Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Liêu Nhiễu Kình Thương – Chương 10

Liêu Nhiễu Kình Thương

Tác giả: Vô Thố Thương Hoàng
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Mở cửa thành.” Kình Thương hạ mệnh lệnh.

“Thiếu chủ anh minh.” Các trọng thần lập tức nói, phục trên mặt đất tán tụng Kình Thương.

Anh minh. Kình Thương thầm cười nhạo, người quỳ trên mặt đất không thấy được. Không lâu sau, các ngươi sẽ biết thế nào là anh minh.

“Mở các cửa cung Đại điện, nói mọi người lảng tránh, để bọn họ thuận đường mà đi.” Kình Thương tiếp tục hạ lệnh.

“Thiếu chủ anh minh.” Quan viên tiếp tục tán tụng.

Mệnh lệnh như vậy rõ ràng là muốn đầu hàng a.

Sau đó có người đi ra truyền lệnh.

Sau khi xong tất cả, hắn quay đầu về phía Túc Dạ Dực và các học sinh.

“Các ngươi ly khai đi.” Những hài tử thì không nên liên lụy đến.

Kình Thương đã nói như vậy ai dám chống, Túc Dạ Dực theo đi ra, khiêm trung hữu lễ quỳ trên mặt đất. thong dong ưu nhã, một chút cũng không hoảng loạn, làm mọi người đều quên là đang đối mặt với hiểm cảnh, mà hành vi của y cũng không thuận theo mệnh lệnh của Kình Thương mà ly khai.

“Thiếu chủ, có thể nói cho ta biết đến tột cùng là xảy ra chuyện gì không?” Túc Dạ Dực hỏi.

“Các ngươi chỉ cần ly khai, hỏi nhiều như thế làm gì.” Kình Thương không giảng đạo lý mà trả lời.

“Thiếu chủ, nếu như không biết xảy ra chuyện gì Dực sẽ không ly khai.” Túc Dạ Dực không nhân nhượng, thậm chí có thể nói là uy hiếp.

“Đây là mệnh lệnh.” Kình Thương sĩ xuất thân phân. (Từ này ta không biết nên để nguyên)

“Thiếu chủ không phải chủ quân Dực thừa nhận.” Túc Dạ Dực thuyết pháp đã có bất kính.

“Ta còn là Thiếu chủ của Hiển quốc.” Dù không phải chủ quân nhưng địa vị của hắn Túc Dạ Dực phải theo. Đối với sự bất kính của y Kình Thương không tính toán, sự thuần phục của một hài từ hắn không cần, bất quá lời y nói làm lòng tự trọng của hắn có chút đả kích.

“Hảo.” Túc Dạ Dực lần này lại nghe lời đứng dậy ra khỏi điện, sau đó lại trở về, “Dực ly khai, hiện tại trở về.” Túc Dạ Dực nở ra nụ cười thanh lệ ôn nhu, mỹ như hoa bách hợp.

Đừng giận đừng giận, không nên cùng hài tử tính toán. Kình Thương vừa trấn an cơn giận lại vừa thấy buồn cười.

“Xin Thiếu chủ nói cho ta biết có chuyện gì?” Lần này không chỉ riêng Túc Dạ Dực mà còn người thừa kế Cận gia, Trì gia cùng hỏi.

“Xin Thiếu chủ nói cho chúng ta biết.” Đây là các học sinh đã bị ảnh hưởng.

Có Túc Dạ Dực làm tấm gương những học sinh khác sẽ không đi, Kình Thương cúi đầu nhìn Túc Dạ Dực, bị y tính kế rồi. Thế giới này hài tử cũng không nên xem nhẹ a.

“Các ngươi nói đi.” Kình Thương nhắm mắt lại, hắn hội tận lực bảo toàn những hài tử, về phần những quan viên thật sự là không có giá trị. Theo tình báo hiện nay, cửa ải lần này rất khó khăn, không phải không có biện pháp mà cần có thời gian và vận khí, thất bại cũng không sao, bất quá là chết mà thôi, hắn cũng không phải chưa chết qua.

Trọng thần bắt đầu kể ra mọi chuyện.

Tế điển mười hai tuổi của Kình Thương, quốc chủ thân là phụ thân của hắn không trở về tất cả mọi người đều biết là quốc chủ bày ra một hồi chiến tranh rất lớn, trọng yếu binh lực của đế quốc cũng bị điều đi, nên thủ đô cũng không có phòng bị.

Chiến tranh lớn như vậy khiến quốc chủ ở tiền tuyến bận rộn, không trở lại tham gia tế điển của Kình Thương cũng là đương nhiên.

Quân đội của Trì gia, Cận gia toàn bộ đi chinh chiến, ngay cả Túc Dạ gia vũ lực còn thiếu cũng phải xuất binh, có thể biết được trận này vô cùng trọng yếu.

