Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lấy Thân Nuôi Rồng – Chương 17

Lấy Thân Nuôi Rồng

Tác giả: Cát Cân
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau khi kho sách được thu thập tốt thì Đoan Ngọ cũng tới. Triệu Phác Chân cùng đám Đinh Hương ở hậu viện dùng chỉ ngũ sắc gói bánh chưng, chuẩn bị dùng trong Đoan Ngọ. Đúng lúc này thì Nguyễn cô cô đi tới nói với Triệu Phác Chân: “Phác Chân mau đến Hoa Chương Lâu đi, điện hạ tìm ngươi đó. Ngài ấy nói là muốn tìm công văn gì đó, lúc trước ngươi sửa sang lại chắc sẽ biết tìm chỗ nào.”

Triệu Phác Chân thả mấy sợi chỉ xuống rồi đi qua, quả nhiên nhìn thấy Lý Tri Mân mang theo Thiệu Khang tiên sinh lúc trước các nàng đã gặp, ngồi ở trêи chiếu. Lý Tri Mân hôm nay không có mặc vương phục, mà chỉ mặc một thân thanh y, trêи đầu mang khăn lụa mỏng màu xanh, tựa hồ là mới từ bên ngoài trở về, cùng Thiệu tiên sinh đang nói cái gì đó. Lúc hắn nhìn thấy Triệu Phác Chân tiến vào hành lễ thì cũng chỉ hơi hơi gật gật đầu, phân phó nói: “Ngươi đi đem công báo đề cập đến vài lần hỏa hoạn thời tiên đế tới đây.”

Triệu Phác Chân uốn gối đáp lời, sau thời gian của một chén trà nhỏ thì quả nhiên nàng đã lấy được mấy cuốn công báo tới. Thiệu tiên sinh nhận lấy, lật xem trong chốc lát, lấy ánh mắt kinh dị nhìn Triệu Phác Chân, hỏi Lý Tri Mân nói: “Vương gia sao biết ta hôm nay muốn nói đến việc hoả hoạn?”

Lý Tri Mân lắc đầu: “Ta cũng không biết…… Chỉ là trước đó vài ngày sai người thu thập những công báo cũ của vương phủ mà hiện giờ triều đình các bộ đều là chiếu theo lệ cũ mà làm, nếu có thể sửa sang lại những công báo này thì có thể biết bước tiếp theo bọn họ sẽ làm gì, hơn nữa……”

Hắn dừng một chút, cầm một cái công báo trong đó lên, chỉ lên câu chữ ở phía trên: “Tôn Ất Quân năm đó là trường sử của phụ hoàng, trêи công báo còn có nhiều chú thích của hắn —— hiện giờ hắn là tể tướng, chúng ta có thể từ đây xem mà phỏng đoán bước tiếp theo của hắn.”

Thiệu tiên sinh nhìn vào mắt Triệu Phác Chân: “Công báo này…… là của nhiều năm, chắc sửa sang lại cũng không dễ đi.”

Lý Tri Mân cũng không có nhìn Triệu Phác Chân: “Để nha đầu này chỉnh vì nàng có trí nhớ không tồi.” Khóe miệng hắn lại hơi hơi nhếch lên. Thiệu tiên sinh và hắn xem như quen biết nhưng vẫn nghe ra hắn có che dấu sự đắc ý liền nhịn không được muốn dập tắt đắc ý của hắn. Ông ta cầm công báo kia hỏi Triệu Phác Chân: “Ngươi có nhớ rõ công báo về địa chấn trong kinh không?”

Triệu Phác Chân hơi hơi uốn gối đáp: “Để nô tỳ tìm xem.” Nói xong xoay người đi vào, không bao lâu sau quả nhiên lại cầm mấy cuốn công báo tới. Thiệu Khang nhận lấy xem, quả nhiên cùng những cơn địa chấn trong trí nhớ giống nhau. Hắn thập phần giật mình nói: “Ngươi quả nhiên nhớ rõ sao?”

Triệu Phác Chân nói: “Cũng không hoàn toàn…… Chỉ là nô tỳ trước đó vài ngày sửa sang lại thì có đem nội dung đại khái của từng công báo ghi lại trêи mục lục, khi nào cần tìm thì chỉ cần tra là có thể thấy.”

