Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Loạn Tần - Kim Linh Tử – Chương 162

Loạn Tần - Kim Linh Tử

Tác giả: Kim Linh Tử
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

♡ Chương 162 ♡

Bể đầu chảy máu

Tần Tử Sở nhướng mày liếc Doanh Chính một cái, không nhanh không chậm đem hai quân cờ khác màu bỏ vào trong bát đựng cờ.

Hắn cười một tiếng, mở miệng nói: “Ngươi cứ như vậy tin tưởng là ‘Toàn bộ thiên hạ đã bình diệt?”

Doanh Chính nhìn bàn cờ, giúp Tần Tử Sở chọn con cờ, thần sắc ôn hòa nói: “Sở quốc mất đi Hạng Yến, cho dù có nhiều tinh binh hơn nữa cũng không hữu dụng, đối với Vương Tiễn mà nói, lúc này Sở quốc có mở cổng tùy ý cho hắn mang đại quân Tần tiến vào hay không, cũng không có chút khác biệt nào. Sợ rằng sang năm, Thọ Xuân đã bị công phá.”

Tần Tử Sở lộ ra vẻ mặt “Ngươi đang khoác lác”, nhưng trong lòng hắn đã tin.

Sự thật và lời Doanh Chính đã nói quả thật gần giống, nhưng lại có khác biệt nhỏ.

“Tướng quân, Sở quốc lại đánh lén chúng ta vào ban đêm. Hiện tại đã có tám mươi chiến sĩ bị thương, sĩ khí của bọn họ đều rất thấp.” M//ô//n//g Nghị tức giận hung hăng đập bàn.

Hắn hiển nhiên đang vì tổn hại của thủ hạ mà cảm thấy đau lòng.

Vương Tiễn mặt không đổi sắc gật đầu, miệng nói: “Chúng ta vừa mới tới Sở, binh mệt ngựa đuối. Các chiến sĩ ban đêm chịu không nổi mệt mỏi ngủ mất, để cho quân Sở lợi dụng sơ hở cũng là lẽ thường.”

M//ô//n//g Nghị cười khổ một tiếng nói: “Tướng quân, ta hiểu ý tứ của ngươi. Nhưng quân Sở bây giờ hiển nhiên đã nghiện đánh lén, một lần, hai lần đánh lén đã tạo thành tổn thất lớn như vậy cho quân ta, đây là bọn hắn mạng lớn vẫn còn sống. Nếu quân Sở thấy lợi, ngày sau nhiều lần đều làm như vậy, chúng ta nên làm thế nào cho phải? Chẳng lẽ cứ ngồi chờ chết như vậy sao?”

Vương Tiễn lấy bản đồ, bày ra trước mặt M//ô//n//g Nghị, ngón tay vẽ một đường cong ở Trần Ấp, Hòa Bình đã đánh hạ.

Sau đó, hắn bình tĩnh nói: “Lập tức rút quân đến hai nơi Trần Ấp, Hòa Bình, xây dựng công sự* phòng ngự.”

*công trình quân sự

“Mạt tướng nghe lệnh!” M//ô//n//g Nghị lập tức tiếp nhận điều động của Vương Tiễn.

Ngay hôm đó, sáu mươi vạn quân Tần tác phong chỉnh tề, tốc độ đều đặn rút lui, khiến cho quân Sở ở trong thành quan sát chặt chẽ hướng đi của bọn họ bối rối.

“Tướng quân, ngươi nói Vương Tiễn đang làm gì?” Phó tướng tiến đến bên chủ soái, nhìn cát vàng bay lên dưới thành hỏi.

Chủ soái trợn mắt nhìn phó tướng một cái, nói thẳng: “Làm gì? Đây là quân Tần thấy chúng ta đánh lén thành công nên rút lui.”

Phó tướng liếc chủ soái không lên tiếng, trong lòng lại nghĩ: ai không nhìn ra quân Tần là vì quân Sở chúng ta đánh lén rồi sau đó rút lui a? Ý ta hỏi rõ ràng là Vương Tiễn rút lui rốt cuộc là có tính toán gì!

Nhưng mặc kệ phó tướng hay chủ soái cũng không đoán ra Vương Tiễn muốn làm gì.