Tin vui không ngừng trên sa trường nhượng mọi người cao hứng bừng bừng, chuẩn bị nghênh tiếp thắng lợi sau cùng, thế rồi đột nhiên thu được tin tức chiến bại, thất bại không đáng sợ, bọn họ cũng không phải bất bại, vì vậy các vị đại thần tọa tại thủ đô cũng tọa ổn, tiền tuyến muốn cái gì bọn họ chuẩn bị cái nấy, tuy rằng chiến bại thế nhưng chiến tranh vẫn chưa kết thúc, coi như thua hoàn toàn cũng cần thời gian.

Làm tốt công tác của mình, dù chiến trận thất bại nhưng bọn họ vẫn hoàn thành trách nhiệm, dù quốc chủ có tức giận cũng không thể xử họ.

Thế nhưng vào sáng sớm hôm nay tin dữ truyền đến.

Nguyên lai quốc chủ nhìn chiến sự đã vô pháp cứu vản nên một lúc tức giận đã rời khỏi binh đội giục ngựa đi ra, theo quốc chủ chỉ có mười kỵ binh, xông vào phía đội ngũ địch quân, dựa vào lực lượng của mình quốc chủ sẽ không để những binh tốt này vào mắt thế nhưng không phải, đối phương năng lực quỷ dị ngăn chặn sức mạnh quốc chủ, người vì thế mà trận vong.

Càng thêm bất khả tư nghị là cứ tưởng quân địch chỉ muốn thừa thắng truy kích nhưng bọn chúng lại hướng về thủ đô không chút phòng bị, muốn triệt để chiến thắng trận phân tranh này, nếu không phải mấy người kỵ binh theo quốc chủ thấy sự tình không ổn mà cưỡi ngựa về báo thì thủ đô sẽ không minh bạch mà rơi vào tay giặc.

Các trọng thần thu được tin, thứ nghĩ đến đầu tiên là đầu hàng, bảo trụ tính mệnh chính mình, vì vậy mới mời Kình Thương và các quý tộc trong học đường để nói ra ý kiến của họ.

Sau khi Túc Dạ Dực nghe xong thì nhìn sang vị Thiếu chủ vẫn đang nhắm mắt diện vô biểu tình, phụ thân trận vong, quốc gia nguy nan, sẽ từ hàng vương tộc trở thành thuộc hạ của kẻ khác, vị Thiếu chủ này đang suy nghĩ gì?

Hắn với vị phụ thân kia ở chung thì ít xa lạ thì nhiều, sự lo lắng của cặp mắt kia, hành vi tràn ngập dã tâm mấy lần khởi xướng xâm lược làm hắn đối vị phụ thân của mình không có hảo cảm, nhưng dù sao cũng là thân phụ của thên thể này nhiều ít cũng có chút cảm tình, thế nhưng không đủ để biểu hiện ra ngoài, so với bi thương phiền muộn thì suy tính giải quyết vấn đề thực tế hơn.

“Báo.” Người đưa tin báo đối phương đã vào thành.

Các trọng thần bắt đầu hoảng loạn, dù đã quyết định đầu hàng nhưng đối mặt địch nhân vẫn có chút run sợ trong lòng.

Kình Thương rốt cuộc mở mắt, lạnh lùng mang theo chiến ý ít có được.

Cầm bội kiếm trong tay, Kình Thương đứng lên.

“Thiếu chủ.” Phát hiện Kình Thương cử động Túc Dạ Dực hô lên, nhượng mọi người đặt lực chú ý vào bên này, “Thiếu chủ, người muốn…”

“Chiến đấu.” Kình Thương kiên định phun ra hai chữ, hắn không thích giết chóc nhưng không có nghĩa là đầu hàng.

“Thiếu chủ không nên uổng tính mệnh, thực lực đối phương cường đại a.” Các quan viên đau khổ cầu xin, không phải mới vừa rồi còn hoàn hảo, sao giờ lại.

“Chết đứng còn hơn sống quỳ.” Kình Thương nhìn lướt qua bọn họ, câu nói từ kiếp trước rất hợp với tình hình này.

Túc Dạ Dực nhìn nam tử trước mắt không gì sánh được, nghe lời nói của đối phương thì một loại cảm giảm sùng kính nảy sinh, Túc Dạ Dực biết đó là một loại tình cảm mãnh liệt sản sinh ra tại thời điểm chiến đấu. Thế nhưng rất nhanh tiêu thất, y cho rằng hành vi của Thiếu chủ rất không lý trí.

Lời nói kịch liệt bất khuất như vậy làm chấn động mọi người trong điện.

“Đầu hàng là các ngươi, là vương tộc Hiển quốc ta sẽ chiến đấu tới thời khắc cuối cùng.” Đây là trách nhiệm mà thượng vị giả đeo trên lưng, những người khác có thể đầu hàng nhưng vương tộc không thể, đó là đại biểu cho tôn nghiêm của một quốc gia, nhưng người thế giới này không hiểu.

