Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lấy Thân Nuôi Rồng – Chương 25

Lấy Thân Nuôi Rồng

Tác giả: Cát Cân
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thượng Quan Khiêm tức giận đến sắc mặt xanh trắng ngón tay phát run: “Nghịch tử!” Thượng Quan Quân vội vàng tiến lên đỡ hắn lại thay hắn thuận khí: “A cha chớ có tức giận, ca ca nhất định là hôm qua uống nhiều rượu, đầu óc còn chưa tỉnh táo đi.”

Thượng Quan Khiêm tức giận đến ngực phập phồng hồi lâu, thở hổn hển trong chốc lát rồi quay đầu nhìn Thượng Quan Quân. Nàng kỳ thật nghe xong lời nói của Thượng Quan Lân thì trêи mặt cũng có chút không được tự nhiên. Thượng Quan Khiêm ôn thanh an ủi nàng nói: “Hảo hài tử, ca ca ngươi nói lời càn rỡ như thế nhưng ngươi cũng chớ có ghi tạc trong lòng. Hắn chính là kẻ hồ đồ nói mà không nghĩ thôi.”

Thượng Quan Quân được hắn một an ủi thì vành mắt nhất thời cũng đỏ, miễn cưỡng cười nói: “Ca ca đối với con tốt nhất, hôm qua còn mua đồ cho con, dù thế nào con cũng ghi tạc trong lòng.”

Thượng Quan Khiêm thở dài nói: “Cái tính ngang bướng này của ca ca ngươi thật kỳ quái, ngươi cũng đừng để ý hắn. Ta đã chào hỏi Binh Bộ bên kia, cũng đã nhiều ngày rồi, chắc sắp có câu trả lời. Để hắn qua đó rèn luyện tính tình.” Hắn nhíu mày căng đầu, thập phần suy sụp, một lát sau bỗng nhiên nhớ tới hôm nay vốn là muốn nhân ngày nghỉ tìm Thượng Quan Lân nói chuyện nhưng không hề gọi nữ nhi tới, lúc này mới hỏi Thượng Quan Quân: “Ngươi hôm nay là tới làm cái gì?”

Thượng Quan Quân vội nói: “Một là muốn thỉnh an cha, hai là nói với cha về việc di nương cho bà иɦũ ɦσα về quê quán ở Hà Tây. Nơi đó núi cao đường xa, nàng đã có tuổi, thân thể nhiều bệnh sợ là không chịu được…… Mấy ngày nay bà иɦũ ɦσα thậm chí còn không được vào phủ. Ta có hỏi thăm nha hoàn đi theo bà иɦũ ɦσα thì nói là di nương không cho nàng vào phủ, cũng không cho con đưa cho bà иɦũ ɦσα chút đồ vật. Bà иɦũ ɦσα tính tình thiện lương, chắc di nương có điều gì đó hiểu lầm…… Chỉ là khi con đi nói chuyện với di nương, muốn cầu tình cho bà иɦũ ɦσα lại nói không có biện pháp vì đây là chuyện cha quyết. Nàng nói trong phủ nhiều người, muốn tống cổ một ít người về quê. Nhưng bà иɦũ ɦσα không giống những người khác, con nghĩ……”

Thượng Quan Khiêm quả quyết nói: “Bà иɦũ ɦσα của ngươi thì ngươi chớ để ý. Người như thế không thể để lại trong kinh.” Hắn nhìn Thượng Quan Quân, vành mắt nàng vẫn hồng, giống như thược dược sau cơn mưa, thập phần đáng thương thì không khỏi lại dịu giọng: “Cha biết ngươi từ nhỏ lớn lên với bà иɦũ ɦσα nên tình cảm cũng sâu đậm nhưng nàng đã lớn tuổi, không thể tiếp tục hầu hạ. Bên này cũng có vài người tuổi đã lớn cũng được cho về quê. Hiện tại ở trong kinh chi phí lớn, nếu có thứ gì có thể tiết kiệm thì phải làm. Nàng là lão bộc của Thượng Quan gia nên chúng ta cũng sẽ không bạc đãi nnagf. Ngươi cho nàng thưởng dày một chút là được.”

Ngày thường Thượng Quan Khiêm đối với nữ nhi là trăm y ngàn thuận, chưa từng không đồng ý nhưng hiện giờ Thượng Quan Quân xem mặt thì đoán rằng không thể nói gì nữa nên cũng không nói tiếp mà chỉ đứng lên nói: “Phụ thân nói như vậy thì chắc là có đạo lý. Nữ nhi xin cáo lui trước.”

