Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lỡ Rồi Yêu Luôn – Chương 65: NGÀY THỨ HAI MƯƠI BA - ANH KHÔNG CẦN CÔ YÊU MẾN

Lỡ Rồi Yêu Luôn

Tác giả: Hồng Thứ Bắc
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dải ruy băng đen rơi xuống đất không phát ra tiếng.

Trình Lưu hơi mất tập trung: hóa ra nhịp tim nghe thấy trước đó không phải của mình.

Quý Triều Chu đã cắn Trình Lưu cho hả giận, nhưng bản chất bắt đầu thay đổi, dần dần từ cắn chuyển sang ngậm m//ú//t.

Cả hai thở dồn dập, không khí xung quanh dường như cũng trở nên nhớp nháp và mập mờ

Quý Triều Chu hôn không được trơn tru, nhưng lại không muốn thể hiện sự rụt rè của mình. Sau khi m//ú//t nhẹ, anh lùi lại và mở rộng khoảng cách giữa hai người.

Lúc này, Trình Lưu cuối cùng cũng có phản ứng: Anh ấy vừa hôn mình!

Ngay khi Quý Triều Chu lùi lại, xúc cảm mềm mại và ấm áp trên môi Trình Lưu cũng biến mất. Vừa ngước lên nhìn cô đã bắt gặp đôi mắt lạnh lùng của anh, trong cặp đồng tử màu hổ phách xinh đẹp là làn sương mờ ảo khó tả.

Trình Lưu vô thức đuổi theo, cô hơi nghiêng đầu, chóp mũi đã chạm nhẹ vào anh. Quý Triều Châu chậm rãi lùi về phía sau, cô đi theo anh, nhưng anh cứ kéo ra một khoảng cách.

Với loại tốc độ và khoảng cách rút lui này, nếu nói Quý Triều Chu kéo giãn khoảng cách giữa hai người thì chi bằng nói anh đang dụ Trình Lưu tới gần hết lần này đến lần khác.

Cô dứt khoát giữ Quý Triều Chu để ngăn anh lùi lại, sau đó trực tiếp hôn anh.

Không cắn, chỉ là sự đụng chạm thân mật.

Trình Lưu luôn là học sinh xuất sắc, am hiểu học hành, cô chẳng quan tâm đến chuyện mình thể hiện có trơn tru hay không mà chỉ lấy hết can đảm để xin ‘thực hành’.

Khi cảm thấy không thở nổi, cô mới buông Quý Triều Chu ra, nhẹ nhàng hôn lên má anh, xoa cằm anh rồi tiếp tục nụ hôn một lần nữa.

Hàng mi dài rũ xuống, Quý Triều Chu tựa vào ghế sô pha, đốt ngón tay hơi ửng hồng, ngón tay mảnh khảnh co lại, nổi lên gân xanh, đầu ngón tay dùng sức bấu vào ghế.

Anh không hiểu những chuyện này, nhưng cảm thấy Trình Lưu thuần thục hơn mình.

Nghĩ đến Trình Lưu và Uông Hồng Dương đã từng làm điều tương tự, lông mày của Quý Triều Chu lại đầy tức giận, anh cắn chặt môi dưới của cô.

Trình Lưu thấy đau nhói, thở ra một hơi, nhả môi anh ra, nói với vẻ tủi thân: “Tại sao anh cứ cắn tôi thế?”

Quý Triều Chu ngước lên, lạnh lùng nhìn Trình Lưu đối diện: “Cô không thích?”

“… Thích chứ.” Trình Lưu luôn cảm thấy mình đang trả lời một vấn đề mang tính sinh tử. Cô suy tư một lát rồi thử đàm phán, “Nhưng lần sau có thể cắn chỗ khác được không?”

Cắn cùng một chỗ hai lần thì không ổn lắm, ngày mai cô còn phải đi làm.

Quý Triều Chu quay mặt đi không nhìn cô nữa, cúi người nhặt dải băng đen trên sàn, ném cho Trình Lưu ngồi bên: “Cô về đi.”

Tiểu Trình tổng than vãn trong lòng: Kiểu gì đây, hôn cho đã cái nư rồi lật mặt vậy á hả?

“Triều Chu.” Trình Lưu tự dưng gọi anh một cách nghiêm túc, cô nói: “Tôi thích… umn umn?”

