Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lồng Son ( Gặp Phải Nam Sơn) – Chương 22: Lớp giấy mỏng

Lồng Son ( Gặp Phải Nam Sơn)

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngày khi bước vào phòng, Tô Khuynh đã nhạy bén nhận ra không khí bên trong có gì đó không đúng lắm, thỉnh thoảng lại có vài ánh mắt quét qua người nàng, giống như có ẩn ý nào đó.

Tô Khuynh bắt đầu căng thẳng hơn, một dự cảm không ổn dâng lên, thầm nghĩ, chẳng lẽ lão thái thái không chờ nối nữa nên muốn đ//â//m thủng lớp giấy mỏng này rồi sao?

Sợ cái gì thì cái đó tới, không đợi nàng bày biện đồ ăn lên bàn, lão thái thái đã ngăn nàng lại, nói câu ‘đừng vội’, rồi kéo nàng qua một bên, đánh giá nàng từ trên xuống dưới.

Hơi thở của Tô Khuynh đột nhiên cứng lại.

Sau một hồi đánh giá, trên mặt lão thái thái lộ ra vẻ hài lòng, vỗ vỗ tay nàng hiền hậu nói: “Đứa trẻ ngoan, nhìn tướng mạo của ngươi thì đã biết là người có phúc rồi. Bình thường cũng chững chạc lễ độ, rất hợp ý ta, hôm nay bà già ta sẽ cho ngươi một bất ngờ lớn.”

Nghe vậy, sắc mặt Tô Khuynh đại biến!

Lão thái thái thấy thế, quay sang nhìn Điền thị rồi cười ha hả, nói đùa: “Nhìn đứa trẻ này đi, uổng công ta vừa mới khen nó chững chạc xong. Ta còn chưa nói gì mà nha đầu này đã sợ tái hết cả mặt rồi! Đúng là phí lời khen quá mà.”

Điền thị hùa theo trêu ghẹo hai câu, trong lòng lại nghĩ, người sáng suốt đều biết nha đầu này không hề vui vẻ. Mấy ngày nay, ai cũng nhìn ra ý định của lão thái thái, sau nha đầu này lại không nhìn ra chứ? Không những không lộ ra vui mừng, thay vào đó giữa hàng lông mày lại ẩn chứa có vẻ lo lắng. Bình thường trừ phi lão thái thái yêu cầu, nếu không tuyệt đối không chủ động đến quá gần Đại gia. Là người từng trải, Điền thị vừa nhìn là biết nha đầu này không vui. Ngay cả nàng ta còn nhìn ra, huống chi là một người tinh tường như lão thái thái? Nói vậy lão thái thái chỉ đang giả mù đóng vai một kẻ hồ đồ thôi.

Lão thái thái làm như không phát hiện khuôn mặt lộ vẻ sợ hãi đến mức trắng bệch của Tô Khuynh, chỉ lo kéo tay nàng, vẫn giữ nét cười hiền từ: “Hà Hương, bắt đầu từ hôm nay, ta sẽ để ngươi hầu hạ trong phòng của Đại gia. Cho nên ngươi ấy à, sau này không cần phải quay lại phòng bếp kia làm mấy việc nặng nhọc nữa. Lát nữa Vương bà tử sẽ cùng ngươi về thu dọn đồ đạc rồi đến thẳng viện của Đại gia luôn, bên đó đã có người sắp xếp chỗ ở cho người rồi. Hà Hương, lần này được vào phòng của Đại gia, ta không cần ngươi mang ơn đội nghĩa, chỉ cần ngươi tận tâm tận lực hầu hạ Đại gia thật tốt, vậy mới không phụ sự kỳ vọng của ta.” Nói xong lão thái thái lại cười lớn.

Mà Tô Khuynh thì như bị sét đánh ngang tai.

Lão thái thái lại nói với Điền thị rằng nàng đang hạnh phúc đến choáng váng, Bảo Châu cũng không nhịn được nét cười mà kéo lấy ống tay áo của Tô Khuynh, vừa cười vừa nhắc: “Hà Hương, ngươi đừng đứng ngốc ra đó nữa, mau mau tạ ơn lão thái thái đi.”

Tống Nghị ngồi một bên, ngón tay vuốt ve miệng chén trà, thi thoảng lại lạnh lùng đảo mắt qua khuôn mặt trắng bệch của Tô Khuynh, khóe miệng khẽ nhếch cười khẩy.

