Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý – Chương 10

Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Tác giả: Mạnh Trung Đắc Ý
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Theo thói quen, Cốc Kiều luôn dậy từ sáng tinh mơ. Sau khi đánh răng rửa mặt xong xuôi, cô vào bếp kiểm tra tủ lạnh. Vẫn còn lại ba quả cà chua từ hôm kia, nhưng vì tối qua Lạc Bồi Nhân về nhà mà anh lại bị dị ứng cà chua nên cô đã không dùng đến chúng.

Sáng nay, Cốc Kiều lấy một quả ra rửa sạch. Vừa ngồi vào bàn ăn, cô vừa nhẩm tính xem nên đi chợ mua gì, vừa thầm tiếc cho anh họ không thể ăn loại cà chua ngon thế này.

Đang ăn dở, cô bỗng nghe tiếng động ngoài phòng khách. Cô ngước nhìn, bất giác lướt một lượt từ gương mặt xuống tận đôi chân dài miên man của Lạc Bồi Nhân, rồi vội quay đi, ăn nốt miếng cà chua cuối cùng.

Lạc Bồi Nhân vô thức cúi xuống nhìn chiếc quần đùi của mình. Đó là một chiếc quần thể thao rộng rãi, dài quá đầu gối đôi chút, hoàn toàn không có gì bất lịch sự. Vì sống chung với mẹ kế, Lạc Bồi Nhân luôn chú ý đến cách ăn mặc mỗi khi bước ra khỏi phòng ngủ. Thói quen này vẫn được anh duy trì ngay cả khi là người dậy sớm nhất nhà. Vậy mà Cốc Kiều vừa nhìn anh một cái đã quay ngoắt đi, hệt như vừa trông thấy thứ không nên nhìn.

Mãi đến khi anh mở tủ lạnh lấy nước đá, Cốc Kiều mới quay sang, gọi khe khẽ:

– Anh họ.

Giọng cô không còn lanh lảnh như mọi khi.

Cốc Kiều đang định ra chợ mua ít đồ ăn, nhưng chiếc xe đạp quen thuộc của cô lại dở chứng đúng lúc Lạc Bồi Nhân vừa thay đồ chuẩn bị đi chạy bộ. Cô để ý thấy quần áo của anh chỉ độc hai màu đen trắng, song tai nghe thì dường như mỗi lần gặp lại một kiểu khác nhau. Hôm nay là một đôi màu xanh lam. Chiếc quần anh đang mặc cũng dài hơn hẳn chiếc quần lúc sáng.

Bấy giờ, trong nhà chỉ có hai người họ đã dậy. Thấy Lạc Bồi Nhân sắp ra khỏi cửa, Cốc Kiều liền gọi với theo:

– Anh họ, anh cho em mượn xe đạp một lát được không ạ? Em đi chợ mua ít thức ăn!

Dù nhà có tủ lạnh, Cốc Kiều vẫn giữ thói quen đi chợ mỗi sáng, chỉ mua thức ăn đủ dùng trong ngày. Việc này có nhiều nguyên do, nhưng một phần cũng bởi cô thấy bầu không khí ngoài chợ thú vị hơn hẳn ở nhà họ Lạc.

Chiếc xe đạp của Lạc Bồi Nhân thuộc loại có gióng ngang, hơn nữa vì chân anh dài nên yên xe được nâng rất cao.

Mượn được xe, Cốc Kiều vừa nói cảm ơn xong, định leo lên thì bị Lạc Bồi Nhân gọi giật lại:

– Đợi đã!

Anh nhanh chóng hạ yên xe xuống cho vừa tầm với Cốc Kiều. Cô còn chưa kịp cảm ơn thêm lần nữa thì anh đã chạy mất.

Sáng sớm, vừa chạy bộ về đến nhà, Lạc Bồi Nhân đã nghe thấy tiếng dương cầm vọng ra từ phòng nhóc Tư nhà họ Lạc. Để phòng hờ cậu út lười nhác, mẹ cậu đã cố tình để cửa phòng mở toang.

