Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lỡ Rồi Yêu Luôn – Chương 59: NGÀY THỨ HAI MƯƠI MỐT - TIỀN BỐI KHÓA TRÊN

Lỡ Rồi Yêu Luôn

Tác giả: Hồng Thứ Bắc
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong các dịp tân gia, việc mời bạn bè đến ăn cỗ là một phong tục.

Ban đầu, Trình Lưu cũng không coi trọng nó nhưng giờ thì đã khác, bởi vì lần này Quý Triều Chu muốn cùng cô mời cỗ.

Thực ra tối hôm qua cô muốn sôi nổi hơn và rủ thêm bạn bè. Song, Quý Triều Chu cho rằng như vậy hơi quá.

Sau đó, Trình Lưu nghĩ lại, nhà làm cỗ, gọi đồ ăn ngoài thì quá xa lạ, lại phải nấu quá nhiều món, cô thì không làm được rồi, đành phải dựa vào Quý Triều Chu.

Vậy thì mời mỗi Hạ Bách thôi. Dù sao cũng chỉ có cậu ta là nhớ thương bữa cỗ này.

“Khi nào thì trợ lý Hạ đến?” Quý Triều Chu đứng trong sân trước hỏi Trình Lưu.

“Tôi có nhắn tin hỏi rồi, cậu ta nói sẽ đến vào buổi trưa.” Trình Lưu ngồi xổm trước những cây bưởi giống, ngắm nhìn chúng một lúc, nói với Quý Triều Chu, “Bọn chúng có vẻ đã lớn lên một chút.”

Quý Triều Chu đi về phía Trình Lưu rồi đứng bên cạnh cô, ánh mắt nhìn cành bưởi một lúc, anh đột nhiên đưa tay ra, cúi xuống chạm vào những chiếc gai trên đó.

“Có gai.” Trình Lưu vốn đang tập trung vào cây bưởi, nhanh chóng cản tay Quý Triều Chu và nhắc nhở anh, “Gai sẽ làm đau tay.”

Quý Triều Chu che đậy cảm xúc bao phủ đáy lòng, anh đứng dậy giải thích, “Vừa rồi tôi không chú ý.”

Trình Lưu hoang mang, cô vừa thấy anh tự đưa tay về phía gai nhọn mà.

“Giờ chúng ta đi siêu thị mua thức ăn, lát nữa sẽ quay lại nghiên cứu cách làm.” Trình Lưu chìa tay về phía Quý Triều Chu, cụp mi, nói với vẻ đáng thương: “Tê chân rồi.”

Quý Triều Chu sững sờ, nở nụ cười dễ nhận ra, sau đó nắm tay cô kéo lên: “Lần sau đừng ngồi xổm quá lâu.”

“Ừ.” Trình Lưu đồng ý ngay tắp lự.

Trước khi đến siêu thị, cả hai ngồi nghĩ phải mua những gì rồi chuẩn bị lái xe.

Xe là Quý Triều Chu lái, còn xe của Trình Lưu đang đậu ở gara nhà cô.

Trình Lưu ngồi ở ghế lái phụ xoay ra nhìn vào kính xe, thứ cô nhìn thấy không phải khung cảnh bên ngoài cửa sổ mà là bóng dáng của Quý Triều Châu trên kính xe. Tuy rằng không rõ ràng nhưng có thể nhìn thấy loáng thoáng.

[Điển trai thế không biết.]

Tiểu Trình tổng cứ tấm tắc mãi.

Siêu thị cũng không xa, họ đã đến nơi sau vài phút lái xe.

Trình Lưu tháo dây an toàn, cô vừa xuống xe thì trên * báo có tin nhắn mới. Mở nó ra, mắt cô chợt sáng lên. Đó là một số hình ảnh tại sân bay do phóng viên giải trí Khổng Châu Vận gửi đến.

Bức ảnh được chụp rất tốt, Trình Lưu khá hài lòng, cô vội lưu chúng vào máy.

Thợ chụp ảnh cưới Khổng Châu Vận: [Tất cả các bức ảnh ở sân bay đều ở đây, tôi đã định sẽ xóa đi nhưng trông đẹp quá nên mới giữ chúng ở chế độ riêng tư. Sếp Trình yên tâm, tôi không cho ai xem đâu.]

