Long Luyến Long (RồngxRồng) – Chương 1
Long Luyến Long (RồngxRồng)
Phòng thí nghiệm của Nam Cung Thiên Long có một vị khách không mời mà đến, nhưng đó là một vị khách không thể đắc tội – Lăng Tử Hiên, là đệ đệ bảo bối của ái nhân, hắn đành phải cố gắng làm lơ sự tồn tại của vị khách không mời kia.
“Ô bác sĩ Long, đây là cỗ máy thời gian trong truyền thuyết sao?” Lăng Tử Hiên vừa cắn miếng bích quy vừa nói, cũng không quản vụn bánh rơi vào những cỗ máy móc tối yêu quý của bác sĩ Long.
“Ta đã nói không biết bao nhiêu lần, không cần gọi ta là bác sĩ Long, cũng không cần làm ô nhiễm máy móc của ta.” Nam Cung Thiên Long thật sự đã không thể khắc chế được cảm xúc.
“Ai nha, không cần nhỏ mọn như vậy a! Phát minh này có lợi ích gì đâu a, có bản lĩnh ngươi hãy làm ra cái khăn trải bàn thần kì, có thể biến ra thiệt nhiều thức ăn.” Nói xong, Lăng Tử Hiên lại đem ma trảo hướng đến máy móc của Nam Cung Thiên Long.
“Nói cho ngươi biết a, cổ đại có rất nhiều mỹ thực, phần lớn cho đến nay đã thất truyền, nếu như có thể trở lại cổ đại……” Nam Cung Thiên Long thật sự rất muốn giết xú tiểu tử này, bất quá…… chủ ý đem hắn dụ đến cổ đại cũng không tồi a.
“Ô…… Không, bác sĩ Thiên Long, phát minh của ngươi thật vĩ đại, vì làm cho ta có thể ăn ngon, ngươi lại cố gắng đến như vậy, ngươi đối ta thật sự thật tốt quá, ta thật sự quá cảm động. Ta yêu nhất ngươi!” Lăng Tử Hiên quả thật cảm động đến sắp khóc.
“Ân…… Không sao, không sao. Ngươi chỉ cần cẩn thận đi đến nơi là được. Ta đưa ngươi đi Đường triều, thời điểm quốc cường dân phú, mỹ thực hẳn là có vẻ rất nhiều, thế nào?” Tên xú tiểu tử kia lại nói vì mình muốn tìm đồ ăn cho hắn mà chế tạo cỗ máy thời gian này, tên kia cũng không biết sự tồn tại của hắn vẫn luôn làm tổn hại đến Nam Cung Thiên Long.
“Hảo, hảo, hảo, mau một chút, ta muốn ăn.” Lăng Tử Hiên vẻ mặt chờ mong, trên mặt khẩn trương phiếm hồng quang.
Bước vào cỗ máy thời gian, chỉ thấy trước mắt một đạo cường quan hiện lên, màu sắc rực rỡ, đủ mọi màu sắc, dường như còn chợt lóe lên vài vì sao nhỏ, chỉ một khắc sao hắn đã đứng trên đường cái, người chung quanh đều mặc quần áo kỳ quái, chính là quần áo cổ trang trong truyền thuyết a!
Đây là Đường triều đi, cũng không biết là năm nào a. Mới đến đây, không quen biết ai, vẫn là nên tìm hiểu một chút a!
Tiện tay giữ một đại thúc đang đi trên đường, Lăng Tử Hiên hỏi:“Đại thúc, Đường triều hiện tại là năm nào a?”
“Cái gì Đường triều, hiện tại là Thánh Hướng!” Đại thúc liếc liếc mắt, thì thào tự nói:“Tiểu tử trưởng thành tuấn tú lịch sự, không nghĩ tới là một si nhi a.”
