Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lồng Son ( Gặp Phải Nam Sơn) – Chương 59: Tìm đường về

Lồng Son ( Gặp Phải Nam Sơn)

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Phúc Lộc thấy gia bọn họ hung hăng thúc ngựa đuổi tới cổng thành thì lập tức sửng sốt, sợ bọn tặc bố trí mai phục ngoài thành, không rảnh lo mấy vết thương trên người, vội vàng tập hợp một đội quân trong phủ lại, lên ngựa đuổi theo.

Con ngựa dưới thân Tô Khuynh lao nhanh ra cổng thành như một trận cuồng phong, lính gác không kịp phản ứng, chỉ thấy con ngựa điên cuồng hý vang ầm ầm lao tới với tốc độ sấm sét. Lúc này toán lính đứng gác trên tường thành phản ứng lại, giương cung lên ngắm.

“Tất cả dừng tay lại!” Tống Nghị ở đằng xa nhìn thấy động tác của lính gác, sắc mặt càng xấu hơn rồi giận dữ quát lớn, hai chân càng thúc mạnh vào bụng ngựa một cách tàn nhẫn, chớp mắt đã vọt tới cổng thành.

Đám lính gác hoảng hốt, theo bản năng nhìn đến chỗ phát ra giọng nói, khi thấy người tới là ai thì vội vàng quỳ xuống hành lễ.

“Tránh ra!” Tống Nghị gầm lên tiếp tục thúc ngựa lao đi.

Tô Khuynh cúi thấp người nghiêng tới trước ổn định trọng tâm, nhờ đó khiến con ngựa chạy nhanh hơn. Một tay siết chặt dây cương, tay kia đè lại vết thương đang chảy máu trên ngực, cầm máu một cách qua loa. Tô Khuynh cảm thấy hẳn là mũi tên trước ngực nàng không trúng tim, không thì nàng khó mà gắng gượng được tới giờ.

Thế nhưng nàng cũng không cầm cự được lâu. Cả người bắt đầu ra mồ hôi, tay nắm dây cương cũng hơi run run, máu tươi ở ngực liên tục rỉ ra, sức lực cũng dần mất đi.

Không thể ngã xuống. Nghiêng đầu cắn mạnh lên cánh tay, ý thức vốn đã hơi mơ hồ lại trở nên tỉnh táo hơn. Có lẽ, ngay lúc này, nàng sắp không sống nổi nữa rồi.

Cho nên, đây cũng là lần cuối nàng tìm đường về nhà. Sao có thể ngã xuống chứ. Nếu không, nàng có chết cũng khó mà nhắm mắt.

Tô Khuynh nghiến răng cứa mạnh vào vết thương trên bụng ngựa để ngựa phi nhanh hơn. Cơn đau dữ dội đã khơi dậy tính hung hãn của tuấn mã. Nó hú lên đầy phẫn nộ, chở người trên lưng lao như bay về phía trước.

Tống Nghị đang thúc ngựa đuổi theo sau thấy được, không khỏi hít sâu một hơi. Cách cưỡi ngựa này của nàng đúng là đi tìm chết mà. Sự độc ác hiện lên trong mắt, rút đao rạch một đường dưới bụng ngựa, Tống Nghị liên tục quát to, con ngựa cũng phi nước đại đuổi theo bóng dáng màu đỏ đang lao về phía trước.

Khi hai con tuấn mã một trước một sau chạy vào thôn Liễu gia, lúc này khoảng cách giữa hai người đã rất gần.

Tống Nghị thấy một cánh tay của nàng buông thõng xuống, người cũng gục trên lưng ngựa, dường như đã mất đi ý thức. Nhưng tốc độ của ngựa không giảm, lao ầm ầm một mạch đến thẳng cánh rừng kia.

Hắn hốt hoảng, vừa thúc ngựa đuổi theo vừa quát lớn: “Tỉnh lại! Giữ cương ghìm ngựa lại! Nghe thấy chưa hả!”

Tô Khuynh loáng thoáng nghe được tiếng người giận dữ rống lên, cố gắng mở mắt ra, nhưng cảm thấy như bị một lực vô hình nào đó cưỡng chế, nặng tựa vạn quân, căn bản không mở ra nổi, cả người cũng nặng nề sắp ngã xuống. Dù lúc này ý thức đã dần mơ hồ nhưng nàng cũng biết mình không thể để bản thân gục xuống được. Ngón tay dùng hết sức lực cuối dùng nắm chặt dây cương và bờm ngựa.

