Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lỡ Rồi Yêu Luôn – Chương 95: NGÀY THỨ BA MƯƠI LĂM - TƯ LIỆU HỌC TẬP

Lỡ Rồi Yêu Luôn

Tác giả: Hồng Thứ Bắc
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đi xuống dưới, Quý Triều Chu vốn tưởng rằng mình đã bình tĩnh lại, anh giả vờ như chưa nhìn thấy gì. Nhưng khi đi vào phòng bếp, lại nhìn thấy thứ giống như vậy ở trong góc, anh không thể kiềm chế được nữa, anh lạnh mặt cầm nó trên tay quay người bước trở lại phòng khách.

“Trình Lưu!” Quý Triều Chu lạnh lùng gọi tên người ngồi trên sô pha, ném thứ trong tay cho cô, “Đừng để đồ lung tung trong phòng bếp.”

Nhà bếp là nơi để những nguyên liệu nấu ăn, vậy mà cô ấy dám nhét thứ như vậy vào đó.

Trình Lưu theo bản năng vươn tay bắt lấy cái hộp, liếc trộm Quý Triều Chu một cái, cố gắng nhỏ giọng phản bác: “Bọn họ có không ít cảnh trong phòng bếp, em cảm thấy phòng bếp hẳn là một nơi tốt.”

Mỗi nơi, cô đều nghiên cứu và cân nhắc kỹ lưỡng trước khi bỏ vào, đảm bảo tuyệt đối là dễ sử dụng.

Tiểu Trình tổng xưa nay luôn cố gắng trở thành người giỏi nhất trong mọi việc mình làm, vấn đề này cũng không ngoại lệ.

“Bọn họ?”

“Trong phim.” Trình Lưu bổ sung giải thích.

Với khả năng thu thập thông tin trên Internet của Tiểu Trình tổng, cho dù có giấu sâu đến đâu, cô cũng có thể dễ dàng tìm ra. Chỉ trong vài ngày, cô đã lần lượt xem hết từ Âu Mỹ tới Nhật Hàn.

Sau khi nghiên cứu chuyên sâu, Trình Lưu hiện là bậc thầy về lý thuyết, tất cả những gì cô cần lúc này là thực hành.

Nhìn người nào đó không hề đỏ mặt chút nào, Quý Triều Chu cảm thấy khó chịu khi nghĩ đến cảnh cô nhìn thân thể người khác, mạnh miệng nói: “Không được xem cái thứ đó nữa.”

Trình Lưu nhanh chóng đồng ý: “Sau này em sẽ không xem nữa.” Dù sao thì mình cũng đã xem xong những thứ nên xem ở tốc độ gấp 3 lần rồi.

Sắc mặt Quý Triều Chu thoáng dịu đi, Trình Lưu đã đứng dậy kéo anh đi ăn sáng.

“Lát nữa em phải đến công ty ký một số giấy tờ, có khả năng sẽ không về trưa được.” Kỳ thật Trình Lưu ngồi ở chỗ này, là muốn đợi anh cùng ăn sáng rồi mới rời đi.

Quý Triều Chu cụp mắt: “Được.”

……..

Sau khi Trình Lưu rời khỏi biệt thự và lái xe đến công ty, Quý Triều Chu ở lại biệt thự số 6, đi dạo một vòng, viết khái quát những thứ xấu xí cần thay thế, sau đó ra ngoài mua tất cả những thứ mình cần.

Anh vứt bỏ tất cả những món đồ cũ kỹ, nhưng cặp giấy dán Song Hỷ trong tủ cạnh đầu giường trong phòng ngủ vẫn nằm ở ngăn kéo dưới cùng.

Quý Triều Chu làm xong những thứ này, lúc đi ngang qua thư phòng, anh lại bước vào.

Khác với những nơi khác trong biệt thự, mọi thứ trong phòng làm việc đều tương đối ổn thỏa, một phòng làm việc điển hình. Anh xem qua một lượt, không muốn động vào đồ của Trình Lưu, nhìn thoáng qua cũng biết những tài liệu đó là giấy tờ công ty cô cần sử dụng.

Tuy nhiên, trong phòng làm việc có một cặp bàn ghế mới, không lớn lắm, bên trên có một chiếc máy tính mới.