Tô Khuynh thở sâu, nhẹ nhàng nhưng kiên định gạt bỏ tay lão thái thái, lui ra sau một bước, cúi đầu quỳ xuống: “Cảm tạ lòng tốt của lão thái thái. Lão thái thái ban cho nô tỳ ân huệ lớn như vậy, đời này của nô tỳ, kiếp sau, kiếp sau sau nữa sợ là khó có thể báo đáp được dù chỉ một phần nhỏ! Chỉ là thân phận nô tỳ thấp kém, lại tầm thường ngu dốt, mấy công việc bẩn thỉu nặng nhọc ở phòng bếp mới hợp với thân phận này của nô tỳ. Còn nếu để nô tỳ hầu hạ người cao quý như Đại gia, vậy thì không được đâu ạ, thế này không phải sẽ vấy bẩn Đại gia sao! Nô tỳ cảm tạ ân đức của lão thái thái, thế nên nô tỳ mới không thể không biết thân biết phận, không biết phân biệt phú quý sang hèn để mà nhận lấy ân huệ này được. Mong lão thái thái thu hồi mệnh lệnh đã ban ra.”

Tô Khuynh vừa dứt lời, không khí trong phòng đột nhiên lạnh đi.

Yên lặng một lát, giọng nói hiền từ của lão thái thái lại vang lên, nhưng Tô Khuynh nghe xong chỉ cảm thấy ớn lạnh: “Đứa nhỏ này, sao lại thành thật thế hả? Chủ tử trong phủ cũng đâu có khắt khe, ngươi còn sợ vào viện của Đại gia hầu hạ không chu toàn sẽ bị phạt hay sao? Dù có hầu hạ không chu toàn, ngươi cũng đừng sợ, kể ra thì cũng không phải lỗi của ngươi. Phải rồi, nhất định là Liễu bà tử dạy ngươi không đủ tốt, muốn phạt cũng phải phạt bà ta trước mới phải!”

Đồng tử của Tô Khuynh đột nhiên co rụt lại!

Lão thái thái lại cười vang: “Mau đứng lên nào bé ngoan, lát nữa trở về hãy dặn Liễu bà tử nhớ kỹ, ngày mai phải làm vài bàn tiệc đấy. Hơn nữa, nếu ngươi có thể sống tốt thì Liễu bà tử cũng được nở mày nở mặt.”

Tô Khuynh đần độn để Đông Tuyết bên cạnh nâng dậy, sau đó cúi đầu nhìn chằm chằm vào mũi chân với ánh mắt vô hồn. Nghĩ đến câu cuối cùng của lão thái thái, lúc này cả người nàng lại lạnh toát. Sống tốt thì Liễu ma ma nở mặt nở mặt, vậy không tốt thì sao… Tô Khuynh rùng mình, trong lòng lập tức lạnh ngắt. Nàng quả thật không dám tin, vì ép nàng phải nghe lời, một người vốn hiền từ như lão thái thái lại có thể dùng đến thủ đoạn bỉ ổi đến vậy!

“Phải thế chứ.” Lão thái thái hài lòng kéo lấy đôi tay lạnh ngắt của Tô Khuynh, liếc nhìn nàng từ trên xuống dưới, sau đó nhìn sang Tống Nghị bên cạnh: “Tuy nha đầu này không phải ở viện của mẹ, nhưng rất hợp ý mẹ. Sau này nạp vào phòng con rồi thì con đừng có nghiêm khắc với người ta quá, nếu không, mẹ sẽ tìm con hỏi tội đấy.”

Tống Nghị nhìn lão thái thái cười nói: “Xin nghe theo mệnh lệnh của lão thái thái.”

Lão thái thái lập tức cười híp mắt, những người khác cũng hùa theo bông đùa nói giỡn, cả gia đình chìm trong tiếng nói cười rất hoà thuận. Cùng lúc đó, không biết là lão thái thái hay người khác hỏi chuyện đôi ba câu, Tô Khuynh mấp máy cánh môi vô thức đáp lời, nhưng không biết tâm trí đã bay đi đâu mất, cứ ngơ ngác cả người.

Đến khi bị Vương bà tử dẫn đến phòng bếp, Tô Khuynh mới giật mình, cả người tỉnh táo lại. Nàng nhìn Liễu ma ma đang bước ra tiếp đón, nhìn đám Phúc Đậu, Hồng Yến đang lo lắng nhìn mình, còn có lão Lại và A Toàn vừa ra ngoài về, dần dần, những giọt nước mắt bắt đầu rơi xuống.