“Thánh Hướng? Không phải Đường triều? Đi lộn chỗ a? Quên đi! Cũng không biết có đồ ăn ngon hay không.” Đại thúc kia nói cũng đúng, hắn thật sự là một tên ngu ngốc, tại sao ta lại không nghĩ tới cỗ máy chết tiệt đó bị hư, hắn rất có khả năng là cả đời sẽ không về được a? Sự thật đã chứng minh, hắn xác thực không hề có chút lo lắng nào a.
Nam Cung Thiên Long nhìn Lăng Tử Hiên dần biến mất, bất đắc dĩ lắc lắc đầu, xú tiểu tử này, bình thường hay quậy phá, nhưng khi được ăn, liền trở nên xúc động, không nghĩ gì, quần áo không đổi, bạc không lấy liền đi rồi, không bạc làm sao ăn a! Bất quá làm cho hắn đau khổ một chút cũng tốt, ai kêu hắn bình thường chưa bao giờ chịu khổ a? Không biết lúc hắn phát hiện không phải là đến Đường triều sẽ có phản ứng gì, người bình thưởng hẳn là sẽ bàng hoàng bất lực a, hắn – hẳn là cũng như vậy a! Đi đến một cái tủ gỗ chạm trỗ tinh xảo, Nam Cung Thiên Long lấy ra một cái hộp, mở ra, bên trong là một tờ giấy ố vàng, thượng thư:
Trời định Cô Tinh bạn tử thành thiên
Ban thưởng tử hiên càng thời không
kinh thế chi luyến Tường Long bảo
khóa thế nhân duyên long luyến long
Nguyên bản trong hòm còn một khối ngọc bội “Thanh long quyết”, nhưng mà bị tên hỗn đản Tử Hiên lấy mất, hắn đã lừa lấy đi rồi a. Xem ra, Tử Hiên hẳn là cực kỳ yêu thích khối ngọc bội đó a, cứ để duyên phận định đoạt đi? Hết thảy cứ như vậy a.
Tờ giấy này là thiên tình sử của tổ tiên hắn, nếu hắn không có đoán sai thì……
Nam Cung Thiên Long có chút lo lắng:“Hy vọng ta không cần lý giải sai lầm ý tứ của nó.”
Không biết qua thời gian bao lâu, Lăng Tử Hiên trì độn mới phát hiện chính mình cùng người qua đường bất đồng, chính mình cư nhiên mặc màu trắng t-shirt, quần bò cùng giày chơi bóng. My god! Né cái nhìn của người khác rồi tinh sau, miễn cho người khác nghĩ mình bị điên rồi đem đi hỏa thiêu a. Bất tri bất giác, lăng tử hiên bước đi vào một cái ngõ không người.
“Ngươi…… Lại đây…… Một chút.” Ở một góc cư nhiên truyền đến một giọng nói mỏng manh.
Lăng Tử Hiên tò mò đi qua, phát hiện trong góc là một người đầy máu, tựa hồ bị thương rất nặng.
“Làm gì? Như thế nào toàn thân ngươi đều là máu a? Không phải là ăn vụng bị đánh đi a?” Ở trong thế giới của hắn ngoại trừ ăn vẫn là ăn.
“Tiểu huynh đệ, vật này giao cho ngươi, giúp ta đưa đến Trường Long bảo đi, nhất định sẽ nhận được hậu tạ a.” Người nọ lấy từ trong người ra một khối ngọc bội đỏ như máu.
“Đây là cái gì?” Đặt lên miệng cắn một chút, thiếu chút nữa là gãy cái răng.
“Chu Tước quyết!” người nọ nghĩ rằng khi nói ra cho Lăng Tử Hiên biết sẽ là một cú sốc lớn, không nghĩ tới tên kia cuối cùng cũng là một vẻ mặt bình tĩnh. Nghĩ rằng Lăng Tử Hiên chỉ xem đó đơn thuần là một khối ngọc bội thôi a, bất quá nếu nói cho hắn biết ngọc bội này có thể đổi lấy những thứ kia, hắn nhất định sẽ biết được giá trị của miếng ngọc này.
“Đưa đến đó ta sẽ được ăn ngon sao?” Hiện tại việc làm cho hắn thấy cũng chỉ có việc này, thật dễ dàng!
