Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý – Chương 36

Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Tác giả: Mạnh Trung Đắc Ý
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

– Anh họ à, máy này có chỗ thu mua đồ cũ đấy, nếu không dùng thì anh mang bán đi. Một chiếc máy nhắn tin hiển thị số còn mới đến tám chín phần mười thế này bán cũng được khối tiền, chứ vứt đi thì phí lắm.

Mấy hôm trước, lúc lượn lờ Trung Quan Thôn, cô có thấy mấy chỗ chuyên thu mua máy cũ.

Lạc Bồi Nhân chăm chú ngắm Cốc Kiều. Mái tóc lòa xòa trước trán càng tôn lên đôi mắt đen láy của cô. Cô nói rất nghiêm túc, dường như trong tai cô, câu “không dùng thì vứt đi” của anh đã biến thành lời của một gã công tử bột thứ thiệt, chẳng những không biết quý trọng đồng tiền mà còn ngô nghê chẳng hay đồ cũ cũng bán được. Trong khi đó, cô lại thật sự cân nhắc đến phương án vứt đi, rồi thấy đó là một hành động vừa ngốc nghếch vừa hoang phí, thế nên mới thật lòng khuyên anh đem bán. Anh không biết cô cố tình châm chọc mình hay thật sự ngây thơ nữa.

– Em chê đồ anh tặng là đồ cũ à?

– Đâu có…

– Là do anh suy nghĩ không thấu đáo, lại đem đồ cũ tặng người khác. Em đừng để bụng nhé.

Cốc Kiều vội vàng giải thích:

– Anh họ à, em không có ý đó đâu… Chỉ là em thật sự không dùng tới nó thôi ạ. Em có phải dân làm ăn lớn đâu mà cần máy nhắn tin để người ta liên lạc.

– Thật không?

Để chứng tỏ mình không hề chê bai đồ cũ của anh họ, Cốc Kiều vội chỉ vào chiếc áo khoác ngắn đang mặc trên người, phân bua:

– Cái áo khoác em đang mặc đây cũng là của dì Út cho em đấy. Em biết mọi người đều có ý tốt…

Lời này của cô, dĩ nhiên là để chứng minh mình chẳng phải đứa kén cá chọn canh trước lòng tốt của người khác, rằng đến quần áo cũ còn không chê thì cớ gì lại từ chối một chiếc máy nhắn tin có thể bán lấy tiền? Thế nhưng chẳng hiểu sao, vừa dứt lời cô đã thấy có gì đó không ổn, vội im bặt, cúi đầu nhìn xuống đất.

Lạc Bồi Nhân chỉ biết cười tự giễu. Hóa ra trong mắt Cốc Kiều, lòng tốt của anh cũng chẳng khác gì lòng tốt của dì họ cô.

Anh vẫn luôn thắc mắc tại sao mẹ kế cứ một mực đem quần áo cũ của mình cho Cốc Kiều mặc. Đã giữ cô ở lại nhà chứng tỏ bà cũng ít nhiều coi trọng đứa cháu họ này, vả lại bà vốn sĩ diện, để con cháu mặc đồ cũ của mình thì có gì vẻ vang đâu. Sao không sắm cho cô vài bộ đồ mới, chẳng lẽ chỉ vì muốn tiết kiệm chút tiền cỏn con?

Đến hôm nay, anh mới vỡ lẽ ra dụng ý sâu xa của mẹ kế. Không phải bà xem thường quần áo, mà ngược lại, chính vì bà quá xem trọng chúng. Một cô gái quanh năm suốt tháng chỉ mặc đồ cũ của người lớn tuổi thì lấy đâu ra tâm tư mà mơ tưởng hão huyền đến những điều bà lo sợ nữa. Nêys đứng ở góc độ của bà mà suy xét thì đó quả thực là vì muốn tốt cho Cốc Kiều.

Cốc Kiều lại ngẩng đầu, mỉm cười nói:

– Em biết anh tặng máy nhắn tin là vì hôm qua không gọi được cho em. Chuyện hôm qua… thật sự đã làm phiền anh quá rồi.

– Nếu em không chê thì cứ cầm lấy mà dùng. Đến lúc có cái mới lại đem bán cũng được. Dù sao bán sớm hay muộn thì giá cả cũng chẳng chênh nhau là bao.

Dẫu Cốc Kiều thừa biết bán sớm hay muộn giá cả ắt sẽ chênh lệch, nhưng lần này cô không khước từ nữa. Cứ từ chối mãi, chẳng hóa ra mình là đứa kén cá chọn canh, phụ mất tấm lòng của người ta hay sao.

– Anh họ, thế tối nay em mời anh ăn lẩu nhé.

Cô không hỏi Lạc Bồi Nhân muốn ăn gì, vì thừa biết dù có hỏi anh cũng sẽ chẳng nói. Khi cả hai đều rủng rỉnh, chuyện mời qua đáp lại là một cách hay để vun đắp tình cảm, nhưng lúc một trong hai bên eo hẹp về kinh tế thì lại có nhiều điều phải đắn đo.