Ngược lại Trình Lưu muốn cho cả thế giới nhìn thấy, nhưng đáng tiếc họ vẫn chưa phải bạn trai bạn gái của nhau.

Trình Lưu nhanh chóng trả lời: [Tạm thời cứ giữ lại, sau này chúng tôi nên duyên, cậu hẵng đăng lên.]

Thợ chụp ảnh cưới Khổng Châu Vận: [Dạ?]

Trình Lưu: [… có chuyện mau nói.]

Những người như vậy, đến bao nhiêu cô nói bấy nhiêu.

Với kỹ năng chụp ảnh này, cô ấy còn chần chừ gì nữa. Thợ chụp ảnh cưới Khổng Châu Vận: [Sếp Trình chị còn chưa cho đối phương danh phận sao?]

Trình Lưu đứng bên cạnh xe, mặt mày nhăn nhó, phóng viên giải trí này nói gì vậy?

“Nhắn tin với trợ lý Hạ?” Quý Triều Chu vừa bước xuống ghế lái, đi đến chỗ Trình Lưu rồi hỏi.

Trình Lưu vô thức bỏ điện thoại xuống, khi đối diện với cặp mắt hổ phách xinh đẹp lạnh lùng của Quý Triều Chu, bản năng sinh tồn lập tức quấy phá.

Cô lại giở điện thoại ra, gửi bức ảnh vừa rồi cho Quý Triều Chu và giải thích, “Đó là một phóng viên giải trí đã chụp ảnh chúng ta hồi ở sân bay và bên ngoài địa điểm tổ chức họp báo.”

Quý Triều Chu nhấp vào * để xem những bức ảnh chụp vội ở sân bay, Trình Lưu một tay vừa kéo vali vừa xách một chiếc ba lô màu đen, tay còn lại kéo người đi về phía lối ra của sân bay.

Vì là ảnh chụp vội, người trong ảnh còn di chuyển nên chất lượng không rõ nét mà khá mờ, tạo nên không khí chuyện xưa giữa hai người, cứ như là tình yêu bí mật chốn phi trường vậy.

“Chỉ có ảnh sân bay?” Quý Triều Chu hỏi Trình Lưu.

“… Còn ảnh bên ngoài cuộc họp báo.” Trình Lưu nói rồi gửi tiếp.

Sau khi xem, Quý Triều Chu nói với Trình Lưu: “Họ muốn tiền sao? Nếu cô thấy phiền, có thể để họ tung ảnh lên, tôi không sao đâu.”

Trình Lưu im bặt, trong lòng thấy nhột nhột. Phóng viên giải trí không có ý định làm lộ ảnh cũng không đòi tiền, đó là chủ ý của cô.

“Được rồi, thời gian còn sớm, chúng ta đi mua thức ăn thôi.” Trình Lưu nói một cách ỡm ờ.

……..

Hạ Bách tới sớm, đến biệt thự lúc mười giờ, anh ta bấm chuông cửa nhà số 6. Kết quả, Trình Lưu từ biệt thự số 5 ra mở cửa.

“Cậu tới sớm thế, bọn tôi còn đang rửa rau.” Trình Lưu xắn tay áo, tay vẫn còn ướt.

Hạ Bách cười nói: “Tới sớm thì tôi có thể giúp chị rửa rau rồi.”

Trình Lưu tránh sang một bên: “Vào đi đã.”

Với chai rượu vang trên tay, Hạ Bách đi theo Trình Lưu vào nhà.

Vừa bước vào, anh ta đã thấy khoảng sân trước của Quý Triều Chu không được hài hòa. Phía bên trái chỉ có hai cây con, bên phải trồng đầy hoa.

“Tại sao anh Quý không nhờ người làm vườn chăm sóc? Tôi biết chút ít về làm vườn.” Hạ Bách chỉ vào hai cây con bên trái, “Nhổ chúng ra và thay thế bằng thứ khác… “

Trình Lưu cắt ngang: “Bọn chúng ở chỗ này cản đường cậu à?”

Cái mà Hạ Bách muốn nhổ đi là cây bưởi, tình yêu của cô!