“Thôi nào bé ngoan của ta ơi, chuyện tốt như vậy ngươi khóc cái gì? Người khác tu cả đời cũng không có được phúc phận nhường này đâu! Liễu bà tử mau đến đây đi, dọc đường đi Hà Hương cô nương nhà các ngươi lạ lắm, cứ như người mất hồn vậy, chẳng lẽ là vui quá hoá ngốc luôn rồi?” Vương bà tử gọi Liễu ma ma lại gần, qua lời của bà ta, Liễu ma ma cũng biết được đôi chút, lại thấy khuôn mặt đẫm nước mắt của nha đầu kia, đại khái đã xác nhận được suy đoán trong lòng.

Liễu ma ma thầm thở dài, ôm Tô Khuynh vào ngực, sau đó ngẩng đầu nhìn Vương bà tử cười nói: “Nha đầu này xưa nay đã vậy, chịu không nổi chuyện quá lớn, động một chút là hoảng hốt bối rối. May có bà đưa nha đầu ngốc này trở về, nếu không quả là không biết nó có tìm được đường về hay không nữa.”

Vương bà tử vỗ ngực, thở phào nhẹ nhõm: “Chuyến này suýt nữa đã doạ nát bộ xương già của ta rồi! Chút nữa bà nói chuyện với Hà Hương cô nương đi, Hà Hương cô nương may mắn lắm, được lão thái thái đã đặc cách làm nha hoàn thông phòng trong viện Đại gia đấy, cho nên từ đây cô ấy không còn là người ở phòng bếp nữa. Lát nữa bà cho người đưa ta đến phòng của Hà Hương cô nương nhé, lão thái thái muốn ta thu dọn đồ vật của cô ấy chuyển thẳng qua bên viện của Đại gia. Từ bây giờ thân phận của cô nương không lường được đâu! Bà có phúc thật đấy!”

Mấy người trong phòng bếp nghe vậy, đồng loạt ồ lên, không khỏi hai mặt nhìn nhau.

Liễu bà tử gượng cười đáp vài câu, sau đó bảo Phúc Đậu dẫn Vương bà tử đến gian phòng của Tô Khuynh.

Chờ Vương bà tử rời đi, Liễu bà tử lạnh mặt đuổi hết đám người tò mò muốn hỏi han, rồi cài chốt cửa phòng bếp lại, kéo Tô Khuynh ngồi xuống ghế con.

“Lão thái thái… chọn ngươi rồi ư?”

Liễu ma ma ngập ngừng hỏi, Tô Khuynh vừa nghe đã bật khóc.

Gật gật đầu, Tô Khuynh nói với tiếng nức nở: “Ta không muốn đâu Liễu ma ma.”

Liễu ma ma ôm nàng, hết lắc đầu lại thở dài: “Đứa trẻ ngốc, việc đã đến nước này, ngươi không muốn thì làm được gì nữa đây? Về sau ngươi phải sống cho tốt, đừng có chỉ biết làm khổ mình. Nghĩ thoáng lên, ngày tháng vẫn sẽ trôi, những tâm tư trước đây cũng sẽ dần phai nhạt thôi.”

Tô Khuynh cũng biết, dựa vào tình cảnh trước mắt của nàng trong thời đại này, nàng chỉ có thể chấp nhận số mệnh, nhưng nàng không muốn phải cúi đầu.

Chờ bình tĩnh lại, nàng lau khô nước mắt, nhỏ giọng hỏi Liễu ma ma: “Liễu ma ma, hôm nay ta muốn ra phủ để đến con suối ngày ấy người cứu ta xem thử, người có biết cách nào khiến lão thái thái đồng ý để ta ra phủ không?”

Liễu ma ma giật mình: “Ngươi muốn đến đó làm gì?”

Tô Khuynh nói: “Ta vẫn chưa từ bỏ ý định, muốn đến xem cái khe nước kia, biết đâu lần này ta sẽ nhớ lại gì đó thì sao?”

Liễu ma ma lắc đầu không đồng ý: “Nhưng lúc trước ngươi đi qua bao nhiêu lần rồi, cũng có nhớ được gì đâu, đúng không? Đừng dằn vặt nữa.”

