Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lộ Lộ! Nàng dám!? – Chương 37

Lộ Lộ! Nàng dám!?

Tác giả: Đặng Thảo
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

- Thiếp bái kiến Vương gia! Vương gia cát tường!- Lưu Vân tươi cười hành lễ. Nhưng thấy nam nhân trên kia vẫn một chút cũng không có để ý đến mình thì nụ cười trên môi cứng đờ. Nàng ta đứng thẳng dậy, chỉnh trang lại y phục, cất tiếng hỏi:

- Vương gia! Ngài đang làm gì vậy?

Lãnh Thiên ánh mắt không dời khỏi đống giấy đang viết, lạnh lùng nói:

- Viết giấy hưu thiếp!

Lưu Vân đứng hình, không tin nhìn nam nhân uy nghiêm ngồi bên trên:

- Vương... Vương gia...! Ngài định... bỏ thiếp...?

Lãnh Thiên cười lạnh:

- Không chỉ bỏ một mình Trắc phi đâu mà lo. Trắc phi còn có đám Ngọc Vũ bầu bạn. Cũng may lần trước Trắc phi giúp bổn vương đuổi Tư Cầm đi rồi, đỡ phải tốn công bổn vương viết thêm một tờ.

Nét vui vẻ trên mặt Lưu Vân tan biến hẳn, nàng ta nắm chặt tay:

- Vì sao? Ngài không còn một chút tình cảm nào với thiếp sao?

Chàng đặt nét bút cuối cùng lên tờ giấy Tuyên Thành xong mới ngẩng lên nhìn Lưu Vân, chàng cười khinh bỉ:

- Tình cảm bổn vương dành cho ngươi đã hết từ lâu rồi. Nếu không hưu hết đám các ngươi, biết đâu lại xảy ra chuyện tương tự như tối hôm đó. Đúng không Trắc phi?

Lưu Vân nở nụ cười thê lương, xoa xoa cái bụng còn chưa nhô lên của mình:

- Con à! Con nghe thấy chưa? Phụ thân con nói không cần mẫu thân nữa. Mẫu thân giờ phải làm sao đây? Phụ thân không muốn thấy con ở trên đời này.

Lãnh Thiên sững sờ. Nàng ta có thai? Khuôn mặt chàng đầy nét nghi hoặc, mắt híp lại nhìn chằm chằm Lưu Vân.

Lưu Vân rùng mình trước ánh mắt đó của Vương gia. Nàng ta hít sâu che giấu sự lo sợ trong ánh mắt.

Cả thư phòng chìm trong im lặng đến đáng sợ. Bỗng Lãnh Thiên cất tiếng nghi ngờ hỏi:

- Ngươi có thai?

Lưu Vân kiên định nhìn Vương gia:

- Chẳng nhẽ ngài không tin thiếp? Nếu không tin, có thể mời đại phu đến bắt mạch lại.

Lãnh Thiên nhìm chằm chằm vào cái bụng phẳng lì của nàng ta, một lúc sau mới lạnh lùng buông một câu:

- Bổn vương không rảnh rỗi kiểm tra mấy việc này. Nếu ngươi có thai... vậy tĩnh dưỡng cho tốt. Trở về Vân Uyển viện đi.

Lưu Vân cười thật tươi:

- Đa tạ Vương gia quan tâm. Thiếp cáo lui.

Đợi Lưu Vân đi khỏi, chàng thở dài tựa người vào ghế. Lộ Lộ! Nàng ở đâu? Ta chán ghét cảm giác không có nàng ở bên lắm rồi!

- ---------------

Vân Uyển viện

Tố Hà bưng bát thuốc an thai vào, đưa cho Lưu Vân:

- Trắc phi! Mấy vị phu nhân đã rời khỏi phủ rồi ạ!

Lưu Vân từ từ uống bát thuốc. Uống xong khẽ lấy một miếng mứt ở bên cạnh ăn cho bớt vị đắng trong miệng. Xong xuôi mới dịu dàng xoa lên cái bụng mới chỉ mang thai được một tháng của mình, mỉm cười nói:

- Vậy ngươi hãy chuyền tin tức ra ngoài. Nói rằng Trắc phi mang thai, Tam Vương gia sủng ái không dứt. Lo sợ các thị thiếp động tay động chân ảnh hưởng đến thai nhi nên Vương gia hưu hết bọn họ. Nhớ là làm thế nào chuyền đi toàn Âu Thiên quốc này càng tốt. Ta muốn cho Trương Lộ Lộ dù ở đâu cũng có thể biết, nàng ta bỏ đi, Vương gia một chút cũng không có nhung nhớ nàng ta đâu.