Thượng Quan Khiêm sắc mặt có chút mỏi mệt: “Đi xuống đi…… Có rảnh thì khuyên nhủ ca ca ngươi, hắn còn nghe lời ngươi chút.”

Thượng Quan Quân trở về phòng nhưng trong lòng không yên tâm. Sau một lát thì gọi nha hoàn bên người mình là Chu Bích: “Ngươi đem trung y và giầy mấy ngày trước ta làm cho ca ca đem tới đây. Ta qua bên ca ca một chút.”

Chi Tử nhìn thấy Thượng Quan Quân mang theo Chu Bích tới đây thì cười đầy mặt đi ra ngênh đón: “Cô nương sao lại đột nhiên tới đây? Công tử lại vừa mới ra ngoài, sợ là phải lát nữa mới quay trở về.”

Thượng Quan Quân ngạc nhiên nói: “Sao lại ra ngoài nữa rồi? Sáng sớm không phải huynh ấy mới đi gặp cha sao?”

Chi Tử hơi chau mi nói: “Cũng không phải, mấy ngày gia liền cứ sáng đi tối về, tối muộn mới về, không hề có một ngày nhàn nhã. Vừa rồi sơn trang mang đến một lồng sắt có chút mèo con, chó con. Ngài ấy thấy thế thì liền tóm lấy một con rồi cầm lồng sắt đi ngoài rồi, nói là đem tặng bằng hữu nhưng cũng không biết là bằng hữu nơi nào.”

Thượng Quan Quân nghĩ đến chuyện Thượng Quan Lân hỏi hôm nay thì hỏi dò: “Ca ca ở bên ngoài có gặp hoặc ái mộ nữ tử nào sao?”

Chi Tử bị hù nhảy dựng: “Ái mộ nữ tử? Nô tỳ chưa từng nghe nói qua. Gia ở bên ngoài nhìn thấy cái gì thì trở về cũng chưa từng nói. Có điều hôm kia nô tỳ có nghe Phúc Sinh đi theo gia nói gia gần đây có tới Tần Vương phủm nghe nói là tới đó chuẩn bị thọ lễ cho lão gia.”

Thượng Quan Quân nhíu mày, rồi đột nhiên nhớ tới Triệu Phác Chân. Nếu là chuẩn bị thọ lễ thì để Tần Vương phủ đưa tới một bản sao là được, cũng không phải việc khó gì, không cần hắn mỗi ngày phải chạy qua đó. Kết giao với tôn thất cũng không phải chuyện tốt gì, ca ca đối với những việc đại sự thì vẫn rất tỉnh táo. Chẳng lẽ ca ca còn chưa chết tâm đối với hạt châu kia sao? Hay là hắn mê mẩn thị nữ kia? Không giống, ca ca mấy năm nay tuy nói có chút ham chơi, lại tuyệt không chạm đến phấn son, ăn tiệc cũng chỉ tới các phủ, chưa từng lưu tâm với nữ tử. Kể cả đối với thị nữ trong phòng hắn thì hắn cũng không để tâm tới ai, rõ ràng không phải kẻ háo sắc.

Chi Tử tháy Thượng Quan Quân nhíu mày trầm tư thì có chút do dự hỏi: “Cô nương nghe được tiếng gió gì sao?”

Thượng Quan Quân lắc lắc đầu, biết Chi Tử này kỳ thật chính thông phòng nha hoàn mà trong nhà cấp cho ca ca nên không tiện nói nhiều trước mặt nàng ta, chỉ nói: “Chờ ca ca trở về thì nói với huynh ấy là ta có chuyện muốn tìm huynh ấy, thỉnh huynh ấy tới gặp ta.”

Chi Tử vội cười nói: “Nô nỳ sẽ nói với gia chỉ không biết chuyện này có quan trọng nhiều hay ít. nếu là chuyện vô cùng quan trọng thì nô tỳ cho người tới cửa phụ để nhìn, chỉ cần gia vừa về thì Tiểu Yêu Nhi sẽ lập tức thỉnh gia đến ngay.”

Thượng Quan Quân nói: “Nói cùng ngươi cũng không ngại. Bà иɦũ ɦσα của ta không biết vì sao lại bị di nương tống cổ về quê nhà. Ta nghĩ bà иɦũ ɦσα mới hơn bốn mươi, cũng không phải không làm việc được. Nàng đã theo ta lâu như vậy, kể cả nàng không thể làm được nhiều việc đi nữa thì ít nhất để nàng lại đến lúc ta xuất giá thì để nàng về quê cũng được, sao cứ phải vội vàng đuổi nàng đi như vậy?”

