu rõ
Chương 127: Tượng vàng
Chương 128: Bất mãn
Chương 129: Mùng Một Tết
Chương 130: Đặt tên
Chương 131: Cuộc sống thường nhật
Chương 132: Toà kim ốc
Chương 133: Thật tốt
Chương 134: Đẹp vô ngần
Chương 135: Đại kết cục [1]
Chương 136: Đại kết cục [2]

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lồng Son ( Gặp Phải Nam Sơn)
Chương 86: Hơn nửa năm

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 86: Hơn nửa năm
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...