Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lấy Thân Nuôi Rồng – Chương 41

Lấy Thân Nuôi Rồng

Tác giả: Cát Cân
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hồi kinh không bao lâu, Lý Tri Mân không những đột nhiên liệt kê một danh sách dài bắt Triệu Phác Chân xem mà còn thỉnh cho nàng một sư phụ vẽ tranh, chính là họa sư trong cung. Người này bình thường vẽ tranh cũng không có gì nổi bật nhưng lại có một tay vẽ mọi vật giống y hệt, nghe nói trước đây từng giúp quan phủ vẽ lệnh truy nã.

Tống Triêm không biết có việc gì mà ngẫu nhiên mới đến thư lâu nhìn xem. Từ lúc nàng tự học, đại bộ phận thời gian Triệu Phác Chân đều ở trong thư trong lâu. Bởi vì chuyện thôn trang lần trước nên Lam Tranh cũng không làm ra vẻ thân mật khăng khít với nàng như trước nữa mà là như ẩn như hiện bài xích. Mà đám Đinh Hương, Hoa Uyển, La Khỉ bị kẹp ở bên trong cũng thấy xấu hổ, khiến không khí thêm kỳ quái.

Hoa Uyển cùng nàng thân thiết liền bị Lam Tranh nhằm vào vài lần, tức giận đến không chịu được, ban đêm liền cùng nàng càu nhàu: “Ta trước nay chưa từng thấy ai như vậy. Chẳng lẽ nàng thật sự cho rằng Vương gia là của nàng? Chúng ta đều nhìn ra là Vương gia không để ý tới nàng ta. Thế mà nàng ta lại còn tưởng Vương gia kính nàng, ái nàng, thật là buồn cười chết người. Chúng ta chính cao hứng đến không kịp, cứ để một mình nàng ta ở bên cạnh Vương gia đi!”

Triệu Phác Chân cười nói: “Ngươi mặc kệ nàng ta đi.”

Hoa Uyển cười lạnh một tiếng: “Xem nàng có thể đắc ý được bao lâu. Ngươi không biết đi, trong cung đã bắt đầu chuẩn bị tuyển tú, lúc này nghe nói chính là tuyển phi cho Thái Tử cùng Tần Vương đâu.”

Triệu Phác Chân hồi lâu không có liên lạc với trong cung nên khi nghe đến tin này thì cũng lắp bắp kinh hãi: “Tin tức là thật sao?”

Hoa Uyển nói nhỏ: “Trong cung đều đã biết, Hoàng Hậu muốn tìm cho Tần Vương một Vương Phi trong năm họ nên đã đánh tiếng gió đến các thế gia. Chỉ cần xem đầu xuân sang năm tuyển tú, thế là bên kia có động tĩnh gì là biết.”

Triệu Phác Chân nghĩ đến lời Tống Triêm nói lúc trước. Hóa ra ai cũng đều đoán được Đậu Hoàng Hậu tính toán cái gì. Nàng có chút chần chờ nói: “Ta nghe nói năm họ thông hôn, ngay cả hoàng thất họ cũng không để vào mắt a……”

Hoa Uyển nói: “Hiện giờ tinh hình trong cung như vậy thì sợ là năm họ cũng không muốn chui vào vũng nước đục này. Cũng không biết Đậu Hoàng Hậu vì cái gì tự tin như thế. Chẳng biết lại nghe ai xúi giục. Nhưng ta nghe nói, năm họ cũng muốn cấp hoàng gia chút mặt mũi. Phía sau Hoàng Hậu dù sao cũng là Hoàng Thượng, hơn nữa lần này còn tuyển Thái Tử Phi nữa mà Đông Dương công chúa bên kia nghe nói cũng đang rất nỗ lực.”

Triệu Phác Chân nhớ tới lần này nghỉ phép, Thái Tử đối Thượng Quan Quân giống như rất để ý thì thấp giọng nói: “Đông Dương công chúa cũng muốn chọn trong năm họ ra người vào vị trí Thái Tử Phi sao? Không phải nghe nói Thượng Quan gia tiểu thư……”

Hoa Uyển lặng lẽ nói: “Cái này ngươi hỏi người khác thì không nhất định biết nhưng ta lại biết nha. Nghe nói trước đây trong hội ngắm hoa của Đông Dương công chúa, Thượng Quan tiểu thư giống như chọc công chúa không vui.”

