Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lấy Thân Nuôi Rồng – Chương 49

Lấy Thân Nuôi Rồng

Tác giả: Cát Cân
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lý Tri Mân trở lại vương phủ thì cũng không trở về phòng mà là lập tức đi Hoa Chương Lâu. Triệu Phác Chân đang ở nơi đó tập vẽ, bỗng nhiên nhìn thấy hắn trở về thì hoảng sợ, đứng lên muốn thi lễ. Lý Tri Mân vẫy vẫy tay: “Không cần hầu hạ, cứ vẽ tiếp đi.”

Triệu Phác Chân nhìn khuôn mặt âm lãnh của hắn thì biết hắn tâm tình không tốt, cũng không tiến lên mà tìm không vui. Nàng tự mình lui trong góc phòng vẽ tranh.

Lý Tri Mân tự mình ngồi ở trước án, Văn Đồng rót trà cho hắn liền lặng lẽ lui xuống. Thư phòng chỉ còn lại có hai người, bên ngoài tiếng gió lại nổi lên, giống như tuyết đang rơi. Cửa sổ giấy run rẩy, Triệu Phác Chân tuy rằng vẫn đang vẽ nhưng tâm thần cũng không yên, cách một lúc lại trộm ngắm Lý Tri Mân.

Ánh nến tối tăm, sườn mặt của Lý Tri Mân ẩn trong một góc, ánh nến lay động ở trêи mặt hắn, khiến biểu tình của hắn cũng biến ảo theo. Chờ nàng nhìn chăm chú lại vẫn thấy hắn nội liễm, phảng phất bao nhiêu sóng to gió lớn đều vùi lấp ở trong ánh mắt nặng nề của hắn. Có điều nàng vẫn cảm giác được một tia chờ mong.

Hắn đang đợi cái gì?

Triệu Phác Chân điểm một chút lên môi Hoa Uyển nhưng lại không thấy hài lòng, chỉnh chỉnh cũng không được nên có chút ảo não mà vò tờ giấy lại, một lần nữa lại lấy một tờ giấy Ngọc Đường khác tới. Lần này nàng không vẽ Hoa Uyển, mà là tùy tay mà vẽ, trong lòng miên man suy nghĩ.

Mắt thấy đêm càng ngày càng sâu, Lý Tri Mân vẫn an tĩnh ngồi ở chỗ kia không nói một lời. Triệu Phác Chân đi cũng không được, không đi cũng không được, một lát sau, bỗng nhiên cạnh cửa có người nhẹ nhàng gõ gõ. Nàng ngẩng đầu ngẩn ra, Lý Tri Mân lại đã lên tiếng: “Nói.”

Bóng ma đứng đó, cúi đầu, trêи người mặc trang phục màu đen, cơ hồ hòa vào đêm tối. Hắn thấp giọng mà ngắn gọn bẩm báo: “Công Tôn huynh đệ đã bị mang đi, cá đã cắn câu.”

Lý Tri Mân căng thẳng hàm dưới, trong ánh mắt âm u, hắn lạnh lùng nói: “Đã biết, đi xuống đi.”

Bên ngoài gió tuyết đan xen, người nọ lại im lặng mà lui xuống như chưa từng xuất hiện. Triệu Phác Chân xem qua thì chỉ thấy trêи sàn có một vũng nước đọng, chắc là người nọ từ bên ngoài tiến vào, tuyết trêи người rơi xuống và tan trêи mặt đất.

Lý Tri Mân trầm mặc mà ngồi ở trong bóng đêm, qua hồi lâu mới đứng lên, đi hai bước, lại nhìn về phía án thư nàng đang để giấy vẽ, ngẩn ra. Triệu Phác Chân lúc trước cũng không để ý, nhưng nhìn thấy hắn đi qua, trong mắt lại có biểu tình kinh ngạc, thì không khỏi cũng quay đầu lại xem. Không xem còn tốt, xem rồi thì cả người nàng quẫn lên. Hóa ra vừa rồi nàng tùy tiện mà vẽ một bên sườn mặt của Lý Tri Mân. Tuy chỉ có vài nét bút ít ỏi nhưng nàng học phương pháp vẽ chân dung nên đặc biệt chú trọng độ sáng tối của ánh sáng. Lúc này chỉ thấy trong cảnh tranh tối tranh sáng là một bên mặt tuấn tú của nam tử, biểu tình tối tăm mà giãy giụa, trong mắt hình như có lệ khí, giống như một loại áp lực điên cuồng.

