Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Liễu Lăng Loạn: Độc Phi Khuynh Thành – Chương 177

Liễu Lăng Loạn: Độc Phi Khuynh Thành

Tác giả: Sương Phi Vãn
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Liễu Lăng.” Cẩm Hoàng vẫn còn đang ngơ ngác mờ mịt, đột nhiên lên tiếng gọi ta.

Ta dừng cước bộ đuổi theo Sở Ngọc, quay đầu nhìn lại. Đã thấy Cẩm Hoàng đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh như ngày xưa. Tựa hồ đã thoát

khỏi gông xiềng.

Nhưng là ta biết nàng không có bình tĩnh như vậy. Nàng chính là đem tất cả cất giấu vào trong lòng.

“Cẩm Hoàng. Có một số việc hãy coi như chưa từng xảy ra đi.

Hãy quên tất cả đi.” Ta biết muốn quên tất cả cũng rất khó. Nhưng vẫn

như cũ tránh không được không thể lên tiếng khuyên nhủ nàng.

Cẩm Hoàng hơi hơi gật đầu. Cười nhẹ “Liễu Lăng, ta hiểu được.”

“Cẩm Hoàng. Hãy cùng ta rời đi.” Ta vươn tay về phía nàng.

Nhưng là nàng lại lắc đầu nói: “Không được. Liễu Lăng. Ta đã quyết định

quay về Minh gia.”

“Minh gia sao? Vậy cũng tốt. Ngươi dù sao cũng là người Minh gia.” Cẩm Hoàng sau khi đã trải qua quá nhiều chuyện như vậy, chắc cũng muốn tìm về một nơi bình yên để sống.

Trở về đúng là sự lựa chọn tốt nhất.

Cẩm Hoàng đột nhiên từ trong lòng lấy ra một vật đưa cho ta

“Đúng rồi, Liễu Lăng. Đây là đồ lần trước ca ca đến chỗ ta, có nhờ ta

chuyển cho ngươi.”

Ca ca?

Không biết vì sao trong đầu ta bỗng nghĩ đến người lần trước ta đụng phải ở trong ngõ nhỏ.

“Là cái gì?” Ta tự hỏi người đứng đầu Minh gia là người như thế nào, hắn lại vì sao phải bảo Cẩm Hoàng đưa đồ vật cho ta.

“Là lộ xuân.” Cẩm Hoàng thản nhiên nói.

Lộ xuân?

Vì sao hắn lại muốn đưa lộ xuân giao cho ta?

Mặc dù Lâu Điện Ngọc lúc trước đã phái người đi muốn Minh gia giao nộp lộ xuân ra, nhưng hắn vì sao lại sẽ giao lộ xuân vào tay ta?

Có lẽ là thấy vẻ mặt khó hiểu của ta, Cẩm Hoàng giải thích

nói: “Ca ca nói, một ngày nào đó các ngươi sẽ gặp lại nhau. Ca ca nhờ ta nói lại với ngươi, rời xa mọi chuyện, đi được càng xa càng tốt.”

Rời xa mọi chuyện, đi được càng xa càng tốt.

Vì cái gì mà mọi người ai cũng nói như vậy với ta?

Ta ngơ ngác, mà Cẩm Hoàng lại cười nói: “Liễu Lăng, lúc gặp lại, chúng ta có thể là bằng hữu được không?”

Suy nghĩ bị Cẩm Hoàng kéo lại, ta gật đầu nói: “Đương nhiên, chúng ta đương nhiên là bằng hữu.”

Trong lòng hai chúng ta không nói cũng đều hiểu được, nếu lại một lần nữa gặp lại, như vậy liền thật sự sẽ không còn bị liên lụy đến

quan hệ lợi ích gì.

Muốn tìm được một người hiểu mình rất khó, nếu gặp được, tự nhiên cũng không nghĩ muốn buông tay.

Cẩm Hoàng khẽ cười, sâu kín nói: “Liễu Lăng, bảo trọng, ta phải đi rồi, ca ca đang đợi ta.”

“Được, ngươi cũng bảo trọng.” Ta cuối cùng cũng không đem vấn đề mà mình đang nghi hoặc hỏi nàng.

Nơi thần bí kia là rốt cuộc là của Minh gia cũng được, hay là của Cơ Lưu Tiêu cũng thế, đã không còn quan hệ gì với ta nữa.

Cẩm Hoàng chậm rãi rời đi, chính là khi đi được một nửa

đường, nàng lại đột nhiên dừng lại cước bộ, quay đầu nói: “Liễu Lăng,

trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường, ta nghĩ hắn sẽ hối hận.”.