“Thiếu chủ, việc này không khôn ngoan.” Túc Dạ Dực khuyến cáo, y không biết vì sao lại muốn ngăn cản, có thể là muốn đáp trả cho lời khuyên của hắn lúc trước.

“Không khôn ngoan, người là muốn nói ta ngu xuẩn?” Quay đầu nhìn Túc Dạ Dực Kình Thương cười lạnh sau đó nhìn những người đang quỳ trên mặt đất, chỉ mình hắn đứng, cao cao tại thượng nhìn, dù cô độc nhưng cũng bất lực, không quan hệ, hắn không nghĩ bàn với bọn họ, “Các ngươi đều nghĩ như thế?”

Trong điện không người đáp lại.

“Xuẩn chính là các ngươi.” Kình Thương đem ngu xuẩn làm danh hiệu cho bọn họ, “Phụ vương trận vong, các ngươi cho rằng quân đội bên ngoài biết rồi làm sao, dù bọn họ mất lòng tin như các ngươi, đầu hàng đối phương, thế nhưng là người thần phục Hiển quốc cũng sẽ trở về cứu viện vương đô.”

Là như thế nào? Bọn đại thần không rõ.

“Trì gia, nói cho ta biết, gia chủ các ngươi sẽ hàng hay không?” Kình Thương bắt đầu chất vấn.

“Sẽ không.” Trì gia thiếu niên kiên định trả lời.

“Cận gia, nói cho ta biết, phụ thân của ngươi có hàng không?” Kình Thương hỏi đến hai trọng thần gia tộc của Hiển quốc.

“Sẽ không.” Người thừa kế Cận gia nói to.

“Quân đội địch nhân xông vào vương đô chỉ vài trăm người, chúng ta không thể chống cự đợi viện quân trở về sao?” Nhìn sĩ khí trong điện tăng lên, Kình Thương thừa thắng truy kích.

“Thế nhưng đối phương đánh thắng cả quốc chủ.” Ý rằng bọn họ không có khả năng thắng được đối thủ đáng sợ như thế, câu nói này nhượng sĩ khí mọi người cấp tốc hạ xuống.

“Ta sẽ đối phó.” Kình Thương không chút do dự nói tràn đầy đầy tự tin, nhưng như thế cũng không thể làm mọi người lần thứ hai lên * thần được.

Một tràng Thiên phú giả chỉ vừa đặt nền móng cơ sở cho lực lượng, đối mặt với đối thủ cực mạnh thắng được cả quốc chủ thì làm sao đánh bại, kết quả trận này đã được định trước.

“Hanh.” Kình Thương hừ nhẹ một tiếng, hắn cũng rõ lới mình nói rất cuồng ngạo thế nhưng là nắm chắc, phương thức sát nhân có rất nhiều, không phải lực lượng cường đại là sẽ thắng lợi, tại sinh tử chi chiến sinh mệnh rất dễ biến mất.

Kình Thương không quản những người này, đi đến ngoài điện.

“Các ngươi ly khai đi.” Tại lúc đi ngang Túc Dạ Dực Kình Thương lần thứ hai nói. Vạn sự đều có vạn nhất, mà hắn không không hi vọng bởi vì cái vạn nhất này khiến các hài tử kia trả giá bằng sinh mệnh.

Sau khi nói xong lại kiên định bước lên phía trước, không có quay đầu, không có chần chờ.

Ánh dương sau giờ ngọ chiếu lên người thiếu niên, làm hiện lên tầng tầng kim sắc dương quang, cả người phảng phất như dung nhập vào ánh sáng ấy, màu vàng lóng lánh trang nghiêm như thần thánh, bất khả xâm phạm. Thế nhưng thân ảnh độc lai độc vãng lại kiên quyết kiêu ngạo.

Thật thẳng thắn, Túc Dạ Dực vuốt ngực chính mình, hắn lần đầu cảm thụ được trái tim nhảy lên, theo đuổi bản năng đứng lên theo sau Kình Thương, thế nhưng tới khi đi tới cửa điện lại tỉnh ngộ nhận ra mình thất thường, tạm dừng cước bộ.

Thân thể nho nhỏ bị cửa điện ngăn trở nhưng cũng không gây trở ngại đường nhìn của y.

Thiếu niên cô độc, lẻ loi cầm bội kiếm đứng một mình nơi đó, rút kiếm, ngân sắc quang mang dưới ánh mặt trời chảy xuôi, lưu loát rạch lên mặt đất, sau đó trở tay, cắm kiếm lên mặt đất, đứng ở kiếm bàng, cự ly chỉ cần nhất thân thủ là có thể rút ra.

Tiền phương, tiếng vó ngựa vang trời, bụi bặm mịt mù.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Liêu Nhiễu Kình Thương
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...