Tô Khuynh ngẩng đầu, nhìn bà bằng ánh mắt vô cùng kiên định: “Nhưng mà Liễu ma ma à, ta chưa từ bỏ ý định, vẫn muốn đến đó nhìn thử một lần cuối cùng. Nếu vẫn không được, ta sẽ hoàn toàn buông xuôi.”

Liễu ma ma chỉ nghĩ rằng nàng làm vậy để nhớ lại người trong lòng mà nàng từng nhắc đến kia, nên nhìn Tô Khuynh với ánh mắt khó hiểu, khuyên nhủ: “Con bé này, sao lại bướng bỉnh thế hả? Cái gì đã qua rồi cứ cho qua đi, tội gì phải tìm kiếm? Tự dưng lại yếu lòng làm gì không biết.”

Thấy Tô Khuynh vẫn cực kỳ cố chấp, Liễu ma ma thở dài, bèn nói: “Ngươi còn nhớ sợi dây chuyền bạc lúc trước người để lại trong nhà ta không? Lúc đầu ngươi nói sợ vào phủ làm mất, nên mới cất tạm trong nhà ta. Ngươi có thể đến thưa với lão thái thái, nói đó là thứ cha mẹ để lại cho ngươi, hiện tại ngươi đang chuẩn bị cho chuyện chung thân đại sự, cần phải mang một hai món đồ vào phủ, hoàn thành tâm ý của cha mẹ. Nhất định lão thái thái sẽ đồng ý.”

Tô Khuynh đứng dậy bái tạ: “Đại ân đại đức của Liễu ma ma, cả đời này Tô Khuynh sẽ không quên.”

“Tô Khuynh?” Liễu ma ma kinh ngạc.

Tô Khuynh hơi sửng sốt, sau đó thản nhiên cười: “Đúng vậy Liễu ma ma, hiện giờ ta có thể nhớ lại một vài chuyện, cũng nhớ ra tên mình, chính là Tô Khuynh.”

Liễu ma ma quan sát nàng một lượt, thở dài: “Tên hay, rất xứng với con nhóc nhà ngươi.” Đang đà cảm thán, không biết Liễu ma ma nghĩ tới cái gì, vẻ mặt lại trầm xuống, băn khoăn nhìn nàng hồi lâu rồi mới ghé vào tai nàng, nhắc nhở: “Nhóc con, ngươi đừng làm chuyện dại dột. Nếu định ra phủ để đào tẩu, nhân lúc còn sớm hãy quên chuyện đó đi. Việc này không đùa được đâu, nếu lỡ bị bắt thì ngươi sẽ bị đưa đến quan phủ, hình phạt ở đó chắc chắn sẽ khiến ngươi sống không bằng chết.”

Tô Khuynh trấn an vỗ vai Liễu ma ma: “Yên tâm đi Liễu ma ma, ta chưa bao giờ có ý định đó.” Lời nàng nói là thật, chỉ cần nàng còn ở thời đại này, cho dù có trốn được thì có thể chạy đi đâu chứ? Cũng chỉ là vừa thoát khỏi ổ sói thì lại lạc vào hang cọp thôi. Điều nàng muốn, từ đầu đến giờ chỉ có một, đó là trở về nơi nàng thuộc về. Huống chi, nếu là đào tẩu, chỉ sợ sẽ liên lụy đến đám Liễu ma ma, sao nàng nỡ làm vậy chứ?