Người thấy khổ sở nhất mỗi khi nghe nhóc Tư luyện đàn chính là Lạc Bồi Nhân, bởi anh có thể nhận ra không sót một lỗi nào trong bản nhạc của cậu nhóc. Anh thừa hiểu với thân phận của mình, nếu chỉ ra sai sót của em út thì mẹ kế sẽ chỉ càng bắt cậu nhóc luyện đàn nhiều thêm mà thôi, bởi vậy anh chưa bao giờ nói gì cả. Việc không định trở thành nghệ sĩ chuyên nghiệp và thiếu đi sự nhạy cảm với âm nhạc đôi khi lại có cái lợi riêng của nó. Đơn cử như Cốc Kiều, cô hoàn toàn không bị tiếng đàn làm phiền, vẫn thản nhiên ngồi bóc hạt sen.

Bên bàn ăn, Cốc Kiều đang tỉ mẩn bóc hạt sen, trong khi nồi cháo trên bếp tỏa hương thoang thoảng, được đậy lại bằng một tàu lá sen. Lọ hoa trên bàn cũng đã được thay bằng những đóa sen tươi.

Vừa thấy Lạc Bồi Nhân về, Cốc Kiều nhiệt tình hỏi ngay:

– Anh họ, anh ăn hạt sen không ạ?

– Cảm ơn em, em ăn đi.

Thấy Lạc Bồi Nhân để ý đến bình sen trên bàn, Cốc Kiều liền giải thích:

– Người ta tặng kèm lúc em mua hạt sen đấy ạ. Nếu anh họ thích, mai em mua thêm một ít nữa để anh cắm trong phòng nhé.

– Không cần đâu.

Sáng tinh mơ, Cốc Kiều đã ra chợ mua hạt sen và được người bán hàng tặng kèm mấy bông hoa. Cô mua rất nhiều hạt sen, một phần để ăn, phần còn lại định bụng dùng đài sen làm một chiếc đèn lồng tặng Lạc Bồi Nhân. Anh họ vừa tặng cô một chiếc ghim cài áo, mà cô lại không có tiền để mua quà đáp lễ, nên đành tự tay làm vậy.

Khi mua hạt sen, chủ quán đã hào phóng tặng cô mấy bông hoa to, lại còn dùng cả vài chiếc lá sen chẳng còn lành lặn để gói hàng cho cô, còn những tàu lá sen cô bỏ tiền mua thì phiến nào phiến nấy đều rất đẹp. Vừa bóc hạt sen, Cốc Kiều vừa tính sẵn thực đơn cho bữa sáng. Cô để ý thấy hôm qua anh họ có vẻ rất thích món rau sam, vậy nên để cảm ơn món quà của anh, cô đã đặc biệt làm món bánh nướng nhân rau sam.

Trong bữa sáng, Cốc Kiều tinh ý chuẩn bị hai chén nước chấm cho món bánh, một chén có tỏi, chén kia thì không. Cô cố tình đặt chén không có tỏi trước mặt Lạc Bồi Nhân.

Tối nay nhà có khách, mà sáng sớm dì họ đã dẫn nhỏ Ba đi ăn cưới rồi. Tiễn hai người họ đi xong, Cốc Kiều liền ngồi trong phòng ăn làm chiếc đèn lồng đài sen của mình. Trong nhà giờ chỉ còn cô, anh họ và nhóc Tư, nên bữa trưa có thể chuẩn bị đơn giản một chút. Cô để ngỏ cửa phòng ăn để tiện nghe ngóng tiếng chuông cửa.

Nghe chuông reo, Cốc Kiều liền ra mở cửa. Cô lễ phép hỏi:

– Chào anh, xin hỏi anh tìm ai ạ?

Người kia trả lời:

– Lạc Bồi Nhân có ở đây không? Anh là bạn của cậu ấy.

