Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lời Nguyền Lỗ Ban – Chương 19

Lời Nguyền Lỗ Ban

Tác giả: Viên Thái Cực
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Người con gái xinh đẹp, màn tuyết rơi trắng xoá; điệu múa uyển chuyển, giọng

hát véo von Quả là một bức tranh đầy thơ mộng Tâm tư Lỗ Nhất Khí như hoà vào trong khung cảnh ấy Dường như cậu thấy mình hoá thành một bông

tuyết trắng, bay tung theo ống tay áo phất phơ Có hoà nhập, mới có cảm

nhận Có cảm nhận, mới có cảm giác.

Và, cảm giác đang mách bảo

cậu… lợm giọng, hoa mắt, khiếp sợ - Lùi mau, đừng chạm vào tuyết! – Quỷ

Nhãn Tam quát khẽ một tiếng, rồi bật tung Vũ Kim Cương che chắn cho ba

người Tiếng quát của hắn toát lên vẻ kinh sợ và giận dữ, hai người kia

bất giác đều vội vã lùi lại theo Quỷ Nhãn Tam Những bông tuyết xoay tít

thành từng đám, bám sát theo sau, bay rào rào về phía họ.

Gió rất gấp, hoa tuyết bay đến cũng rất gấp Chỉ lùi lại cũng vô ích, sau lưng

họ chính là bức tường lồi hình cánh cung, đã không còn đường lui nữa Chỉ còn cách chạy vào con đường kia, nhưng rốt cuộc phải đi vào cánh cửa

nào đây? Quỷ Nhãn Tam vặn khẽ cơ quan trên Vũ Kim Cương, tán dù bỗng

tách thành tám múi, cùng xoay nghiêng về một bên tạo thành góc ba mươi

độ, biến Vũ Kim Cương thành một cánh quạt lớn, tựa như thứ quạt thổi vỏ

thóc của phường thợ xay.

Quỷ Nhãn Tam tay trái cầm cán dù, tay

phải vặn tay cầm Cây dù xoay tít một cái quạt, thổi ra một luồng gió,

đánh bạt đám bông tuyết bay ra ngoài cửa sổ Giọng hát đột nhiên cao vút

lên, giai điệu đang uyển chuyển bỗng chốc trở nên lanh lảnh chói tai,

như thể những mũi kim nhọn châm vào màng nhĩ Nhịp điệu múa lượn cũng trở nên nhanh hơn, song vẫn giữ được vẻ nhàn nhã thanh tao.

Khác là ở chỗ lại có hai luồng gió mạnh xộc vào, khiến đám hoa tuyết mà Quỷ Nhãn

Tam vừa quạt ra bị tách thành hai luồng xoáy ở hai bên trái phải, sau đó né qua làn gió thổi ra từ cây Vũ Kim Cương, từ hai bên bay vòng đến Quỷ Nhãn Tam bắt đầu chân tay luống cuống, hắn xoay cây dù sang trái, thổi

cho đám hoa tuyết lui lại một chút, rồi lại vội vàng xoay sang bên phải.

Bàn chân hắn đã bắt đầu lui dần về phía sau từng chút một Cây Vũ Kim Cương

xem chừng khó mà chống đỡ nổi trước cách giáp công từ hai phía, có lẽ đã tới lúc họ thực sự phải rút vào trong lối đi kia - Đi bên này, đây có

lẽ chính là đường sống! – Lỗ Thịnh Hiếu quả quyết Khi đứng trước cánh

cửa, ông cảm nhận thấy ở đây có luồng khí đối lưu rất mạnh, chứng tỏ lối đi sau cánh cửa này có thể dẫn ra ngoài.

- Hay là theo bên này

đi! Nút của những khảm diện phía trước đều sắp đặt đúng theo cách nghĩ

của chúng ta Đối phương đã nghiên cứu rất kỹ từng đường đi nước bước của chúng ta, chúng ta nên làm ngược lại! – Lỗ Nhất Khí vô cùng kiên quyết

Cậu không đợi hai người kịp có ý kiến, đã phăm phăm bước vào trong cửa

Lần này, cậu đã thực sự biến mình thành viên đá dò đường.

