Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lấy Thân Nuôi Rồng – Chương 196

Lấy Thân Nuôi Rồng

Tác giả: Cát Cân
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thôi Uyển lúc này đang quăng đồ đạc: “Vì cái gì? Một cơ hội tốt như thế, vì sao ngươi lại từ chối? Hoàng thái đệ thì hoàng thái đệ, trước tiên cứ có danh phận rồi sau đó chúng ta mới có cớ để tiến hành, ngươi vì sao lại còn thề độc, ngươi làm thế chẳng phải khiến tiên hoàng thất vọng sao?”

Bà ta ngẩng đầu, mặt ngọc hầu như không bị thời gian vùi lấp, nhưng trong hai mắt đã toàn là toa máu, cả người lộ ra một loại hơi thở cuồng loạn. Lý Tri Bích lẳng lặng nhìn mẫu thân của mình, rốt cuộc mệt mỏi mở miệng nói: “A nương, những năm gần đây, ngài vẫn luôn nói rằng nhi tử là dòng chính, là cốt nhục cuối cùng của tiên đế, lại vì nhi tử làm lụng vất vả, dốc hết sức lực, nuốt nhục sống tạm bợ, hài nhi vẫn luôn cảm kϊƈɦ trong lòng. Chỉ là, hài nhi hiện giờ mệt mỏi, cô vẫn luôn gánh vác quá nhiều kỳ vọng của mọi người. Ngôi vị Thái Tử này, còn có ngai vàng, đối với người khác là cầu mà không được, đối với nhi tử lại là gông xiềng từ khi sinh ra đã phải mang.”

Thôi Uyển ngẩng đầu lên, trêи mặt tràn đầy không thể tin được: “Ngươi mệt mỏi? Ta còn không kêu mệt, ngươi cư nhiên dám kêu mệt mỏi? Ngươi muốn đem ngôi vị của tiên đế chắp tay nhường cho kẻ khác! Ngươi biết ngươi đang làm cái gì không? Ngươi từ nhỏ đi học trị quốc, bình thiên hạ, lại coi thiên hạ như gánh nặng, cư nhiên không muốn chọn sao? Ngươi thế này so ra còn kém một kẻ nghiệt chủng?”

Rốt cuộc ai mới là nghiệt chủng? Lý Tri Bích cảm thấy mệt mỏi cực kỳ, lại không biện hộ, chỉ nhẹ giọng nói: “Đại Lang chết non, Nhu Ba chết bệnh, lúc ấy ta đã muốn đi theo bọn họ. Chỉ vì mẫu thân nên ta mới tạm sống. Thân thể này của ta là mẫu thân cho, vô luận thế nào ta vẫn phải tận hiếu với ngài. Chỉ là nếu muốn ta làm những việc khác là không thể. Cho dù hài tử ta cũng không muốn sinh nữa, ta không hy vọng sinh ra một đứa nhỏ để nó trở thành công cụ tranh quyền đoạt lợi, sống trong mệt mỏi khổ sở.”

Thôi Uyển không biết nên khóc hay là cười: “Sống trong thống khổ sao? Đây là cảm thụ của ngươi hả? Ngươi từ nhỏ chẳng biết khổ là gì, đều là ta…… Ta liều mạng này che chở ngươi lớn lên, muốn giành ngôi vị hoàng đế cho ngươi, vậy mà ngươi coi đó là gông xiềng, không muốn sao?”

Lý Tri Bích nói: “Nhân sinh chẳng qua chỉ có trăm năm, hết thảy là ta sai, mẫu thân sau này không cần làm lụng vất vả, cũng bỏ ý định đoạt vị đi thôi. Ta thấy Hoàng Thượng cũng sẽ không khó xử chúng ta, chỉ cần yên phận, vinh hưởng lúc tuổi già, không tốt sao?”

Thôi Uyển ngẩng đầu: “Đó vốn dĩ chính là của ngươi!”

Lý Tri Bích lắc lắc đầu, trêи mặt đã mệt mỏi đến cực điểm. Thôi Uyển nhìn Lý Tri Bích, lại bỗng nhiên nhớ tới tiên đế, trong lòng mềm nhũn, cảm thấy chính mình buộc hắn thật chặt nên bà ta nhẹ giọng nói: “Thôi, một đường lặn lội xa xôi, ngươi cũng mệt mỏi rồi, Nhu Ba cùng…… Đại Lang mới mất, ngươi nản lòng thoái chí cũng không kỳ quái. Mau đi xuống nghỉ ngơi một chút đi, hiện giờ bên cạnh ngươi không có ai hầu hạ, lát nữa ta sẽ an bài cho người qua, mọi chuyện…… Để sau hẵng nói.” Đây là ý không muốn tranh luận nữa, cũng khó có được lúc này Thôi Uyển mềm lòng với nhi tử.