Phong cách tổng thể không phù hợp với văn phòng làm việc này, đặc biệt là trên bàn có một tấm biển viết bốn chữ: tài liệu học tập.

Dòng chữ đứng đắn này càng nhìn càng thấy không đứng đắn, Quý Triều Chu gần như lập tức nhớ tới cuốn sổ ghi đầy những lời thả thính của Trình Lưu.

Anh đi về phía bàn, kéo ghế ra, vừa định ngồi xuống, cúi đầu liền thấy dây loa kết nối với máy tính bị lỏng.

Quý Triều Chu cúi xuống cắm dây, sau đó ngồi xuống bật máy tính.

Máy tính mới không có mật khẩu, khi anh vừa nhấn vào, màn hình đã sáng lên.

Giao diện rất sạch sẽ, không có các biểu tượng thông thường trên máy tính, chỉ có một thư mục có tên là tài liệu học tập.

Khẽ động ngón tay, Quý Triều Chu nhấp vào thư mục, có hai thư mục con trong đó: Âu Mỹ và Nhật Hàn.

Đây là dữ liệu nghiên cứu của Công nghệ Thần Ẩn?

Quý Triều Chu di con chuột lên trên, vốn dĩ anh không định đọc nữa, thông tin công ty cô nghiên cứu hẳn là bí mật.

Chỉ là trong lòng anh luôn có cảm giác bất ổn, cuối cùng Quý Triều Chu vẫn bấm vào thư mục Âu Mỹ trên cùng.

Nó lập tức được mở ra, bên trong là các thư mục nhỏ khác: nhà bếp, phòng khách, ban công…

Toàn là địa điểm.

Lúc này Quý Triều Chu đã lờ mờ cảm giác được có gì đó không ổn, nhưng trong lòng vẫn còn một tia hy vọng cho Trình Lưu, chậm rãi nhấp vào thư mục trên cùng có tên “Nhà bếp”, trong thư mục lập tức nhảy ra một đống tệp video.

Hình ảnh gây sốc đến nỗi Quý Triều Chu vô thức quay mặt đi.

“…”

Anh không nên hy vọng gì vào Trình Lưu mới phải.

Thật lâu sau, Quý Triều Chu lặng lẽ quay đầu lại, ánh mắt nhìn vào màn hình máy tính, đầu ngón tay đặt ở trên con chuột, bấm vào video đầu tiên trong thư mục “nhà bếp”.

Anh chỉ muốn xem họ sẽ làm chuyện nhảm nhí gì trong nhà bếp.

Nhưng có một điều Quý Triều Chu quên mất. Một khi anh bấm vào video, cả phòng làm việc lập tức tràn ngập những âm thanh không thể diễn tả được, cực kỳ rõ ràng và vang dội.

Quý Triều Chu vội vã tạm dừng video, chậm rãi cúi xuống nhìn chiếc loa được cắm trước đó.

… Quả nhiên mọi chuyện Trình Lưu làm từ trước đến giờ đều có lý do.

Quý Triều Chu mặt không biểu cảm rút cáp âm thanh, chuyển máy tính sang chế độ im lặng, cuối cùng lại bấm vào video vừa rồi.

Các video này không hoàn chỉnh, chỉ là các đoạn clip, tất cả đều là những đoạn ngắn được Trình Lưu cắt ra từ các nguồn khác.

Anh thậm chí còn nhìn thấy một bản tổng kết mà cô đã biên soạn ở cuối thư mục “nhà bếp”.

Quý Triều Chu: “…”

Chuyện này cũng không thay đổi được tật xấu thích nghiên cứu tổng kết.

Quý Triều Chu đứng dậy, đóng máy tính, không tiếp tục mở các thư mục khác được đề tên theo địa điểm, chẳng cần nghĩ cũng biết bên trong có gì.

Khi tua qua để xem hết những video kia, anh chẳng có cảm xúc gì, thậm chí còn cau mày mới xem xong chúng.

Nhưng khi Quý Triều Chu bước ra khỏi thư phòng, lúc xuống lầu bắt gặp món đồ của Trình Lưu, không biết suy nghĩ đến chuyện gì mà anh đỏ bừng hết từ mặt xuống cổ.