Lỗ

Thịnh Hiếu lập tức bám theo, ông rảo bước rất nhanh, ông muốn đi trước

Lỗ Nhất Khí Bởi lẽ quỷ khảm khác với hoạt khảm, cú đột kích bất ngờ

trong quỷ khảm sẽ nhắm vào người ở gần nhất và dễ trúng đòn nhất Quỷ

Nhãn Tam cũng bước theo vào, hắn vẫn giương Vũ Kim Cương che chắn trước

cửa Vị trí này cách cửa khá xa, gió cũng không còn quá mạnh.

Hoa

tuyết muốn thổi tới cần phải bay qua một cánh cửa hẹp Trong một không

gian hẹp, việc phòng thủ cũng trở nên dễ dàng hơn Bên trong cánh cửa

không có gì khác lạ, vẫn là bóng tối đen đặc May mà ánh sáng từ viên đá

huỳnh quang Ba Tư vẫn đủ để soi tỏ đường đi dưới chân Con đường lúc càng thu hẹp lại, tuy không thật rõ ràng, song Lỗ Nhất Khí vừa nhìn đã nhận

ra ngay, vị trí gần cánh cửa là nơi rộng nhất.

Lỗ Nhất Khí dừng

bước, vì Lỗ Thịnh Hiếu lúc này đã bước tranh lên phía trước cậu, và đột

ngột đứng khựng lại, khiến Lỗ Nhất Khí đang bám sát sau ông cũng phải

dừng lại theo Lỗ Thịnh Hiếu hơi cúi gập lưng xuống, từ mũi và miệng phát ra tiếng phì phò, hai hàm răng đánh vào nhau cầm cập, giống như đang

lên cơn sốt rét - Bác làm sao thế? Bác, có chuyên gì thế? – Lỗ Nhất Khí

vội hỏi.

Lỗ Thịnh Hiếu hơi ngoảnh đầu lại Đập vào mắt cậu này là

một khuôn mặt xanh mét, hai con mắt cũng chìm dưới một lớp màng xanh

xám, khắp mặt chi chít hạt mồ hôi to bằng hạt đậu tương Lỗ Nhất Khí hốt

hoảng giật bắn mình Vừa nãy cậu đề nghị quay về, khuôn mặt ông cũng đau

khổ như vậy, nhưng chưa đáng sợ đến mức này Phải chăng ông đã trúng phải thứ tà độc gì đó? Cậu vội quay đầu định gọi Quỷ Nhãn Tam, nhưng đúng

vào khoảnh khắc ngoái đầu, cậu lại nhìn thấy một cái bóng màu xám lướt

qua trước cửa.

Vẫn là cái bóng đó! Cậu sững sờ trong giây lát,

cái bóng đó dường như luôn bám sát theo họ, không hiểu nó muốn làm gì? - Bác… bác tôi… Với cậu, việc quan trọng nhất bây giờ vẫn là gọi Quỷ Nhãn Tam tới xem bác cậu ra sao Nhưng trong lúc cậu đang nói dở chừng và

quay lại nhìn bác, thì Lỗ Thịnh Hiếu đã trở lại trạng thái bình thường

Ngoài vài giọt mồ hôi còn sót lại trên trán, những triệu chứng lúc nãy

đều đã biến mất.

Lỗ Nhất Khí ngẩn người nhìn bác, rồi cậu lại

sững sờ đứng đờ ra, nhưng không phải vì Lỗ Thịnh Hiếu hồi phục quá mau,

mà vì qua bờ vai của ông, cậu đã nhìn thấy một đôi mắt, một đôi mắt

trong đêm tối, chính là đôi mắt từng xuất hiện tại hành lang yến quy Cả

chiếc bóng và cặp mắt đều đã xuất hiện, lẽ nào chúng thực sự là u hồn

đang quẩn quanh trong quỷ khảm? Hay là còn thứ gì đáng sợ hơn nữa đang

ẩn nấp ở một xó xỉnh nào? Đôi mắt kia chưa kịp chớp lấy một cái đã biến

mất, biến mất còn đột ngột hơn cả lúc ở hành lang yến quy.