Vốn dĩ cô định nhân cơ hội tỏ tình và xác định mối quan hệ càng sớm càng tốt, nhưng chưa kịp nói xong thì Quý Triều Chu ở bên cạnh đã che miệng cô lại.

Vệt ửng hồng trên vành tai Quý Triều Chu biến mất, nét mặt cũng lạnh nhạt hơn ngày thường, buông bàn tay đang che miệng Trình Lưu, anh nói: “Tôi không nghe.”

Anh không muốn nghe cô nói thích mình đơn giản như vậy.

“Ồ.” Trình Lưu không hỏi tại sao, thay vào đó cô thẳng thừng hỏi: “Vậy sau này tôi có thể hôn anh được không ?”

Quý Triều Chu bỗng im lặng, trong lòng trầm xuống rồi lại có chút chua xót, ngước mắt lên nhìn Trình Lưu, lạnh lùng hỏi: “Hồi xưa cô cũng nói như vậy với Uông Hồng Dương?”

Trình Lưu sửng sốt: “Chuyện này thì liên quan gì đến Uông Hồng Dương ?”

Thậm chí không cho nhắc đến dù chỉ một câu?

Sự ghen tuông len lỏi trong lòng Quý Triều Chu như nảy mầm, nó cứ lớn dần.

Trình Lưu cuối cùng cũng hiểu ý của anh, cô thề: “Tôi chưa bao giờ hôn Uông Hồng Dương, thật đấy!”

Chẳng biết tại sao, Tiểu Trình tổng cảm thấy tần suất mình thề dạo này ngày càng nhiều.

“Thực ra, trước khi tôi nhìn thấy anh ở sân bay, tôi và Uông Hồng Dương đã không gặp nhau suốt ba tháng.” Trình Lưu cố gắng tạo khoảng cách với Uông Hồng Dương, “Tôi quá bận rộn với công việc, thậm chí kể từ khi hẹn hò với Uông Hồng Dương, tôi với anh ta còn chưa nắm tay nhau lần nào.”

Sự mờ ám vốn có trong phòng khách đã biến mất không còn gì.

Sau khi nghe Trình Lưu giải thích, Quý Triều Chu chậm rãi nói: “Nhưng cô từng thích Uông Hồng Dương.”

Lúc trước cô thích Uông Hồng Dương, bây giờ cô thích anh, về sau cô cũng sẽ thích người khác.

Anh không cần thứ tình cảm đó.

Trình Lưu im lặng, cô đã yêu Uông Hồng Dương ngay từ cái nhìn đầu tiên trong bữa tiệc đêm trên du thuyền nửa năm trước. Cho dù sự xúc động đó đã biến mất vào ngày hôm sau, nhưng đêm hôm đó, cô thực sự đã thích Uông Hồng Dương, điều này không thể phủ nhận.

“Tôi xin lỗi.” Trình Lưu đứng dậy, nhìn Quý Triều Chu đang ngồi trên sô pha, nói một cách chân thành: “Tôi đã từng thích Uông Hồng Dương…”

Quý Triều Chu đột nhiên nhìn lên Trình Lưu, lại ngắt lời cô: “Tôi không nghe.”

Anh đứng dậy, tránh né Trình Lưu rồi quay lưng đi vào phòng ngủ chính.

“Triều Chu.” Trình Lưu vô thức níu lấy tay anh, kéo anh lại, “Đừng giận mà.”

“… Tôi không giận.” Quý Triều Chu nói lời này nhưng không nhìn vào mắt cô, trong lòng rõ ràng có cảm xúc.

Trình Lưu đột nhiên rướn người về phía trước, hướng về phía Quý Triều Chu, để lại trên má anh một nụ hôn khẽ.

Hôn xong, cô dừng lại, người trước mặt không từ chối sự thân mật của cô.

“Ngủ ngon.”

Trình Lưu từ từ buông Quý Triều Chu ra, nói nhỏ một câu rồi mới ra về.

Quý Triều Chu ngơ ngác nhìn theo bóng lưng cô rời đi.