Quý Triều Chu bước nhanh xuống cầu thang, định quay về biệt thự số 5, nhưng mới đi được vài bước, anh đột nhiên dừng bước, quay mặt lại, mắt nhìn vào một hộp đồ bị bỏ quên trên ghế sô pha.

Anh đứng đó một lúc, sau đó mím môi đi đến ghế sofa, nhặt thứ đó và đặt nó trở lại nhà bếp.

……..

Lúc này, Trình Lưu đang ở trong Công ty Công nghệ Thần Ẩn xa xôi, không biết rằng “tài liệu học tập” của mình đã bị người thương nhìn không sót lại gì.

Tất nhiên, cho dù Tiểu Trình tổng có biết đi chăng nữa, cô cũng không thấy xấu hổ.

“Cậu là người của trợ lý Hạ sao?” Trình Lưu lật xem văn kiện trên bàn, “Sắp xếp rất tốt.”

Nhân viên của bộ phận trợ lý lập tức lắc đầu: “Cái này là do trợ lý Hạ tự sắp xếp, bảo chúng em in ra mang tới.”

Sau khi ký vào tài liệu, Trình Lưu đưa lại cho nhân viên: “Tôi biết rồi, cậu về trước đi.”

Sau khi mọi người rời đi, Trình Lưu suy nghĩ một lúc, lấy điện thoại di ra gọi cho Hạ Bách.

“Tiền bối.” Hạ Bách nhanh chóng bắt máy, gần như là chuông vừa reo, anh ta đã bắt máy.

“Chân đỡ hơn chưa?” Trình Lưu đứng dậy, đi đến bên cửa sổ sát đất nhìn ra ngoài, cô vốn thích đứng trên cao rồi nhìn xuống dưới. Nhưng một tháng trở lại đây, hình như cô không còn để ý đến phong cảnh trên cao nữa.

“Đã khá hơn rồi.” Vết thương ở chân của Hạ Bách không quá nghiêm trọng, đương nhiên anh rất vui khi Trình Lưu chủ động gọi điện tới, nhưng nhớ tới chuyện trước đó, khiến anh nhất thời không biết nói gì.

Trình Lưu tì tay lên kính cửa sổ sát đất và nói với Hạ Bách ở đầu dây bên kia: “Cậu đã làm tài liệu hôm nay?”

Hạ Bách lập tức ngồi thẳng dậy, đổi xưng hô: “Trình tổng, tài liệu có vấn đề gì sao?”

Anh gần như đã hình thành một phản xạ có điều kiện, chuẩn bị sẵn sàng lắng nghe Trình Lưu chỉ ra vấn đề của mình.

“Tài liệu không có vấn đề gì, sắp xếp rất tốt.” Trình Lưu hỏi người đối diện, “Hai năm trước, tôi cho cậu một bộ phận để họ san sẻ bớt nhiệm vụ cho cậu, đến giờ việc chỉnh lý tài liệu, cậu vẫn phải tự làm?”

Trong những năm qua, quy mô của Thần Ẩn ngày càng mở rộng, có quá nhiều việc tới tay Trình Lưu nhưng lúc nào cô cũng tràn đầy năng lượng, một mình Hạ Bách là không đủ nên cô đã cho cậu ta tự tuyển dụng một bộ phận riêng để chia sẻ nghiệp vụ.

“Vừa vặn tôi ở nhà rảnh rỗi không có việc gì để làm.” Hạ Bách mím chặt hàm, cúi đầu nói: “Cho nên nhân tiện xử lý những chuyện kia.”

“Cậu là trợ lý tổng giám đốc, nên để lại một số việc không cần thiết cho người khác. Bây giờ cậu bị thương và đang nghỉ phép, không cần làm chút chuyện vặt vãnh đó, mọi người trong bộ phận của cậu ngồi không lĩnh lương à?” Trình Lưu dừng lại một chút, sau đó mới nói tiếp: “Hạ Bách, cậu không thể làm trợ lý riêng của tôi mãi được.”

“Tại sao tôi không thể làm trợ lý của chị mãi?” Hạ Bách lập tức hỏi ngược lại.

Trình Lưu rút tay ra khỏi cửa sổ sát đất, xoay người đi trở về văn phòng: “Cậu có đồng ý thì cha mẹ, chị gái của cậu cũng sẽ không bằng lòng.”

