Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lời Nói Dối Chân Thành (1 - 200) – Chương 70

Lời Nói Dối Chân Thành (1 - 200)

Tác giả: Sở Hàn Y Thanh
Lượt đọc: 1
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong phòng thật yên tĩnh, Kỷ Tuân có thể cảm giác được, Hoắc Nhiễm Nhân đang chờ anh lên tiếng.

Mình nên nói gì đây? Kỷ Tuân cũng tự hỏi.

Trái tim bị bóp nát lại được ghép vào, máu nhuộm đầy tay, nhãn cầu bị bàn tay đè nén nhìn thấy sắc đỏ từ trong kẽ tay của đối phương —— máu đỏ tươi, anh nhắm mắt lại, không còn máu nữa, nhưng đen tối lại phủ vây, ngay cả hình ảnh nhiễu sặc sỡ sau màn hình tivi bị xước cũng xuất hiện trong bóng tối.

Rất nhanh, những màu sắc khác bên trong hình ảnh nhiễu cũng bị điểm đỏ cắn nuốt.

Màu đỏ càng ngày càng sáng, càng lúc càng lớn, anh đang ngâm mình trong bóng tối tràn đầy huyết dịch, lắng nghe hô hấp cùng nhịp tim của mình, cảm nhận được người thân thân cận nhất ở ngay bên cạnh không khác gì năm đó, nhưng lại không nghe được giọng nói của bọn họ, không nhìn thấy được hành động của bọn họ, giống như rơi vào vực sâu, nghẹt thở lạnh giá.

Trong lạnh giá như vậy, anh cảm giác hô hấp cùng nhịp tim của mình cũng dừng lại.

Bàn tay của Hoắc Nhiễm Nhân rời khỏi đôi mắt anh.

Anh có thể cảm giác được ánh mắt của đối phương, ánh mắt của đối phương đầu tiên đặt lên người anh, mang theo áp bức xuyên qua da thịt; sau đó là đầu ngón tay, đầu ngón tay của Hoắc Nhiễm Nhân giống như là một con dao giải phẫu sắc bén, cắt vào làn da anh, thâm nhập vân da của anh, để lại từng nhát từng nhát dao trên cơ thể anh.

Trong run rẩy tựa như đau đớn, anh đột ngột mở mắt, chộp lấy bàn tay này!

"Đêm ba mươi, cậu rất muốn thấy máu sao?" Anh hỏi Hoắc Nhiễm Nhân.

Hoắc Nhiễm Nhân lại cười, nụ cười nhàn nhạt giống như làn nước lay động trên gương mặt cậu. Cậu không đoái hoài đến uy hϊếp của Kỷ Tuân, ngược lại còn dịch sát vào, nhả ra từng chữ:

"Không, Kỷ Tuân, anh không có tức giận đến vậy. Đừng cố ý làm bộ như thế. Lập trường của chúng ta nhất trí với nhau."

"Lập trường?" Kỷ Tuân bật cười, "Chúng ta có lập trường chung nào à, lập trường cậu làm tổn thương tôi sao?"

Nụ cười của anh cũng mang theo mùi máu tanh, anh kéo bàn tay Hoắc Nhiễm Nhân đang đặt trên người mình, còn tay anh lại xoa cổ Hoắc Nhiễm Nhân, cần cổ thon dài của đối phương dưới sự chèn ép của ngón tay nhanh chóng ửng hồng, lồng ngực của Hoắc Nhiễm Nhân nhanh chóng trập trùng hai lần, không nhịn được ngẩng đầu lên, muốn thu được càng nhiều dưỡng khí.

Giữa đêm tối, Hoắc Nhiễm Nhân hơi há môi mỏng, hai má nhuốm màu đỏ tươi đẹp, đáy mắt cũng hiện lên ánh nước.

Nhưng đôi mắt của cậu vẫn rủ xuống như cũ, ngưng lại trên gương mặt Kỷ Tuân.

Cặp con ngươi dưới làn nước kia tối om, giống như miệng giếng cổ sâu thẳm, mà trên mặt giếng, lại phản chiếu cái bóng của Kỷ Tuân.