Triệu Phác Chân kinh ngạc: “Thượng Quan tiểu thư rất là biết lễ thông tuệ, làm sao lại đắc tội công chúa chứ?”

Hoa Uyển nói: “Ai biết được. Nghe nói hình như là nàng làm thơ xong lại bị Đông Dương công chúa chỉ trích. Sau đó nàng cùng công chúa tranh luận hai câu, đại khái vẫn là tự cao kiêu ngạo đi…… Đông Dương công chúa giống như có chút không xuống đài được.”

Triệu Phác Chân cùng Hoa Uyển lại nghị luận một vòng. Hoa Uyển lại nhớ tới một chuyện, thấp giọng nói: “Lại nói tiếp, ta cảm thấy, La Khỉ giống như thích Cao thống lĩnh.”

Cao thống lĩnh? Triệu Phác Chân ngẩn ra, nhớ tới vị thị vệ sáng sủa linh lợi kia, cũng chính là tâm phúc của Tần Vương. Nàng chỉ biết chuồng bồ câu, huấn luyện thân vệ đều là do hắn quản lý, cũng tuyệt đối không phải người nông cạn. La Khỉ…… cũng không biết là quân cờ nơi nào xếp vào, mĩ mạo như vậy…… Nàng ta sẽ cùng Cao thống lĩnh dòng dõi điêu tàn có cái gì chứ? Nàng lắc lắc đầu, hạ giọng nói: “Chuyện này cũng không thể nói bừa.”

Hoa Uyển hừ nói: “Ta cũng không nói với người khác. Nhưng ta xem chuyện này có tám chín phần là thành rồi. Chúng ta ở Vân Thiều Tư bên kia đã thấy nhiều, chuyện nam nữ này thì che giấu được ai chứ? Cái ánh mắt kia, rồi những thứ khác đều để lại dấu vết. La Khỉ này cũng có lúc tranh hướng đến thư phòng, sau đó xem lại thì những lần đó Cao thống lĩnh đều ở bên cạnh hầu hạ Vương gia……”

Triệu Phác Chân biết Hoa Uyển ở Vân Thiều Tư lớn lên, trong chuyện nam nữ thì nàng ấy cũng coi như trưởng thành sớm, sẽ không vô duyên vô cớ nói bừa. Trong lòng nàng cũng âm thầm để tâm chuyện này.

Mắt thấy mấy cơn mưa mùa thu đã qua, trời trở nên lạnh lẽo, uân Minh Lâu bắt đầu tu bổ cửa sổ giấy, chuẩn bị qua mùa đông. Ngày này Triệu Phác Chân ở Xuân Minh Lâu nhìn người ta sắp xếp lại sách thì có tiểu nha đầu tới báo: “Triệu tỷ tỷ, Thượng Quan tiểu thư tới, còn mang theo hai vị tiểu thư, nói rõ muốn gặp ngài.”

Triệu Phác Chân đứng dậy đi ra ngoài, nhìn thấy Thượng Quan Quân ăn mặc một thân váy áo họa tiết hoa cúc màu vàng, lại đeo một bộ trang sức minh châu. Đi theo phía sau là hai vị thiếu nữ tuổi xuân, một người mặc áo váy màu xanh nhạt hoa thủy tiên, một người mặc áo váy hoa mai màu nguyệt bạch, nhìn gióng nhau, đang nhìn tranh sơn thủy trong phòng khách mà bình luận.

Thượng Quan Quân nhìn thấy nàng đi ra thì đứng lên cười nói: “Quấy rầy Triệu nữ quan rồi, hai vị này là biểu muội của ta, Lư Nhất Vi và Lư Nhất Như. Bọn họ vừa mới vào kinh, trưởng bối trong nhà để ta mang theo các nàng đi dạo trong kinh. Hiện giờ trời đã lạnh, chúng ta đã đi qua Tướng Quốc Tự, hôm nay muốn tìm một nơi thanh tịnh để nghỉ ngơi một chút. Ta nghĩ chỗ này tốt nên liền tới quấy rầy.” Nàng ta nói cười dễ gần, phảng phất cùng Triệu Phác Chân thập phần quen thuộc, một chút điệu bộ cũng không có.