Thiếu

nữ nhảy múa trong sân lúc nãy cũng lại xuất hiện Cô ta từ từ lướt vào từ một chỗ nào đó không nhìn thấy bên cánh cửa, rồi băng vào bên trong,

song vẫn chỉ nhìn thấy phía sau lưng Những bông tuyết cũng bay theo vào

trong cửa, song không còn ào ạt mịt mù như khi còn trong gian nhà chính, chỉ lơ thơ mấy bông vương bên tay áo và gấu váy vẫn đang xoay tít.

Khúc Kinh kịch lại càng trở nên chói lói, khiến người nghe chỉ muốn bịt ngay lỗ tai lại Quỷ Nhãn Tam đang đi giật lùi, cây Vũ Kim Cương trong tay

hắn đã không còn xoay chuyển nữa, tán dù đã trở về trạng thái bình

thường Sức uy hiếp từ vài bông tuyết ít ỏi kia, chỉ cần dùng đến cây dù

là đủ Lỗ Nhất Khí cảm thấy băn khoăn, một bóng hình đẹp đẽ nhường kia,

tại sao lại khiến cậu cảm thấy ghê sợ đến vậy? Liệu cô ta có phải là do

những bông tuyết ma quái kia biến thành hay không? Nhưng nếu như vũ khí

của thiếu nữ chính là những bông tuyết phiêu diêu đó, thì giờ đây, chúng gần như đã tiêu tán hết, cô ta còn đến đây làm gì? Lỗ Nhất Khí còn phát hiện ra rằng, điệu múa của cô ta trông rất đẹp mắt, song lặp đi lặp lại cũng chỉ có vài động tác, vô cùng đơn điệu.

Hơn nữa những động

tác này càng lúc càng khó coi, càng lúc càng thêm quái dị và cứng nhắc

Đã thay đổi! Cuối cùng, động tác của cô ta cũng đã thay đổi! Cô gái

trượt về sau một cái, lướt đi như một cái bóng, chớp mắt đã xuất hiện

trước mặt Quỷ Nhãn Tam Từ trong ống tay áo dài rộng thò ra hai bàn ta

nhỏ nhắn trắng muốt, vươn về phía Quỷ Nhãn Tam trong một tư thế rất mực

yêu kiều, tựa như thiếu nữ đương xuân đang muốn nâng niu khuôn mặt người yêu Lỗ Nhất Khí kêu lớn: - Cẩn thận! Cậu chưa bao giờ nhìn thấy một cô

gái nào có thể vươn hai tay về phía sau lưng với một tư thế đẹp đẽ và tự nhiên đến vậy, chẳng khác gì đang vươn tay về phía trước.

Quả

thực không thể hiểu nổi vì sao cô ta có thể xoay ngược cánh tay nhẹ

nhàng đến thế Quỷ Nhãn Tam ứng phó hết sức thuần thục Hắn dùng Vũ Kim

Cương chặn cô gái lại, đẩy mạnh ra ngoài, rồi cụp cây dù lại, vung mạnh

cánh tay Vũ Kim Cương lập tức quét thành một vòng tròn đập thẳng vào gáy của cô ta Cú ra đòn rất mạnh, phát ra một tiếng vang trầm nặng.

Song cô gái hình như không hề hấn gì, chỉ xoay tròn vài vòng tại chỗ, sau đó nhân theo đà xoay bay vụt về phía Lỗ Nhất Khí - Cẩn thận có độc! –

Tiếng kêu lần này là của Quỷ Nhãn Tam Lỗ Nhất Khí không chút chần chừ

Thứ đang lướt tới như một cái bóng kia khiến cho cảm giác khiếp sợ và

căm ghét trong cậu hòa vào làm một Việc duy nhất cậu phải làm trong lúc

này là không để cô ta tiến lại gần.

Cậu nghiến chặt răng, lòng

sắt lại, chĩa súng bắn liên tiếp cho tới khi hết sạch số đạn trong ổ

Từng viên đạn xuyên trúng đầu, trúng yết hầu, trúng ngực, trúng bụng,

song không trúng hai đầu gối Chỉ có vạt váy bị bắn thủng thành hai lỗ

Khi đạn bắn trúng người cô gái, chỉ nghe phát ra tiếng “bịch bịch” rất

trầm Xung lực từ những cú bắn chỉ khiến tôc độ của cô ta chậm lại một

chút, đó là hiệu quả duy nhất mà sáu viên đạn mang lại.