Người đến là Triệu Việt. Anh ta vốn biết Lạc Bồi Nhân đã về từ hôm qua, định bụng hôm nay sẽ gọi điện rủ anh đi chơi bóng hoặc bơi lội. Nào ngờ sáng nay, bà nội anh ta đọc báo lại thấy một mẩu tin, bèn hỏi Lạc Bồi Nhân được nhắc đến trên đó có phải người anh ta quen không. Triệu Việt vừa thấy cụm từ “người công dân nhiệt tình” gắn với tên Lạc Bồi Nhân đã phì cười ngay, thầm nghĩ không biết thiên tài nào lại nghĩ ra được cụm từ này. Càng đọc kỹ nội dung bên trong, anh ta lại càng cảm thấy khó tin. Chuyện nhường ghế thì Lạc Bồi Nhân có thể làm, ngăn chặn một tên du côn thì cũng bình thường, nhưng có người hỏi đường mà anh lại sốt sắng đạp xe chở đến tận nơi, lại còn bảo đó là việc mình nên làm ấy hả? Đây là Lạc Bồi Nhân ở vũ trụ nào vậy?

Triệu Việt từng cho rằng mình và Lạc Bồi Nhân đều là  kiểu người sống khiêm nhường, thậm chí Lạc Bồi Nhân còn vượt trội hơn anh ta ở khoản này. Bố mẹ Triệu Việt đều là giảng viên đại học, nghề dạy học dẫu cao quý nhưng cũng đồng nghĩa với việc gia đình anh ta sẽ dần bị gạt ra khỏi giới thượng lưu sau khi ông nội về hưu, trong khi Lạc Bồi Nhân vốn dĩ là người thuộc tầng lớp đó. Thế nhưng, sau khi tiếp xúc sâu hơn, Triệu Việt nhận ra giữa hai người họ có một sự khác biệt cốt lõi. Sự khiêm nhường của anh ta đến từ suy nghĩ rằng một khi gạt bỏ đi của cải và địa vị, con người về cơ bản đều như nhau, chẳng ai nên tự coi mình là trung tâm vũ trụ, xét cho cùng thì ai mà chẳng như ai. Trái lại, sự khiêm nhường của Lạc Bồi Nhân lại bắt nguồn từ việc anh quá xem trọng bản thân. Cái gọi là “nghiêm khắc với bản thân, khoan dung cho kẻ khác” thực chất là một dạng ngạo mạn về mặt tri thức, cho rằng mình khác biệt với kẻ khác. Bởi vậy, chừng nào lợi ích bản thân không bị xâm phạm, anh sẽ lười so đo, hay nói đúng hơn là chẳng buồn để tâm đến ai.

Triệu Việt vốn không có yêu cầu gì khắt khe với bản thân, nên khi bất chợt gặp một người luôn tự đặt ra những tiêu chuẩn nghiêm ngặt cho mình, anh ta không khỏi cảm thấy mới mẻ xen lẫn chút khâm phục.

Triệu Việt sớm đã nhận ra những khuyết điểm của chính mình, nhưng rồi anh ta cũng sớm nhận thấy phần lớn mọi người, ít nhất là những người xung quanh anh ta, đều có những khuyết điểm tương tự. Thế là anh ta dễ dàng tha thứ cho bản thân. Cũng chính vì lẽ đó, anh ta không đặt nhiều kỳ vọng vào bất cứ ai, kể cả chính mình. Và bởi không trông đợi gì nên anh ta có thể tỏ ra vô cùng bao dung. Hầu hết những ai từng tiếp xúc đều công nhận anh ta là một người hòa nhã, dễ gần. Mối giao thiệp của anh ta rộng khắp, ở đủ mọi ngành nghề và tầng lớp xã hội. Ngay cả bác bảo vệ trước cổng trường đôi khi gặp anh ta cũng nói đùa vài câu. Xét về khoản hòa nhập với đám đông, anh ta vượt xa Lạc Bồi Nhân. Dù Lạc Bồi Nhân cũng rất tôn trọng bác bảo vệ, nhưng chắc chắn bác ta sẽ không bao giờ dám trêu chọc anh.