Lý Tri Bích lại biết mẫu thân của mình tính tình bất khuất kiên cường, từ nhỏ đến lớn hắn chưa từng có một lời không nghe bà. Lần đầu tiên hắn kháng nghị chính là vì Thượng Quan Quân, nhưng mà kết cục hắn vẫn cưới Thôi Nhu Ba, Thượng Quan Quân gả cho Tần Vương. Hắn từ nhỏ đã biết mẫu thân vì hắn mà trả giá rất nhiều, phải xuất gia, liên hợp thế lực tứ phương, giữ được cái ghế Thái Tử cho hắn, vì thế hắn chẳng có lý do gì cự tuyệt an bài của bà.

Cho tới bây giờ, mẫu thân vẫn không từ bỏ. Nghĩ đến kế tiếp, bà nhất định sẽ có ý đồ nạp phi cho hắn, buộc hắn sinh con…… Lúc trước còn vì kéo dài cốc nhục cho phụ hoàng, hiện giờ…… Hắn đến cùng có phải nhi tử của phụ hoàng không?

Hoài nghi giống như con rắn độc chiếm cứ ở trong lòng, hắn lại không cách nào hỏi ra miệng. Thôi Uyển nhìn hắn, trêи mặt thậm chí mang theo một tia khẩn cầu, nhưng ánh mắt vẫn cứ cường thế như cũ. Hắn không tiếng động mà thi lễ, đứng dậy cáo từ đi ra ngoài.

Thôi Uyển nhìn hắn đi ra ngoài, kìm nén không được mà ho khan, càng ho càng kịch liệt, mấy đạo cô tâm phúc vội đi lên thay bà ta rót trà, lại vuốt lưng, trấn an bà ta: Chân nhân, điện hạ hiện giờ vẫn còn đang đau lòng, ngài từ từ, chờ thêm một chút thời gian nữa ngài ấy tĩnh tâm lại, thấy tu hú chiếm tổ, tiểu nhân đắc chí thì há có thể không đánh lên tinh thần, đến lúc đó ngài chậm rãi chỉ dạy là được.”

Hai mắt Thôi Uyển đỏ bừng: “Ta vì hắn…… Vì hắn…… Ta quá sủng hắn rồi nên hắn không biết thế sự gian nan, há có thể dễ dàng từ bỏ như thế? Hắn cho rằng từ bỏ thì đám dư nghiệt kia sẽ buông tha cho hắn sao? Sẽ không, bọn họ nhất định sẽ chém tận giết tuyệt!”

Mọi người trấn an bà ta: “Tất nhiên, điện hạ một lòng mang thiên hạ, đến lúc đó xem tên nghiệt chủng kia ở long vị, trị quốc không được, làm điều xằng bậy thì nhân tâm sẽ nổi lên. Không phải chuyện hai thuế lần trước điện hạ làm được rất tốt sao? Hiện giờ dân gian vẫn còn xây từ đường thờ cúng ngài ấy đó.”

Thôi Uyển lại ho khan vài tiếng, thấp giọng nói: “Thôi, ngàn sai vạn sai, đều là do ta lúc trước nghĩ đến hắn là cốt nhục thân sinh của tiên đế, luyến tiếc không để hắn chịu khổ. Mau truyền tin cho trong nhà, vận dụng nguồn lực dưỡng một con đường đi.”

Một đạo cô cả kinh: “Nhưng lão tổ tông nói không phải đến lúc sinh tử tồn vong thì không được dùng những người đó sao? Bọn họ sớm đã rửa tay không làm, ẩn cư hồi lâu……”

Thôi Uyển nói: “Hiện giờ đã là lúc sinh tử tồn vong của Thôi gia rồi! Lý Tri Mân ẩn nhẫn mấy năm, chờ triều cục bình định, tất nhiên là sẽ thanh toán đến chúng ta!”

Đạo cô không dám nói cái gì nữa, chỉ thấp giọng đáp, sau đó lui xuống truyền lời không nói nữa.