“Tôi… chỉ nghĩ là trồng bọn chúng không phù hợp thôi.” Hạ Bách hơi sửng sốt, mới chê cây giống trong sân nhà Quý Triều Chu có một câu mà Trình Lưu đã nổi sung lên rồi?

Trình Lưu dừng bước quay đầu nhìn Hạ Bách, ra vẻ hiểu ý: “Làm sao có thể hài hòa được chứ? Cây bưởi tôi trồng xấu quá mà?”

Hạ Bách sững sờ: “…” Hóa ra là mình nói bóng nói gió nhầm người.

Trình Lưu mới sáng đã rất giận Hạ Bách, lần trước cậu ta đã phá hoại chuyện tốt của cô, lần này còn đòi nhổ cái cây cô dùng để viện cớ sang nhà hàng xóm!

Hạ Bách đúng là chướng ngại vật trên hành trình cô cưa đổ crush!

Trình Lưu mặt không cảm xúc đi qua phòng khách, bước vào phòng bếp làm trợ thủ cho Quý Triều Chu.

Quý Triều Chu đang xắt rau, quay lại nhìn Trình Lưu: “Sao vậy?” Bước chân của cô trở nên nặng nề hơn.

“Không sao.” Trình Lưu đứng trước bệ rửa tiếp tục rửa rau.

Hạ Bách đi vào phòng khách, thấy nó rất giống phòng khách của Trình Lưu, phòng khách ở đây chất đầy tủ kính các loại, trong đó có rất nhiều chai lọ.

Anh ta nhìn quanh phòng khách, rồi bước vào bếp.

Hôm nay Hạ Bách không mặc vest mà thay bằng trang phục thoải mái, thậm chí còn bỏ cả cặp kính và đeo kính áp tròng vào, trông như một anh sinh viên đại học trẻ tuổi, tràn đầy sức sống.

“Để tôi giúp chị.” Hạ Bách xắn tay áo đi đến bên cạnh Trình Lưu.

Có hai bệ rửa rau trong bếp, Quý Triều Chu đứng một bên để thái thịt, Hạ Bách đến vừa vặn đứng một bên cùng Trình Lưu.

Rau còn chưa rửa xong, Quý Triều Chu dừng tay, quay sang nói: “Trình Lưu, cô thái thịt đi.”

“Oh.” Trình Lưu nghe anh nói, vội vàng phủi tay.

Quý Triều Chu cởi chiếc tạp dề hoạt hình màu hồng đang đeo, đi đến trước mặt Trình Lưu, vươn tay đeo tạp dề cho cô, trầm giọng nói: “Đeo vào trước đi, lúc thái thịt sẽ bắn lên quần áo.”

Hạ Bách vừa kỳ cọ rau vừa mở miệng trêu chọc: “Đồ của tiền bối đã cũ rồi, cũng đến lúc phải thay đồ mới.”

Trình Lưu hận đến nghiến răng, cậu không nhìn thấy Quý Triều Chu đang đeo tạp dề cho tôi sao? !

Một khoảnh khắc hạnh phúc như thế mà nói cái gì không biết!

“Quay người lại.” Quý Triều Chu chạm nhẹ vào cánh tay Trình Lưu, bắt cô hơi xoay người lại, đứng sau lưng Trình Lưu, hai tay vòng qua eo cô rồi luồn vào, kéo hai dây tạp dề lên, chậm rãi buộc lại.

Hai người gần nhau đến vậy, khoảnh khắc này giống như Quý Triều Chu đứng sau lưng Trình Lưu và ôm cô vào lòng.

Sau khi buộc tạp dề, Quý Triều Chu quay sang nói với Hạ Bách: “Đúng là hơi cũ rồi, tôi sẽ cùng cô ấy đi mua cái mới.”

“…” Rau trong tay Hạ Bách sắp bị bóp nát.

Trình Lưu nhìn Hạ Bách, hai mắt sáng lên. Cô đã hiểu lầm trợ lý rồi, cậu ta ở đây là để giúp cô!

Ba người làm một mâm cỗ sáu món.

Quý Triều Chu học cách nấu ăn rất nhanh, anh chưa bao giờ thất thủ trước bất cứ thứ gì.