Tống Nghị thấy nàng sắp ngã xuống khỏi con ngựa đang phi như điên kia thì lập tức vừa giận vừa lo, không thèm suy nghĩ rướn người tới, dùng một tay túm chặt lấy cái đuôi của con ngựa đang mất khống chế phía trước.

Tốc độ của ngựa bắt đầu chậm lại, nhưng dẫu sao cũng đang theo đà quán tính, vẫn cứ lao lên. Mà đằng trước, chạy thêm một bước nữa sẽ rơi thẳng xuống sông.

Lúc này Tống Nghị mới chợt ngộ ra tại sao lại là chỗ này. Chưa kịp nổi giận, cũng chưa kịp đoán ra tại sao nàng lại có chấp niệm với con sông này lớn như như vậy, hắn dùng sức nắm chặt đuôi ngựa muốn kéo nó ngừng lại, nhưng đã quá muộn.

Tuấn mã nhảy vụt lên, sau một tiếng ầm lớn, sóng nước bắn tung toé. Mà cái người vốn nằm vật vờ trên lưng ngựa kia lúc này đã không chống đỡ nổi nữa, bị hất văng xuống sông, phút chốc đã bị chôn vùi trong xoáy nước đang quay cuồng.

Tống Nghị chỉ kịp túm lại được một góc xiêm y màu đỏ thắm.

Vào khoảnh khắc cuối cùng trước rơi vào trong bóng tối vô tận, Tô Khuynh cảm nhận được nước sông lạnh lẽo không ngừng tràn vào miệng vào mũi, vừa thầm vui mừng trong lòng, cả người vốn luôn gắng sức chống đỡ cũng dần lịm xuống.

Cuối cùng nàng cũng kiên trì tới được đây, không cần phải bỏ mạng ở vùng đất khiến nàng phải chịu những áp lực nặng nề kia nữa, thế là đủ rồi.

Nàng an tâm nhắm mắt và để ý thức của mình chìm sâu vào bóng tối.

Khi Phúc Lộc dẫn theo đoàn người vội vàng đuổi tới bờ sông thì bắt gặp cảnh Đại nhân bọn họ ôm người đi ra khỏi lòng sông. Không dám nhìn kỹ dáng vẻ của người trong ngực Đại nhân, chỉ thoáng liếc qua thấy người nọ một tay buông thõng, bất tỉnh, cũng không biết là còn sống hay đã chết. Nhưng nhìn mũi tên cắm trên ngực nàng, hắn ta cảm thấy, lần này khả năng cao là không sống nổi rồi.

Tống Nghị đi nhanh lên bờ, lớn tiếng hỏi: “Trong thôn có lang trung không?”

Phúc Lộc vội vàng theo sau: “Có một lão lang trung quê mùa, y thuật không bằng đại phu lành nghề ở y quán.”

Tống Nghị ôm người lên ngựa: “Dẫn đường, mau!”

Phúc Lộc hiểu là đến chỗ của lão lang trung kia, sau khi đáp xong, vội vàng dắt ngựa đi trước dẫn đường.

Không kịp lau đi bọt nước đang nhỏ giọt từ trên đầu xuống mặt, Tống Nghị một tay ôm người, một tay giơ roi, hét lớn: “Giá!”

(Đoạn này đã trở về hiện đại, nên mình đổi xưng hô cho hợp cảnh nhé)

Lúc Tô Khuynh để mặc ý thức chìm vào bóng tối thì cũng nghĩ rằng sinh mạng của mình đã kết thúc. Nhưng không ngờ, vào lúc này cô lại loáng thoáng nghe thấy tiếng ai đó gọi mình.

Dường như tới từ một nơi rất xa. Rồi giọng nói này từ từ đến gần cô hơn.

Từ xa tới gần, từ mơ hồ đến rõ ràng, giọng nói lọt vào tai sao mà quen thuộc tới vậy, quen thuộc đến nỗi làm cô phải được mở hai mắt ra.

Sau đó Tô Khuynh sững sờ tại chỗ như bức tượng đất.

Gương mặt điển trai ở đối diện lập tức hiện lên vẻ kích động. Anh thở gấp, đôi môi không ngừng run rẩy, nhìn chằm chằm cô không rời, trong ánh mắt tràn ngập vẻ khó tin.

Tô Khuynh giơ tay, tát thật mạnh vào mặt mình.