Qua mấy ngày, thám tử Sở quốc rốt cuộc tìm ra đáp án hồi báo cho bọn họ.

“Tướng quân, Vương Tiễn mang theo sáu mươi vạn đại quân tại vùng Trần Ấp, Hòa Bình xây dựng công sự, công trình sắp hoàn thành!”

Chủ soái cùng phó tướng của Sở quốc lập tức trợn tròn mắt, không dám tin nói: “Cái gì? !”

Nhưng bọn họ rất nhanh phản ứng kịp, lực lượng sáu mươi vạn đại quân xây dựng tường thành thật sự mấy ngày là có thể đủ hoàn thành.

Quân Sở bọn họ mặc dù nhân số cũng không ít, nhưng trước mắt không có Hạng Yến tướng quân đoàn kết lòng quân, bất luận ai trong bọn họ cũng không có bản lĩnh làm được kỷ luật nghiêm minh như vậy.

“Tướng quân, quân Sở gần đây liên tiếp khiêu chiến, chúng ta phải đi ra ngoài nghênh chiến không?” M//ô//n//g Ngao nhíu mày lại, hiển nhiên chán ghét hành động của quân Sở.

Vương Tiễn lúc này đang tuần tra trong doanh địa.

Vương Tiễn cũng không trả lời câu hỏi của M//ô//n//g Ngao ngay, mà là dừng bước lại, xoay người đi đến bên một chiến sĩ băng bó cánh tay, một lần nữa sửa lại băng vải cho hắn.

Sau đó, Vương Tiễn xoay người dặn người hầu cận: “Cho các tướng sĩ mỗi ngày giết thêm mười con bò, khao thưởng sự anh dũng của bọn họ.”

Trên mặt của các chiến sĩ bị thương lập tức lộ ra nụ cười kinh hỉ.

Kỳ thật, sáu mươi vạn đại quân đồng thời ăn mười con bò, mỗi người thậm chí ngay cả một khối xương cũng không chắc có thể l*m đến, nhưng có những lời này của Vương Tiễn, các chiến sĩ liền vui vẻ.

Tướng quân của bọn họ đã đi theo bọn họ cùng ăn cùng uống nhiều tháng qua, có tướng lãnh như vậy bọn họ hoàn toàn không có gì bắt bẻ.

Giao phó xong những thứ này, Vương Tiễn mới quay đầu lại nói với M//ô//n//g Ngao: “Việc này không vội, không cần để ý tới quân Sở sẽ kêu gào, bọn họ đều là châu chấu sau thu, nhảy không được bao lâu. Bây giờ các chiến sĩ còn chưa nghỉ ngơi đủ, chờ thương thế trên người các chiến sĩ hoàn toàn khôi phục, chúng ta sẽ cùng Sở quốc quyết sống mái.”

M//ô//n//g Ngao gật đầu, lần thứ hai phân phó tướng sĩ thủ thành giám sát chặt chẽ cửa thành.

Địa điểm sáu mươi vạn đại quân đóng giữ lại rất trang nghiêm, không nghe được chút âm thanh tùy ý cười đùa nào.

Lại qua ba bốn tháng, mùa hạ nóng bức dần dần rút đi.

Bên trong quân doanh quân Tần dần dần tràn ngập tiếng nói cười, ngoại trừ mỗi ngày không ngừng thao luyện ra, không nhìn ra đây là một đại quân xuất môn chinh chiến.

So với cuộc sống mỗi ngày thoải mái của quân Tần, quân Sở lại chịu nhiều gian khổ dưới sự trầm lặng do Vương Tiễn chủ đạo.

Quân Tần mỗi ngày có thể ở trong thành huấn luyện theo quy định, nhưng quân Sở cả mùa hạ mỗi ba đến năm ngày liền phải chạy mấy chục dặm đường đến dưới thành của quân Tần khiêu chiến, sau khi không được đáp lại, lại không thể không ở trong không khí nóng bức buồn bực chạy về đại doanh.

Một mùa hạ hành hạ như thế, quân Sở mỏi mệt không chịu nổi, toàn bộ đều bị lăn qua lăn lại đến phơi nắng tróc da, bụng đầy oán giận.

Quân Sở vốn sĩ khí cao vút cũng bị tiêu hao đến không còn lại bao nhiêu.