Lúc rồi anh không dám nghe lời tỏ tình của Trình Lưu, sợ rằng mình sẽ đồng ý ở bên cô, lại càng sợ rằng sau khi đánh đổi tấm chân tình của mình, thứ mà anh nhận được cuối cùng lại là kết cục của sự úa tàn mục nát.

Những cảm xúc này giống như xiềng xích vô hình giam cầm anh, một khi anh đã chọn ở bên Trình Lưu, đồng nghĩa với việc anh bằng lòng trao cho cô đầu còn lại của sợi dây điều khiển xiềng xích.

Kể từ đó, cô sẽ là người kiểm soát sự sống và cái chết của anh.

Anh cảm nhận được nguy hiểm theo bản năng nên không muốn đi mạo hiểm.

Nhưng Quý Triều Chu không thể cưỡng lại cách tiếp cận của Trình Lưu.

Mỗi lần cô đến gần, anh như một cái cây khô sắp chết gặp được nguồn nước, vui vẻ xòe hết lá ra chào đón chẳng chút đề phòng.

Chỉ là khi cô đến gần mình hơn, anh bắt đầu lo lắng rằng mọi thứ rồi sẽ biến mất.

Quý Triều Chu trở lại phòng ngủ chính, hơi tựa đầu vào phía sau cửa, lòng đầy chua xót, ngay cả khóe mắt cũng ửng đỏ. Anh nghiêng mặt, đầu ngón tay lướt qua má trái, sau đó đặt đầu ngón tay lên môi di mạnh, muốn xóa đi cảm giác mà Trình Lưu để lại trước đó. Thật lâu sau, trong cổ họng anh chợt phát ra một âm thanh nghẹn ngào.

……..

Sau khi trở về nhà, Trình Lưu cứ mở mắt thao láo không tài nào ngủ được, trong đầu cứ nhớ lại những chi tiết khi ở bên Quý Triều Chu. Tới ba giờ sáng, cô mới miễn cưỡng chợp mắt được chút xíu rồi phải dậy thật sớm vào sáng hôm sau.

Do dự mãi, cô vẫn xách chiếc ba lô đen lên, định sang nhà kế bên chào trước khi đi làm.

[Cùng lắm thì chạy về.]

Trình Lưu vừa mở cửa đã nhìn thấy Quý Triều Chu đang tưới hoa ở sân trước, cô chủ động lên tiếng: “Chào buổi sáng.”

Quý Triều Chu quay đầu nhìn cô, vẫn như thường không khác gì mọi khi, ánh mắt khẽ dừng trên môi Trình Lưu, đặt bình tưới cây xuống, anh trở vào phòng khách: “Mời vào.”

Trình Lưu có phần sửng sốt, sau đó lập tức đi theo phía sau anh bước vào trong.

Quý Triều Chu lấy thuốc chống sưng từ trong hộp thuốc ra, vừa quay đầu lại đã nhìn thấy Trình Lưu đang theo sát, anh đưa mắt về phía sô pha: “Ra đó ngồi.”

“Ồ, được.” Trình Lưu siết chặt quai ba lô, lòng hơi thấp thỏm, sao cảm thấy anh hôm nay cứ khác lạ thế nào ấy.

Quý Triều Chu rửa sạch tay rồi lấy thuốc ngồi bên cạnh Trình Lưu, anh bóp một ít thuốc mỡ, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng thoa vào chỗ môi dưới của cô bị mình cắn.

Anh cụp mắt xuống, cẩn thận xoa thuốc cho cô, Trình Lưu đến thở cũng không dám, bây giờ quá kỳ lạ.

Rõ ràng tối hôm qua anh có vẻ vẫn còn giận, hiện tại lại chịu bôi thuốc cho cô.

Trình Lưu nghĩ đến mất hồn mất vía: miệng cô nóng bừng, không biết là do bôi thuốc mỡ hay do đầu ngón tay anh ma sát.

“Trình Lưu.” Quý Triều Chu bỏ ngón tay xuống, ngẩng đầu nhìn người đối diện, sau khi gọi tên, anh liền ghé sát vào hôn lên má cô.

Động tác rất nhẹ, chỉ có môi chạm vào mặt Trình Lưu rồi nhanh chóng lùi lại.

Tuy nhiên, hành động quá tự nhiên này đã khiến mặt Trình Lưu đỏ bừng.