Lần này Lạc Bồi Nhân cũng không khách sáo với cô nữa. Gió bấc quất vào mặt rát buốt, Cốc Kiều bèn lấy chiếc khăn quàng màu vàng to sụ mới mua trong túi ra, quấn kín gần hết khuôn mặt.

Nghĩ đến đoạn đường hai người phải đạp xe khá xa, Cốc Kiều lại lục túi lôi ra đôi găng tay bằng da heo.

– Anh họ, đeo tạm đôi này đi đường cho khỏi cóng tay.

Lạc Bồi Nhân thắc mắc:

– Rốt cuộc em mang theo mấy đôi găng tay vậy?

– Tối nay tan làm em định đi bán găng tay mà, trong ba lô còn nhiều lắm.

– Không cần đâu, chẳng phải em tặng anh một đôi rồi sao?

Dứt lời, Lạc Bồi Nhân liền rút đôi găng tay Cốc Kiều tặng từ trong túi áo gió ra.

Ánh mắt Cốc Kiều lấp lánh niềm vui:

– Anh mang theo là tốt rồi!

Gió lạnh thổi qua làm khuôn mặt Cốc Kiều ửng hồng, nhưng phần lớn đã được giấu đi sau chiếc khăn choàng cổ màu vàng. Lạc Bồi Nhân chợt muốn véo má cô một cái, nhưng tay anh không hề chạm vào cô mà lại xỏ vào đôi găng được tặng.

Trên đường đi, Lạc Bồi Nhân hỏi:

– Em thích màu vàng lắm à?

– Vâng ạ. Em còn cảm thấy màu vàng hợp mệnh mình nữa.

– Sao lại nói vậy?

Cốc Kiều ngập ngừng giây lát, nhưng rồi vẫn quyết định kể:

– Mấy năm trước, bà ngoại em có đi xem bói. Thầy phán em ngũ hành khuyết Thổ, cần phải bổ sung, mà màu vàng chính là màu đại diện cho Thổ. Em cứ nghĩ, biết đâu màu vàng lại thật sự mang đến cho mình chút may mắn thì sao.

Mấy năm trước, sau khi ông ngoại qua đời, bà ngoại cô bỗng đ//â//m ra mê tín. Bà không tài nào chấp nhận được sự thật phũ phàng rằng người chết là hết, là tan vào hư không. Vì vậy, bà tha thiết hy vọng trên đời thực sự có quỷ thần, có luân hồi, cốt để những người đã khuất vẫn còn lại chút gì đó cho người sống trông đợi. Chuyện xem bói cũng từ đó mà len lỏi vào cuộc sống của bà. Bà xem cho mình rồi xem luôn cho cả Cốc Kiều. Xem xong, bà còn tấm tắc khen cô thông minh, rằng con bé này chưa cần xem bói đã biết tự bổ sung Thổ cho mình, quần áo kẹp tóc đều rặt một màu vàng.

– Em cũng tin mấy chuyện này sao?

– Bây giờ, bất cứ điều gì có khả năng mang lại lợi ích cho mình, em đều sẵn lòng tin hết ạ.

Dù sao thì cô vốn đã thích màu vàng, nếu nó hợp mệnh thì lại càng tốt chứ sao. Nhưng vừa nói xong, cô đã thấy hơi hối hận, bèn len lén lè lưỡi. Những lời này hẳn sẽ làm sứt mẻ hình tượng của cô trong mắt anh họ. Cô đoán rằng cánh thanh niên như Lạc Bồi Nhân hẳn rất tôn sùng khoa học và xem thường mấy chuyện mê tín này.

– Em sinh ngày nào?

Cốc Kiều đọc ngày sinh âm lịch của mình, rồi lại cẩn thận bổ sung thêm cả ngày dương. Cô để ý mấy đứa em họ khi nói ngày sinh đều quen miệng đọc ngày dương trước. Cô sinh vào tháng Hai âm, tức tháng Ba dương, vậy mà lúc làm giấy khai sinh, Lâu Đức Dụ lại khai cô sinh vào tháng Năm. Hành động này của ông thật khó lý giải, cứ như thể có điều gì khuất tất bên trong. Mẹ cô là người thế nào, chẳng lẽ cô lại không biết? Cô không tin mẹ mình sẽ nảy sinh tình ý với người khác trước hôn nhân. Trái lại, cô luôn tin mẹ là người một lòng một dạ, đã yêu ai là yêu đến cùng. Nếu bà thật sự có cô với người đàn ông khác, tình cảm đó chắc chắn phải vô cùng sâu đậm. Vậy làm sao có chuyện tình sâu nghĩa nặng đến thế mà chưa đầy hai tháng sau đã vội quay sang yêu Lâu Đức Dụ được? Chuyện đó căn bản là không thể nào!

Cô không hỏi lại ngày sinh của Lạc Bồi Nhân, vì đã nghe nhóc Tư nhà họ Lạc kể từ lâu. Suốt quãng đường còn lại, cô cứ lặng thinh, chỉ đáp lời khi Lạc Bồi Nhân khơi chuyện. Gió tạt hun hút, anh không quàng khăn như cô nên hễ mở miệng là lại nuốt no gió buốt.