Triệu Phác Chân cuống quít cầm lấy bức họa kia, muốn thu lại nhưng Lý Tri Mân lại giành trước một bước duỗi tay ấn ở phía trêи, cầm lên, tinh tế nhìn trong chốc lát, rồi quay đầu nhìn Triệu Phác Chân: “Bộ dạng vừa rồi của ta là thế này sao?”

Triệu Phác Chân bị hắn nhìn đến hơi hơi có chút co rúm, nhưng vẫn mở miệng: “Bởi vì nô tỳ mới vừa học với sư phó nên cũng chưa vẽ thành thục……”

Lý Tri Mân bỗng nhiên cười thanh: “Con đường của kẻ anh hùng……” Trêи mặt hắn lại mang theo một tia cười lạnh cùng mỉa mai, cũng không biết là hắn đang mỉa mai cái gì. Con đường của kẻ anh hùng, trước cuồng ngạo, sau diệt vong, những lời này Triệu Phác Chân cũng biết nhưng ở thời điểm này nàng lại không dám khoe khoang thông minh mà nói tiếp. Nàng thấy Vương gia cư nhiên đem bức họa kia thu vào tay áo của mình rồi xua đuổi nàng nói: “Ngươi đi xuống đi, ta muốn ngồi lại trong chốc lát, không cần người hầu hạ.”

Triệu Phác Chân lui xuống, nhưng vừa rồi nghe được một câu lại khiến nàng thập phần để ý, chính là Công Tôn huynh đệ? Là Công Tôn Ngạc, Công Tôn Nhận hay sao? Mang đi là có ý tứ gì? Cá cắn câu là có ý gì?

Nàng tuy rằng có chút thắc mắc nhưng cũng không có thâm giao gì với hai huynh đệ nhà Công Tôn, cũng không biết bọn họ đang ở nơi nào…… Hơn nữa nghe ý tứ này thì giống như Lý Tri Mân đã sớm dự kiến được…… Hắn đang làm cái gì? Cùng với việc hôm qua Hoàng Thượng gọi vài vị hoàng tử vào cung có liên quan sao?

Người mà Triệu Phác Chân hiện đang lo lắng là Công Tôn Ngạc thì hiện giờ đang bị nhốt ở một gian phòng nhỏ hẹp. Bởi chân hắn không tiện, không thể chạy trốn nên cũng không bị trói, người ta cũng chỉ là đem hắn nhốt ở trong căn phòng nhỏ hắc ám. Thời tiết lạnh, lại không có đèn, thời gian đi qua đặc biệt chậm. Chợt có người đẩy cửa tiến vào, trong phòng vẫn là đen nhánh một mảnh, không biết bên ngoài rốt cuộc đã là hừng đông hay vẫn còn là ban đêm. Bị nhốt ở chỗ này, hắn đã mất cảm giác đối với thời gian.

Người tới trong bóng đêm mở miệng: “Ngươi chính là Công Tôn Ngạc?”

Công Tôn Ngạc trầm mặc trong chốc lát nói: “Không biết các ngươi có hiểu lầm gì, ta bất quá chỉ là một đại phu bình thường thôi.”

“Nếu thần y quỷ sát đại danh đỉnh đỉnh trêи giang hồ chỉ là một đại phu bình thường thì đại phu trong thiên hạ chắc đều là lang băm —— vì thỉnh huynh đệ hai người mà thủ hạ của ta quần đấu nửa đêm, tổn thất quá nửa, bị lệnh đệ sát thương không ít, lại bị ngươi dùng độc dược phóng không ít…… Càng khiến người ta không thể tưởng được đó là thần y…… Hóa ra lại còn có một tay phong thủy xuất thần nhập hóa nữa chứ.”

Công Tôn Ngạc nhàn nhạt nói: “Hóa ca các hạ đã nghe lầm lời đồn đại, là quán thịt dê kia đi? Kỳ thật ta là đại phu, nhà kia là bởi vì tay nghề tổ truyền, ngày ngày ở trước lò than nướng dê, tinh hoàn của nam tử bị nóng quá độ nên bọn họ mới khó khăn về đường con cái như thế. Bởi vì tiểu dân phố phường có nói bọn họ cũng không hiểu, lại sợ hỏng mất nhân duyên của hắn nên ta mới đơn giản mượn danh phong thủy mà yêu cầu hắn sửa kệ bếp, hạn chế gần bếp lò, lại kê chút thuốc dưỡng thận cho hắn điều đưỡng, tự nhiên thực mau liền sinh hài tử. Những thứ khác chẳng qua là để dỗ hắn thôi, nếu các hạ nghĩ ta tinh thông phong thủy thì đúng là tìm lầm người, nếu là xem bệnh thì ta còn có thể vì quân mà chẩn trị một phen.”