Cô bật dậy ngay, hoảng hốt suy nghĩ: Nụ hôn hôm qua còn kích thích hơn vừa rồi, tại sao nhịp tim của mình lúc này lại nhanh hơn đêm qua, chả có nhẽ mình bị tim thòng?

Quý Triều Chu dường như không nhìn ra động tác khác thường của cô, cầm chìa khóa xe từ bàn trà đưa cho Trình Lưu: “Lái xe của tôi đến công ty.”

“Ồ, được.” Trình Lưu tiếp nhận nó, đầu óc đầy hồ nhão.

Tiểu Trình tổng xưa nay luôn thành thạo điêu luyện, giờ lại chạy mất dép.

Khi tới cổng công ty, Trình Lưu lật gương trên đầu xe, nhìn bản thân một lúc, mới miễn cưỡng trở lại dáng vẻ bình tĩnh vốn có.

Bước vào sảnh, Trình Lưu thấy các nhân viên ra vào đều nhìn mình. Cô hơi chột dạ, hôm qua Quý Triều Chu đã cắn vào chỗ đó hai lần, mặc dù cô đã bôi thuốc nhưng một nửa vẫn chưa hết sưng.

“Trình tổng.” Sau khi kiểm tra an ninh, nhân viên ở tầng mười bảy chủ động tới chào hỏi Trình Lưu.

Cô gật đầu với cậu ta.

“Trình tổng, người lên hot search với sếp hôm qua là bạn trai của sếp?”, Nhân viên kia hóng hớt.

Trình Lưu lắc đầu: “Đó là người tôi thương.”

Cậu nhân viên không hiểu: Có gì khác à?

“Nhưng trước đó đã có tin đồn rằng sếp và một nam người mẫu tên là… Uông Hồng Dương, hai người là một cặp.” Nhân viên đi vào thang máy, đóng cửa lại rồi nói với Trình Lưu.

Trình Lưu: “…” Giờ cô tự dưng thấy đau đầu mỗi khi nghe đến tên của Uông Hồng Dương.

“Hai công việc kia cậu đã làm xong chưa?” Trình Lưu vội hỏi sang hạng mục mà cậu nhân viên đang đảm nhận.

Cậu ta im lặng một lúc rồi đáp: “Vợ chồng tôi mới đi hưởng tuần trăng mật.”

Trình Lưu: “…” Khi nào mình mới có thể đi hưởng tuần trăng mật với Quý Triều Chu?

“Thật sao, vậy lát nữa cậu bắt đầu vào việc cho tôi.” Cô lành lạnh chỉ đạo.

“Vâng.” Cậu nhân viên vỗ ngực nói: “Tương lai tôi cũng sẽ có một gia đình nhỏ, tôi phải nỗ lực làm việc kiếm tiền.”

Tiểu Trình tổng nhìn mà thấy ngứa hết cả mắt.

Đến tầng mười bảy, Trình Lưu ghen tị nhìn cậu nhân viên bước chân phơi phới rời khỏi thang máy. Cô ngẫm lại, mặc dù chưa xác nhận quan hệ nhưng sáng nay cô còn được Triều Chu chủ động hôn mà.

Vì vậy Tiểu Trình tổng lại được phen ngẩng cao đầu.

Trình Lưu bước nhanh vào phòng làm việc. Hôm nay Hạ Bách chưa đến, trong phòng làm việc cũng không có ai nên cô vào thẳng văn phòng bên trong.

Tầng hai của công ty đã bỏ trống và đang sửa sang, sắp tới cô sẽ dọn xuống đó. Tương lai Quý Triều Chu muốn ghé qua, anh có thể trực tiếp lên tầng hai tìm cô.

……..

Một tiếng rưỡi sau, Hạ Bách mới đến sảnh công ty, tuy Công nghệ Thần Ẩn không thiết lập quẹt thẻ chấm công nhưng đây là lần đầu tiên anh đi làm muộn.

Thật khó để anh không nhìn thấy hàng loạt hot search đêm qua, thậm chí Hạ Bách còn ‘được chiêm ngưỡng’ rất nhiều bức ảnh khác nhau từ buổi triển lãm được đăng trong vòng bạn bè.

Anh uống rượu cả đêm, ngày hôm sau thức dậy muộn không ngoài dự đoán.