Hít một hơi thật sâu, Tô Khuynh tự nhủ, nếu lần này thất bại, e là sẽ phải xả thân rồi.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Cuộc sống ở Tống phủ
Chương 2: Lòng mẹ
Chương 3: Tiệc trở về
Chương 4: Nhận thưởng
Chương 5: Sang tháng Chạp
Chương 6: Đưa cơm
Chương 7: Miễn phạt
Chương 8: Tuyết rơi
Chương 9: Thay đồ
Chương 10: Áo choàng
Chương 11: Cân nhắc
Chương 12: Năm hoan hỉ
Chương 13: Thưởng hậu hĩnh
Chương 14: Phòng bếp náo nhiệt
Chương 15: Hoa tai
Chương 16: Vào hang sói
Chương 17: Tiền chuộc thân
Chương 18: Chúc Tết
Chương 19: Kinh hãi
Chương 20: Không bán nữa
Chương 21: Lời đồn
Chương 22: Lớp giấy mỏng
Chương 23: Đừng có mơ
Chương 24: Phủ Tổng đốc
Chương 25: Người cũ tìm đến
Chương 26: Đại gia về
Chương 27: Giao kèo mười ngày
Chương 28: Thể diện
Chương 29: Ngày thứ ba
Chương 30: Chật vật qua ngày
Chương 31: Không cưới cao
Chương 32: Không an phận
Chương 33: Ngày thứ mười
Chương 34: Khế bán thân
Chương 35: Bia đá giới luật
Chương 36: Khắc tinh
Chương 37: Giằng co
Chương 38: Lòng từ bi
Chương 39: Biết chừng mực
Chương 40: Trở về phủ Tổng đốc
Chương 41: Bảo Châu tới
Chương 42: Kinh ngạc
Chương 43: Bẻ gãy khí phách
Chương 44: Dưới mái đình
Chương 45: Thôi khắt khe
Chương 46: Ngày mưa
Chương 47: Nàng khóc
Chương 48: Vì sao
Chương 49: Di nương tới
Chương 50: Khách quý ghé thăm
Chương 51: Đều giống nhau
Chương 52: Điên rồi
Chương 53: Sai là sai
Chương 54: Không sợ
Chương 55: Ương ngạnh
Chương 56: Ổn thoả
Chương 57: Khác lạ
Chương 58: Về nơi đâu
Chương 59: Tìm đường về
Chương 60: Khó tin
Chương 61: Kiếp nhân sinh
Chương 62: Cánh nhạn bay về
Chương 63: không điên
Chương 64: Không kén chọn
Chương 65: Nhận lễ
Chương 66: Khó ưa
Chương 67: Khá giống
Chương 68: Không phải phép
Chương 69: Sợ là khó
Chương 70: Ngươi đừng sợ
Chương 71: Chuyện trong kinh
Chương 72: Có thư
Chương 73: Chùa Đại Minh
Chương 74: Đường ai nấy đi
Chương 75: Đặt cược
Chương 76: Muội đừng sợ
Chương 77: Ngày đại hỉ
Chương 78: Phát hiện
Chương 79: Không buông tha nàng
Chương 80: Tra hỏi
Chương 81: Kiếm sống
Chương 82: Tuyên di chiếu
Chương 83: Hộ khẩu Lương Châu
Chương 84: Đích thân đi
Chương 85: Đến Lan Lăng
Chương 86: Hơn nửa năm
Chương 87: Chuyện trong kinh
Chương 88: Nghe không hiểu
Chương 89: Di Cảnh cung
Chương 90: Thương pháp Nguỵ gia
Chương 91: Hoa phù dung
Chương 92: Tin chiến thắng
Chương 93: Chịu giúp đỡ
Chương 94: Vẫn còn sống
Chương 95: Phòng dùng hình
Chương 96: Dùng tư hình
Chương 97: Đúng chỗ nào
Chương 98: Được coi là gì
Chương 99: Truyền nhân chứng
Chương 100: Ớn lạnh
Chương 101: Sắp xếp cho nàng
Chương 102: Nhớ cho kỹ
Chương 103: Gặp lại cố nhân
Chương 104: Đi du hồ
Chương 105: Cũng ổn
Chương 106: Lướt qua
Chương 107: Quyết định
Chương 108: Dự tính khác
Chương 109: Hắn không cam tâm
Chương 110: Hắn bất an
Chương 111: Chùa Hoàng Giác
Chương 112: Có thích khách
Chương 113: Giao dịch
Chương 114: Triều cục thay đổi
Chương 115: Gặp mặt
Chương 116: Khái quát tình hình
Chương 117: Nổi khói lửa
Chương 118: Kim Loan Điện
Chương 119: Có khoẻ không
Chương 120: Không độ hắn
Chương 121: Điểm mấu chốt
Chương 122: Ban phủ đệ
Chương 123: Tự tại
Chương 124: Hoa Mộc Lan
Chương 125: Lời giao phó
Chương 126: Hắn hiểu rõ
Chương 127: Tượng vàng
Chương 128: Bất mãn
Chương 129: Mùng Một Tết
Chương 130: Đặt tên
Chương 131: Cuộc sống thường nhật
Chương 132: Toà kim ốc
Chương 133: Thật tốt
Chương 134: Đẹp vô ngần
Chương 135: Đại kết cục [1]
Chương 136: Đại kết cục [2]

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lồng Son ( Gặp Phải Nam Sơn)
Chương 22: Lớp giấy mỏng

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 22: Lớp giấy mỏng
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...