Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Linh Sát – Chương 62

Linh Sát

Tác giả: Quỷ Chi Khúc
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Về phần có gì , tự mình Tàng Thư Các ở học viện tìm đáp án! tháng sau, ở trong này tiến hành kiểm tra.”

Mặc Vô xong lời này, trong lớp nhất thời là mảnh im lặng.

Bỗng nhiên, Đông Phương Ngạo nhảy dựng lên hét lớn: “ công bằng, công bằng, ta cái cao cấp ma pháp cũng biết, sửa như thế nào a!”

“Vậy ngươi như thế nào mới tính là công bằng?” Mặc Vô nhắm mắt lại, chậm rãi .

“Tối thiểu ngươi phải dạy ta hai chiêu cao cấp ma pháp mới được!” Đông Phương Ngạo trợn to hai mắt hô.

“Nha? Vậy hai người các ngươi sao?” Mặc Vô cũng trả lời Đông Phương Ngạo, ngược lại hỏi hai đệ tử khác.

“ cần!” Sở Lạc Lạc ràng đáp, mà Lệ Vô Ngân lại nhàng lắc đầu, dùng hành động trả lời vấn đề này.

Mặc Vô mỉm cười gật đầu, sau đó quay lại nhìn Đông Phương Ngạo : “Có nghe thấy ? Người khác cần dạy, ngươi lại muốn được dạy, cái này gọi là công bằng sao?”

“Nhưng là…” Đông Phương Ngạo vẻ mặt ảo não.

“ có nhưng là.” Mặc Vô xoay người, về phía cửa, : “Nếu ngươi cảm thấy ở nơi này của ta học được gì vậy có thể tìm người khác, hoặc là trở về bộ vũ kĩ .”

“Ta…” Đông Phương Ngạo sắc mặt đỏ bừng, ngay cả cũng thành câu.

Thân ảnh Mặc Vô dần xa, chỉ nghe câu ràng bay đến phòng học.

“Nếu có chỗ biết có thể hỏi đồng đội của ngươi.”

Hỏi đồng đội? Đông Phương Ngạo sửng sốt chút rồi mới phản ứng lại, liếc mắt nhìn hai người kia cái, muốn hỏi hai người này? Nhưng là có tự tôn nha, nếu như vứt bỏ mặt mũi thỉnh giáo hai người so với còn tuổi hơn, về sau sao có thể nhìn mặt người khác.

Lệ Vô Ngân để y tới ánh mắt rối rắm của Đông Phương Ngạo, chậm rãi qua bên cạnh Đông Phương Ngạo. Thời gian tháng rất quý giá, làm sao có thể lãng phí người tên ngu ngốc này đây.

Muốn nàng chỉ điểm hậu bối? Cái này ra có gì, chỉ là hậu bối này tính tình dường như thể tốt lên. Hơn nữa nhìn gương mặt do dự của tên Đông Phương Ngạo kia liền biết cũng tình nguyện thỉnh giáo mình, vì thế Sở Lạc Lạc ngay sau đó cũng ra cửa. Cuối cùng cũng có chút lương tâm lưu lại ba chữ: “Tàng Thư Các.”

“Ngươi… Hai cái kẻ vô tình vô nghĩa này!”

Trong phòng học còn bóng người, quanh quẩn chỉ có tiếng rống giận của Đông Phương Ngạo.

--

Tàng Thư Các của Thánh Vân học viện là nơi có nhiều sách nhất trong Thánh Vân đại lục.

Đó là toà nhà có chín tầng, tầng thứ nhất là phòng triển lãm, tầng thứ hai đặt những bộ sách sơ cấp thông thường, tầng thứ ba là những sách trung cấp, cứ như vậy, tầng lầu càng cao sách ở trong đó lại càng trân quý. Tàng Thư Các là nơi mọi học viên của Thánh Vân học viện đều có thể , nhưng mà những đệ tử cấp thấp chỉ có thể đọc ở các tầng dưới. thể đọc những loại sách vượt cấp bởi vì mỗi tầng đều có kết giới, chỉ khi tu vi đạt tới mức độ nào đó mới có thể phá kết giới mà vào bên trong.