Mùa đông đúng là mùa hợp ăn lẩu. Hơi nóng từ nồi lẩu đồng đỏ trước mặt khiến Cốc Kiều bất giác nhớ về những mùa đông ở nhà. Khi ấy, cả gia đình cũng quây quần bên một nồi lẩu nghi ngút khói y hệt thế này, xì xụp nhúng từng lát thịt trong không khí ấm cúng. Không biết mùa đông năm nay nhà mình có ăn lẩu không. Cô đoán là có. Những bữa xông xênh thì nhúng ngập thịt, còn lúc túng thiếu, cả nhà xúm xít quanh nồi nước dùng chỉ có vài cọng cải thảo hay mấy lát khoai tây cũng đã thấy mãn nguyện.

Quán này chuyên về lẩu thịt cừu, nhưng Cốc Kiều lại gọi những hai đĩa cá thái lát, bởi cô nhớ Lạc Bồi Nhân thích ăn cá hơn thịt. Khó khăn lắm mới mời được anh một bữa, đương nhiên phải để anh ăn cho thỏa thích. Vả lại, sau bữa này, chẳng biết đến bao giờ mới có dịp ngồi lại với nhau, vì sang năm anh đã đi nước ngoài rồi.

– Anh họ, cá thái lát này phần anh cả đấy. Anh ăn ngay đi kẻo để lâu lại dai mất ngon.

Lạc Bồi Nhân hỏi:

– Em không ăn sao lại gọi những hai đĩa?

– Anh đừng nói với em là chừng này mà anh ăn không hết nhé.

Nói rồi, cô gắp những lát cá mềm vào chén anh.

– Anh ăn mau đi, đừng khách sáo với em. Em gọi đủ cho cả hai đứa mình rồi. Sắp sang thập niên chín mươi đến nơi, ai lại diễn lại tích Khổng Dung nhường lê nữa làm gì. Em sẽ ăn hết thịt cừu, khoai tây và cải thảo, rồi lát còn gọi thêm vắt mì nữa cơ.

Dứt lời, Cốc Kiều tự thấy câu mình vừa nói khá buồn cười, bèn bật cười khan hai tiếng. Có lẽ tiếng cười của cô quá đường đột, Lạc Bồi Nhân bất giác ngẩng lên nhìn cô chằm chằm.

Cốc Kiều vội nuốt cả tiếng cười lẫn miếng thịt cừu vào bụng, rồi cúi đầu nói lí nhí:

– Thịt cừu ở đây ngon thật, nước chấm cũng đậm đà. Tết này về em phải thử pha mới được.

Suốt bữa, Cốc Kiều ăn hăng đến mức nóng bừng cả người, áo khoác đã cởi ra từ lúc nào mà chóp mũi vẫn lấm tấm mồ hôi. Cô chỉ cắm cúi ăn, không nói thêm lời nào. Đến cuối bữa, cô gọi thêm một vắt mì, tự vớt vào chén mình rồi ăn nốt với mấy cọng rau còn sót lại trong nồi.

Cốc Kiều nhất quyết giành trả tiền. Lúc thanh toán, Lạc Bồi Nhân đứng bên cạnh, lặng lẽ nhìn cô cẩn thận đếm từng tờ một. Những tờ tiền trong tay cô, dù cũ hay mới, đều được vuốt rất phẳng phiu,  khiến người ta cảm nhận được rõ mồn một sự trân quý mà cô dành cho chúng.

Cốc Kiều giục Lạc Bồi Nhân về trước. Cô còn phải tranh thủ đi bán hàng, tiết trời rét mướt thế này, mấy đôi găng tay của cô ắt hẳn sẽ là món hàng đầy sức hút với những ai có việc cần ra đường.

Lạc Bồi Nhân lại đeo đôi găng Cốc Kiều tặng, đoạn nói:

– Đôi găng em tặng anh ấm thật đấy. Anh có một ông anh họ mở một công ty nhỏ, dạo này đang tính mua quà Tết cho nhân viên, cũng chỉ là mấy thứ lặt vặt như mũ len, găng tay thôi. Găng tay của em bán giá thế nào? Cứ báo giá bình thường, không cần nể nang gì anh đâu, dù sao cũng chẳng phải anh trả tiền. Nếu giá cả hợp lý, em bán hết số găng này cho anh ấy cũng được.

Nghe có mối làm ăn, mắt Cốc Kiều sáng rực lên. Cô ngẫm nghĩ giây lát rồi hồ hởi hỏi:

– Em gặp trực tiếp anh họ anh để bàn chuyện được không ạ? Bất kể anh ấy cần gì, không chỉ riêng găng tay, em đều có thể đi lấy hàng giúp. Găng tay cũng không chỉ có mỗi loại anh đang đeo đâu ạ, găng da bò hay da cừu em đều xoay xở được hết.

Lạc Bồi Nhân im lặng giây lát rồi đáp:

– Được, để anh hỏi giúp em.

– Em cảm ơn anh trước nhé! Nhưng giờ em vẫn phải đi bán số găng tay này đã. Mấy đôi này của em chỉ là găng da heo thôi, không xịn bằng đôi em tặng anh đâu.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Chương 36

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 36
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...