“Còn chị thì sao?” Mấy ngày nay Hạ Bách dường như đã bị đ//â//m một nhát vào tim, vì vậy anh cố gắng dùng công việc của mình để chứng minh rằng Trình Lưu cần mình.

Cầm điện thoại Trình Lưu gằn từng chữ: “Tôi cũng không muốn.”

Trong vài năm qua, cha của Hạ Bách đã gọi điện cho cô nhiều lần, rõ ràng là nói gần nói xa, ông ta đang gây áp lực với Trình Lưu.

Lúc đầu, Trình Lưu được yêu cầu không để Hạ Bách đi theo mình, nhưng sau đó Thần Ẩn đi lên, ông ta lại đổi giọng, nói rằng sẽ để Hạ Bách ở bên cạnh học hỏi cô một thời gian rồi trở về tiếp quản công ty của gia tộc họ Hạ.

Tất cả những chuyện này Hạ Bách đều không biết, Trình Lưu chưa bao giờ nói với anh ta.

“Chị định sa thải tôi sao?” Hạ Bách nắm chặt điện thoại, khó có thể tự kiềm chế đứng dậy.

Trình Lưu đột nhiên thở dài: “Tôi chỉ nói không muốn cậu cứ giữ mãi chức trợ lý, chứ có nói sẽ sa thải cậu đâu.”

Hạ Bách hơi sửng sốt, dù sao cũng là người đi theo Trình Lưu nhiều năm, anh ta nhanh chóng ngộ ra: “Vậy ý của chị… là thuyên chuyển vị trí?”

“Thật lãng phí khi để cậu làm trợ lý.” Trình Lưu đứng trước bàn làm việc, xoay bút trên bàn, “Tôi muốn cậu lãnh đạo các bộ phận khác.”

Cô chưa bao giờ để bụng những gì cha của Hạ Bách nói, những gì Hạ Bách làm là việc của riêng cậu ta, cô sẽ không xen vào.

Chỉ cần Hạ Bách chịu ở lại Thần Ẩn lại không để xảy ra sai lầm lớn, Trình Lưu sẽ không đuổi việc cậu ta.

Hạ Bách ở đầu dây bên kia im lặng hồi lâu, khàn giọng nói: “Tôi sẽ tuân theo sự sắp xếp của Trình tổng.”

“Trước hết cứ dưỡng thương cho tốt, khi nào quay về làm việc lại nói.” Nói rồi Trình Lưu cúp máy.

Bên kia, Hạ Bách chậm rãi hạ tay xuống, ngẩng đầu nhìn trần nhà, không biết vì sao anh lại có cảm giác nhẹ nhõm.

Thái độ của gia đình luôn là để anh theo học Trình Lưu vài năm, sau đó trở về nhà họ Hạ. Nhưng Hạ Bách không thấy hứng thú với công ty của gia tộc, anh hy vọng được làm việc ở Thần Ẩn.

Ở Công nghệ Thần Ẩn, Hạ Bách có thể tìm thấy giá trị của mình trong công việc.

Vị trí trợ lý quá dễ thay thế, hiện Trình Lưu định chuyển anh sang bộ phận khác, chỉ cần anh làm tốt thì sau này anh sẽ là một phần của Thần Ẩn.

Rõ ràng lúc trước còn đắm chìm trong nỗi buồn thất bại vì chuyện yêu thầm, nhưng giây tiếp theo, trong lòng Hạ Bách chợt trào dâng vô số tham vọng trong lòng.

Hai tay đẩy xe lăn xoay quanh phòng tầm chục vòng, nhưng anh vẫn chưa thể bình tĩnh lại, cũng không thể nói cho người trong nhà biết.

Cuối cùng, Hạ Bách nhớ đến đại sư, lần trước anh ta gửi một trăm nghìn nhân dân tệ, nhưng bên kia không trả lại, vì vậy anh ta ngầm chấp nhận để bên kia trở thành hòm tâm thư của mình.

Khách hàng số 7: [Thưa thầy, tôi sắp chuyển công tác, chỉ cần làm tốt, sau này tôi sẽ là một phần không thể thiếu của công ty.]