Thiệu Khang lại nhìn Triệu Phác Chân ngạc nhiên. Hắn biết bản ghi nhớ này chắc cũng không ít, không phải nói tra cứu đơn giản như thế mà thành, cái này cần phải có trí nhớ kinh người mới tìm được. Hắn lại nhìn Lý Tri Mân đang ung dung bình thản thì vẫn là có chút không thể tin được. Lý Tri Mân lại ra lệnh cho nàng tìm chút công văn, sau khi nàng rời khỏi đó mới nhàn nhạt nói: “Năm ngoái ta ở Lang Hoàn kho sách gặp được nàng. Lúc ấy nàng bất quá mới mười một mười hai tuổi, cũng không được dạy dỗ gì mà đã có thể nhớ rõ vị trí của từng cuốn trong kho, đối đáp trôi chảy, ngộ tính cực lớn. Thiên phú như vậy không biết tiên sinh đã gặp qua được mấy người?”

Thiệu Khang như suy tư gì: “Đây là Vương gia nói đến việc dùng người vài ngày trước sao? Việc này ở trong cung, chẳng lẽ Vương gia…… đã sớm biết những cung nữ này sẽ không được đưa tới chỗ Thái Tử sao?”

Lý Tri Mân lắc lắc đầu, môi mỏng hơi câu lên: “Cũng không có, bất quá là thuận thế mà làm thôi. Ta cũng chỉ là nhúng một ngón tay…… Cũng đỡ để cho người tài giỏi không được trọng dụng. Bất quá, có thể dùng hay không thì còn phải nhìn lại.”

Thiệu Khang thấy trong mắt hắn chợt lóe lên đắc ý thì lắc đầu cười to nói: “Có thể làm cho Vương gia lo lắng thì tất là hiền tài rồi.”

Lý Tri Mân cười một cái, một lát sau mới nói: “Ngày hôm trước ta câu cá, để nàng đi theo hầu. Nàng chỉ đứng yên ở một bên, cả ngày không nói câu nào. Một tiểu nha đầu mười mấy tuổi mà đã có định lực rất tốt.”

Thiệu Khang hơi hơi ghé mắt, người mà mười mấy tuổi đã rất yên lặng, ít lời lại vững vàng thì không phải trước mắt đang có một cái ngồi chình ình đây hả? Cái bộ dáng nói chuyện như một lão nhân đã nếm trải hồng trần này là thế nào?

Chờ Thiệu Khang đi rồi, Lý Tri Mân vẫn ngồi ở trêи chiếu, lệnh cho Triệu Phác Chân lại đây mài mực, dùng bút lông dê mềm nhỏ, viết lên giấy tuyên hai hàng chữ: “Phong định hoa hãy còn lạc, chim hót sơn càng u”.

Chữ thực tốt, đều đặn ngay ngắn lại thanh tú, no đủ trơn bóng, vô cùng xinh đẹp thế nhưng Triệu Phác Chân lại nhìn ra một cỗ sát ý ở trong đó.

Nàng trong lòng hơi hơi nhảy dựng, nâng đôi mắt nhìn Tần Vương. Khuôn mặt của vị thiếu niên Vương gia này vẫn yên lặng như ngọc thạch, không gợn sóng, phảng phất đối với ánh mắt của nàng không có chút cảm giác gì. Hắn rũ lông mi nhìn chăm chú vào chữ mình viết, giống như muốn xem chữ viết ra có ngay ngắn không, “Vì sao lại muốn đi đối lại câu đối mà công chúa ra?”

Trêи lưng Triệu Phác Chân hơi nổi lên một tầng mồ hôi mỏng, mơ hồ biết đây là một vấn đề rất quan trọng, mà câu trả lời của nàng cũng là điểm mấu chốt. Đồng thời nàng cũng hiểu ra thái độ xa cách giống như không quen biết gần đây của hắn cùng với cái kiểu lạnh lùng, thỉnh thoảng mới ghé qua thư lâu sai việc là vì lý do gì mà có…… Vì sao lại muốn đi đối lại câu đối mà công chúa ra?