Trong Tiên Cư Điện im ắng, Liễu bà tử đang yên lặng mà dùng những ngón tay còn lại của bà ta, vụng về mà khâu một cái áօ ɭót nho nhỏ. Thượng Quan Quân nằm ở trêи đùi bà ta, giống như khi còn nhỏ, dựa sát vào bà иɦũ ɦσα, híp ămts nói chuyện: “Hoàng Thượng giành được toàn thắng, Thôi nương nương sợ là sẽ muốn giãy giụa một phen. Thái Thượng Hoàng đúng là ngu xuẩn nên mới trực tiếp bị giam cầm. Ta bỗng nhiên có chút đáng thương Lý Tri Bích, lúc trước hắn đối xử với ta không tồi, lại cùng học nhiều năm, hắn thật sự thưởng thức tài năng của ta, còn ủng hộ ta thực hiện những ý tưởng đại nghịch bất đạo. Có đôi khi ta nghĩ nếu lúc trước ta gả cho hắn, vậy hôm nay ta cũng sẽ giống Thôi Nhu Ba, phải tự sát chết sao? Hay hắn đã sớm đăng cơ, không để tên Thái Thượng Hoàng ngu xuẩn kia phạm sai lầm hại nước hại dân, cũng không để Hoàng Thượng hiện giò có cơ hội lật mình?”

Nàng ta nheo mắt lại: “Lúc trước ta cảm thấy Tần Vương càng dễ khống chế hơn Thái Tử, hiện giờ xem ra ta đã nhìn lầm rồi……”

Nàng ta thở dài một hơi: “Làm sao bây giờ, mụ mụ…… Ta có chút hối hận rồi,” nàng ta vẫn giống như khi còn nhỏ, kêu Liễu bà tử là mụ mụ, mà Liễu bà tử hình như cảm giác được nên cũng cúi đầu lau mồ hôi cho nàng ta, lại cười một cái. Thượng Quan Quân lúc này ngồi dậy: “Thắng bại còn chưa phân đâu, ta cũng không tin một nữ tử chỉ vì sinh được hài tử sẽ được Hoàng Thượng coi trọng hơn ta. Ta muốn đi gặp nàng ta xem sao.”

Triệu Phác Chân cũng không biết Thượng Quan Quân rốt cuộc không muốn yên lặng nghẹn khuất như vậy nữa. Lúc này nàng đang đứng bên cạnh giáo trường xem Thất Cân đánh mã cầu.

Bên trong giáo trường đang khí thế ngất trời, Thất Cân cưỡi một con ngựa lùn lùn nho nhỏ, trêи người mặc kỵ trang, trogn tay cầm một tahnh mã cầu bổng đã được sửa lại cho nhỏ, thét chói tai mà đánh bay một quả cầu. Quả cầu giống như sao băng xuyên qua cành liễu, rơi xuống cầu môn. Thất Cân lại ầm ầm mà cười, mấy tiểu nội thị chạy vội theo hắn, mà Thượng Quan Lân ngồi trêи lưng ngựa ở bên cạnh giơ cầu bổng lên rống lớn một tiếng: “Không đủ lực! Với lực như thế thì tùy tiện là ai đó cũng có thể chặn được! Mau dùng lực toàn thân của ngài xem! Nhìn ta đây!” Hắn giục ngựa chạy như bay qua, thân mình hơi hơi cúi, mạnh mẽ mà đánh, động tác sắc bén, cầu phốc một cái như tia chớp mà rơi vào cầu môn. Hắn vung cánh tay cơ bắp mà quát: “Cứ như vậy!”

Thất Cân đỏ mặt vì hưng phấn, lại khống chế con ngựa lùn tịt kia quay đầu về, bắt chước Thượng Quan Lân, lại lần nữa đánh bay quả cầu tiểu nội thị vừa mới để xuống, phát ra tiếng thét hữu lực mà ngắn gọn, lúc này động tác của hắn xinh đẹp hơn nhiều.

Lý Tri Mân lúc này đã hạ triều, theo thường lệ để lại mấy thần tử để thương nghị quốc sự. Mọi người ngại ở trong điện buồn bực vì thế hắn mang theo Tống Triêm, Thượng Quan Khiêm và mấy người nữa đi ra khỏi điện, ra bên ngoài đi dạo, vừa đi vừa thương nghị triều chính. Từ trêи tường cung điện nhìn xuống là thấy mọi thứ, cũng thấy bộ dáng Thái Tử đang vui vẻ học đánh mã cầu.