Khách hàng số 7: [Song, có thể tôi sẽ không được gặp cô ấy mỗi ngày nữa.]

Uông Hồng Dương bị âm thanh thông báo đánh thức, nhìn thấy tin nhắn của Hạ Bách, anh ta chẳng tài nào hiểu nổi: [Mỗi ngày gặp cô ấy có ích lợi gì, người ta có thích cậu đâu.]

Khách hàng số 7: […]

Đại sư: [Nhưng phải chúc mừng cho cậu, nếu có thể vững chân trong Thần Ẩn thì cậu đúng là giỏi đấy.]

Hạ Bách nhíu mày: [Làm sao thầy biết rằng công ty của tôi là Thần Ẩn?]

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: NGÀY ĐẦU TIÊN - 999
Chương 2: NGÀY ĐẦU TIÊN - BẠN TRAI GIẬN RỒI
Chương 3: NGÀY ĐẦU TIÊN - NỮ VỆ SĨ CÓ CON NHỎ
Chương 4: NGÀY ĐẦU TIÊN - BẠN TRAI TÔI KHÔNG PHẢI TÊN LÀ UÔNG HẢI DƯƠNG?
Chương 5: NGÀY THỨ HAI- TÌNH THÚ
Chương 6: NGÀY THỨ HAI - KHÔNG HIỂU PHONG TÌNH
Chương 7: NGÀY THỨ HAI - QUẢ NHIÊN LÀ ĐỐI THỦ
Chương 8: NGÀY THỨ HAI - NGƯỜI ANH THƠM THẾ
Chương 9: NGÀY THỨ HAI - QUÀ CỦA BẠN TRAI TẶNG
Chương 10: NGÀY THỨ BA - BUỔI ĐẤU GIÁ
Chương 11: NGÀY THỨ BA - MÓN QUÀ
Chương 12: NGÀY THỨ BA - BỨC THƯ TÌNH VIẾT TAY
Chương 13: NGÀY THỨ TƯ - VÔ SỰ TỰ THÔNG*
Chương 14: NGÀY THỨ TƯ - HỌC TẬP KINH NGHIỆM
Chương 15: NGÀY THỨ TƯ - NGƯỜI LIÊN HỆ KHẨN CẤP
Chương 16: NGÀY THỨ NĂM - NỔ TUNG
Chương 17: NGÀY THỨ NĂM - SỐT NHẸ
Chương 18: NGÀY THỨ SÁU - BỎ LỠ DỊP TỐT
Chương 19: NGÀY THỨ SÁU - CHÂN ĐẠP HAI THUYỀN
Chương 20: NGÀY THỨ SÁU - SAO TRỜI TỐI VẬY?
Chương 21: NGÀY THỨ SÁU - CHIA TAY
Chương 22: NGÀY THỨ SÁU - HAI CĂN BIỆT THỰ
Chương 23: NGÀY THỨ BẢY - CHẲNG KHÁC GÌ NGƯỜI MỘT NHÀ
Chương 24: NGÀY THỨ BẢY - BÙ NHÌN RƠM
Chương 25: NGÀY THỨ TÁM - LÚC GẦN LÚC XA
Chương 26: NGÀY THỨ TÁM - TƯƠNG LAI TƯƠI SÁNG
Chương 27: NGÀY THỨ TÁM - ĐỪNG CHẠM VÀO TÔI
Chương 28: NGÀY THỨ TÁM - ĐỪNG NHÌN
Chương 29: NGÀY THỨ CHÍN - TAY ANH TRẮNG THẾ
Chương 30: NGÀY THỨ MƯỜI - THAY THẾ
Chương 31: NGÀY THỨ MƯỜI - ĐỂ LẦN SAU
Chương 32: NGÀY THỨ MƯỜI MỘT - ANH ĐỔI NƯỚC HOA À?
Chương 33: NGÀY THỨ MƯỜI MỘT - PLAY VĂN PHÒNG
Chương 34: NGÀY THỨ MƯỜI MỘT - NHANH TRÍ MODE ON