Và cô ta

vẫn tiếp tục giơ ngang hai tay lao thẳng đến Lỗ Nhất Khí không biết phải tránh bằng cách nào Lối đi không đủ rộng, lùi về phía sau cũng không

kịp, hơn nữa phía sau lưng còn có bác cậu chắn đường Đầu óc cậu trống

rỗng, đôi tay đã vươn tới gần trước mặt khiến tim cậu thót lại Đôi tay

trắng bóng đến phát sáng, nhưng sưng phù một cách bất thường, giống như

đã ngâm lâu trong nước.

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc,

một bàn tay rắn chắc đã túm lấy cậu kéo mạnh một cái, khiến cậu né được

cú tấn công Đó chính là Lỗ Thịnh Hiếu, ông đã kéo cậu thoát khỏi đôi tay kia, và lôi cậu ra sau lưng mình Đôi tay vẫn tiếp tục di chuyển, tiếp

tục áp sát Giờ đây, mục tiêu của nó chính là Lỗ Thịnh Hiếu Lỗ Thịnh Hiếu không phải là Lỗ Nhất Khí.

Lỗ Nhất Khí chỉ có thể ứng phó với

các loại khảm sống và người sống khi có súng trong tay Ông không có

súng, chỉ có một ống dây mực* Ông tung một cú đá vào bụng dưới của con

quái vật, khi nó vừa dừng lại, ông lập tức kéo sợi dây mực từ trong ống

mực ra, hai tay múa tít như hoa, quấn sợi dây mực vun vút quanh đôi tay

trắng muốt, thành một nút thắt “phi long vân ngấn”*.

Sau đó ông

kéo thật mạnh, hai cánh tay đã bị trói chặt vào nhau, sợi dây mực thít

sâu vào da thịt Song dường như điều này vẫn không hề ảnh hưởng tới sức

tấn công của con quái vật * Dây mực là một loại công cụ dùng để đánh dấu đường thẳng của thợ mộc, tương truyền do Lỗ Ban sáng chế ra Công cụ này gồm một ống tròn để chứa mực, một sợi dây dài, một đầu cuốn vào bánh

xe, đầu còn lại kéo qua ống mực nối với một thanh gỗ.

Khi dùng,

kéo sợi dây qua hộp mực cho thấm mực, kéo căng dây trên mặt phẳng cần

đánh dấu, rồi bật mạnh sợi dây để in thành một đường thẳng trên mặt

phẳng * Tức là rồng bay vệt mây, là một loại nút thắt kết bằng dây,

cách thắt là trước hết quấn dây thành hai vòng tròn xuôi ngược ngoắc vào nhau, lặp lại nhiều lần, đó là “vân ngấn” (vệt mây), sau đó xuyên đầu

dây qua điểm chính giữa rồi rút chặt, đó chính là “phi long” (rồng bay).

Lỗ Thịnh Hiếu nắm chặt ống mực và đầu sợi dây mực, tiếp tục tung chân phải ra, đạp mạnh vào người nó, không để nó tiếp tục tiến lên Quỷ Nhãn Tam

cũng không chịu đứng yên Hắn vứt Vũ Kim Cương xuống đất, rút ra một sợi

dây màu đỏ, chỉ một cú nhảy đã đến sát phía sau con quái vật Hắn quấn

liền mấy vòng dây lên cổ nó, sau đó thắt thành một nút “phá quan đề

thi”*, rồi kéo mạnh về phía sau.

* Tức là phá quan tài lấy xác,

một loại nút thắt mà người trộm mộ và chuyển mộ thường dùng để kéo những thi thể thối rữa hoặc hài cốt lên Giọng hát đã lạc đi, biến thành những tiếng eo éo rối loạn Quỷ Nhãn Tam vận lực vào đôi tay, kéo thật căng

sợi dây đỏ, miệng niệm lầm rầm: - Xác lạnh cứng chín phần, lập tức tự

nhập quan Càn nguyên hanh lợi trinh, cột hoa biểu phân thân! Minh thần

ám thần, năm Đinh năm Giáp, thần tiên qua đường xin giúp một tay.