Anh trai của Triệu Việt mấy năm nay mở công ty ăn nên làm ra, đã đổi từ chiếc Ford sang một chiếc Mercedes. Chiếc Ford cũ nay bị cho ra rìa, thỉnh thoảng Triệu Việt vẫn lái đi chơi. Có lẽ anh trai muốn tạo dựng quan hệ với Lạc Bá An nên đã nhờ Triệu Việt hỏi xem có thể rủ Lạc Bồi Nhân ra ngoài ăn một bữa được không. Triệu Việt đáp rằng với tình bạn của hai đứa, đi ăn một bữa không thành vấn đề, nhưng nếu anh định nhờ vả cậu ấy chuyện gì thì em không dám chắc. Triệu Việt còn khuyên anh trai rằng nếu không phải việc gì cần kíp thì tốt nhất đừng mở lời. Tình bạn cũng có giới hạn của nó, phải để dành cho những việc hệ trọng. Lòng kiên nhẫn của con người vốn có giới hạn.

Bà nội vừa đọc báo vừa dặn dò cháu trai:

– Thằng bé Lạc đúng là người tốt, cháu phải năng qua lại với người như thế! Học hỏi người ta nhiều vào! Đừng có bạ ai cũng kết bạn!

– Lời bà quả là chí lý! Cháu mà nghe lời bà thì đã đỡ phải đi bao nhiêu đường vòng rồi ạ! – Vì bà nội đeo máy trợ thính, Triệu Việt sợ bà không nghe rõ nên cố tình gân cổ lên nói.

Bà nội của Triệu Việt nhìn nét mặt cháu trai, cảm thấy có gì đó không bình thường. Bạn thân làm việc tốt cũng đâu đến mức khiến nó mừng rơn đến thế chứ?

Thấy Triệu Việt cầm tờ báo định đi ra ngoài, bà nội vội gọi giật lại:

– Cháu đi đâu đấy, dưa hấu bổ xong rồi đây này!

– Cháu đi học hỏi người ta đây ạ!

Triệu Việt chẳng buồn gọi điện báo trước mà cứ thế lái chiếc Ford cũ của anh trai phóng thẳng một mạch đến nhà họ Lạc.

Người ra mở cửa là một cô gái trẻ, Triệu Việt nhất thời không đoán ra được là ai. Trông cô chắc chắn chưa quá hai mươi, mái tóc ngắn uốn xoăn nhẹ cùng những đường nét trên gương mặt toát lên vẻ tinh nghịch, nhưng bộ trang phục lại có phần chững chạc, chẳng hề ăn nhập với kiểu tóc cho lắm. Dù vậy, anh ta cũng biết vài cô gái trẻ vẫn hay cố tình ăn mặc già dặn hơn tuổi. Anh ta quen toàn bộ những người sống trong nhà này, nếu bà Liên giúp việc có nhà thì chắc chắn sẽ không để khách ra mở cửa.

Triệu Việt không nén nổi tò mò, bèn cất tiếng hỏi:

– Bà Liên đâu rồi?

Nghe cái giọng Triệu Việt nhắc đến bà Liên, Cốc Kiều đoán ngay anh là khách quen của nhà này, bèn đáp:

– Mấy bữa trước bà ấy bị ngã nên phải về nhà tĩnh dưỡng rồi, nhưng không có gì đáng ngại đâu ạ. – Nói xong, cô hỏi Triệu Việt. – Xin hỏi, em nên gọi anh là gì ạ?

– Triệu Việt. – Anh ta chưa kịp hỏi lại tên cô thì đã nghe cô nói tiếp. – Mời anh vào nhà ngồi chơi, để em đi gọi anh họ xuống cho anh.