- ---------------

Lô Lộ nghe được tin Tam Vương gia hưu thiếp cũng là một tháng sau. Lúc đó cô đang bế hài nhi mới sinh được hai tháng trong lòng.

Lặng lẽ rơi nước mắt nhìn bé con đang ngủ. Tiểu Hạo... mẫu thân bỏ đi là đúng hay sai? Nếu phụ thân biết có sự tồn tại của con trên đời, liệu... chàng có vui vẻ như khi biết Lưu Vân có thai không?

- ----------------

Ba tháng sau.

Lãnh Thiên v*t v* chiếc nhẫn bạc có đính minh châu đang đeo trên tay, lẩm bẩm:

- Lộ Lộ! Nàng đã ở đâu suốt hơn một năm qua? Vừa rồi, ta phải đón sinh thần một mình. Ta rất mong ngóng quà sinh thần nàng tặng ta. Sinh thần nàng vừa rồi, ta cũng đã chuẩn bị quà rồi đó... chỉ đợi nàng về nữa thôi.

Lưu Vân thướt tha bước vào Ỷ Lãnh các, cũng chẳng thèm hành lễ mà vô tư bước về phía Vương gia đang ngồi, nhẹ nhàng gọi:

- Vương gia!

Khi nàng ta thấy Vương gia đang v*t v* chiếc nhẫn thì thể hiện rõ sự không vui, nũng nịu nói:

- Vương gia! Thiếp mang thai năm tháng rồi. Ngài đã nghĩ tên gì cho hài nhi chưa?

Thấy ngài ấy không để ý đến mình, Lưu Vân liền lắm lấy bàn tay đang v*t v* nhẫn của Vương gia đặt lên bụng đã nhô lên của mình:

- Vương gia! Con của chúng ta sắp ra đời rồi đó. Còn bốn tháng nữa thôi, ngài mau nghĩ tên đi.

Lãnh Thiên giật tay ra khỏi tay Lưu Vân, ánh mắt hờ hững nhìn nàng ta:

- Nếu là con trai hay con gái thì đều đặt là Thủ Đoạn.

Lưu Vân tức đến run rẩy, nàng ta gầm lên:

- Vương gia! Dù gì thì cũng là con ngài mà.

Một gia đinh vội vã chạy vào:

- Vương gia! Vương gia! Không xong rồi! Lộ Uyển viện cháy rồi.

Lãnh Thiên đứng bật dậy, âm hiểm nhìn nụ cười đắc ý trên môi Lưu Vân, bóp chặt cánh tay nàng ta:

- Là ngươi làm?

Lưu Vân nhịn đau, cười lạnh:

- Đúng! Thiếp làm! Nhưng cũng chỉ là muốn tốt cho hài nhi trong bụng thiếp thôi. Kể từ khi ngài biết thiếp có thai, ngài đã đến thăm mẹ con thiếp chưa? Đã hỏi thăm một câu nào chưa? Ngài không bỏ đi biền biệt mấy tháng tìm ả ta, thì cũng chỉ biết ngồi ngây ngốc ở Lộ Uyển viện thôi.

Lãnh Thiên còn chưa kịp làm gì đã thấy Hắc Long phi thân vào vui vẻ nói:

- Vương gia! Có tin tức của Vương phi rồi!

Chàng hất mạnh cánh tay nàng ta ra, sải bước dài ra khỏi Ỷ Lãnh các cùng Hắc Long, nói:

- Bẩm báo!

Hắc Long theo sát đằng sau Lãnh Thiên, hồi báo:

- Người của chúng ta nói nhìn thấy một nữ tử giống Vương phi ở thành Sơn Thủy!

- Thành Sơn Thủy? Được, ngay lập tức tới đó!

Hai người đi thẳng ra cổng Vương phủ, đã có gia đinh chuẩn bị sẵn ngựa cho họ.

*còn tiếp*

Chap sau anh chị ý gặp nhau rồi kìa:3 hớ hớ •﹏•

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lộ Lộ! Nàng dám!?
Chương 37

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 37
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...