Vị cô nương mặc áo màu xanh, mặt tròn tên Lư Nhất Vi vẫn luôn lớn mật mà cao ngạo đánh giá Triệu Phác Chân khiến nàng trong lòng hơi hơi có chút không thoải mái, nhưng trêи mặt cũng không biểu hiện ra ngoài, chỉ hành lễ chào hỏi: “Thượng Quan tiểu thư khách khí, chào hai vị Lư tiểu thư, có gì cần phân phó thì xin cứ nói với nô tỳ.” Vừa nói nàng vừa phân phó tiểu nha đầu châm trà.

Thượng Quan Quân cười nói khách khí vài câu thì vị Lư tiểu thư mặt tròn kia mở miệng nói chuyện: “Triệu nữ quan, nghe nói Xuân Minh Lâu này nhiều sách, không biết ở nơi này có 《 trà ký 》 không?”

Triệu Phác Chân mỉm cười nói: “Có, ngài chờ một lát.” Nói xong nàng đi ra ngoài, không bao lâu quả nhiên cầm cuốn 《 trà ký 》 lại đây. Vừa đi đến cửa thì đã thấy Lư Nhất Vi đang nói chuyện: “Trà này mà dùng than quả trám nấu thì vô cùng ngon miệng, đáng tiếc bên này không có, không biết biểu tỷ đã thưởng thức qua chưa?”

Thượng Quan Quân cười nói: “Nghe nói trong cung than quả trám là rất chân quý, ta cũng chưa nhìn thấy lần nào, chỉ mới nhìn thấy bạc than xương thôi.”

Lư Nhất Vi cười nói: “Bạc than xương vẫn là bình thường, đun trà thì phải có quy củ……” Lúc này nàng ta nhìn thấy Triệu Phác Chân xốc mành tiến vào, cười tiếp nhận cuốn sách, lật vài trang rồi lại nói: “A thực xin lỗi, Triệu nữ quan, ta vừa rồi đã quên hỏi, không biết 《 Trà nghệ 》 của Lưu Nguyên nơi này có không? Ta nghe nói phiên bản trong kinh cùng với bản bên kia không giống nhau nên vẫn luôn muốn lần này vào kinh nhìn xem.”

Triệu Phác Chân lại cười nói: “Có, Lư tiểu thư xin chờ một lát.” Sau đó lại lui ra, nhưng không vội vàng tìm sách như lần trước. Khấu nhi đi theo nàng thấp giọng nói: “Tỷ tỷ ngồi đi, ta đi tìm sách.”

Triệu Phác Chân cũng không nóng nảy, đi ra ngoài liền tìm một bình trà, ngồi xuống uống lên, không chút hoang mang nói: “Không cần, bọn họ đang bới lông tìm vết, khoe khoang, ngươi càng tìm nhanh thì các nàng càng làm khó dễ ngươi, sai khiến ngươi, đến lúc đó dọn sách về còn không phải chúng ta phải làm việc sao? Ngươi đi vào bên trong, mang lên một xuyến bánh kia, là loại có hạt mè đó.” Nói xong nàng tự bưng một chén trà, cầm quyển sách lên đọc.

Khấu nhi nhấp miệng cười, quả nhiên đi vào bưng một cái đĩa bánh bột ngô vừa mới rán xong đi ra. Lư thị tỷ muội ngửi được mùi bánh thì giương mắt đi xem, nhìn đến một đĩa bánh bột ngô vàng óng ánh, từng cái nho nhỏ ngoài tròn, trong vuông, phảng phất giống đồng tiền, lại dùng cọng rơm xâu lại thành một chuỗi thì kinh ngạc cười nói: “Đây là điểm tâm gì? Sao lại làm thành hình tục vật như thế?”