Anh họ? Mọi khi đến chơi, Triệu Việt vẫn thường tự đi thẳng lên phòng Lạc Bồi Nhân trên gác. Anh ta còn chưa kịp nói rằng mình tự lên được thì cô gái nọ đã thoăn thoắt chạy biến lên gác, chẳng để anh ta kịp lên tiếng.

Nghe có người tìm, Lạc Bồi Nhân liền nói vọng xuống từ trên gác mời khách lên, đoạn quay sang nói với Cốc Kiều:

– Cảm ơn em, phiền em pha hai tách cà phê mang lên nhé.

Cốc Kiều sững người giây lát. Mấy việc bếp núc đòi hỏi tay nghề cao giao cho cô, cô hoàn toàn tán thành; nhưng chẳng lẽ đến một ly cà phê mà Lạc Bồi Nhân cũng không tự pha nổi à? Sao lại có thể yêu cầu cô một cách thản nhiên đến thế? Trước đây, mỗi khi nhà có khách, dì nhờ cô pha trà rót nước, cô hiểu rằng dì muốn mình thông qua đó để học cách tiếp đãi khách khứa, hơn nữa dì cũng lớn tuổi, không được nhanh nhẹn như cô. Nhưng anh họ thì khác, anh là một thanh niên trai tráng ngày nào cũng chạy bộ để đốt bớt năng lượng thừa, người mà theo lời nhóc Tư nhà họ Lạc có thể hít xà đơn ba chục cái một hơi, vậy mà lại không thể tự pha lấy một ly cà phê khi nhà đang thiếu người giúp việc à?

Cứ như thể cô là… người giúp việc cho nhà anh vậy. Cô chẳng hề có định kiến gì với nghề giúp việc, nếu nhà họ Lạc nói rõ rằng trong lúc bà Liên vắng mặt, cần cô tạm thời thay thế, cô sẵn sàng nhận việc ngay. Cô đang rất cần tiền và tuyệt đối không kén chọn. Nhưng đằng này cô đâu có nhận lương, cô chỉ xem mình là một người họ hàng đến phụ giúp mà thôi. Việc Lạc Bồi Nhân tự nhiên sai bảo một người họ hàng đến phụ giúp không công như thể người đó là giúp việc nhận lương khiến cô không khỏi thấy lấn cấn về nhân phẩm của người anh họ này.

Tuy nhiên, dựa trên những ấn tượng trước đây, cô vẫn khá tin tưởng nhân cách của anh họ. Chắc anh ấy chỉ lười biếng thôi, một thứ lười biếng chỉ giới hạn trong phạm vi việc nhà, chứ dậy sớm chạy bộ thì không vấn đề gì.

Thiện cảm mà Cốc Kiều dành cho anh họ đã vơi đi đôi chút. Trong kho từ ngữ cô dùng để mô tả về anh họ đã được thêm vào ba chữ: lười chảy thây. Nhưng cô không đôi co với anh, chỉ càng quyết tâm phải sớm dọn ra ngoài. Cô “dạ” một tiếng rồi lại rầm rập chạy xuống lầu.

Triệu Việt vừa hay lướt ngang qua Cốc Kiều lúc lên lầu. Cô để ý thấy anh ta đang nhìn mình, nên dù đang chạy xuống lầu vẫn không quên gật đầu chào một cái.

Đóng cửa lại, Triệu Việt buột miệng khen:

– Em họ của cậu hoạt bát thật đấy! Vậy mà trước giờ tớ chẳng biết cậu có một cô em gái sôi nổi đến vậy.

– Là họ hàng của dì Cốc.

Triệu Việt thầm nghĩ dì Cốc trông rất điềm đạm, xem ra hai người chẳng giống nhau chút nào. Anh ta nhất thời quên mất mục đích đến đây, bèn hỏi:

– Nghe đâu bà Liên đang ở nhà tĩnh dưỡng, mà cũng chẳng thấy có người giúp việc mới…

– Cô gái cậu vừa gặp là giúp việc tạm thời đấy.