Chương 35: NGÀY THỨ MƯỜI HAI - BIA MỘ
Chương 36: NGÀY THỨ MƯỜI HAI - NGỦ NGON
Chương 37: NGÀY THỨ MƯỜI HAI - BỂ BƠI
Chương 38: NGÀY THỨ MƯỜI BA - BÁNH NGỌT HÀNG PHA KÈ
Chương 39: NGÀY THỨ MƯỜI BA - NHẮC ĐẾN TÌNH ĐỊCH
Chương 40: NGÀY THỨ MƯỜI BỐN - BÒ TƯỜNG TRÊN SÓNG LIVESTREAM
Chương 41: NGÀY THỨ MƯỜI BỐN - THỢ SĂN LÃO LUYỆN
Chương 42: NGÀY THỨ MƯỜI BỐN - TÔI CŨNG THÍCH MỘT NGƯỜI
Chương 43: NGÀY THỨ MƯỜI LĂM - TÔI THÍCH ANH
Chương 44: NGÀY THỨ MƯỜI LĂM - SAU NÀY… CÓ THỂ VÀO THẲNG NHÀ
Chương 45: NGÀY THỨ MƯỜI SÁU - ANH ẤY CƯỜI RỒI
Chương 46: NGÀY THỨ MƯỜI SÁU -  HƠN CẢ CRUSH
Chương 47: NGÀY THỨ MƯỜI BẢY - RỜI ĐI
Chương 48: NGÀY THỨ MƯỜI BẢY - ANH THÍCH NGƯỜI CON GÁI ẤY
Chương 49: NGÀY THỨ MƯỜI TÁM - GHI ÂM
Chương 50: NGÀY THỨ MƯỜI TÁM - YÊU THẦM
Chương 51: NGÀY THỨ MƯỜI TÁM - CHÈN ÉP
Chương 52: NGÀY THỨ MƯỜI CHÍN - KHUẾCH TRƯƠNG DƯ LUẬN
Chương 53: NGÀY THỨ MƯỜI CHÍN - CHIẾC ĐỒNG HỒ
Chương 54: NGÀY THỨ MƯỜI CHÍN - CÚ ĐẢO NGƯỢC TUYỆT ĐỈNH
Chương 55: NGÀY THỨ MƯỜI CHÍN - SAY RƯỢU
Chương 56: NGÀY THỨ HAI MƯƠI - CUỘC GỌI
Chương 57: NGÀY THỨ HAI MƯƠI - CHÁO
Chương 58: NGÀY THỨ HAI MƯƠI - MỪNG TÂN GIA
Chương 59: NGÀY THỨ HAI MƯƠI MỐT - TIỀN BỐI KHÓA TRÊN
Chương 60: NGÀY THỨ HAI MƯƠI MỐT - NHẢY LỚP
Chương 61: NGÀY THỨ HAI MƯƠI HAI - TRIỂN LÃM
Chương 62: NGÀY THỨ HAI MƯƠI HAI - PHÁ ÁN
Chương 63: NGÀY THỨ HAI MƯƠI HAI - BẠN TRAI CŨ
Chương 64: NGÀY THỨ HAI MƯƠI HAI - ANH CẮN TÔI ?
Chương 65: NGÀY THỨ HAI MƯƠI BA - ANH KHÔNG CẦN CÔ YÊU MẾN
Chương 66: NGÀY THỨ HAI MƯƠI BA - VẬT CẢN ĐÁM CƯỚI
Chương 67: NGÀY THỨ HAI MƯƠI BA - KẺ CƯỚP
Chương 68: NGÀY THỨ HAI MƯƠI TƯ - EM THÍCH MỘT CHIẾC XE RỘNG RÃI
Chương 69: NGÀY THỨ HAI MƯƠI TƯ - EM TRAI TRÌNH LƯU
Chương 70: NGÀY THỨ HAI MƯƠI TƯ - CÂY RỤNG TIỀN
Chương 71: NGÀY THỨ HAI MƯƠI LĂM - TƯ TƯỞNG KHÔNG LÀNH MẠNH
Chương 72: NGÀY THỨ HAI MƯƠI LĂM - HẠNG MỤC BỊ HỦY
Chương 73: NGÀY THỨ HAI MƯƠI SÁU – CHÁU RẤT SẠCH SẼ
Chương 74: NGÀY THỨ HAI MƯƠI SÁU - BÁC CHÁU TA LÀ MỘT GIA ĐÌNH
Chương 75: NGÀY THỨ HAI MƯƠI BẢY - EM ĐỢI TÔI THÊM CHÚT NỮA