Ánh mắt người đàn ông kia loé lên vẻ hoảng sợ, sau đó vươn tay xoa nhẹ gương mặt đỏ lên của cô, vô số loại cảm xúc lẫn lộn hiện lên trên mặt, cuối cùng hai mắt anh đỏ hoe.

Khoảnh khắc lòng bàn tay ấm áp chạm vào mặt, xúc cảm quen thuộc ấy lập tức khiến Tô Khuynh rơi nước mắt.

“Không thể nào…” Cô vẫn không tin lắm, vội giữ chặt lấy đôi tay kia, vừa khóc vừa nhìn anh.

Ngụy Tử Hào đỏ mắt nhìn cô, đôi môi run rẩy, nghẹn ngào: “Tô… Tô.”

Hai chữ đơn giản nhưng lại giống hệt câu thần chú phá tan mọi xiềng xích trên người cô, lập tức khiến cảm xúc kìm nén bấy lâu trong lồng ngực vỡ oà như một cơn sóng cuồn trào mãnh liệt, cuối cùng cứ thế ôm mặt gào khóc.

Ngụy Tử Hào ôm lấy cô, nghẹn ngào nói: “Tô Tô, anh ở đây.”

Tô Khuynh vẫn ôm mặt khóc rống lên. Cô vốn không phải loại người yếu đuối, nhưng ngay lúc này, ngay khoảnh khắc cô được hơi ấm quen thuộc ôm lấy, ngoại trừ khóc, cô thật sự không muốn làm gì hết.

Nếu giây phút này là một giấc mơ, vậy xin hãy để cô mãi mãi say giấc.

Nếu giây phút này là thiên đường, vậy xin hãy để cô chìm đắm trong đó mà chết đi.

Không biết đã khóc bao lâu, đến khi bên tai vang lên tiếng nước rào rào, Tô Khuynh mới giật mình, đột nhiên đẩy người kia, hốt hoảng nhìn xung quanh.

Đập vào mắt là từng dãy núi vờn quanh, phong cảnh động lòng người, thậm chí có thể nhìn thấy vài du khách đang xuống nước chơi đùa phía xa xa.

Mà lúc này, bọn họ đang đứng dưới một con suối nông đến cổ chân, dòng nước trong vắt từ trên thượng nguồn chảy xuôi xuống, chầm chậm xuôi dòng quanh chân họ.

Tô Khuynh thấy nước sông này cứ như thấy quỷ, vội vàng kéo mạnh cánh tay người đàn ông, không giải thích tại sao mà chỉ vội kéo lên bờ: “Đi, đi! Đi mau, chúng ta mau đi thôi!”

Cô cầm chặt tay anh lao thằng về bờ, như thế chỉ cần chậm một bước sẽ bị ác quỷ bắt đi vậy, gương mặt hốt hoảng đến tái nhợt, tràn đầy vẻ sợ hãi.

Ngụy Tử Hào để mặc cho cô lôi kéo. Thấy cô như vậy, lòng anh đau như cắt.

Anh rất muốn mặc kệ tất cả rồi bế cô lên, an ủi cô, nói với cô rằng mọi chuyện đã qua rồi… Nhưng cuối cùng lại cố gắng nuốt xuống, mặc kệ trái tim đau đến mức rỉ máu, cuối cùng anh cũng không thốt ra được lời nào.

Giờ phút này Tô Khuynh đang rơi vào khủng hoảng vì lo được lo mất, còn đâu trí để ý sự khác thường của Ngụy Tử Hào? Cô chỉ điên cuồng kéo anh mau chóng rời khỏi cái chỗ này, dù đã cách khe suối kia khá xa, nhưng vẫn cảm thấy chưa đủ, chỉ muốn chạy, chạy tiếp, xa thêm chút, thêm chút nữa thôi…

Đang chạy thì trước mắt cô bỗng nhiên tối sầm, cả người không còn chút sức lực ngã gục xuống.

“Tô Tô!”

Thời gian trôi qua thật nhanh, chớp mắt đã hơn một tuần kể từ ngày Tô Khuynh quay trở về.

Có lẽ không thể tận hưởng hết những giây phút vui vẻ hạnh phúc, nên Tô Khuynh luôn cảm thấy cuộc sống trôi qua quá nhanh. Hơn nữa ngày nào cũng giống như một giấc mơ vậy, tươi đẹp đến nỗi làm cô không thể tin đây là thật. Nếu không phải Ngụy Tử Hào bắt cô phải đi ngủ đúng giờ, cô chỉ ước mình có thể thức cả ngày lẫn đêm. Cô sợ đây chỉ là mơ, sau khi tỉnh dậy lại quay về cái xã hội đen tối ăn thịt người kia.