Người tới khẽ cười: “Công Tôn tiên sinh quả nhiên nói năng trôi chảy, khó trách lệnh đệ đối với ngươi khăng khăng một mực, vừa thấy ngươi bị chế trụ, liền bó tay chịu trói, cũng không chịu để ngươi bị thương một chút.”

Công Tôn Ngạc trầm mặc, nam tử trong bóng đêm kia tiếp tục nói: “Nghe nói Tần Vương điện hạ từng cho người đi mời các ngươi nhưng các ngươi không đồng ý, ngược lại là cho Tần Vương một lời khuyên có phải không?”

Công Tôn Ngạc vẫn duy trì trầm mặc như cũ.

Nam tử kia lại cũng hoàn toàn không ép buộc hắn, tự lẩm bẩm: “Có đức mới xứng ở nơi phúc trạch, không công chớ tự đào huyệt, Vương gia là người vô phúc lại ở nơi rồng ẩn náu, chắc sẽ phải chịu họa, nếu không sớm rời đi thì tất có tai ương máu chảy……”

Công Tôn Ngạc không nói gì, bàn tay trong tay áo lại nắm chặt. Nam tử kia ha hả cười: “Có phải tiên sinh cảm thấy rất kỳ quái hay không? Chuyện cơ mật như vậy là ta lại biết được.”

“Nhà sư không nhận tiền, thần không nhận hối lộ, không được phá núi xây nhà, không thể tiết lộ thiên cơ, nếu phạm phải ắt chịu họa” (ta chém), nam tử kia đi qua đi lại, đĩnh đạc mà nói: “Ngươi gia môn bất hạnh, huynh đệ hai người lại có thể chạy thoát, lúc sau hình như có kỳ ngộ, được danh sư truyền thụ. Nhưng mà hai chân ngươi cuối cùng vẫn không cánh nào đi lại, lúc sau lệnh đệ vì bệnh của ngươi, không thể không chịu sự quản chế của ám lâu, lấy tiền thuê giết người cao để thỏa mãn việc mua dược liệu quý chữa bệnh cho ngươi. Thế nhưng ngươi vân chỉ làm một đại phu bình thường, không hề đề cập đến một mặt tài hoa kia. Trước đây không lâu ngẫu nhiên nhận được chút ân huệ của thị tỳ của Tần Vương, nên đến thời cơ trùng hợp mới chỉ điểm cho Tần Vương một câu, có phải thế không?”

“Thầy bói phong thủy trêи thị trường phần lớn là giả danh để lừa bịp người, những kẻ chân chính có thể nhìn thấu thiên cơ lại tuyệt không thể tùy tiện để lộ thiên cơ.”

Nam tử quay đầu lại nhìn Công Tôn Ngạc vẫn luôn trầm mặc, cười nói: “Tiên sinh không cần lo lắng, lệnh đệ vẫn mạnh khỏe, thậm chí chỉ cần tiên sinh vì gia chủ của ta xem mấy chỗ thì chúng ta tất có trọng thưởng. Hai huynh đệ các ngươi cũng có thể toàn thân mà lui, an hưởng tôn vinh —— tiên sinh là người thông minh, hẳn là biết ý của chúng ta đi?”

Công Tôn Ngạc biết, nếu không đáp ứng thì Công Tôn Nhận tự nhiên sẽ không thể bình an. Hai huynh đệ bọn họ vẫn là nhược điểm của nhau, hiện giờ bị người áp chế, nghĩ đến cùng cũng chẳng còn cách nào.

Hắn trầm tư hồi lâu, mới nhàn nhạt nói: “Tiết lộ thiên cơ, tất chịu phản phệ, đến lúc đó chúng ta cũng chẳng còn mệnh mà giữ.”

Nam tử kia cười nói: “Tiên sinh yên tâm, chút việc vụn vặt này chắc sẽ không ảnh hưởng tới âm đức của ngài, chỉ cần giúp chúng ta xem mấy chỗ là được.”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lấy Thân Nuôi Rồng
Chương 49

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 49
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...