Chương 76: NGÀY THỨ HAI MƯƠI BẢY - KHU VỰC THIÊN TAI
Chương 77: NGÀY THỨ HAI MƯƠI TÁM - CHỜ EM VỀ ĂN
Chương 78: NGÀY THỨ HAI MƯƠI TÁM - EM THẤY NHỚ ANH RỒI
Chương 79: NGÀY THỨ HAI MƯƠI CHÍN - EM TÊN GÌ ?
Chương 80: NGÀY THỨ HAI MƯƠI CHÍN - BỊ THƯƠNG
Chương 81: NGÀY THỨ BA MƯƠI - TÔI CŨNG NHỚ EM
Chương 82: NGÀY THỨ BA MƯƠI - CHUNG CHĂN CHUNG GỐI
Chương 83: NGÀY THỨ BA MỐT - TRẠNG THÁI ĐẦU TIÊN TRONG VÒNG BẠN BÈ
Chương 84: NGÀY THỨ BA MỐT - MÙI HƯƠNG CỦA CÔ
Chương 84: NGÀY THỨ BA MỐT - EM CÓ MUỐN ANH KHÔNG ?
Chương 86: NGÀY THỨ BA MƯƠI HAI - MẮT KÉM
Chương 87: NGÀY THỨ BA MƯƠI HAI - HÓA RA VÒNG ĐI VÒNG LẠI, NGƯỜI ẤY VẪN LÀ ANH
Chương 88: NGÀY THỨ BA MƯƠI HAI - THIẾU CHIẾC GƯƠNG SOI
Chương 89: NGÀY THỨ BA MƯƠI HAI - PHONG CẢNH ĐẸP QUÁ
Chương 90: NGÀY THỨ BA MƯƠI HAI - NƯỚC LẠNH
Chương 91: NGÀY THỨ BA MƯƠI BA - X35
Chương 92: NGÀY THỨ BA MƯƠI TƯ - TRIỀU CHU LÀ CỦA TÔI
Chương 93: NGÀY THỨ BA MƯƠI TƯ - XIN LỖI
Chương 94: NGÀY THỨ BA MƯƠI TƯ - ĐÂY LÀ LÀM NŨNG SAO !
Chương 95: NGÀY THỨ BA MƯƠI LĂM - TƯ LIỆU HỌC TẬP
Chương 96: NGÀY THỨ BA MƯƠI LĂM - ĂN KIỂU NÀY NGỌT HƠN
Chương 97: NGÀY THỨ BA MƯƠI SÁU - CÓ THỂ ĐỪNG CHẮN TẦM NHÌN KHÔNG ?
Chương 98: NGÀY THỨ BA MƯƠI SÁU - HAM MUỐN CHIẾM HỮU TUYỆT ĐỐI
Chương 99: NGÀY THỨ BA MƯƠI SÁU - CHỒNG CHƯA CƯỚI
Chương 100: NGÀY THỨ BA MƯƠI SÁU - NHẪN ĐÍNH HÔN
Chương 101: NGÀY THỨ BA MƯƠI SÁU - ANH ĐỒNG Ý
Chương 102: PHIÊN NGOẠI MỘT - KHỔ LY
Chương 103: PHIÊN NGOẠI HAI - EM CÓ MUỐN LẤY ANH KHÔNG ?
Chương 104: PHIÊN NGOẠI BA - TÔI CÓ NHÀ RỒI
Chương 105: PHIÊN NGOẠI BỐN - LẠI MỘT LẦN NỮA
Chương 106: PHIÊN NGOẠI NĂM - EM TRỐN VIỆC !
Chương 107: PHIÊN NGOẠI SÁU - TRÌNH TIỂU LỤC
Chương 108: PHIÊN NGOẠI BẢY - NGOẠI TRUYỆN SONG SONG

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lỡ Rồi Yêu Luôn
Chương 95: NGÀY THỨ BA MƯƠI LĂM - TƯ LIỆU HỌC TẬP

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 95: NGÀY THỨ BA MƯƠI LĂM - TƯ LIỆU HỌC TẬP
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...