Mở! Hắn đang niệm thần chú “Phân thi đoạn hồn” Loại bùa chú đuổi ma này khi thỉnh cầu thần tiên sẽ không thỉnh cầu toàn bộ, nên khi niệm thần chú,

Quỷ Nhãn Tam chỉ mời năm Đinh năm Giáp, để lại một Đinh một Giáp, cũng

chỉ nhờ thần tiên qua đường “giúp một tay” Sợi dây đỏ càng lúc càng siết chặt, song con quái vật vẫn không có phản ứng gì.

Quỷ Nhãn Tam

lại lầm rầm: “Minh thần ám thần, năm Đinh năm Giáp, thần tiên qua đường

xin giúp một tay Mở!” Hắn vận lực vào tay kéo mạnh Bỗng “phựt” một

tiếng, sợi dây đỏ đã đứt tung - A… – Quỷ Nhãn Tam đứng chết trân Giọng

hát đã biến thành một thứ âm thanh quái dị lặp đi lặp lại, giống như một cái miệng rộng ngoác đến mang tai đang không ngừng nhóp nhép.

Con quái vật lại lao về phía trước, bàn chân trái đang tì trên mặt đất của

Lỗ Thịnh Hiếu bắt đầu trượt về phía sau Lỗ Nhất Khí thấy vậy, vội bước

lên một bước, đưa bả vai chống vào lưng ông Con quái vật đã dừng lại Lỗ

Thịnh Hiếu lập tức thay đổi vị trí của hai bàn tay đang kéo chặt nút

thắt “phi long vân ngấn”, bàn tay cầm hộp mực ở trên, bàn tay cầm đầu

dây ở dưới.

Một dòng mực liền chảy theo sợi dây xuống phía dưới,

thấm vào lằn thắt của sợi dây trên cánh tay Lỗ Thịnh Hiếu gọi lớn: - Cậu Tam, còn cách nào nữa không? Quỷ Nhãn Tam lại rút ra một sợi dây đỏ,

rồi cắn vào ngón giữa của bàn tay phải cho chảy máu, sau đó vuốt máu

tươi lên khắp sợi dây, tiếp tục quấn quanh cổ của con quái vật, lại kết

thành nút thòng lọng “cản thi qua đáp”*.

* Tức là thòng lọng nối

liền để dẫn xác, là một loại thòng lọng dùng để nối liền các thi thể với nhau, được người “dẫn xác” vùng Tương Tây sử dụng khi phải dẫn nhiều

thi thể cùng một lúc (“Dẫn xác“hay cản thi, là một loại vu thuật thịnh

hành ở vùng Tương Tây, đạo sĩ dùng vu thuật khiến cho xác chết có thể tự nhảy mà đi được.

- Một hồng đứt cương thi trắng đen, không hồn

không phách về Nê hoàn Dây trời sáng đỏ, theo ta nhập quan! – Quỷ Nhãn

Tam niệm xong, tay phải giữ chắc đầu dây, tay trái lắc mạnh, đốt cháy

một đạo bùa chú đuổi hồn, rồi quát lên một tiếng lanh lảnh – Đi! “Tưng…

Phựt!” Quái vật đã đi thực, nhưng là đi thẳng về phía Lỗ Thịnh Hiếu, còn giật đứt tung nút thắt phi long vân ngấn trên tay ông.

- Cậu

Tam, hình như đây không phải quỷ khảm, mà hơi giống khảm sống Cậu thử

tìm cách phá cơ quan xem sao! Lời còn chưa dứt, con quái vật đột nhiên

xoay vòng tại chỗ, thoát ra khỏi sợi dây đỏ trên tay Quỷ Nhãn Tam, rồi

lách qua Lỗ Thịnh Hiếu Lỗ Thịnh Hiếu và Lỗ Nhất Khí lập tức ngã nhào,

chồng chéo lên nhau Quỷ Nhãn Tam còn chưa hiểu ra ý tứ của Lỗ Thịnh Hiếu thì cả hai bác cháu đã ngã dúi dụi trước mặt hắn.

Con quái vật

xông thẳng tới, cả ba người đã không còn đường tránh Giọng hát lại cất

lên, uyển chuyển du dương Đôi tay của con quái vật đã chĩa thẳng tới,

Quỷ Nhãn Tam biết rõ không được để bàn tay đó chạm vào, song sự việc đã

tới nước này, chỉ còn một cách là hy sinh bản thân ôm chặt lấy con quái

vật, để hai người kia chạy thoát Hắn đã nhún gối khom lưng chuẩn bị nhảy tới, song đã quá muộn.