"Lập trường tái hiện chân tướng. Kỷ Tuân, Tân Vĩnh Sơ bị đạo đức phán xử, anh thì sao? Anh có bị đạo đức phán xử không? Không một đêm nào anh ngủ yên, liên tục nhiều lần gặp ác mộng, trong lòng anh rõ ràng còn có theo đuổi chính nghĩa mãnh liệt hơn cả cảnh sát, lại kiên trì cắt đứt quan hệ với cảnh sát... Kỷ Tuân, anh hiểu rõ hơn tôi, đạo đức đã đưa ra phán xử như thế nào dành cho anh."

"Anh trước sau bị đạo đức phán xử, sẽ không bởi vì lời nói của tôi, suy luận của tôi mà tức giận. Anh chỉ có thể xuất phát từ nội tâm mà thở phào nhẹ nhõm, chân tướng này rốt cục cũng bị người khác phát hiện." Hoắc Nhiễm Nhân chậm rãi, gằn từng chữ đập vào lòng Kỷ Tuân, "Tôi nói có đúng không?"

"—— nói tiếp."

Kỷ Tuân đón nhận đôi mắt của Hoắc Nhiễm Nhân, anh nhìn thấy cái bóng của chính mình trong đôi mắt của đối phương.

Từng lời của Hoắc Nhiễm Nhân tựa như từng mũi gai nhọn, đau đớn trườn trên cơ thể anh lúc trước vọt vào trong đầu, đ//â//m mạnh đến mức sau gáy anh tràn ngập tê dại, một trận đau, thế nhưng sau đau đớn tê dại, anh lại thật sự nghe thấy —— nghe thấy tiếng hít thở thoải mái của mình.

Lời của Hoắc Nhiễm Nhân đ//â//m trúng tim anh, cũng đ//â//m trúng cái lồng dày nặng kín mít không lọt khe gió trên người anh.

Lồng nứt ra lỗ hổng, anh nằm nhoài bên bờ vết nứt tham lam hít vào không khí mới mẻ.

Bóng ảnh mỉm cười với anh.

Anh cũng mỉm cười.

Phẫn nộ cùng lạnh lẽo rút lui khỏi người anh tựa như sóng vỗ, một bàn tay khác của anh cũng xoa cổ Hoắc Nhiễm Nhân, hai tay anh khẽ nâng mặt đối phương, ánh mắt dính lên mặt của Hoắc Nhiễm Nhân. Lúc này, anh dịu dàng tựa như đang quan sát trân bảo hiếm có trên thế gian.

"Nói hay sẽ có thưởng; nói không hay..."

Tay anh tuột xuống, trượt tới đáy cổ Hoắc Nhiễm Nhân.

Anh hợp hai tay lại.

"Nói không hay cũng có thưởng —— Tôi nghĩ chuyện này đối với cậu mà nói, hẳn đều nên có thưởng."

Dã thú trong tim người đàn ông thức tỉnh, lộ ra răng nanh.

Cậu thành công đánh nát vỏ ngoài cứng rắn của đối phương, cậu nhìn thấy con người máu me đầm đìa nhưng chân thật của đối phương.

Đây là Kỷ Tuân mà mình muốn gặp được sao? Hoắc Nhiễm Nhân tự hỏi.

Đúng, đây là Kỷ Tuân mà mình muốn gặp. Cậu đưa ra câu trả lời ngay lập tức. Anh ấy không giống như trước đây, nhưng anh ấy là Kỷ Tuân.

Hiện tại, cậu đang đối thoại với một Kỷ Tuân chân thực, chứ không phải một vỏ bọc giả dối.

"Vết máu bắn tung tóe ở hiện trường có dấu hiệu bị phá hoại."

Hoắc Nhiễm Nhân mở miệng, bởi vì đè nén ở cuống họng nên lời nói không thể liên tục, tệp hồ sơ đã xem qua vô số lần kia xuất hiện trong đầu cậu, giọng của cậu cũng dần trở nên nhẹ nhàng bình tĩnh.