Ngay cả khi đã tỉnh táo, trên người anh vẫn còn mùi rượu, phải xịt nước hoa để phủ lên.

Hạ Bách đi vào văn phòng nhưng không dừng lại ở bàn làm việc, mà đi thẳng vào phòng của Trình Lưu rồi nói: “Xin lỗi Trình tổng, tôi đến muộn.”

“Không sao.” Trình Lưu ngẩng đầu nhìn Hạ Bách, “Nước hoa trên người cậu là Di Độ?”

Hạ Bách giật mình, không chỉ vì bản thân vội vàng nên xịt nhầm nước hoa, mà còn bởi vì anh nhìn thấy sự khác lạ ở môi dưới của Trình Lưu.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: NGÀY ĐẦU TIÊN - 999
Chương 2: NGÀY ĐẦU TIÊN - BẠN TRAI GIẬN RỒI
Chương 3: NGÀY ĐẦU TIÊN - NỮ VỆ SĨ CÓ CON NHỎ
Chương 4: NGÀY ĐẦU TIÊN - BẠN TRAI TÔI KHÔNG PHẢI TÊN LÀ UÔNG HẢI DƯƠNG?
Chương 5: NGÀY THỨ HAI- TÌNH THÚ
Chương 6: NGÀY THỨ HAI - KHÔNG HIỂU PHONG TÌNH
Chương 7: NGÀY THỨ HAI - QUẢ NHIÊN LÀ ĐỐI THỦ
Chương 8: NGÀY THỨ HAI - NGƯỜI ANH THƠM THẾ
Chương 9: NGÀY THỨ HAI - QUÀ CỦA BẠN TRAI TẶNG
Chương 10: NGÀY THỨ BA - BUỔI ĐẤU GIÁ
Chương 11: NGÀY THỨ BA - MÓN QUÀ
Chương 12: NGÀY THỨ BA - BỨC THƯ TÌNH VIẾT TAY
Chương 13: NGÀY THỨ TƯ - VÔ SỰ TỰ THÔNG*
Chương 14: NGÀY THỨ TƯ - HỌC TẬP KINH NGHIỆM
Chương 15: NGÀY THỨ TƯ - NGƯỜI LIÊN HỆ KHẨN CẤP
Chương 16: NGÀY THỨ NĂM - NỔ TUNG
Chương 17: NGÀY THỨ NĂM - SỐT NHẸ
Chương 18: NGÀY THỨ SÁU - BỎ LỠ DỊP TỐT
Chương 19: NGÀY THỨ SÁU - CHÂN ĐẠP HAI THUYỀN
Chương 20: NGÀY THỨ SÁU - SAO TRỜI TỐI VẬY?
Chương 21: NGÀY THỨ SÁU - CHIA TAY
Chương 22: NGÀY THỨ SÁU - HAI CĂN BIỆT THỰ
Chương 23: NGÀY THỨ BẢY - CHẲNG KHÁC GÌ NGƯỜI MỘT NHÀ
Chương 24: NGÀY THỨ BẢY - BÙ NHÌN RƠM
Chương 25: NGÀY THỨ TÁM - LÚC GẦN LÚC XA
Chương 26: NGÀY THỨ TÁM - TƯƠNG LAI TƯƠI SÁNG
Chương 27: NGÀY THỨ TÁM - ĐỪNG CHẠM VÀO TÔI
Chương 28: NGÀY THỨ TÁM - ĐỪNG NHÌN
Chương 29: NGÀY THỨ CHÍN - TAY ANH TRẮNG THẾ
Chương 30: NGÀY THỨ MƯỜI - THAY THẾ
Chương 31: NGÀY THỨ MƯỜI - ĐỂ LẦN SAU
Chương 32: NGÀY THỨ MƯỜI MỘT - ANH ĐỔI NƯỚC HOA À?
Chương 33: NGÀY THỨ MƯỜI MỘT - PLAY VĂN PHÒNG
Chương 34: NGÀY THỨ MƯỜI MỘT - NHANH TRÍ MODE ON
