Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lấy Thân Nuôi Rồng – Chương 76

Lấy Thân Nuôi Rồng

Tác giả: Cát Cân
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Triệu Phác Chân cũng không biết những ngờ vực và giãy dụa của Lý Tri Mân ở bên này. Sau khi nàng tiến vào phủ tiết độ sứ thì nhận được đãi ngộ rất tốt. Phòng ở của nàng rất tốt, giường đệm trang trí đến tinh xảo, giá sách đầy tràn, trong viện rất nhiều hoa cỏ, đẹp không sao tả xiết.

Ứng phu nhân mỗi ngày đều sẽ triệu nàng đi qua, cũng hoàn toàn không gạt nàng về chiến cuộc, chỉ lấy chiến báo cho nàng xem: “Sau khi quân Phạm Dương xuất binh, đại quân chủ lực của Đột Quyết bị kiềm chế đến lợi hại. Tần Vương bên này vốn dĩ có thể nghỉ ngơi chút nhưng hắn lại áp dụng việc tấn công nhanh chóng.”

Triệu Phác Chân không hiểu lắm, thử hỏi: “Tấn công nhanh không tốt sao?”

Trong mắt Ứng phu nhân hàm chứa ý cười, cầm bản đồ khoa chân múa tay giải thích cho nàng: “Đột Quyết am hiểu mã chiến am hiểu tấn công nhanh nhưng không am hiểu thủ thành. Tiêu hoa chính là cách đánh tốt nhất. Chỉ cần vây quanh bọn họ rồi chậm rãi tấn công, sĩ khí bại thì quân địch cũng bại. Vốn dĩ quân triều đình có thể chậm rãi bao vây, cũng sẽ được nghỉ tạm chút, đây mới là biện pháp tốt nhất với bọn họ. Rốt cuộc trước đó vài ngày đại quân triều đình cũng thiệt hại không ít, tiêu hao cũng có chút không theo kịp.”

Triệu Phác Chân thập phần lo lắng nói: “Vậy vì sao Tần Vương điện hạ còn muốn tấn công nhanh?”

“Đây hẳn là vì Tần Vương muốn tỏ thành ý với Phạm Dương chúng ta. Triều đình càng đánh nhanh thì cuộc chiến càng mau kết thúc, Phạm Dương quân cũng vì thế mà tiêu hao ít đi. Đây là Tần Vương tỏ thái độ thiện chí. Nếu Tần Vương muốn tiêu hao quân đội của Phạm Dương thì phương pháp tốt nhất chính là kéo dài. Chính hắn bây giờ liều mạng đi tấn công thì áp lực lên chúng ta cũng ít đi nhiều.” Ứng phu nhân cười giải thích cho nàng.

Triệu Phác Chân thở dài nhẹ nhõm một hơi: “Vậy Ứng đại nhân hẳn là cũng giảm bớt chút nghi kỵ với Vương gia đi?”

Ứng phu nhân cười nói: “Ta rất ngạc nhiên. Bên người Tần Vương điện hạ nếu có chút mưu sĩ đa mưu túc trí, giống như Tống tiên sinh thì hẳn phải khuyên hắn không cần vội vã đánh, như vậy quá nóng nảy. Hắn mới cầm quân, cần phải có sự phối hợp của tướng sĩ, còn có kinh nghiệm, đồng thời……” Bà ta cười đến xinh đẹp: “Còn cần nhiều thời giờ. Ngươi có nghe nói qua việc dưỡng khấu tự trọng chưa? (dùng một kẻ địch mạnh để duy trì địa vị của mình) Ta vẫn luôn cho rằng hắn chính là có chủ ý này. Trận chiến này đánh càng lâu thì hắn càng giữ quân quyền lâu. Chỉ cần hắn nắm giữ tốt thì có thể bảo trì chiến thắng, vững bước đẩy mạnh, triều đình cũng chỉ có thể không ngừng mà duy trì hắn, mà hắn cũng có nhiều thời gian thu phục quâm tâm, thu phục cả dân tâm nữa…… Cơ hội ngàn năm một thuở này rất khó đến một lần nữa, cũng có thể là cơ hội duy nhất mà đời này hắn có để vượt qua Thái Tử. Vì ngày này, hắn hẳn là đã mưu tính thật lâu, nếu không sẽ không vừa khéo như vậy.”