Quái vật đột nhiên gập lưng cúi xuống,

hai tay xỉa thật nhanh về phía Lỗ Nhất Khí đang ngã lăn trên đất Lỗ Nhất Khí vẫn có thể lăn sang bên cạnh để tránh, song nếu như vậy, bác cậu sẽ phơi ra trước mặt con quái vật Cậu đành phải giơ hai chân lên, hai bàn

chân kẹp lại, giữ lấy hai tay nó Đây chỉ là phương cách nhất thời khi

không còn phương cách nào đối phó, cũng là xuất phát từ bản năng sinh

tồn.

Kẹp chặt được rồi! Nó đã dừng lại! Tiếng hát cũng đã im bặt

Không biết là thần linh phương nào đã ra tay giúp đỡ mà Lỗ Nhất Khí đã

thành công Cơ thể của con quái vật kia bỗng chốc giống như một chiếc

quẩy để qua đêm, mềm oặt rũ xuống, đứng im bất động Lỗ Thịnh Hiếu lách

người bò dậy từ bên dưới Lỗ Nhất Khí, ông nhặt cây Vũ Kim Cương mà Quỷ

Nhãn Tam vứt ở dưới đất lên, dùng đầu nhọn của cây dù vén vạt váy của

con quái vật lên xem, rồi nói: - Hạ chân xuống đi.

Lò xo của nó

nhả hết rồi không cử động được nữa! Lỗ Nhất Khí vừa hạ hai chân xuống,

con quái vật lại đột ngột nhào lên phía trước Cậu giật mình kinh hãi tay chân cuống cuồng bò lùi lại sau Nhưng con quái vât chỉ nhúc nhích một

quãng liền dừng lại ngay, thì ra là nó vừa quay nốt vòng lò xo cuối cùng Quỷ Nhãn Tam đỡ Lỗ Nhất Khí dậy, đi tới phía trước con quái vật, đón

lấy Vũ Kim Cương từ tay Lỗ Thịnh Hiếu, vạch vạch mái tóc dài của con

quái vật ra xem.

Rồi lại khều, chọc một hồi ống tay áo và cánh

tay của nó, sau đó nói với vẻ hoài nghi: - Rõ ràng là một cương thi, tại sao bùa chú lại không thể khống chế được nó? Lỗ Thịnh Hiếu chỉ xuống

vạt váy mà nói: - Phương pháp của tôi chẳng phải cũng vô dụng hay sao?

Đây không phải là một cương thi thực sự, cậu nhìn dưới váy của nó mà

xem! Lỗ Nhất Khí nghe vậy, cũng hiếu kỳ bước lại xem.

Cậu nhìn

thấy bên dưới con quái vật là một thanh trụ có lắp ba chiếc bánh có thể

xoay mọi hướng Thì ra nó có thể lướt đi là nhờ vào những chiếc bánh xe - Ồ, đúng rồi, trong “Lộng Quỷ hiên bút lục“* của Liêu Tu đời Tống có

nhắc đến nó, đây là “thi ngẫu”, nhưng chưa có ai tận mắt nhìn thấy bao

giờ Thi ngẫu mượn nửa thân trên của cương thi tẩm độc trăm năm, lại lắp

thêm trục bánh, cơ quan để chuyển động.

Kỳ thực, thi này là cương thi chết, đã được ngâm tẩm trong độc tố cực mạnh hơn trăm năm, nên

không thể biến xác Bởi vậy không biết nửa thân trên của nó làm thế nào

mà cử động được, lại còn giọng hát nữa Nó còn không có cả mồm miệng, làm sao lại hát được nhỉ? – Quỷ Nhãn Tam vốn rành rẽ về cương thi quỷ quái

là thế, nhưng lại mù tịt về nguyên lý hoạt động của cỗ máy này.

* Liêu Tu là người Tống, là một viên thư ghi chép các sự việc trong nha

môn, chuyên đi theo nhân viên nghiệm xác để ghi lại kết quả của các cuộc xét nghiệm tử thi Sau nay, ông chỉnh lý và biên soạn các sự việc kỳ

quái trong quá trình khám nghiệm tử thi, viết thành cuốn sách này Tuy

nhiên cũng có người cho rằng, cuốn sách không phải là do Liêu Tu viết,

mà ông lấy được từ một người nghiệm xác già.