Chương 35: NGÀY THỨ MƯỜI HAI - BIA MỘ
Chương 36: NGÀY THỨ MƯỜI HAI - NGỦ NGON
Chương 37: NGÀY THỨ MƯỜI HAI - BỂ BƠI
Chương 38: NGÀY THỨ MƯỜI BA - BÁNH NGỌT HÀNG PHA KÈ
Chương 39: NGÀY THỨ MƯỜI BA - NHẮC ĐẾN TÌNH ĐỊCH
Chương 40: NGÀY THỨ MƯỜI BỐN - BÒ TƯỜNG TRÊN SÓNG LIVESTREAM
Chương 41: NGÀY THỨ MƯỜI BỐN - THỢ SĂN LÃO LUYỆN
Chương 42: NGÀY THỨ MƯỜI BỐN - TÔI CŨNG THÍCH MỘT NGƯỜI
Chương 43: NGÀY THỨ MƯỜI LĂM - TÔI THÍCH ANH
Chương 44: NGÀY THỨ MƯỜI LĂM - SAU NÀY… CÓ THỂ VÀO THẲNG NHÀ
Chương 45: NGÀY THỨ MƯỜI SÁU - ANH ẤY CƯỜI RỒI
Chương 46: NGÀY THỨ MƯỜI SÁU -  HƠN CẢ CRUSH
Chương 47: NGÀY THỨ MƯỜI BẢY - RỜI ĐI
Chương 48: NGÀY THỨ MƯỜI BẢY - ANH THÍCH NGƯỜI CON GÁI ẤY
Chương 49: NGÀY THỨ MƯỜI TÁM - GHI ÂM
Chương 50: NGÀY THỨ MƯỜI TÁM - YÊU THẦM
Chương 51: NGÀY THỨ MƯỜI TÁM - CHÈN ÉP
Chương 52: NGÀY THỨ MƯỜI CHÍN - KHUẾCH TRƯƠNG DƯ LUẬN
Chương 53: NGÀY THỨ MƯỜI CHÍN - CHIẾC ĐỒNG HỒ
Chương 54: NGÀY THỨ MƯỜI CHÍN - CÚ ĐẢO NGƯỢC TUYỆT ĐỈNH
Chương 55: NGÀY THỨ MƯỜI CHÍN - SAY RƯỢU
Chương 56: NGÀY THỨ HAI MƯƠI - CUỘC GỌI
Chương 57: NGÀY THỨ HAI MƯƠI - CHÁO
Chương 58: NGÀY THỨ HAI MƯƠI - MỪNG TÂN GIA
Chương 59: NGÀY THỨ HAI MƯƠI MỐT - TIỀN BỐI KHÓA TRÊN
Chương 60: NGÀY THỨ HAI MƯƠI MỐT - NHẢY LỚP
Chương 61: NGÀY THỨ HAI MƯƠI HAI - TRIỂN LÃM
Chương 62: NGÀY THỨ HAI MƯƠI HAI - PHÁ ÁN
Chương 63: NGÀY THỨ HAI MƯƠI HAI - BẠN TRAI CŨ
Chương 64: NGÀY THỨ HAI MƯƠI HAI - ANH CẮN TÔI ?
Chương 65: NGÀY THỨ HAI MƯƠI BA - ANH KHÔNG CẦN CÔ YÊU MẾN
Chương 66: NGÀY THỨ HAI MƯƠI BA - VẬT CẢN ĐÁM CƯỚI
Chương 67: NGÀY THỨ HAI MƯƠI BA - KẺ CƯỚP
Chương 68: NGÀY THỨ HAI MƯƠI TƯ - EM THÍCH MỘT CHIẾC XE RỘNG RÃI
Chương 69: NGÀY THỨ HAI MƯƠI TƯ - EM TRAI TRÌNH LƯU
Chương 70: NGÀY THỨ HAI MƯƠI TƯ - CÂY RỤNG TIỀN
Chương 71: NGÀY THỨ HAI MƯƠI LĂM - TƯ TƯỞNG KHÔNG LÀNH MẠNH
Chương 72: NGÀY THỨ HAI MƯƠI LĂM - HẠNG MỤC BỊ HỦY
Chương 73: NGÀY THỨ HAI MƯƠI SÁU – CHÁU RẤT SẠCH SẼ
Chương 74: NGÀY THỨ HAI MƯƠI SÁU - BÁC CHÁU TA LÀ MỘT GIA ĐÌNH
Chương 75: NGÀY THỨ HAI MƯƠI BẢY - EM ĐỢI TÔI THÊM CHÚT NỮA
