Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lộ Tòng Kim Dạ Bạch – Chương 1

Lộ Tòng Kim Dạ Bạch

Tác giả: Vãn Ý Tá Bắc Phong
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đến cả Thái tử nhìn thấy ta cũng mang vẻ mặt như vừa gặp phải quỷ.

Ta ôm gối, không dám cử động, chỉ biết co rúm người lại, chui sâu vào trong chăn.

“Chết tiệt! Một đứa trẻ nhỏ như vậy mà cũng bị đưa vào Đông cung chịu khổ, Ngụy lão tặc quả thật không phải người!”

Lục Lương đệ vừa mắng chửi vừa tức tối, làm ta càng không dám nhúc nhích, bởi lẽ người mà nàng gọi là Ngụy lão tặc chính là phụ thân ta.

Nàng hoàn toàn không ngờ rằng, đối thủ tranh sủng với nàng hoá ra lại là một tiểu nha đầu còn chưa đến tuổi dậy thì. Nàng tức giận chống nạnh, thở hổn hển.

Thái tử và Lục Lương đệ trừng mắt nhìn nhau, rồi lại quay sang nhìn ta đang co rúm trên giường, khiến ta sợ hãi đến mức run rẩy.

Rốt cuộc, ta ngủ thiếp đi.

Hôm sau tỉnh lại, ta phát hiện mình đã trở về Phương Phi Uyển.

“Thái tử đâu? Còn Lục Lương đệ nữa?”

Ta chớp chớp mắt, mờ mịt hỏi. Thanh Tiêu tỷ tỷ, người đã nhìn ta lớn lên, vẻ mặt đầy kỳ quái, vừa giúp ta rửa mặt chải đầu vừa chậm rãi nói:

“Thái tử điện hạ đã ra ngoài, đêm qua là Lục Lương đệ bế người trở về.”

Ta nghe xong liền cứng đờ, trong đầu rối như tơ vò, nghĩ mãi không thông.

Phụ thân từng nói, khi Thái tử còn là thường dân, Lục Lương đệ đã là thanh mai trúc mã của hắn. Lẽ ra nàng phải hận ta mới đúng.

Thanh Tiêu tỷ tỷ cũng không hiểu nổi, nhưng vẫn cẩn thận căn dặn:

“Thái tử phi phải cẩn trọng, trong Đông cung này, ai cũng muốn giành được sự sủng ái của Thái tử. Lục Lương đệ chắc chắn chỉ đang mượn cơ hội để người lơ là cảnh giác thôi.”

Ta ngơ ngác gật đầu.

Ngày thứ hai sau tân hôn, Thái tử muốn dẫn ta diện kiến Hoàng đế và Hoàng hậu.

Ta nghĩ Thái tử sẽ không đến, nhưng hắn vẫn kịp xuất hiện trước khi ta ra khỏi cửa.

Có điều, hắn còn mang theo cả Lục Lương đệ.

Khi chờ thái giám thông báo ngoài điện Tử Thần, ta trốn sau bóng Thái tử, lén lút quan sát Lục Lương đệ.

Đêm qua tối quá nhìn không rõ, giờ đây ta mới thấy nàng trọn vẹn.

Da nàng không mịn màng như các tiểu thư quý tộc trong kinh thành, trên gò má còn có hai vệt hồng nhàn nhạt, hẳn là do quanh năm dãi nắng mà thành.

Không có vẻ yếu đuối như liễu rủ trong gió, mà trông như một người có thể đánh c.h.ế.t ba người như ta chỉ bằng một cú đấm.

“Nhìn cái gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - *

Nàng trừng mắt liếc ta.

Ta hoảng hốt lùi lại một bước, suýt chút nữa tự vấp ngã.

Thái tử nhanh tay kéo cổ tay ta, nhẹ giọng thở dài:

“Nàng ấy không ăn thịt người, đừng sợ.”

Ta không biết nàng có ăn thịt người hay không, nhưng ta biết chắc rằng Lục Lương đệ là một cô nương khỏe mạnh đến mức đáng sợ.

Còn Thái tử… là một con người.

Điện Tử Thần nguy nga với những nét chạm khắc hình rồng uốn lượn, từng chi tiết đều thể hiện sự uy nghiêm của hoàng gia.

Ta cúi đầu đi bên cạnh Thái tử, trong lòng không khỏi kinh sợ.

Tân đế nhìn ta vài lần, trầm giọng nói:

“Ngươi chính là con gái của Thái úy sao, ngẩng đầu lên để trẫm xem thử.”

Ta như đi vào chỗ chết, chậm rãi ngẩng đầu.

Hoàng đế dường như khẽ cười một tiếng. Khi ta nghi hoặc mở mắt nhìn lại, ông đã trở về dáng vẻ nghiêm nghị.

Lẽ nào… vừa rồi là ma cười?

Hoàng hậu nương nương có phần đầy đặn, bà to gan lớn mật trừng mắt với Hoàng thượng một cái, sau đó mỉm cười nhìn ta.

“Là một cô nương tốt, chỉ là quá gầy yếu. Sau này ở Đông cung nhớ ăn uống tử tế, không chừng vài năm nữa có thể cao lớn như Lục Lương đệ.”

Lục Lương đệ nghe vậy, trong lòng không phục, sắc mặt cũng hiện rõ điều đó.

Ta dùng bữa trưa trong hoàng cung. Trước giờ ta không biết, một bữa cơm thường ngày của gia đình hoàng gia lại khác xa với dân gian như vậy.

Hoàng thượng và Hoàng hậu luôn đấu khẩu, vị quân vương từng là thủ lĩnh khởi nghĩa, từ nông thôn tiến vào kinh thành lật đổ tên bạo quân kia, hóa ra trong đời sống riêng tư lại lắm lời, thường xuyên bị Hoàng hậu nương nương kéo tai mắng mỏ như vậy.

Lục Lương đệ không thích món nào liền tiện tay gắp hết vào bát của Thái tử. Thái tử dường như đã quen, ăn sạch toàn bộ.

Ta cầm đũa, mắt trợn tròn, không nói nên lời.

“Chúng ta khác hẳn các ngươi, những quý nhân nơi kinh thành. Ăn cơm làm gì có ai hầu hạ,” Lục Lương đệ đột ngột cất lời, giọng không mấy dễ chịu.

Ta ngẫm nghĩ một lát, thành thật đáp: “Sau này sẽ có, tỷ muốn bao nhiêu người hầu cũng được.”

Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 殺

Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ

Follow page Diệp Gia Gia trên * để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ

CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 﫶

Dường như không ngờ ta lại trả lời như vậy, Lục Lương đệ trừng mắt, lật mắt trắng dã một cái. Rõ ràng, nàng chẳng ưa gì ta.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lộ Tòng Kim Dạ Bạch
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...