- Xem này, ở đây có

mấy chục sợi dây thép nối với cương thi, có lẽ chúng được dùng để điều

khiển thân trên chuyển động Nguyên lý này cũng giống như trâu gỗ, ngựa

máy*, nhưng không ngờ đến cả động tác của ngón tay cũng có thể điều

khiển nhịp nhàng đến vậy, thật quá tinh vi, khả năng này chúng ta không

thể bì kịp Thật may là vào đúng thời khắc gay cấn, lò xo lại nhả hết.

Còn về giọng hát, ta cũng không thể hiểu nổi! – Từ hơn hai mươi năm về

trước, Lỗ Thịnh Hiếu đã biết mình đấu không lại đối phương, nên giờ đây, ông lại càng coi đó như chuyện đương nhiên * Trâu gỗ, ngựa máy tương

truyền do Gia Cát Lượng phát minh, là mô hình ngựa có thể tự di chuyển

được, dùng để vận chuyển quân lương, sau đã thất truyền.

Lỗ Nhất

Khí nghĩ lại mà lạnh gáy Nếu không phải do may mắn, kết cục quả thực

không dám tưởng tượng Trâu gỗ, ngựa máy thì cậu biết Lần đầu tiên cậu

nghe nói về nó là từ câu chuyện của người kể chuyện dạo, sau đó, cậu còn đọc được trong rất nhiều sách vở Trong trường Tây học, cậu cũng đã được xem một màn xiếc Tây khá giống với trâu gỗ, ngựa máy.

Cậu bèn

nói một cách rất tự tin: - Con biết nó hát Kinh kịch bằng cách nào! -

Nói được không? – Quỷ Nhãn Tam quả là một gã hiếu kỳ - Vậy anh hãy nói

về độc tố của thi ngẫu trước đi cả những bông tuyết quái lạ kia nữa! -

Tuyết đó gọi là “ngân thi nhứ”, trong “Tần – Lễ táng“* có viết, khi

vương hầu và các nhà buôn lớn quy tiên, để phòng ngừa thi thể thối rữa,

đã dùng quan tài bịt kín, ngâm thi thể ngập trong thuỷ ngân cho đến khi

cơ thể hút no độc tố của thuỷ ngân.

Nếu vớt thi thể này ra, đem

phơi nắng mười ngày trong khoảng từ tiết Tiểu thử đến Đại thử, thi thể

sẽ từ từ quắt lại, trên bề mặt da sẽ tích tụ xơ bông màu trắng, đây

chính là “ngân thi nhứ” Thứ này chạm vào cơ thể lập tức tan ra, thấm vào trong máu, nội trong ba ngày, máu đông cứng lại mà chết, không thuốc

nào giải nổi Thi ngẫu này là cương thi trăm năm, bản thân đã mang độc tố cực mạnh.

Cậu nhìn tay nó, tại sao lại sưng phù như thế? Là vì

nó đã được ngâm tẩm trong chất cực độc mà hút no độc tố Tại sao lại

trắng muốt bóng bẩy như thế? Là vì trên thế gian này có mười một độc tố

cực mạnh, sau khi hòa trộn với nhau sẽ biến thành không màu không mùi,

nếu trúng phải, chết ngay lập tức! * Trước tác này chưa ai nhìn thấy,

chỉ được nhắc tới trong “Nhạc trì nghị cổ” của Trương Mai Chi đầu thời

Minh và có chép lại một phần nội dung.

Thông tin về “ngân thi

nhứ” (xơ bông xác bạc) trong tiểu thuyết này cũng là xuất phát từ nội

dung được chép lại trong “Nhạc trì nghị cổ’ - Thế còn độc tố trên mặt

tôi? – Lỗ Nhất Khí lại bổ sung thêm một câu hỏi - Là thi độc*, không

đáng sợ lắm Có lẽ do người ta trực tiếp dùng tay hạ độc, chắc chắn không phải là độc tố trong thi ngẫu.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lời Nguyền Lỗ Ban
Chương 19

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 19
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...