Triệu Phác Chân nhìn bà, trong lòng thập phần kinh ngạc, không nghĩ tới Ứng phu nhân lại nghĩ ra được mục đích của Lý Tri Mân. Mà Ứng phu nhân chỉ cười nói: “Không cần như vậy …… Ta quá hiểu biết nam nhân, quyền lực đối với bọn họ mà nói thì đều quan trọng hơn bất kỳ cái gì. Một sớm công thành thiên hạ biết, cái loại vui sướиɠ khi công thành danh toại này, loại mỹ vị khi nắm quyền lực này có thể khiến họ hy sinh hết thảy, cái gì cũng có thể vứt bỏ……”

Trong giọng nói của bà thế nhưng có một tia lạnh bạc và mỉa mai. Triệu Phác Chân hơi hơi có chút kinh ngạc. Nàng tưởng Ứng Khâm đối với bà ngoan ngoãn phục tùng như thế thì bà ta phải thấy đủ chứ? Nhưng nàng cũng không dám hỏi loạn, chỉ là cười nói: “Vậy theo ý phu nhân, chiến cuộc như bây giờ thì tiếp theo nên làm thế nào mới là tốt nhất?”

Ứng phu nhân chậm rãi nói: “Đánh hạ Thanh Linh thành thì có thể tiêu hao chủ lực của quân Đột Quyết. Đại khái trong vòng ba ngày quân Phạm Dương nhất định có thể đánh hạ. Chúng ta lương thảo sung túc, có thể kéo dài mà không cần sốt ruột, đến lúc đó đại quân triều đình cũng có thể hòa hoãn nghỉ ngơi chút…… Mặt khác lấy lệnh để tiết độ sứ U Châu cũng phái binh bọc đánh, kết hợp tác chiến, chậm rãi tiêu hao quân của Ô Tác Khả Hãn.”

Triệu Phác Chân gật gật đầu, trong lòng nghĩ làm thế nào để viết thư cho Lý Tri Mân. Ứng phu nhân lại tựa hồ toàn không thèm để ý, tinh tế mà nói về chiến cuộc với nàng, sau đó cho người truyền cơm lên, cùng nàng dùng bữa.

Cơm trong phủ tiết độ sứ cực kỳ được chú ý. Món ăn không có bao nhiêu xa hoa lãng phí, mà là vô cùng đơn giản nhưng vẫn thực tinh tế. Có một món rau xào với tỏi, xào đến giòn nộn xanh bóng, hương vị có chút giống mã lan đầu, nhưng vừa ngọt vừa thành, có thể thấy là dùng mỡ heo cực tốt để xào. Một đĩa là gà sấy khô cùng chân giò hun khói được thái mỏng, phần mỡ cơ hồ biến thành trong suốt, chắc là được làm vào mùa đông rồi để đến mùa hè ăn. Nàng ăn vào trong miệng thì thấy vừa ngon vừa thơm, vô cùng đặc sắc. Có một món rau trộn mầm đậu xanh, rắc đậu phộng, còn có canh cá thơm nức.

Đồ ăn bưng lên chỉ cho hai người, sau đó được chia ra nên phân lượng cũng không nhiều lắm. Có điều Triệu Phác Chân lại ăn đến thơm ngọt, mỗi một món giống như được làm rất tốt. Gà sấy khô và chân giò hun khói béo ngậy thì đã có rau xanh ăn kèm, canh cá thơm nức thì ăn kèm với một đũa rau mầm giòn giòn, nàng ăn đến vô cùng vui vẻ. Gạo tẻ cũng mềm xốp ngọt thanh thanh. Đây là lần đầu tiên Triệu Phác Chân ăn được gạo ngon thế này. Trời nóng nên nàng vốn lười ăn nhưng hôm nay nàng lại ăn được hai lưng. Ứng phu nhân lại cười nói: “Hiện giờ đang chiến tranh, giá hàng tăng vọt bởi vậy ta lệnh xuống dưới giảm bớt chi phí. Hơn nữa bây giờ ngày nóng, cũng không nên ăn quá nhiều dầu mỡ, vẫn là ăn thanh đạm chút mới tốt.”