Sau khi tất cả các món ăn đã được dọn lên bàn, Trình Lưu và Quý Triều Chu ngồi đối diện nhau như thường lệ, còn Hạ Bách đứng ở bàn và nói rằng anh ta muốn khui chai rượu

“Cậu lái xe đến à? Vậy thì đừng uống.” Trình Lưu quay lại nhìn Hạ Bách rồi nói.

Hạ Bách không chịu, vẫn đứng khui rượu trước bàn ăn: “Hôm nay mừng tân gia nhà chị, theo lẽ tự nhiên là phải uống rồi.”

Nút chai được mở ra, Hạ Bách cầm lấy ly rót ba ly rượu, trước tiên bưng một ly đến trước mặt Quý Triều Chu, sau đó cầm hai ly còn lại bước đến chỗ Trình Lưu rồi ngồi xuống. Đặt một ly trước mặt cô, anh ta cười nói: “Nếu tôi say, thì tiền bối cho tôi ngủ nhờ nhà chị một đêm nhé.”

Quý Triều Chu ngồi đối diện trên bàn ăn, ngước mắt nhìn Hạ Bách ngồi bên cạnh Trình Lưu, nhẹ giọng nói: “Có tài xế.”

“Chở hộ được đó.” Trình Lưu nghiêm túc nói, “Chúng ta ở xa, cũng có thể gọi taxi.”

Hạ Bách vô thức nhớ tới lần Trình Lưu gọi taxi công nghệ cho mình: “…”

“Tiền bối, hoàn cảnh nơi đây không tồi, muốn yên tĩnh giữa ồn ào.” Hạ Bách đổi chủ đề, “Em nhớ trường đại học của chúng ta hầu như đều ở vị trí này. Mỗi lần ra vào đều có thể nhìn thấy đường phố sôi động.”

Trình Lưu đồng ý: “Tôi cũng nghĩ ở đây rất tốt.” Có crush sống ở nhà bên, đây là một vị trí tuyệt vời!

Quý Triều Chu nhìn rượu vang vừa mới lắng xuống trong ly, nghe Hạ Bách hồi tưởng thời đại học, anh chợt hỏi Trình Lưu: “Cô tốt nghiệp năm nào?”

“Sáu năm trước.” Trình Lưu đáp.

“Hồi cấp hai, tiền bối nhảy hai lớp.” Hạ Bách đằng sau bổ sung: “Lúc tốt nghiệp mới tròn hai mươi tuổi.”

Khoảng thời gian này là kỷ niệm riêng của anh ta và Trình Lưu, không có Quý Triều Chu. Thực chất Hạ Bách hơn Trình Lưu hai tuổi, anh ta nhập học ở độ tuổi thông thường, tốt nghiệp năm cuối đã là 22 tuổi.

Trình Lưu không ngờ rằng Quý Triều Chu sẽ hỏi mình, cô cũng rất tò mò về thông tin mà trang web chính thức của Nhiễm Sơn không có: “Còn anh thì sao?”

Quý Triều Chu xoay cái ly, nhìn rượu bên trong lắc qua lắc lại, sau đó chậm rãi trả lời: “Năm năm trước, tôi cũng tốt nghiệp vào năm hai mươi tuổi.”

“Còn trẻ hơn tôi.” Trình Lưu ngạc nhiên, “Anh cũng nhảy lớp?”

Tiểu Trình tổng cảm thấy đây chính là duyên phận của hai người!

“Chà.” Quý Triều Chu ngẩng đầu nhìn Trình Lưu, “Vậy, cô là tiền bối của tôi rồi.”

Hạ Bách ngồi cạnh thì tức đến mức suýt bật cười, học ở trường nào mà đòi gọi người ta là tiền bối?

“Phải.” Trình Lưu xác nhận, cô tốt nghiệp trước thì cô là tiền bối!

Đôi mắt đẹp của Quý Triều Chu mang theo nụ cười nhẹ, nhìn Trình Lưu thật sâu, khẽ gọi: “Tiền bối.”

Thanh âm của anh trong trẻo như dòng suối, tiếng gọi ấy khiến Trình Lưu cảm thấy tim mình tê dại, vành tai đỏ bừng. Cô chưa bao giờ biết rằng hai chữ “tiền bối” nghe lại hay đến vậy.