Triệu Việt “à” lên một tiếng, thầm nghĩ hoá ra là thế, rồi cười nói:

– Con bé gọi cậu là “anh họ” nghe giòn tan, cứ như thể cậu là anh họ của nó thật không bằng.

Nhận ra ẩn ý trong lời Triệu Việt, Lạc Bồi Nhân bèn gạt đi:

– Tính cô ấy vốn thế.

Bấy giờ, Triệu Việt mới sực nhớ ra một trong những lý do mình đến đây. Anh ta tủm tỉm vẫy vẫy tờ báo trong tay.

– Suýt nữa thì tớ quên béng mất mục đích đến đây tìm cậu. Ai mà ngờ cậu lại làm được chuyện thế này! Anh bạn công dân nhiệt tình ơi! Cậu nhiệt tình quá rồi đó!

Lạc Bồi Nhân cầm tờ báo lên xem, chỉ trong vòng một phút ngắn ngủi, gương mặt anh đã xuất hiện ít nhất ba loại biểu cảm khác nhau. Với một người như Lạc Bồi Nhân, chừng ấy biểu cảm đã được coi là vô cùng phong phú trong mắt Triệu Việt.

– Nói thật đi, cô gái tên Cốc Kiều ấy đã cho cậu uống bùa mê thuốc lú gì vậy? Người ta nhờ chỉ đường thôi mà cậu lại bất chấp cả việc bị muộn giờ để đạp xe chở thẳng con gái nhà người ta tới tận cửa. Trái tim người ta giờ đây đã được cậu sưởi cho nóng bỏng hơn cả tiết trời mùa hạ rồi đấy! Lại còn cất công viết cả một bức thư dài dằng dặc để cảm ơn cậu nữa chứ. Đến bà nội tớ cũng lôi cậu ra làm gương cho tớ học tập. Nếu cậu mà không sáng sủa đẹp trai thì với cái sự sốt sắng này, khéo người ta lại tưởng cậu là phường buôn người cũng nên. Tớ dám cá là với độ nóng của vụ này, chẳng quá hai hôm nữa, tất cả những người quen biết cậu đều sẽ biết được hành động nhiệt tình của cậu. Tớ chẳng dám tưởng tượng đám con gái trường mình sẽ bàn tán về cậu thế nào khi thấy cậu sẵn lòng giúp đỡ người khác bất chấp bản thân đang ở thế kẹt đâu. Hoá ra cậu không hề lạnh lùng, chẳng qua chỉ nhiệt tình với một số người nhất định mà thôi!

Ánh mắt Lạc Bồi Nhân dán chặt vào cái tên Cốc Kiều dưới chân bài báo. Người này… rốt cuộc đã thêm thắt và xào nấu câu chuyện kiểu gì vậy? Anh bất giác nhớ lại những lời Cốc Kiều nói ngày hôm đó.

– Em tên là Cốc Kiều, Cốc trong ngũ cốc, Kiều trong kiều diễm. Anh tên gì vậy ạ?

– Anh đúng là người tốt làm việc thiện chẳng cần ai biết tên.

Phản ứng của Lạc Bồi Nhân còn thú vị hơn cả những gì Triệu Việt dự đoán. Anh ta chợt nhớ đến cô em họ đã ra mở cửa cho mình ban nãy, bèn nói:

– À phải rồi, cô gái kia cũng họ Cốc giống em họ cậu này. Xem ra cậu có duyên với mấy người họ Cốc thật!

Lạc Bồi Nhân còn chưa kịp trả lời thì chuông điện thoại trong phòng đã reo. Người gọi đến là một đứa bạn cũ thời cấp ba, hiện đang học tại Đại học Ngoại thương, anh ta biết được tin này qua một người bạn khác ở khoa Quan hệ quốc tế. Cuộc gọi chẳng có mục đích nào khác ngoài việc xác nhận xem “người công dân nhiệt tình” trên báo có phải là Lạc Bồi Nhân mà anh ta quen hay không.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...