Sau khi nói xong, Cẩm Hoàng liền xoay người rời đi.

Ta tự nhiên biết hắn trong miệng nàng là ai, nhưng thật sự là hắn sẽ hối hận sao?

Mặc dù thật sự hối hận thì đã sao?

Trên thế gian này điều không có khả năng làm được nhất, chính là bỏ qua tất cả mọi chuyện.

Cẩm Hoàng rời đi, bên trong hoàng cung to như vậy chỉ còn lại ba người chúng ta, Mị cùng Sở Ngọc đứng ở cách đó không xa kinh ngạc

nhìn ta, vốn không khí hài hòa lại biến thành một mảnh yên tĩnh.

“Ngươi phải đi sao?”. Mị lên tiếng hỏi.

Ta gật đầu, ra vẻ thoải mái mà cười nói: “Đúng, nơi này không phải là nơi thích hợp cho ta ở lại, ta đã muốn thật nhanh chóng được

trở lại giang hồ, còn Mị Mị thì sao?”.

Mị quay đầu nhìn liếc mắt nhìn Sở Ngọc một cái, lại nhìn phía ta “Ta…”

Ta tự nhiên biết Lâu gia có ân cứu mạng đối với Mị, huống chi Lâu Điện Ngọc trước khi chết đã muốn Mị phụ trợ thật tốt cho Sở Ngọc,

như vậy hắn làm sao có khả năng theo ta rời đi, ta tất nhiên là hỏi cũng như không.

Hơn nữa, ta cũng không có khả năng để Sở Ngọc lại một mình,

có lẽ Mị có thể bồi dưỡng nó thành một nam tử hán đầu đội trời chân đạp

đất tốt hơn ta.

“Mị Mị, ta hiểu được, ta nên cám ơn ngươi, hãy thay ta chiếu

cố thật tốt cho Tiểu Ngọc Ngọc.” Ta cười, không chút để ý, giống như

ngày xưa.

“Vì sao không ở lại, chẳng lẽ ba người chúng ta không thể

sống cùng với nhau ở nơi này được sao?”. Sở Ngọc mất tự nhiên nói, sau

đó giải thích, nói: “Ta chỉ là không muốn Chiến Hậu thương tâm, bằng

không ta cũng sẽ không giữ một nữ nhân như ngươi lại.”

Ta không khỏi mỉm cười, đứa nhỏ này thật sự là đang xấu hổ.

“Tiểu Ngọc Ngọc, muốn giữ ta lại thì cứ việc nói thẳng ra,

cần gì phải nói vòng vo.” Sự hưng trí của ta lại bắt đầu trỗi dậy, muốn

trêu đùa Sở Ngọc.

“Để ta nghĩ lại vậy, nếu là đệ muốn giữ ta lại thì cần phải

cho ta một danh phận tốt nhất. Nếu không đệ phong ta làm Thái Hậu đi.”

Sở Ngọc ngẩng đầu lên, ta nghĩ nó sẽ tức giận, nhưng là lại

nghe thấy nó nhỏ giọng nói: “Ngươi nếu thích, ta có thể phong cho

ngươi.”

Sở Ngọc như vậy thật đúng là đáng yêu, tính trêu đùa của ta

lại nổi lên, tiến lên từng bước ôm lấy nó, bẹo hai má của nó, cười nói:

“Tiểu Ngọc Ngọc, thì ra trong lòng đệ lại coi trọng ta như vậy.”

“Buông tay, buông tay, ta đã nói rồi không cho phép ngươi bẹo má ta.” Sở Ngọc bất mãn kêu gào.

Lúc này đây, ta nghe lời buông hắn ra, thật có lỗi nói: “Tiểu Ngọc Ngọc, thật xin lỗi, ta không thể thích ứng được với cuộc sống này, một mai nếu tỷ tỷ già đi, không biết sẽ ra sao đây.”

Sở Ngọc cũng lặng lẽ nhìn ta nói: “Vậy ngươi về sau có trở lại không?”

Ta vươn tay vuốt đầu của nó, thản nhiên thở dài: “Tiểu Ngọc

Ngọc, trên thế gian này không có chuyện vẹn toàn đôi bên, khi đệ có được vài thứ, nhất định đệ sẽ phải mất đi một vài thứ khác, đệ nếu lựa chọn

con đường đế vương này, vậy thì đệ cần phải học được thói quen cô đơn.”

Sở Ngọc không có lên tiếng, cúi đầu làm như đang ngẫm nghĩ về những lời ta vừa nói.