Triệu Phác Chân cười nói: “Phu nhân đừng khách khí, đây là đã tốt lắm rồi. Nô tỳ thường nghe các vị tỷ tỷ trong cung nói nhớ hương vị cơm nhà, chắc là thế này đi. Trong cung đều là lấy nồi to nấu đồ ăn, không ngon như thế này.”

Mắt Ứng phu nhân đều sáng lên, mỉm cười xem nàng: “Quả thực cảm thấy là hương vị cơm nhà sao?”

Triệu Phác Chân gật đầu nói: “Ân.”

Ứng phu nhân vô cùng vui sướиɠ, sai người lại múc thêm cho nàng một chén canh: “Canh này ngươi uống nhiều chút. Ngày nóng uống nhiều canh cá mới tốt.”

Chờ dùng xong cơm, Triệu Phác Chân ấn theo phân tích của Ứng phu nhân mà viết một phong thơ, tìm tiểu nha đầu trong viện đưa đến cho nhóm thân binh ở trạm dịch. Bọn họ sẽ tự nhiên có cách đưa đến bên người Tần Vương.

Tiểu nha đầu trong viện không nói hai lời, lập tức thay nàng làm thỏa đáng. Cách hai ngày nàng cư nhiên nhận được hồi âm của Lý Tri Mân, chỉ có hai chữ “Đã biết” đơn giản nhưng Triệu Phác Chân liếc mắt một cái đã nhận ra đúng là chữ viết tay của Lý Tri Mân. Nàng thở dài nhẹ nhõm một hơi. Nàng lúc trước còn lo Ứng phu nhân dụng tâm kín đáo, tuy rằng mặt ngoài để nàng truyền tin, kỳ thật âm thầm giữ lại, hiện giờ thư đã được hồi âm, khiến nàng an tâm là tin tức đã đến nơi. Mà nhiều ngày nay tuy rằng Ứng phu nhân ngày ngày đều cho triệu kiến nhưng đều là cùng nàng nghe nhạc thưởng họa, hoặc là đọc sách luyện chữ, hoặc cho cá ăn, giống như thật sự nhờ nàng mà giải buồn, cũng chưa hề hạn chế hoạt động của nàng, làm nàng yên tâm.

Làm khó vị Ứng phu nhân này không biết có phải thu dưỡng hài tử đến nghiện, thích nuôi nấng hài tử hay không? Nhưng tiết độ sứ phu nhân nói muốn thu nhận dưỡng nữ thì nàng cũng không thật sự quá tin tưởng.

Triệu Phác Chân tuy rằng đầy bụng nghi ngờ nhưng vẫn nâng cao tinh thần ngày ngày chu toàn với Ứng phu nhân.

Ứng phu nhân lại càng ngày hứng thú càng cao, thậm chí còn gọi người máy vá tới thay nàng đo người, lại lấy từ trong rương cầm tới mấy cuộn vải dệt để nàng làm quần áo: “Những vải vóc này là đám phụ tử bọn họ ra ngoài làm việc, nhìn thấy thích liền mang về cho ta. Màu sắc chúng không thích hợp với ta lắm cho nên ta chỉ thu nhưng chưa dùng. Bây giờ đúng là có thể lấy ra cho ngươi làm mấy bộ quần áo, mau tới chọn a.”

Thịnh tình không thể chối từ, Triệu Phác Chân chỉ phải chọn mấy cây vải. Ứng phu nhân nhìn xong thì cười nói: “Ánh mắt không tồi, để ta đưa cho người phối hợp. Mấy màu này đều rực rỡ, đã vậy còn có hoa văn lớn, đại bộ phận mọi người đều thích dùng màu đỏ sẫm, xanh đá, xanh cây tùng nhưng ta thấy như vậy kỳ thực khó coi. Ngươi nhìn xem, có muốn dùng màu tuyết thanh, đằng hoàng, phấn hồng này kết hợp không. Màu rực rỡ thế này mới nổi bật, đảm bảo người khác đều phải nhìn ngươi a.”