“Ân…… Đúng…… đúng vậy a!”
“Được rồi! Ta đi!” Lăng Tử Hiên nhận ngọc bội đặt vào trong người, rồi đi trờ ra ngoài.
Nhìn bóng dáng Lăng Tử Hiên đi xa, người nọ liền cảm thấy vui mừng, hẳn là sẽ không có người nghĩ đến Chu Tước quyết quý giá sẽ ở trên người một tên khất cái a, ân, tên kia hẳn là khất cái đi! Quần áo tuy rằng lạ một chút, nhưng chung quy là không thể che hết thân thể a, chỉ có người Cái bang mới mặc như vậy a? Hơn nữa người Cái bang cũng không dễ chọc, giao cho hắn, hẳn là có thể yên tâm. Nghĩ nghĩ xong, người nọ liền lộ vẻ mỉm cười.
Tường Long bảo…… Tường Long bảo…… Là ở địa phương nào a! Ta ai cũng không quen, làm sao tìm được a? Nghe có vẻ như là một nơi nổi tiếng, tùy tiện tìm một người hỏi chắc biết đi!
“Tiểu thư…… Cô nương, Tường Long bảo là ở nơi nào a?”
“Ai nha! Nam nữ thụ thụ bất thân, không cần hỏi ta a!” nhìn một cái xem thường.
“Thật kỳ quái a, ta tuấn mỹ như vậy, nàng sao lại hung dữ như vậy! Thật là không tinh mắt a! Ai…… Ai…… Đại, bác gái, Tường Long……”
“Uy, ngươi như thế nào lại gọi ta là bác gái! Ta đúng là nhị tám năm hoa.” Vừa sử dụng mị nhãn nàng vừa nói.
Lăng Tử Hiên bừng tỉnh đại ngộ, nguyên lai cỗ nhân nói nhị tám năm hoa cũng không phải mười sáu tuổi, mà là sáu mươi tuổi, văn tự trung quốc của hắn cũng không đạt được tiêu chuẩn a.
Nhất cử nhất động của hắn đều bị một người đứng trên lầu hai của Thiên Hương các xem đến nhất thanh nhị sở.
“Ta nói đại bảo chủ, ngươi xem, ở ngoài đường có một tiểu tử ngốc hỏi Tường Long bảo của chúng ta ở chỗ nào, nếu thật sự dễ dàng tìm được, làm sao còn có thể gọi là thiên hạ đệ nhất bảo a, Tường Long bảo của chúng ta không có người nào có thể tìm được a! Cung điện ảo ảnh cũng không phải là hư danh a.” Trên lầu hai Thiên Hương các một mỹ nam tử đối với băng sương tử y nam tử nói.
“Nhàn sự không cần nhiều quản!” Tử y nam tử chính là thiên hạ đệ nhất bảo chủ Nam Cung Tử Thành, mà người mặc tố y bên cạnh là Tường Long bảo hộ pháp “Hắc bạch song sát” Bạch Phi Vũ.
“Nhưng mà, hắn thật sự là hảo đáng yêu. Xem, hắn cư nhiên lại lôi kéo một lão bà mà gọi là “ đại gia”, ta thật sự tò mò làm sao hắn có thể sống lớn đến như vậy, kỳ tích a!” Bạch Phi Vũ nhảy lên một cái, thả người nhảy xuống.
“Tiểu huynh đệ, ta biết Tường Long bảo ở nơi nào, ngươi muốn hay không đi theo ta a?” Bạch Phi Vũ không quản Nam Cung Tử Thành có hay không chịu lộ diện, thật sự hắn rất thích tên tiểu tử ngốc ngếch kia.
[ Tác giả: Ta có ý nhắc nhở ngươi a, hắn không phải tiểu tử ngốc, về sau…… Ha ha…… Ngươi là người hầu của hắn a
Vũ vũ: Ngươi là đồ ngu ngốc a, ngươi không viết ra, không phải chuyện gì cũng không xảy ra sao