Thượng Quan Quân cười nói: “Xuân Minh Lâu này có nhiều sĩ tử bần hàn tới đọc sách, nghe nói là mỗi sao mười trang sách sẽ được miễn phí một chuỗi bánh bột ngô. Quả thật giúp không ít sĩ tử bần hàn miễn cưỡng chống đói. Bánh bột ngô này giống đồng tiền nên gọi là dây xâu tiền bánh.”

Lư Nhất Như khen: “Đúng là có lòng.” Sau đó nàng ta nhéo một khối lên ăn, chỉ thấy vừa xốp vừa thơm, còn có chút vị chua, bên trong nhân tựa như có quả màu đỏ, vị chua ngọt lưu luyến răng lợi, lại nhỏ vừa một miệng, không để rớt ra trang sách. Ăn một ngụm rồi chưa đã thèm lại nhịn không được ăn một miếng nữa. Lư Nhất Vi ở bên cạnh thấy nàng khen ngợi thì cũng nếm một cái, quả nhiên muốn ngừng mà không được, lại liên tiếp ăn mấy khối, cảm thấy miệng khô lại uống chút nước trà, vừa uống vừa hỏi Thượng Quan Quân: “Biểu tỷ, xem ra nói nơi này có nhiều sách nhưng cũng không bằng thư viện Lư gia.”

Thượng Quan Quân cười nói: “Sách của Lư gia là truyền nhiều đời, tự nhiên khác những nơi khác.”

Mặt Lư Nhất Vi lộ vẻ đắc ý nhưng vẫn kiềm chế: “Biểu tỷ từ nhỏ lớn lên trong kinh vẫn chưa đến nhà ông ngoại, khi nào cũng nên trở về nhìn xem.”

Thượng Quan Quân mỉm cười đáp ứng, hàn huyên vài câu, lại nói đùa vài lời. Lư Nhất Vi bất tri bất giác đem đĩa bánh kia ăn hết, cảm thấy có chút ngượng ngùng, phát hiện Triệu Phác Chân đi tìm sách mãi không ra thì hỏi: “Sao lâu như vậy còn không có tìm được sách sao?”

Thượng Quan Quân há mồm đang muốn đáp thì lại thấy bên ngoài bỗng nhiên có tiểu nha đầu vội vàng tiến vào bẩm báo: “Bẩm Thượng Quan tiểu thư, Thái Tử điện hạ, Tần Vương điện hạ tới rồi.”

Thượng Quan Quân ngẩn ra, Lư Nhất Vi vui mừng lộ rõ trêи nét mặt, đứng lên cười nói: “Nguyên lai Thái Tử điện hạ thật sự sẽ đến trong thư lâu này.”

Lư Nhất Như cũng đứng lên, nhìn đến thì thấy Lý Tri Bích cùng Lý Tri Mân đi đến. Thượng Quan Quân vội mang theo hai vị biểu muội tiến lên hành lễ. Triệu Phác Chân được thông báo cũng đuổi lại đây hành lễ. Lý Tri Mân nhàn nhạt nhìn nàng một cái không nói chuyện, Lý Tri Bích thì lại nói năng nhỏ nhẹ: “Không có việc gì, chính là hôm nay ta cùng Tần Vương vừa vặn cùng đi học, cùng tan học nên nhất thời hứng khởi ghé qua đây một chút.”

Thượng Quan Quân mỉm cười đem hai vị biểu muội giới thiệu trước mặt Thái Tử cùng Tần Vương một phen. Lư Nhất Vi trêи mặt đỏ bừng, kϊƈɦ động thật sự, đánh bạo cùng Thái Tử nói chuyện: “Hai tỷ muội thần thϊế͙p͙ lần này tới kinh thành được biểu tỷ mang đi dạo khắp nơi, nghe nói Xuân Minh Lâu này nhiều sách nên cố ý đến xem, không nghĩ tới hôm nay lại gặp được hai vị điện hạ, thật là may mắn.

Lý Tri Bích thấy nàng ta nói một phen lộ liễu chẳng ra cái gì thì không tiện phản ứng, đành phải nhìn Thượng Quan Quân mỉm cười. Thượng Quan Quân biết hai vị biểu muội này kỳ thật là thứ sinh, kiến thức không nhiều lắm, đành phải cười cứu chữa nói: “Hôm nay Thái Học không nghỉ ngơi sao?”