Nhưng là khi Sở Lạc Lạc tiến vào bên trong Tàng Thư Các nàng lại ngây người, trong lúc nhất thời nàng giống như mất hồn đứng lặng ở của, đôi mắt màu hổ phách vẫn nhúc nhích, nhìn chằm chằm bức vẽ tường.

Vị trí triển lãm này là để treo tranh học viên có thiên phú cao nhất từ khi thành lập Thánh Vân học viên đến nay.

Vì sao? Năm đó nàng phải bị trục xuất khỏi học viện rồi sao? Vì sao bức vẽ của nàng lại vẫn được treo ở vị trí kia.

“Này? Ngươi làm sao vậy?”

Cho tới khi bàn tay to phất qua lại ở trước mắt, Sở Lạc Lạc mới phục hồi tinh thần lại. Chỉ thấy gương mặt như đao tạc, hình dáng ràng đưa tới trước mặt, nàng theo bản năng lùi lại bước.

Đông Phương Ngạo nhăn đôi mày rậm, thân thiết hỏi: “Này, nếu thoải mái vậy trở về nghỉ ngơi nha!”

“Vị học viên này, nơi đây là Tàng Thư Các, xin giọng chút, ngươi ở trong này lớn tiếng ồn ào ảnh hưởng đến người khác.” Lúc này người mặc đồng phục quản lí tới .

Trong lòng tuy rất nghi hoặc nhưng là Sở Lạc Lạc thể nào mở miệng hỏi. mới mười ba tuổi sao có thể biết được vong linh pháp sư từ mười mấy năm trước làm cho Thánh Vân học viện hổ thẹn đây? Khoé miệng lộ ra tia cười khổ, nàng mới cất bước về phía trước.

là khó hiểu, Đông Phương Ngạo vô duyên vô cớ bị nhân viên quản lí mắng cho trận, bất mãn bĩu môi. này từ khi bước vào Tàng Thư Các liền trở nên kì quái, Cũng biết có phải ảo giác của hay , vừa rồi dường như nhìn thấy trong đôi mắt màu hổ phách của nàng tràn ngập bi thương.

Khi Sở Lạc Lạc vượt qua kết giới tầng thứ tư, mấy người bên trong cũng cảm giác được nhưng là khi bọn họ phát người bước vào lại là tuổi, trong mắt khỏi lên tia kinh ngạc. Có thể lên đến tầng thứ tư chứng tỏ nàng đạt tới trình độ cao cấp ma pháp sư. Thiếu niên tóc lam mới vừa rồi khiến cho bọn họ ngạc nhiên, ngờ lúc này bước vào lại là tuổi như vậy. Hơn nữa nhìn nàng ngay cả mi mắt cũng hề nhíu lại, liền cứ như thế thoải mái tiến vào. Cái này chứng minh nàng cũng phải là người vừa mới tiến lên cao cấp ma pháp sư mà tối tiểu cũng đạt đến tiêu chuẩn cấp năm.

Đối với những ánh mắt tò mò này, Sở Lạc Lạc cũng để ý mà là tuỳ ý đến bên giá sách. Đánh giá lúc, chỉ chốc lát, khoé miệng của nàng gợn lên ý cười, xem ra vị trí đặt những bộ sách này chưa từng thay đổi.

Lát sau người lên là Đông Phương Ngạo, đầu tóc ngắn đỏ rực , thân áo đỏ kiêu ngạo, hơn nữa tuổi cũng lớn lắm, tự nhiên cũng hấp dẫn ít ánh mắt. Dưới ánh mắt chú ý của mọi người, đánh giá nhìn qua vòng sau đó tuỳ ý đến bên người Sở Lạc Lạc.

“Này, ngươi ở trong này làm gì?” Lần này Đông Phương Ngạo biết nghe lời giáo huấn, dám lại lớn tiếng quát to, đè thấp thanh , thế nhưng ra lại có vài phần trầm tĩnh hơn so với ngày thường.

Lời dừng ở bên tai , thậm chí còn có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp, Sở Lạc Lạc chỉ cảm thấy lỗ tai ngứa ngứa, tức giận liếc nhìn tên kia cái. Đứa này dựa vào gần như vậy là sao, có việc gì tại sao lớn lên lại cao như vậy, đến gần cũng có cảm giác áp bách.