Chương 76: NGÀY THỨ HAI MƯƠI BẢY - KHU VỰC THIÊN TAI
Chương 77: NGÀY THỨ HAI MƯƠI TÁM - CHỜ EM VỀ ĂN
Chương 78: NGÀY THỨ HAI MƯƠI TÁM - EM THẤY NHỚ ANH RỒI
Chương 79: NGÀY THỨ HAI MƯƠI CHÍN - EM TÊN GÌ ?
Chương 80: NGÀY THỨ HAI MƯƠI CHÍN - BỊ THƯƠNG
Chương 81: NGÀY THỨ BA MƯƠI - TÔI CŨNG NHỚ EM
Chương 82: NGÀY THỨ BA MƯƠI - CHUNG CHĂN CHUNG GỐI
Chương 83: NGÀY THỨ BA MỐT - TRẠNG THÁI ĐẦU TIÊN TRONG VÒNG BẠN BÈ
Chương 84: NGÀY THỨ BA MỐT - MÙI HƯƠNG CỦA CÔ
Chương 84: NGÀY THỨ BA MỐT - EM CÓ MUỐN ANH KHÔNG ?
Chương 86: NGÀY THỨ BA MƯƠI HAI - MẮT KÉM
Chương 87: NGÀY THỨ BA MƯƠI HAI - HÓA RA VÒNG ĐI VÒNG LẠI, NGƯỜI ẤY VẪN LÀ ANH
Chương 88: NGÀY THỨ BA MƯƠI HAI - THIẾU CHIẾC GƯƠNG SOI
Chương 89: NGÀY THỨ BA MƯƠI HAI - PHONG CẢNH ĐẸP QUÁ
Chương 90: NGÀY THỨ BA MƯƠI HAI - NƯỚC LẠNH
Chương 91: NGÀY THỨ BA MƯƠI BA - X35
Chương 92: NGÀY THỨ BA MƯƠI TƯ - TRIỀU CHU LÀ CỦA TÔI
Chương 93: NGÀY THỨ BA MƯƠI TƯ - XIN LỖI
Chương 94: NGÀY THỨ BA MƯƠI TƯ - ĐÂY LÀ LÀM NŨNG SAO !
Chương 95: NGÀY THỨ BA MƯƠI LĂM - TƯ LIỆU HỌC TẬP
Chương 96: NGÀY THỨ BA MƯƠI LĂM - ĂN KIỂU NÀY NGỌT HƠN
Chương 97: NGÀY THỨ BA MƯƠI SÁU - CÓ THỂ ĐỪNG CHẮN TẦM NHÌN KHÔNG ?
Chương 98: NGÀY THỨ BA MƯƠI SÁU - HAM MUỐN CHIẾM HỮU TUYỆT ĐỐI
Chương 99: NGÀY THỨ BA MƯƠI SÁU - CHỒNG CHƯA CƯỚI
Chương 100: NGÀY THỨ BA MƯƠI SÁU - NHẪN ĐÍNH HÔN
Chương 101: NGÀY THỨ BA MƯƠI SÁU - ANH ĐỒNG Ý
Chương 102: PHIÊN NGOẠI MỘT - KHỔ LY
Chương 103: PHIÊN NGOẠI HAI - EM CÓ MUỐN LẤY ANH KHÔNG ?
Chương 104: PHIÊN NGOẠI BA - TÔI CÓ NHÀ RỒI
Chương 105: PHIÊN NGOẠI BỐN - LẠI MỘT LẦN NỮA
Chương 106: PHIÊN NGOẠI NĂM - EM TRỐN VIỆC !
Chương 107: PHIÊN NGOẠI SÁU - TRÌNH TIỂU LỤC
Chương 108: PHIÊN NGOẠI BẢY - NGOẠI TRUYỆN SONG SONG

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lỡ Rồi Yêu Luôn
Chương 65: NGÀY THỨ HAI MƯƠI BA - ANH KHÔNG CẦN CÔ YÊU MẾN

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 65: NGÀY THỨ HAI MƯƠI BA - ANH KHÔNG CẦN CÔ YÊU MẾN
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...