"Theo như lời khai của anh, anh thấy em gái anh tự sát, đầu óc trống rỗng, chỉ có thể vô thức tiến lên ôm lấy cơ thể ngã xuống của em gái, trong quá trình này điện thoại không cẩn thận rơi xuống đất. Anh vừa nhấn giữ vết thương của em gái anh vừa tìm kiếm điện thoại, dẫn đến mặt đất xuất hiện dấu vết quần áo bị lôi kéo, sau đó anh một mực ôm em gái chờ 120 đến."

"Rất hợp lý, hoàn mỹ dùng mảng máu lớn che đi vết máu xuất hiện trên người anh cùng cô ấy do anh dùng dao gây ra. Một cảnh sát hình sự ưu tú như anh, sẽ không để người khác nhìn ra sơ hở."

"Thế nhưng Kỷ Tuân, chính bởi vì anh ưu tú như vậy, từ trong tiềm thức anh càng không thể làm ra chuyện phá hỏng hiện trường. Đáp án có khả năng duy nhất, chính là anh đang nói dối..."

Kỷ Tuân hôn Hoắc Nhiễm Nhân, hôn nốt những chữ còn lại.

Hoắc Nhiễm Nhân kinh ngạc chớp mắt, sau đó cũng bừng tỉnh cấp tốc phản kích.

Nụ hôn này rất kịch liệt, là nụ hôn kịch liệt nhất mà Kỷ Tuân từng cảm nhận được. Anh cảm giác mình cùng Hoắc Nhiễm Nhân, giống như hai con thú hoang đang tranh cướp địa bàn, đọ sức với nhau, điên cuồng cắn xé, thế nhưng rất nhanh, gần như chỉ trong phút chốc, Kỷ Tuân lại dẫn dắt Hoắc Nhiễm Nhân tiến vào một loại kịch liệt khác.

Anh hôn Hoắc Nhiễm Nhân, trong lúc đối kháng lại rơi vào nhu tình cùng săn sóc, anh dễ dàng công chiếm đại não của Hoắc Nhiễm Nhân, khiến đối phương không thể rút lui, đánh mất sức lực phản kháng, bắt đầu thuận theo, bắt đầu hưởng thụ.

Sau khi nụ hôn lâu dài kết thúc, anh không có lập tức rời đi.

Anh ôm Hoắc Nhiễm Nhân, vào thời điểm đối phương còn đang đầu óc trống rỗng, cái gì cũng không làm được, anh lại lẳng lặng dán vào môi đối phương, cảm giác máu tươi trên môi cậu thấm vào môi anh, giọt máu mang theo độ ấm trên cơ thể người, tựa như ngọn lửa, thả mặc bùng cháy trên môi anh.

"Rách rồi." Kỷ Tuân nói, anh dán vào môi Hoắc Nhiễm Nhân nói, âm thanh từ hàm răng của anh truyền tới hàm răng của đối phương.

"Ừm." Hoắc Nhiễm Nhân mơ màng hoàn hồn lại.

"Hai ba ngày có lành được không? Cậu còn phải trực ban mà?"

"Ai thèm quan tâm nó." Hoắc Nhiễm Nhân tỉnh táo trong nháy mắt, sắc bén không chịu thua lại hiện lên trong mắt cậu.

Kỷ Tuân không khỏi cười nhẹ.

Anh vuốt ve vết thương, lại in xuống một nụ hôn nhẹ, m//ú//t đi máu tươi.

Từ trong máu tươi, anh nếm được vị ngọt.

Anh thoả mãn buông ra hai tay đang ôm Hoắc Nhiễm Nhân.

Nhưng Hoắc Nhiễm Nhân lại không buông Kỷ Tuân ra, hai tay cậu vẫn vòng qua người Kỷ Tuân như cũ, hơi thở của cậu phun lên tai Kỷ Tuân, từng hơi thật dài, mang theo ẩm ướt ấm áp sau khi tắm.

"Tại sao lúc này lại hôn tôi?" Cậu hỏi, "Là cũng muốn vấy bẩn tôi sao?"

Cậu nói chuyện, thân mật cọ đầu vào Kỷ Tuân.

"Kỷ Tuân," Cậu cười khẽ, "Anh cứng rồi."

------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lời Nói Dối Chân Thành (1 - 200)
Chương 70

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 70
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...