Ngồi bên cạnh Trình Lưu, sắc mặt Hạ Bách mấy lần thay đổi, anh ta ngửa đầu uống cạn ly rượu rồi sực nhận ra.

Quý Triều Chu đã biết tỏng Trình Lưu tốt nghiệp khi nào, những tài liệu này đã được lan truyền khắp nơi trên mạng, anh ta chỉ muốn dùng nó để gọi “tiền bối” một cách hợp lý.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: NGÀY ĐẦU TIÊN - 999
Chương 2: NGÀY ĐẦU TIÊN - BẠN TRAI GIẬN RỒI
Chương 3: NGÀY ĐẦU TIÊN - NỮ VỆ SĨ CÓ CON NHỎ
Chương 4: NGÀY ĐẦU TIÊN - BẠN TRAI TÔI KHÔNG PHẢI TÊN LÀ UÔNG HẢI DƯƠNG?
Chương 5: NGÀY THỨ HAI- TÌNH THÚ
Chương 6: NGÀY THỨ HAI - KHÔNG HIỂU PHONG TÌNH
Chương 7: NGÀY THỨ HAI - QUẢ NHIÊN LÀ ĐỐI THỦ
Chương 8: NGÀY THỨ HAI - NGƯỜI ANH THƠM THẾ
Chương 9: NGÀY THỨ HAI - QUÀ CỦA BẠN TRAI TẶNG
Chương 10: NGÀY THỨ BA - BUỔI ĐẤU GIÁ
Chương 11: NGÀY THỨ BA - MÓN QUÀ
Chương 12: NGÀY THỨ BA - BỨC THƯ TÌNH VIẾT TAY
Chương 13: NGÀY THỨ TƯ - VÔ SỰ TỰ THÔNG*
Chương 14: NGÀY THỨ TƯ - HỌC TẬP KINH NGHIỆM
Chương 15: NGÀY THỨ TƯ - NGƯỜI LIÊN HỆ KHẨN CẤP
Chương 16: NGÀY THỨ NĂM - NỔ TUNG
Chương 17: NGÀY THỨ NĂM - SỐT NHẸ
Chương 18: NGÀY THỨ SÁU - BỎ LỠ DỊP TỐT
Chương 19: NGÀY THỨ SÁU - CHÂN ĐẠP HAI THUYỀN
Chương 20: NGÀY THỨ SÁU - SAO TRỜI TỐI VẬY?
Chương 21: NGÀY THỨ SÁU - CHIA TAY
Chương 22: NGÀY THỨ SÁU - HAI CĂN BIỆT THỰ
Chương 23: NGÀY THỨ BẢY - CHẲNG KHÁC GÌ NGƯỜI MỘT NHÀ
Chương 24: NGÀY THỨ BẢY - BÙ NHÌN RƠM
Chương 25: NGÀY THỨ TÁM - LÚC GẦN LÚC XA
Chương 26: NGÀY THỨ TÁM - TƯƠNG LAI TƯƠI SÁNG
Chương 27: NGÀY THỨ TÁM - ĐỪNG CHẠM VÀO TÔI
Chương 28: NGÀY THỨ TÁM - ĐỪNG NHÌN
Chương 29: NGÀY THỨ CHÍN - TAY ANH TRẮNG THẾ
Chương 30: NGÀY THỨ MƯỜI - THAY THẾ
Chương 31: NGÀY THỨ MƯỜI - ĐỂ LẦN SAU
Chương 32: NGÀY THỨ MƯỜI MỘT - ANH ĐỔI NƯỚC HOA À?
Chương 33: NGÀY THỨ MƯỜI MỘT - PLAY VĂN PHÒNG
Chương 34: NGÀY THỨ MƯỜI MỘT - NHANH TRÍ MODE ON
Chương 35: NGÀY THỨ MƯỜI HAI - BIA MỘ
Chương 36: NGÀY THỨ MƯỜI HAI - NGỦ NGON
Chương 37: NGÀY THỨ MƯỜI HAI - BỂ BƠI