“[Cao cấp hoả hệ ma pháp tốc thành]* ở giá sách thứ năm, quyển thứ ba từ trái sang, tự mình xem , có việc gì đừng đến quấy rầy ta.” Sở Lạc Lạc trong trẻo nhưng lạnh lùng , lập tức vòng qua người Đông Phương Ngạo. (*:Đây là tên quyển sách, đại khái là có dạy cao cấp ma pháp hệ hoả)

Cao cấp hoả hệ ma pháp tốc thành? Lời của Sở Lạc Lạc khỏi làm cho Đông Phương Ngạo sửng sốt, vì sao nàng biết quyển sách kia đặt ở đâu? Chẳng lẽ… Nàng vừa rồi sau khi lên liền tìm người hỏi qua trước, nàng là cố ý tìm giúp sao? (Đông Phương huynh đệ, ngươi quá ảo tưởng rồi, như ngươi nghĩ đâu =

Nghĩ như thế, mặt Đông Phương Ngạo khỏi nổi lên mây đỏ, khoé miệng lộ ra ý cười ngây ngốc.

Sở Lạc Lạc tuỳ ý dạo qua vòng, phát tầng bốn cơ bản vẫn như cũ, có thêm bộ sách mới nào mà những quyển sách cũ đó, kiếp trước nàng sớm nghiên cứu thấu hiểu triệt để, chính là hết sức vô vị. Bỗng nhiên thư viện im lặng truyền đến thanh kích động: “Oa, cuốn này của ta có phê bình, chú giải của Cổ Vân Lạc!”

Thanh sợ hãi kêu này nhất thời khiến ọi người chú ý, rất nhanh, toàn bộ mọi người đều qua bên đó, chỉ có số ít những người nghe thấy nhưng làm gì, vẫn tiếp tục xem quyển sách trong tay.

“Là thiên tài có thiên phú cao nhất kia sao? Ta nhìn xem, ta nhìn xem.” Những người vây xung quanh đều lộ ra vẻ mặt tò mò, muốn nhìn chút bút tích của thiên tài trong truyền thuyế và tâm đắc trong ma pháp của nàng.

Những bộ sách trong thư viện của Thánh Vân học viện bình thường được phép đem ra ngoài, chỉ có số ma pháp sư có thiên phú cực cao là ngoại lệ. Bọn họ chẳng những có thể mượn sách mà còn có thể đem điều tâm đắc của mình viết lên để cho hậu bối tham khảo.

Sở Lạc Lạc nghe tiếng ngẩng đầu lên, lại thấy trong đám người, Đông Phương Ngạo đứng ở vị trí trung tâm, tên kia đem sách ôm chặt trong lòng, vẻ mặt đề phòng nhìn người xung quanh quát: “Có bản lĩnh tự mình tìm , bản này thuộc về ta!”

“Yên lặng yên lặng! Nơi này là Tàng Thư Các!” Nghe được mảnh ồn ảo kia, nhân viên quản lí ngồi ngay ngắn ghế mở miệng , thanh của rất nhưng lại vang ở bên tai mỗi người, nghiêm khắc trong lời làm ọi người đều mím chặt môi.

Sở Lạc Lạc cũng hơi ngây người, đúng rồi, lúc trước khi nàng mượn quyển sách này quả thậy nhất thời quật cường thay đổi chú ngữ của cái ma pháp cao cấp, cũng ghi chí ở giữa quyển sách, ngay cả nàng cũng quên mất chuyện này. Cái tên Đông Phương Ngạo này vẫn là thiếu kiên nhẫn như vậy, rước lấy phiền toái cần thiết như thế này, là ầm ỹ chết người.

Nghĩ như thế, Sở Lạc Lạc cũng dừng lại lâu ở tầng bốn, cất bước tới kết giới tầng năm.

Người bên ngoài chú ý tới này thế nhưng lại muốn lên tầng năm, mọi người kinh ngạc mà phát ra những tiếng hít khí lạnh, ở trong gian yên tĩnh rất khiến cho người ta chú ý.

Đông Phương Ngạo và Lệ Vô Ngân cũng nghe tiếng nhìn lại, lại chỉ kịp thấy bóng dáng thản nhiên của vào bên trong kết giới.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 36
Chương 37
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Linh Sát
Chương 62

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 62
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...