Chi Tử cũng là người hầu nên nghe xong vội nói: “Chuyện này cũng lạ. Nô tỳ có nghe qua, còn nghĩ bà иɦũ ɦσα của tiểu thư gia xưa nay đều là được vinh dưỡng, chờ cô nương xuất giá, còn muốn đi theo cô nương đi qua nhà chồng làm việc, không biết sao mà đã bây giờ liền bị tống cổ đi? Bọn thuộc hạ nghĩ có lẽ nàng có bệnh nên sợ quá phải tách nàng ra.”

Thượng Quan Quân nhíu mày nói: “Kể cả bị bệnh nặng thì cũng nên báo với ta một tiếng chứ, sao đã vội vàng tống cổ nàng ra ngoài? Di nương vốn vẫn thương ta, sao làm việc này lại không nói rõ với ta chứ?”

Chi Tử suy nghĩ trong chốc lát nói: “Nô tỳ đã nhớ chuyện này, đợi gia về thì nô tỳ liền lập tức chuyển lời. Trong phủ chúng ta không quá khắt khe nô tài, lại là иɦũ ɦσα nuôi của của cô nương, kể cả cho về thì cũng sẽ không có việc gì, cô nương chỉ cần thưởng nàng nhiều một chút thì cũng coi như hết tâm.”

Thượng Quan Quân gật gật đầu, một đường trở về cũng không đề cập tới nữa.

Thượng Quan Lân vốn mang theo một bụng tức giận đi ra ngoài, đợi đến lúc hắn mang lồng đựng con mèo nhỏ tới cửa Tần Vương phủ rồi thì lại cảm thấy không có lý do đi vào. Hắn nghĩ nghĩ rồi lại chuyển tới cửa chỗ Hoa Chương Lâu, đem cái lồng mèo kia cầm lấy rồi đi vào trong. Tên gác cổng ở đó đã quá quen với Tống Triêm và Thượng Quan Lân, hơn thế nữa trong thời gian này hắn được Thượng Quan Lân thưởng không ít đồ vật thế nên rất thân thiện, thấy hắn tới là để tìm Triệu Phác Chân chép sách thì chỉ nói: “Chân cô nương ở đây, mời công tử vào.”

Lúc Thượng Quan Lân đi vào thì Triệu Phác Chân đang ở hành lang nơi bọn họ hay chép sách mà ngưng thần viết chữ. Dưới ánh sáng mặt trời ngày sớm, bóng râm dày đặc, thiếu nữ chỉ đơn giản búi tóc song hoàn, dưới ống tay lộ ra một đoạn cánh tay như ngọc, mặt mày chuyên chú. Một cỗ phong độ trí thức cùng tướng mạo xinh đẹp hòa quyện với nhau khiến tâm người ta siết lại, Thượng Quan Lân ngơ ngác đứng đó nhìn.

Cũng không biết nhìn bao lâu, một tiếng mèo kêu đánh thức hai người, Triệu Phác Chân ngẩng đầu nhìn đến Thượng Quan Lân đứng ở dưới tàng cây, trong ngực là một con mèo nhỏ đang nhìn thăm dò ra ngoài, mở to đôi mắt đen láy tò mò nhìn nàng thì nhịn không được vèo một cái cười lên.

Thượng Quan Lân cúi đầu nhìn con mèo nhỏ rồi cũng ngây ngô cười lên, duỗi tay xách cái cổ con mèo: “Con mèo này là thôn trang của chúng ta mang đến. Ta thấy nó đáng yêu, lại nghĩ trong cung ngươi có con mèo nên đoán ngươi thích liền mang nó đến.”

Hắn nói chuyện lộn xộn, rất là không thông suốt, nhưng Triệu Phác Chân đã hoàn toàn bị con mèo kia hấp dẫn nên lập tức thả bút duỗi tay nhận con mèo kia, xem nó phun ra cái lưỡi hồng hòng ướt át nhẹ ɭϊếʍ bàn tay mình: “Thật là vật nhỏ xinh đẹp.”

Thượng Quan Lân thấy nàng thích thì vui mừng khôn xiết: “Con mèo này có tên nữa, ngươi xem cái đám lông đen trêи đầu nó này, còn cả mảng đen ở đuôi nữa, cái này kêu là ‘quải ấn kéo thương’, con mèo này chính là khiến chủ nhân được phú quý.”

Triệu Phác Chân cúi đầu trêu đùa con mèo nhỏ, thấy nói thoải mái phát ra âm thanh khò khè thì cười nói: “Nhưng ta chỉ là phận nô bộc, không xứng làm chủ nhân nó, sẽ làm nó ủy khuất.”