Chương 38: NGÀY THỨ MƯỜI BA - BÁNH NGỌT HÀNG PHA KÈ
Chương 39: NGÀY THỨ MƯỜI BA - NHẮC ĐẾN TÌNH ĐỊCH
Chương 40: NGÀY THỨ MƯỜI BỐN - BÒ TƯỜNG TRÊN SÓNG LIVESTREAM
Chương 41: NGÀY THỨ MƯỜI BỐN - THỢ SĂN LÃO LUYỆN
Chương 42: NGÀY THỨ MƯỜI BỐN - TÔI CŨNG THÍCH MỘT NGƯỜI
Chương 43: NGÀY THỨ MƯỜI LĂM - TÔI THÍCH ANH
Chương 44: NGÀY THỨ MƯỜI LĂM - SAU NÀY… CÓ THỂ VÀO THẲNG NHÀ
Chương 45: NGÀY THỨ MƯỜI SÁU - ANH ẤY CƯỜI RỒI
Chương 46: NGÀY THỨ MƯỜI SÁU -  HƠN CẢ CRUSH
Chương 47: NGÀY THỨ MƯỜI BẢY - RỜI ĐI
Chương 48: NGÀY THỨ MƯỜI BẢY - ANH THÍCH NGƯỜI CON GÁI ẤY
Chương 49: NGÀY THỨ MƯỜI TÁM - GHI ÂM
Chương 50: NGÀY THỨ MƯỜI TÁM - YÊU THẦM
Chương 51: NGÀY THỨ MƯỜI TÁM - CHÈN ÉP
Chương 52: NGÀY THỨ MƯỜI CHÍN - KHUẾCH TRƯƠNG DƯ LUẬN
Chương 53: NGÀY THỨ MƯỜI CHÍN - CHIẾC ĐỒNG HỒ
Chương 54: NGÀY THỨ MƯỜI CHÍN - CÚ ĐẢO NGƯỢC TUYỆT ĐỈNH
Chương 55: NGÀY THỨ MƯỜI CHÍN - SAY RƯỢU
Chương 56: NGÀY THỨ HAI MƯƠI - CUỘC GỌI
Chương 57: NGÀY THỨ HAI MƯƠI - CHÁO
Chương 58: NGÀY THỨ HAI MƯƠI - MỪNG TÂN GIA
Chương 59: NGÀY THỨ HAI MƯƠI MỐT - TIỀN BỐI KHÓA TRÊN
Chương 60: NGÀY THỨ HAI MƯƠI MỐT - NHẢY LỚP
Chương 61: NGÀY THỨ HAI MƯƠI HAI - TRIỂN LÃM
Chương 62: NGÀY THỨ HAI MƯƠI HAI - PHÁ ÁN
Chương 63: NGÀY THỨ HAI MƯƠI HAI - BẠN TRAI CŨ
Chương 64: NGÀY THỨ HAI MƯƠI HAI - ANH CẮN TÔI ?
Chương 65: NGÀY THỨ HAI MƯƠI BA - ANH KHÔNG CẦN CÔ YÊU MẾN
Chương 66: NGÀY THỨ HAI MƯƠI BA - VẬT CẢN ĐÁM CƯỚI
Chương 67: NGÀY THỨ HAI MƯƠI BA - KẺ CƯỚP
Chương 68: NGÀY THỨ HAI MƯƠI TƯ - EM THÍCH MỘT CHIẾC XE RỘNG RÃI
Chương 69: NGÀY THỨ HAI MƯƠI TƯ - EM TRAI TRÌNH LƯU
Chương 70: NGÀY THỨ HAI MƯƠI TƯ - CÂY RỤNG TIỀN
Chương 71: NGÀY THỨ HAI MƯƠI LĂM - TƯ TƯỞNG KHÔNG LÀNH MẠNH
Chương 72: NGÀY THỨ HAI MƯƠI LĂM - HẠNG MỤC BỊ HỦY
Chương 73: NGÀY THỨ HAI MƯƠI SÁU – CHÁU RẤT SẠCH SẼ
Chương 74: NGÀY THỨ HAI MƯƠI SÁU - BÁC CHÁU TA LÀ MỘT GIA ĐÌNH
Chương 75: NGÀY THỨ HAI MƯƠI BẢY - EM ĐỢI TÔI THÊM CHÚT NỮA
Chương 76: NGÀY THỨ HAI MƯƠI BẢY - KHU VỰC THIÊN TAI