Lý Tri Bích nói: “Thôi tiến sĩ muốn về quê ăn tết nên cho chúng ta mấy cái đề để chúng ta viết luận, chờ ngài ấy trở về sẽ xem.”

Lư Nhất Vi vội truy vấn: “Không biết là đề mục gì? Chờ rảnh rỗi có thời gian quây quần thì mấy tỷ muội thần cũng làm thử xem.”

Lý Tri Bích cười nói: “Đều là đề trị quốc, binh mã, cũng không thích hợp để các tiểu thư làm lúc nhàn rỗi.” Lư Nhất Như trêи mặt xấu hổ đến đỏ bừng, Lư Nhất Vi lại mở to hai mắt phản bác nói: “Điện hạ nói lời này, chẳng phải là xem nhẹ nữ tử sao?”

Lư Nhất Như đã là đứng lên lôi kéo nàng, thấp giọng hướng Lý Tri Bích nói: “Muội muội mạo phạm, còn thỉnh Thái Tử điện hạ thứ tội.”

Lý Tri Bích vốn chỉ là thuận miệng nói, không nghĩ tới sẽ bị một tiểu nha đầu chống đối, có chút xấu hổ, nhìn về phía Thượng Quan Quân, Thượng Quan Quân lại nhàn nhạt nói: “Ý điện hạ muốn nói ‘Nỗi lo của Lỗ đại phu, làm gì có liên quan đến phụ nhân’ sao?”

Lư Nhất Vi lúc này cũng nhớ tới điển cố này, lại được biểu tỷ duy trì nên cả người cũng hưng phấn lên, không màng tỷ tỷ ở một bên ngăn trở mà hứng thú bừng bừng nói: “Biểu tỷ nói đúng, năm đó cô nương chưa chồng khóc lo việc nước thế nhưng Lỗ Quốc lại không người lo lắng cùng nàng, kết quả quân thần đều chịu nhục, họa đến muôn dân, phụ nhân cũng không tránh được! Cái này chính là người hiểu ta thì biết ta lo lắng, nếu là không biết thì ta còn cầu gì……”

Nàng ta nói đến một nửa thì bỗng nhiên bụng lộc cộc một tiếng phát ra thanh âm. Nàng ta ngừng lời, mặt đỏ tai hồng, mọi người cũng an tĩnh lại, rồi lại nghe thấy trong bụng nàng ta rõ ràng vang lên tiếng lộc cộc. Nàng ta đè lại bụng, trêи mặt một bộ muốn khóc rồi. Lúc này Triệu Phác Chân đứng ra bẩm báo Lý Tri Mân nói: “Bẩm Thái Tử, Vương gia điện hạ, mắt thấy trời muốn lạnh, Xuân Minh Lâu theo ý tứ của Vương gia đã sửa chữa lại để hỗ trợ các sĩ tử vượt qua mùa đông, thỉnh các ngài đi xem qua.”

Lý Tri Bích như trút được gánh nặng, vội vàng nói: “Đi dạo xung quanh cũng tốt, vừa nãy ta cũng nói với Mân đệ là muốn đi dạo quanh lâu.” Hắn thập phần khen ngợi mà nhìn Triệu Phác Chân, cảm thấy thị tỳ này của Tần Vương thật là biết điều, vừa lúc giải vây cho khốn cảnh này. Lý Tri Mân lại quét mắt qua đĩa bánh và trà trêи bàn, sau đó nhìn Triệu Phác Chân, thấy nàng theo bản năng lảng tránh ánh mắt thì trong lòng đã hiểu rõ, nhàn nhạt nói: “Cũng tốt.”

Lý Tri Bích không chú ý tới thần sắc khác thường của Lý Tri Mân, chỉ vội vã cùng Thượng Quan Quân giải thích, lại đứng lên cười nói: “Nghe nói nơi này có một mặt tường chuyên môn treo tranh và thơ của các sĩ tử. Không bằng chúng ta tới đó xem sao.”

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lấy Thân Nuôi Rồng
Chương 41

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 41
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...