Tiếng máy ép trái cây truyền ra từ phòng bếp, Tô Khuynh vươn người, vừa xuống giường đã đi ngay đến nơi phát ra âm thanh, mở cánh cửa phòng bếp bằn thủy tinh ra, ôm lấy Ngụy Tử Hào từ phía sau.

Ngụy Tử Hào bất đắc dĩ kéo kéo cái tạp dề trước người lên, quay đầu liếc cô: “Chị hai à, muốn ôm thì cứ ôm đi, đừng có kéo xuống nữa, muốn siết cổ tôi đến chết đấy hả?”

Tô Khuynh giơ tay kéo sợi dây buộc sau cổ anh, cười nói: “Già mồm!”

Ngụy Tử Hào lắc đầu bật cười.

Tô Khuynh nhẹ nhàng áp mặt vào lưng anh, ngửi thấy mùi bếp núc trên người anh, cảm thấy mọi thứ vừa chân thực lại vừa hư ảo.

Ngụy Tử Hào cầm cái xẻng nấu ăn (*) liên tục đảo món trứng xào trong chảo, khóe môi vương ý cười, nhưng vẻ mặt lại mất mát.

(*) Xẻng nấu ăn: có cách gọi khác là cái sạn, nhưng chỗ mình hay gọi là cái xẻng nên mình để như này chắc cũng dễ hiểu nhỉ :Đ

Hai người không ai nói thêm câu nào, chỉ cùng nhau hưởng thụ giây phút ấm êm này.

Từ lúc Tô Khuynh trở về đến nay, dường như bọn họ đều rất cố gắng xây dựng bầu không khí hòa hợp. Mà đối với chuyện chuyện Tô Khuynh đột nhiên biến mất một cách kỳ lạ suốt gần một năm, người này không hỏi thì người kia cũng không nhắc, như thể đó là vùng cấm, không thể chạm vào.

Tô Khuynh cũng biết lúc trước mình xuyên qua một cách khó hiểu, lúc xuyên về cũng không thể nào giải thích được. Đến bây giờ, cô mới nhận ra trường hợp của mình là xuyên hồn. Vậy nếu đã là xuyên hồn thì e là cũng có người xuyên tới đây, dùng thân phận của cô để sinh sống ở thế giới này hơn một năm, cũng như cô dùng thân phận người khác vậy.

Mà Ngụy Tử Hào rất hiểu cô, không thể nào không phát hiện sự khác thường của ‘cô’ trong một năm qua.

Hít hà mùi trứng chiên thơm lừng, lòng Tô Khuynh dần bình tĩnh lại.

Cô không muốn tìm hiểu quá kỹ chuyện Ngụy Tử Hào đã ở chung với ‘cô’ thế nào trong suốt một năm kia, cũng không muốn biết ngày đó vì sao Ngụy Tử Hào lại ở chung với cô trong con suối đó… Nếu mọi chuyện đã qua, vậy cứ để tất cả những ký ức khủng khiếp ấy bị chôn vùi mãi mãi đi, đời này kiếp này cô không bao giờ muốn nhắc đến nữa.

Tiếng máy ép trái cây ngừng lại, nước táo ép đã xong.

Tô Khuynh buông anh ra, đang định đi qua rót nước ép thì trước mắt bỗng dưng tối sầm, ngay sau đó cả người mềm oặt ngã rầm xuống đất.

Leng keng! Cái xẻng nấu ăn trong tay Ngụy Tử Hào cũng rơi xuống đất.