Chương 77: NGÀY THỨ HAI MƯƠI TÁM - CHỜ EM VỀ ĂN
Chương 78: NGÀY THỨ HAI MƯƠI TÁM - EM THẤY NHỚ ANH RỒI
Chương 79: NGÀY THỨ HAI MƯƠI CHÍN - EM TÊN GÌ ?
Chương 80: NGÀY THỨ HAI MƯƠI CHÍN - BỊ THƯƠNG
Chương 81: NGÀY THỨ BA MƯƠI - TÔI CŨNG NHỚ EM
Chương 82: NGÀY THỨ BA MƯƠI - CHUNG CHĂN CHUNG GỐI
Chương 83: NGÀY THỨ BA MỐT - TRẠNG THÁI ĐẦU TIÊN TRONG VÒNG BẠN BÈ
Chương 84: NGÀY THỨ BA MỐT - MÙI HƯƠNG CỦA CÔ
Chương 84: NGÀY THỨ BA MỐT - EM CÓ MUỐN ANH KHÔNG ?
Chương 86: NGÀY THỨ BA MƯƠI HAI - MẮT KÉM
Chương 87: NGÀY THỨ BA MƯƠI HAI - HÓA RA VÒNG ĐI VÒNG LẠI, NGƯỜI ẤY VẪN LÀ ANH
Chương 88: NGÀY THỨ BA MƯƠI HAI - THIẾU CHIẾC GƯƠNG SOI
Chương 89: NGÀY THỨ BA MƯƠI HAI - PHONG CẢNH ĐẸP QUÁ
Chương 90: NGÀY THỨ BA MƯƠI HAI - NƯỚC LẠNH
Chương 91: NGÀY THỨ BA MƯƠI BA - X35
Chương 92: NGÀY THỨ BA MƯƠI TƯ - TRIỀU CHU LÀ CỦA TÔI
Chương 93: NGÀY THỨ BA MƯƠI TƯ - XIN LỖI
Chương 94: NGÀY THỨ BA MƯƠI TƯ - ĐÂY LÀ LÀM NŨNG SAO !
Chương 95: NGÀY THỨ BA MƯƠI LĂM - TƯ LIỆU HỌC TẬP
Chương 96: NGÀY THỨ BA MƯƠI LĂM - ĂN KIỂU NÀY NGỌT HƠN
Chương 97: NGÀY THỨ BA MƯƠI SÁU - CÓ THỂ ĐỪNG CHẮN TẦM NHÌN KHÔNG ?
Chương 98: NGÀY THỨ BA MƯƠI SÁU - HAM MUỐN CHIẾM HỮU TUYỆT ĐỐI
Chương 99: NGÀY THỨ BA MƯƠI SÁU - CHỒNG CHƯA CƯỚI
Chương 100: NGÀY THỨ BA MƯƠI SÁU - NHẪN ĐÍNH HÔN
Chương 101: NGÀY THỨ BA MƯƠI SÁU - ANH ĐỒNG Ý
Chương 102: PHIÊN NGOẠI MỘT - KHỔ LY
Chương 103: PHIÊN NGOẠI HAI - EM CÓ MUỐN LẤY ANH KHÔNG ?
Chương 104: PHIÊN NGOẠI BA - TÔI CÓ NHÀ RỒI
Chương 105: PHIÊN NGOẠI BỐN - LẠI MỘT LẦN NỮA
Chương 106: PHIÊN NGOẠI NĂM - EM TRỐN VIỆC !
Chương 107: PHIÊN NGOẠI SÁU - TRÌNH TIỂU LỤC
Chương 108: PHIÊN NGOẠI BẢY - NGOẠI TRUYỆN SONG SONG

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lỡ Rồi Yêu Luôn
Chương 59: NGÀY THỨ HAI MƯƠI MỐT - TIỀN BỐI KHÓA TRÊN

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 59: NGÀY THỨ HAI MƯƠI MỐT - TIỀN BỐI KHÓA TRÊN
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...