Sau khi trận mưa thu đầu tiên rơi xuống, Vương Tiễn chợt nói: “Toàn quân nghe lệnh, sáng sớm ngày mai hành động, tấn công quân Sở!”

Quân Sở đối mặt với đại quân Tần quốc hung ác đánh tới cơ hồ không có chút phòng bị.

Bọn họ cũng sớm đã quen quân đội Tần quốc ở trong hai thành Trần Ấp, Hòa Bình co đầu rút cổ không ra —— tại sao chợt muốn đánh giặc chứ?

Quân đội như vậy làm sao có thể lúc sáng sớm khi bọn họ còn chưa tỉnh đã đến cửa thành chứ?!

Cửa thành còn chưa đóng!

Binh sĩ thủ vệ của quân Sở thoáng chốc sợ tới mức mặt không còn chút máu, cao giọng gầm rú: “Mau ra cửa thành xem, mau! Mau đóng cửa thành!”

Nhưng lúc này mới nhớ đóng cửa thành thì đã muộn, tiên phong của quân Tần đã vọt tới cửa thành, quơ kiếm xông về hướng bọn họ.

“A ——! ! !” Binh sĩ thủ thành của quân Sở kêu thảm một cái, tiếp theo té nhào trên mặt đất, đầu lìa khỏi cổ.

“Quân Tần đánh vào!” Đội trưởng thủ vệ cuối cùng rống to một tiếng.

Hắn thấy mình đã không vãn hồi được xu hướng suy tàn trước mắt, nản lòng thoái chí rút kiếm tự sát, từ lầu thành cao cao “Bịch ——!” một tiếng rơi xuống đất.

Cửa thành mở rộng bốn phía không ngăn được quân Tần, lần đánh bất ngờ này nhanh chóng biến thành một cuộc tàn sát thảm thiết.

Từng sinh mạng nhanh chóng bị quân Tần gạt bỏ.

Đến đây đánh một trận, chiến cuộc vốn là đem quân Tần khống chế ở biên cảnh không cho tiến vào Sở đã hoàn toàn xoay chuyển.

Toàn bộ đại quân Sở quốc hầu như bị quân Tần tàn sát ở chỗ này, rồi sau đó, Sở quốc hoàn toàn mất đi lực lượng ngăn cản quân Tần.

Chỉ có thể giống như một hài tử bất lực mắt mở trừng trừng nhìn quân Tần đắc ý từng bước một san bằng Sở quốc, đem cờ Tần quốc cắm đầy vùng đất phía nam này.

Chỉ hơn hai tháng, Vương Tiễn mang theo M//ô//n//g Ngao và vài tên mãnh tướng đánh chiếm bảy mươi mấy thành, một hơi đánh tới vùng Hoài Nam.

Sở vương mắt thấy quốc đã mất, gia đã vong, trong tuyệt vọng rút kiếm trước hết giết con hắn, sau đó tự vẫn.

Sở quốc diệt quốc!

Vương Tiễn cũng không vì vậy dừng bước, Thái tử Chính sớm đã hạ mệnh lệnh với hắn, muốn một hơi đánh hạ Bách Việt.

“Phái người báo tin vui cho quốc chủ và Thái tử, chúng ta tiếp tục đi tới. Bước tiếp theo, tấn công Giang Nam!” Trên mặt Vương Tiễn lộ ra nụ cười nhàn nhạt, mang theo các chiến sĩ tiếp tục tiến về phía trước.

Đã không có bất kỳ kẻ nào có thể ngăn cản quân đội Đại Tần chinh phục cả vùng đất Trung Nguyên chia rẽ đã lâu.

Thiên hạ đã định trước là của Doanh thị!

Quân Tần báo tin mang theo một chiếc xe chở tù hoa lệ chạy tới Hàm Dương, bên trong xe chở tù, một người cuộn mình, khuôn mặt bi thương, tâm như tro tàn.

“Chết, đều chết hết, đều chết hết… quốc gia của ta, con trai của ta…” Xuân Thân Quân lau đi nước mắt trên mặt, nhưng trong hốc mắt lập tức lại tràn ngập nước mắt mới trào ra.

Tóc đen của hắn một đêm bạc phơ, cả người trông già đi rất nhiều, rốt cuộc vượt qua tuổi của hắn.