Triệu Phác Chân vốn dĩ cũng chỉ qua loa lựa chọn, không nghĩ tới Ứng phu nhân quả nhiên chọn mấy mảnh vải dệt tới ướm lên người nàng, lại gọi người tới lấy tấm gương lớn đến cho nàng xem. Quả nhiên màu sắc phối hợp rất vui vẻ, vừa sáng rực vừa lớn mật, chính là hợp với sở thích của nàng. Trêи mặt nàng cũng nhiều hơn mấy phần yêu thích. Ứng phu nhân thấy nàng thích thì càng cao hứng, phảng phất giống như nghiện rồi, một hơi phân phó người làm cho nàng quần áo bốn mùa, mỗi mùa mấy bộ liền. Triệu Phác Chân ngăn lại thì Ứng phu nhân chỉ cười nói: “Ngươi chớ để ý, mấy tấm vải này này không dùng thì cũng mốc hỏng mất.” Sau đó bà lại nói: “Không phải nguyên liệu quá quý trọng gì, ta hiện giờ ở biên thành, không thích hợp dùng lăng la tơ lụa, cưỡi ngựa bắn cung gì đó đều dễ bị hỏng, lại không tiện. Ta chỉ thích đám vải dệt này, vừa rắn chắc vừa tiện. Ở đây đồ tốt cũng chỉ có da thú, đều là phụ tử bọn họ lúc rảnh rỗi đi săn rồi đem về cho ta, cũng không tốn tiền.”

Trong rương này đích xác phần lớn là vải dệt và lông thú. Nhưng lông thú ở đây bóng loáng rắn chắc, không giống bên ngoài bán, lại vô cùng phong phú. Triệu Phác Chân không biết từ chối thế nào nên cũng đành kệ bà.

Cách mấy ngày, bọn họ liền đưa tới quần áo mùa hè trước. Ứng phu nhân thích đến nỗi vội kêu Triệu Phác Chân tới thử. Triệu Phác Chân vốn dĩ ở biên thành đều mặc quần áo màu xanh lá của nội thị, cũng không tiện từ chối, chỉ đành để Ứng phu nhân cùng bọn thị nữ ba chân bốn cẳng giúp mình thay váy áo. Váy áo này làm đến cực kỳ tinh xảo, thấp ngực tay áo rộng, vòng eo bó, làn váy buồn xuống như nước chảy.

Lúc Triệu Phác Chân được bọn thị nữ đẩy từ bình phong đi ra thì Ứng phu nhân nhìn nàng đến ngơ ngẩn, nhìn trong chốc lát liền cười tiến lên giúp nàng sửa lại chuỗi ngọc trước ngực: “Chuỗi ngọc này…… Là đã được sửa qua sao? Nhìn nó có chút tuổi rồi, châu ngọc trêи này tuy quý giá nhưng màu sắc tối không quá hợp với cái váy này. Bên kia ta có một chuỗi ngọc san hô, rất là hợp với cái váy này.”

Triệu Phác Chân cười nói: “Được phu nhân ban thưởng nhiều thế này thì nô tỳ trăm triệu lần không thể lại nhận nữa. Phu nhân thật ra đừng khách khí, chuỗi ngọc này là nô tỳ đeo từ nhỏ, chưa từng rời khỏi người, không cần thay đổi đâu.”

Ứng phu nhân giương mắt nhìn nàng một cái, lại cười nói: “Cũng tốt, như vậy rất đẹp, không cần đổi nữa.”

Bà lại giống nhưu nhớ lại việc trước kia: “Lúc ta lớn bằng ngươi thì không bao giờ mặc lại quần áo. Hôm nay một ý ngày mai một ý, có đôi khi quần áo mang đến thì đã không muốn mặc nữa rồi, lại lần nữa cho người làm đồ mới. Có vài thứ nguyên liệu không chịu nổi ngâm nước, đã giặt là màu sắc không còn tươi sáng nữa, lúc đó ta tuyệt đối không chịu mặc lại, đều thưởng cho hạ nhân.”

Triệu Phác Chân nhìn bà, không nhịn được tò mò hỏi: “Gia thế của phu nhân lúc trước hẳn là rất tốt đi.”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lấy Thân Nuôi Rồng
Chương 76

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 76
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...