=====

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Cuộc sống ở Tống phủ
Chương 2: Lòng mẹ
Chương 3: Tiệc trở về
Chương 4: Nhận thưởng
Chương 5: Sang tháng Chạp
Chương 6: Đưa cơm
Chương 7: Miễn phạt
Chương 8: Tuyết rơi
Chương 9: Thay đồ
Chương 10: Áo choàng
Chương 11: Cân nhắc
Chương 12: Năm hoan hỉ
Chương 13: Thưởng hậu hĩnh
Chương 14: Phòng bếp náo nhiệt
Chương 15: Hoa tai
Chương 16: Vào hang sói
Chương 17: Tiền chuộc thân
Chương 18: Chúc Tết
Chương 19: Kinh hãi
Chương 20: Không bán nữa
Chương 21: Lời đồn
Chương 22: Lớp giấy mỏng
Chương 23: Đừng có mơ
Chương 24: Phủ Tổng đốc
Chương 25: Người cũ tìm đến
Chương 26: Đại gia về
Chương 27: Giao kèo mười ngày
Chương 28: Thể diện
Chương 29: Ngày thứ ba
Chương 30: Chật vật qua ngày
Chương 31: Không cưới cao
Chương 32: Không an phận
Chương 33: Ngày thứ mười
Chương 34: Khế bán thân
Chương 35: Bia đá giới luật
Chương 36: Khắc tinh
Chương 37: Giằng co
Chương 38: Lòng từ bi
Chương 39: Biết chừng mực
Chương 40: Trở về phủ Tổng đốc
Chương 41: Bảo Châu tới
Chương 42: Kinh ngạc
Chương 43: Bẻ gãy khí phách
Chương 44: Dưới mái đình
Chương 45: Thôi khắt khe
Chương 46: Ngày mưa
Chương 47: Nàng khóc
Chương 48: Vì sao
Chương 49: Di nương tới
Chương 50: Khách quý ghé thăm
Chương 51: Đều giống nhau
Chương 52: Điên rồi
Chương 53: Sai là sai
Chương 54: Không sợ
Chương 55: Ương ngạnh
Chương 56: Ổn thoả
Chương 57: Khác lạ
Chương 58: Về nơi đâu
Chương 59: Tìm đường về
Chương 60: Khó tin
Chương 61: Kiếp nhân sinh
Chương 62: Cánh nhạn bay về
Chương 63: không điên
Chương 64: Không kén chọn
Chương 65: Nhận lễ
Chương 66: Khó ưa
Chương 67: Khá giống
Chương 68: Không phải phép
Chương 69: Sợ là khó
Chương 70: Ngươi đừng sợ
Chương 71: Chuyện trong kinh
Chương 72: Có thư
Chương 73: Chùa Đại Minh
Chương 74: Đường ai nấy đi
Chương 75: Đặt cược
Chương 76: Muội đừng sợ
Chương 77: Ngày đại hỉ
Chương 78: Phát hiện
Chương 79: Không buông tha nàng
Chương 80: Tra hỏi
Chương 81: Kiếm sống
Chương 82: Tuyên di chiếu
Chương 83: Hộ khẩu Lương Châu
Chương 84: Đích thân đi
Chương 85: Đến Lan Lăng
Chương 86: Hơn nửa năm
Chương 87: Chuyện trong kinh
Chương 88: Nghe không hiểu
Chương 89: Di Cảnh cung
Chương 90: Thương pháp Nguỵ gia
Chương 91: Hoa phù dung
Chương 92: Tin chiến thắng
Chương 93: Chịu giúp đỡ
Chương 94: Vẫn còn sống
Chương 95: Phòng dùng hình
Chương 96: Dùng tư hình
Chương 97: Đúng chỗ nào
Chương 98: Được coi là gì
Chương 99: Truyền nhân chứng
Chương 100: Ớn lạnh
Chương 101: Sắp xếp cho nàng
Chương 102: Nhớ cho kỹ
Chương 103: Gặp lại cố nhân
Chương 104: Đi du hồ
Chương 105: Cũng ổn
Chương 106: Lướt qua
Chương 107: Quyết định
Chương 108: Dự tính khác
Chương 109: Hắn không cam tâm
Chương 110: Hắn bất an
Chương 111: Chùa Hoàng Giác
Chương 112: Có thích khách
Chương 113: Giao dịch
Chương 114: Triều cục thay đổi
Chương 115: Gặp mặt
Chương 116: Khái quát tình hình
Chương 117: Nổi khói lửa
Chương 118: Kim Loan Điện
Chương 119: Có khoẻ không
Chương 120: Không độ hắn
Chương 121: Điểm mấu chốt
Chương 122: Ban phủ đệ
Chương 123: Tự tại
Chương 124: Hoa Mộc Lan
Chương 125: Lời giao phó
Chương 126: Hắn hiểu rõ
Chương 127: Tượng vàng
Chương 128: Bất mãn
Chương 129: Mùng Một Tết
Chương 130: Đặt tên
Chương 131: Cuộc sống thường nhật
Chương 132: Toà kim ốc
Chương 133: Thật tốt
Chương 134: Đẹp vô ngần
Chương 135: Đại kết cục [1]
Chương 136: Đại kết cục [2]

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lồng Son ( Gặp Phải Nam Sơn)
Chương 59: Tìm đường về

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 59: Tìm đường về
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...