Tống Triêm cười nói: “Hoàng Thượng bận rộn quốc sự, mà Thượng Quan tướng quân cũng đánh mã cầu rất khá, thân thể Thái Tử nhìn cường tráng hơn nhiều.” Trêи mặt Lý Tri Mân không có biểu tình gì, chỉ nói: “Hôm qua Thái Tử có nói với trẫm rằng hôm nay muốn đánh mã cầu, có Đức phi nương nương nhìn, cũng có thị vệ đi theo, trẫm cũng cho phép. Không biết hóa ra lại phiền tới Thượng Quan tướng quân đến nơi này.” Thượng Quan Khiêm thấy rõ nhi tử nhà mình vô cùng thân với đứa cháu ngoại trai này cùng với muội muội của hắn thì trong lòng hơi hơi chột dạ, sợ Lý Tri Mân trách tội xuống dưới, lại sợ hắn ngờ vực bọn họ có ý đồ gì khác với Thái Tử, nên vội vã khom người thỉnh tội: “Là khuyển tử nhàn rỗi, quá mức lỗ mãng.”

Lý Tri Mân lại nhìn Triệu Phác Chân vừa nhìn vừa cười trước mặt, cũng biết nàng và Thượng Quan Lân từ trước đã thân thiết, nhưng người này chính khí, sẽ không vì Quý Phi mà làm hại Triệu Phác Chân. Có điều trong lòng hắn vẫn nổi lên ghen tuông, ngoài miệng thì vẫn rộng rãi nói: “Không sao, Thượng Quan tướng quân dạy rất khá.”

Tới buổi tối, chuyện Thượng Quan Lân dạy Thái Tử đánh mã cầu lại truyền tới Tiên Cư Điện, Thượng Quan Quân đang dùng bữa tối, cứ thế cầm đũa ngẩn ra hồi lâu. Nàng ta nhớ tới đại ca trước đây có ý với thị nữ này, chẳng lẽ lại tình sâu đến nông nỗi này sao? Ngay cả khi nàng ta đã là phi tử của Hoàng Thượng, còn sinh hoàng tử công chúa mà hắn vẫn còn có thể yêu ai yêu cả đường đi sao?

Lam Tranh nói: “Quốc cữu gia cũng thật là quá không kiêng kị, lúc trước ở trong vương phủ đã thế, cũng may Hoàng Thượng tốt tính, hiện giờ ở trong hoàng cung còn như vậy, nương nương có nên mang tin về nhà, để người trong nhà nói vài lời mới tốt, nếu không thế này là sao? Nào có người nào không duy trì muội tử nhà mình, lại đi giành vinh quang cho kẻ khác chứ? Hơn thế nữa, Thái Tử điện hạ cũng là kim tôn ngọc quý, vạn nhất cưỡi ngựa bị chạm vào, đến lúc đó thì phải làm sao?”

Thượng Quan Quân chỉ cảm thấy đần độn vô vị, đem chiếc đũa thả xuống, nhàn nhạt nói: “Đại gia có tính toán của huynh ấy, không thể tùy ý nghị luận.” Ngoài miệng tuy nói như thế, nhưng trong lòng nàng ta lại hiện lên nghi vấn. Vị ca ca đó của mình là đại công tử được thế gia nuôi dưỡng, mười bốn tuổi đã được người trong nhà đưa tới thông phòng mĩ mạo nhưng hắn lại không hề ăn bậy bạ, biết quy củ. Hắn đâu phải nam nhân nhà bình dân chưa từng thấy nữ nhân. Ca ca cũng chưa từng nhúng chàm nha hoàn nào trong phòng mình, sao lại vì một Triệu Phác Chân này mà cúc cung tận tụy, nhiều năm không quên như thế? Đến giờ hắn còn không sợ người ta bàn tán, không kiêng kị mà thân cận là sao? Triệu Phác Chân, đến tột cùng là bộ dáng gì? Nàng ta nhớ lại ký ức thì cũng chỉ mơ hồ nhớ đến bộ dáng đọc sách của nữ quan kia, hơn nữa lúc ấy nàng tuổi nhỏ, chưa nẩy nở, cũng coi như rất có nhan sắc, nhưng trong những nữ quan từ trong cung lựa chọn ra, nàng ta làm sao quyến rũ được như La Khỉ. Chẳng lẽ, nàng ta cư nhiên là Đát Kỷ, yêu nghiệt có khả năng khiến nam nhân đều phải vì nàng ta mà khom lưng sao?

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lấy Thân Nuôi Rồng
Chương 196

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 196
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...