Không biết ở trên đường lắc lư bao lâu, Xuân Thân Quân ở trên đường bị chà xát đến mất đi nửa cái mạng rốt cuộc phát hiện xe chở tù đã dừng lại tại chỗ hồi lâu.

Hắn miễn cưỡng bò dậy, âm thanh khàn khàn hỏi: “Làm sao vậy?”

Ngoài xe chở tù không ai trả lời hắn, qua hồi lâu, có một bàn tay gầy gò che kín nếp nhăn nắm chặt bờ vai của hắn, giữ hắn ngồi vững thân thể.

Một âm thanh vừa quen thuộc vừa xa lạ lập tức vang lên, trong đó tràn ngập kinh ngạc: “Xuân Thân Quân làm sao thành bộ dáng như vậy?”

Ngẩng đầu theo âm thanh yếu ớt, Hoàng Yết híp mắt chăm chú nhìn hồi lâu mới nhận ra người trước mặt mặc dù già nua nhưng tinh thần sung mãn, lại là Tuân Huống nhiều năm không gặp!

“Tuân Khanh ngươi, ngươi… ở Tần quốc rất tốt.” Hoàng Yết nhìn bộ dáng hiện tại của Tuân Huống từ trên xuống, chỉ có thể phát ra một tiếng thở dài.

Mặc dù Tuân Huống đã là người hơn bảy mươi tuổi, nhưng ánh mắt hắn trong trẻo, tinh thần sung mãn, cả người nhìn hoàn toàn không có vẻ uể oải của lão nhân tuổi bảy mươi, càng giống như là một người trẻ tuổi vì lý tưởng mà phấn đấu.

Tuân Huống đối mặt với Xuân Thân Quân, trên mặt cũng lộ ra vẻ xấu hổ.

Hắn rời đi Sở quốc đã nhiều năm, ở Tần quốc đã được quốc chủ Tần quốc coi trọng, trợ giúp Tần vương thống nhất văn tự, cũng ở Tần quốc tiếp nhận đệ tử, đem tư tưởng nhân ái của Nho học truyền bá ở nơi tràn đầy tinh thần nghiêm khắc của Pháp gia này.

Nhưng vì xa cách, sự chiếu cố của Xuân Thân Quân đối với hắn ngược lại càng thêm rõ nét trong đầu Tuân Huống.

Lần này, Tuân Huống lấy ra lệnh bài chưa bao giờ sử dụng qua, tiến vào cung Hàm Dương, khẩn cầu chủ sự là Thái tử Chính, hy vọng có thể gặp Xuân Thân Quân đã từng trợ giúp hắn một lần, không nghĩ tới Thái tử từ trước đến nay không dễ nói chuyện lại đồng ý thỉnh cầu của hắn, thuận tiện mở rộng cửa.

“Quốc chủ Tần quốc là một người rất tốt, ngài là một vị nhân quân.” Tuân Huống chân thành nói.

Sau một lát tạm dừng, hắn nhìn về phía Xuân Thân Quân, bình tĩnh nói: “Nếu Xuân Thân Quân không muốn ở Tần quốc bị canh gác làm nhục, lão phu nguyện ý hướng quốc chủ và Thái tử cầu tình, để ngài đến học quán của lão phu cư trú —— đệ tử của ta Hàn Phi cũng đặt chân ở nơi này.”

Xuân Thân Quân nhớ lại lời Tuân Huống nói qua với hắn trước khi rời Sở quốc, hổ thẹn trả lời: “Hoàng Yết không mặt mũi nào đối mặt với Tuân Khanh. Lúc trước ngài nói qua, ta đem nữ nhân mang thai hài tử của mình vào trong cung quốc chủ là hành vi không ngay thẳng, là căn nguyên loạn quốc, lần này đã ứng nghiệm. Sở quốc diệt vong, chính là báo ứng của ta.”

Dứt lời, Xuân Thân Quân cười thảm một tiếng, đột nhiên ngẩng đầu đ//â//m thật mạnh vào xe, bể đầu chảy máu.

Sở vương tự sát thế là thông minh rồi, mấy ông vua hèn nhát thì kết cục còn thảm hơn nữa.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Loạn Tần - Kim Linh Tử
Chương 162

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 162
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...