Thượng Quan Lân bật thốt lên: “Ai nói thế! Ta sẽ thay ngươi chuộc thân!”

Triệu Phác Chân ngẩn ra, trong lòng cư nhiên kinh hoàng lên. Nếu chuộc thân, có phải có thể thực sự rời khỏi vương phủ, chạy ra ngoài sống cuộc đời của mình? Thượng Quan Lân trêи mặt đỏ lên: “Ta sẽ nói với Vương gia, nói ta muốn ngươi, sau đó ta sẽ trả tự do cho ngươi để ngươi về sau không phải hầu hạ ai nữa.”

Triệu Phác Chân thử thăm dò hỏi: “Công tử có điều không biết, ta là nữ quan trong cung ban tới trong vương phủ……”

Thượng Quan Lân gấp đến độ gaân xanh trêи cổ nổi lên: “Chỉ cần Vương gia đồng ý thì chỉ cần nói một lời với trong cung. Trong cung cũng có nhiều nữ quand được thả ra mà…… Vương gia sẽ cho ta mặt mũi. Ngươi phải tin tưởng ta. Ta sẽ không để ngươi chịu việc gì, cũng không để ngươi phải hầu hạ người khác. Chỉ cần ngươi đồng ý thì ta bảo đảm ngươi sẽ được thoải mái, cái gì cũng không cần làm. Ta sẽ mua hai tiểu nha hoàn hầu hạ ngươi để ngươi muốn đọc sách thì đọc, muốn học cái gì cũng được, muốn mua cái gì cũng chỉ cần nói với ta……”

Triệu Phác Chân hưng phấn qua đi, lại dần dần bình tĩnh lại: “Vương gia đối đãi với ta thực tốt. Nếu ta vô tình rời khỏi đây thì thật không phải. Da tạ ý tốt của công tử.” Ở chỗ nào lại có việc tốt vô duyên vô cớ chứ? Nàng không biết Thượng Quan Lân mấy ngày nay đến tột cùng là có mục đích gì nhưng là một thanh niên nam tử, vô duyên vô cớ có hứng thú thì tự nhiên không thể không có mục đích. Mà nàng chỉ là một nô tỳ của hoàng gia, trừ bỏ thân mình, còn có cái gì có thể cho người? Nếu hướng về Vương gia … Vậy thì càng không thể đi. Một khi đã bị cuốn vào vòng xoáy quyền lực thì làm gì có kết cục gì tốt chứ? Nàng muốn rời khỏi vương phủ, sống một cuộc sống an an bình bình của bình dân áo vải, rồi đi tìm phụ mẫu của mình……

Thượng Quan Lân sụp vai thất vọng, biểu tình giống như muốn khóc, giống như hắn mang toàn bộ dũng khí lên nhưng lại không được đền đáp.

Bọn họ lại không biết bên trêи tiểu lâu, Lý Tri Mân cùng Thiệu Khang không biết từ khi nào đã đứng đó, thấy toàn bộ mọi chuyện. Thiệu Khang gật đầu cười nói: “Khó trách Vương gia đồng ý cho Thượng Quan Lân tới chép sách. Một nước cờ này của Vương gia thật là diệu kế. Nếu nàng có thể gả vào Thượng Quan gia làm thϊế͙p͙, thì Vương gia sẽ có một sự hỗ trợ tuyệt vời. Vị trưởng tử này của Thượng Quan thừa tướng này tuy rằng không có lợi ích gì lớn nhưng hắn lại là độc đinh.”

Lý Tri Mân nói: “Bổn vương ngay từ đầu, chẳng qua là muốn nhìn xem rốt cuộc hắn muốn thế nào thôi. Thượng Quan Khiêm là tên cáo già, rốt cuộc có phải hắn đang có ý đồ gì, còn cái Hỗn Thế Ma Vương này không biết có phải đang giả vờ không.”

Thiệu Khang cười nói: “Thượng Quan công tử luôn tùy tâm sở ɖu͙ƈ, làm người ngay thẳng, hiện giờ xem ra còn là người si tình. Vương gia không bằng hoàn thành chuyện tốt, thuận nước đẩy thuyền.”

Lý Tri Mân trầm mặc hồi lâu mới nói: “Để bổn vương hỏi qua ý tứ của nàng đi —— nàng vốn dĩ…… có tác dụng khác.” Thanh âm của hắn thực bình thản, tựa hồ không sao cả nhưng giữa mày lại mang theo một tia sát khí.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lấy Thân Nuôi Rồng
Chương 25

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 25
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...