“Mị Mị” ta chuyển hướng nhìn về phía Mị, từ trong lòng lấy ra thánh chỉ trống, mới chỉ có dấu ngọc ấn mà ngày ấy Lâu Điện Ngọc đã cho ta, đặt vào tay Mị nói “Đợi cho Tiểu Ngọc Ngọc lớn lên, khi nó có thể

một mình đảm đương mọi việc, ngươi nếu muốn rời đi, ngươi có thể tùy

thời rời đi.”

Lúc trước là muốn làm cho Lâu Điện Ngọc buông Mị ra, nhưng là nay ta nhưng không cách nào mang theo Mị rời đi.

Sở Ngọc cần hắn, Tây Việt quốc cũng cần hắn.

Trách nhiệm lớn như vậy, ta không thể để cho hắn vì ta mà buông tha tất cả.

Mị tiếp nhận thánh chỉ trong tay ta, nhìn vào mắt ta nói :

“Ba năm, Liễu Lăng, ba năm sau ta nhất định sẽ đi tìm ngươi. Ta tin

tưởng lấy tư chất của vương thượng, ba năm thời gian cũng đủ để hắn trở

thành một quân vương chân chính.”.

Ba năm sao?

Khi đó Sở Ngọc mười lăm tuổi, thật sự có thể chứ?

Nhưng là ta cũng không nói thêm cái gì nữa, chính là cười gật đầu.”Được, ta ở trên giang hồ chờ ngươi.”

“Tiểu Ngọc Ngọc, Chiến Hậu nếu phải rời khỏi, ngươi tuyệt đối không được ngăn trở hắn, có thể chứ?” Ba năm thời gian, ta không biết

sẽ phát sinh cái gì, nhưng nếu thật sự trở thành một quân vương, nhất

định không muốn một thần tử như Mị rời đi.

Ta cũng không biết là do mình không tin Sở Ngọc, hay là do không tin hoàng quyền cao cao tại thượng kia.

Quyền lợi luôn luôn làm thay đổi một con người.

Chính là, đây là con đường mà Sở Ngọc đã tự mình lựa chọn,

người ngoài cuộc như chúng ta không thể thay đổi được quyết định của nó.

Sở Ngọc ngẩng đầu nhìn ta, trong ánh mắt ngưng tụ một loại

cảm xúc phức tạp, muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại không nói lên lời, gật đầu nói: “Được”

Quả nhân, quả nhân chính là người cô đơn, một quân vương cần phải chịu đựng sự tịch mịch của vị trí cao cao tại thượng.

Ta nghĩ Sở Ngọc hiểu rõ được điều đó.

Ta không biết được kết quả như vậy, có thể được tính như là

ta đã hoàn thành hứa hẹn với Sở sở hay không nữa, chính là nay ta cũng

đã bất lực, chỉ có thể làm được như vậy mà thôi.

Ta dừng một chút, lại chuyển hướng nói với Mị: “Mị Mị. Kỳ

thật ngươi không cần đối với ta như vậy. Nếu là vì ân tình năm đó. Vậy

ngươi không cần phải nghĩ đến nữa, ta chỉ hy vọng ngươi được vui vẻ, ta

hy vọng ngươi làm những chuyện mà ngươi thích.”

Ba năm chi ước, ba năm thời gian nói dài cũng không dài lắm, nói ngắn cũng không ngắn.

Kỳ thật ta còn là hy vọng, Mị có thể tìm được hạnh phúc thuộc về mình.

Đối với Mị, ta luôn có một loại cảm giác phức tạp không rõ,

có đôi khi ta thậm chí không biết phải đối mặt với hắn như thế nào nữa.

Từ lúc bắt đầu chính là hận hắn, cho tới bây giờ lại là vướng bận, đây rốt cuộc là sự chuyển biến gì?

Mị không nói gì, rất lâu sau đó sau, mới sâu kín nói: “Biết

không? Thời gian ở cùng ngươi chính là thời gian vui vẻ nhất của ta”.

Ta sợ run cười, theo sau nở ra một nụ cười sáng lạn “Mị Mị, ta luôn hoan nghênh ngươi trở về.”

Không nói chuyện tình yêu, không nói chuyện phong nguyệt, nếu hai người có thể gắn bó cùng nhau sống sót có lẽ sẽ vui vẻ hơn không?

Ít nhất không cần lo lắng ai sẽ làm tổn thương ai, không cần lo được lo mất.

Hắn từng nói, Liễu Lăng như vậy mới là Liễu Lăng mà hắn biết.

Trong lòng có ngàn vạn suy nghĩ, ta cũng chỉ có thể nở nụ cười cùng hắn nói lời tạm biệt.

Hắn khóe môi khẽ nhếch, thản nhiên cười, là một nụ cười rất nhu hòa.

Ta không có hỏi lại Mị chuyện chiếc mặt nạ, cũng không có

nhắc lại một đêm hắn đau đớn thống khổ kia nữa, ta biết hắn không muốn

cho ta biết tất cả, ta mặc dù có tiếp tục hỏi hắn thế nào đi chăng nữa,

hắn cũng sẽ không nói cho ta biết.

“Mị Mị, bảo trọng.” Giờ phút này, ta chỉ có thể nói được như thế mà thôi.

Hắn thản nhiên gật đầu, khóe môi lại không khỏi nhếch cao hơn vài phần.

“Cả Tiểu Ngọc Ngọc nữa, đệ cũng phải bảo trọng.” Ta lại nhịn

không được ở trên mặt ngọc của hắn tàn sát bừa bãi một phen “Nhớ rõ phải trở thành một vị quân vương tốt.”.

“Ta sẽ trở thành một vị quân vương tốt.” Sở Ngọc trên mặt tràn đầy kiên định.

“Ừm, ta tin tưởng Tiểu Ngọc Ngọc.” Ta thản nhiên cười.

Tiễn ta một đoạn đường chỉ có Mị, chính là dọc theo đường đi

cả hai chúng ta không ai lên tiếng, có lẽ là không biết phải nói gì nữa, chính là yên lặng cảm thụ giây phút gặp nhau cuối cùng này.

Trở lại Chiến Hậu phủ, ta sửa soạn những vật thuộc về mình, Mị chuẩn bị ngân lượng cùng ngựa cho ta, đưa ta đến tận cửa thành.

Vốn tưởng rằng sẽ vẫn trầm mặc, đến lúc ta sắp rời đi, Mị vẫn là gọi ta lại.

“Liễu Lăng, nếu có chuyện gì xảy ra, ngươi phải phái người đến tìm ta, mặc kệ ở nơi nào, ta sẽ đuổi đến bên cạnh ngươi.”

Mị từ trong lòng lấy ra một tấm lệnh bài nhét vào trong tay ta.

Ta tiếp nhận tấm lệnh bài, trong lòng cảm thấy mềm nhũn, cuối cùng ta cảm thấy mình không thể không làm một việc gì đó là không được.

Băn khoăn.

Vì thế đem Lộ Xuân mà Cẩm Hoàng cho ta đặt vào trong lòng bàn tay Mị “Mị Mị, ngươi cầm giúp ta, ba năm sau trả lại ta, ta đáp ứng

ngươi, chờ ngươi ba năm.”

Ta nghĩ có thể trì hoãn giải độc triền miên trong ba năm cũng không phải là không được, ta biết trong ba năm này, mặc kệ là như thế

nào ta đều chờ hắn, mà về sau, chúng ta rốt cuộc sẽ ra sao, không ai có

thể biết trước được.

Việc duy nhất ta có thể làm cũng chỉ có thể là việc này, cho Mị một hứa hẹn như hắn đã cho ta.

“Liễu Lăng, ngươi không cần như vậy, lúc trước ta không nên làm như vậy…” Mị có chút áy náy nói.

Vì muốn làm dịu đi không khí, ta trêu tức cười nói: “Mị Mị,

lúc trước là do ngươi không biết thân phận của ta, hay là do ngươi cố ý

làm thế?”

Mị không có trả lời, ta cũng không có chờ câu trả lời của hắn, xoay người lên ngựa, không có quay đầu lại.

Ly biệt là loại cảm xúc rất khó chịu, quay đầu lại chỉ làm cho mình càng thương cảm hơn mà thôi.

Gió từ phía sau thổi tới, tựa hồ như đang nỉ non “Có lẽ là

vậy đi, trong ta luôn có một loại cảm giác khó hiểu, làm cho ta không

nghĩ muốn thả ngươi rời đi, ta muốn đem ngươi chiếm cho riêng mình…”

Ta nghĩ ly biệt như vậy bất quá cũng chỉ là khoảng khắc trong nháy mắt, lại không biết rằng ba năm thời gian đủ để thay đổi rất nhiều điều, nếu giờ phút này ta có thể đoán trước được mọi chuyện sau này sẽ

xảy ra, có lẽ ta sẽ không rời đi.

Nhưng ta không thể đoán trước được, cho nên vẫn là rời đi,

vận mệnh vẫn quay theo quỹ đạo của nó, không ai có thể tránh thoát được

vận mệnh của mình.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232: Nhiều năm về sau ②

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Liễu Lăng Loạn: Độc Phi Khuynh Thành
Chương 177

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 177
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...