Các nàng vốn là được đưa cho Đông Cung nhưng Đông Dương công chúa không muốn để các nàng đi nên mới ra đề mục để làm khó nhưng nàng lại xuất đầu lộ diện để giải quyết vấn đề đó. Vậy vì sao ngươi lại muốn xuất đầu? Bởi vì ngươi muốn đi Đông Cung sao? Ngươi muốn đến bên người Thái Tử —— làm cái gì? Thật là muốn trở thành tai mắt của Đậu Hoàng Hậu để đối phó Thái Tử, hay muốn ở bên người hắn để thăng chức, trèo lên cành cao hơn?

Một câu hỏi đơn giản lại hàm chứa rất nhiều ý tứ.

Cho nên nàng mới thấy lạnh người. Nếu nàng trả lời muốn đi Đông Cung, hắn sẽ làm thế nào? Hắn cứu nàng nhưng cũng có thể dễ dàng phá hủy nàng.

Phải trả lời thế nào đây?

Phải làm sao để thiếu niên hoàng tử trước mắt này vừa lòng? Đáp sai thì có phải sẽ mang đến họa sát thân không?

Tuy rằng chỉ trong chớp nhoáng nhưng trong lòng nàng đảo qua muôn vàn ý nghĩ. Trêи thực tế thì nàng cũng không nghĩ quá lâu đã nói: “Ta cho rằng ngài là Thái Tử.”

Đáp án này không đầu không đuôi, cũng không logic, nhưng nó lại giống như câu trả lời không trải qua suy nghĩ cặn kẽ mà chỉ do buột miệng thốt ra. Nó khiến cho áp lực vô hình đột nhiên nhẹ đi, đuôi lông mày của thiếu niên hoàng tử cũng hơi hơi động sau đó lại trở lại yên lặng như trước. Nhưng trong con ngươi đen của hắn có chút kinh ngạc khiến Triệu Phác Chân cảm giác được hắn đang nghiêm túc xem xét mình, sau đó…… Trong con ngươi kia giống như có một miếng băng mỏng tan ra, dần trở nên nhu hòa.

Nàng đã qua cửa.

Triệu Phác Chân nhẹ nhàng thở ra, nàng biết là hắn vừa lòng —— phải nói là rất cao hứng mới đúng.

Bởi vì nàng cho hắn là Thái Tử nên mới xuất đầu, muốn đến Đông Cung. Nàng tâm tư trăm chuyển, nghĩ đến chính mình cùng hắn có vài lần gặp gỡ, mà mỗi lần nàng đúng là đều nghĩ hắn là Thái Tử. Tuy rằng sau đó nàng đã có cơ hội gặp Thái Tử chân chính nhưng hắn cũng không biết …

Thiếu niên hoàng tử nhẹ nhàng đem bút gác xuống, không có tiếp tục dây dưa đề tài này nữa mà tiếp tục hỏi một vấn đề không đầu không đuôi khác: “Giẻ Lau thế nào?”

Triệu Phác Chân trộm liếc hắn một cái: “Nó sinh một con mèo con, bên Ngự Thiện Phòng có một lão công công nhận nuôi nó.”

Thiếu niên hoàng tử giương mắt, trong ánh mắt tựa hồ mang theo một tia vừa lòng: “Về sau ngươi cũng có thể nuôi một con mèo ở chỗ này, hoặc là tìm người đem con mèo tên Giẻ Lau đó ra khỏi cung, đem nuôi ở Hoa Chương Lâu cũng được.”

Triệu Phác Chân thở dài nhẹ nhõm một hơi: “Vâng, cảm ơn điện hạ ân điển.”

Lý Tri Mân lúc này lại cau mày: “Những cuốn sách trước ta chỉ điểm ngươi đã đọc hết chưa?”

Triệu Phác Chân gật đầu: “Xem xong rồi ạ.”

Lý Tri Mân nhàn nhạt nói: “Ta muốn kiểm tra…… Nói bừa là không được.”

Triệu Phác Chân cũng không sợ hãi: “Xin điện hạ kiểm tra.”

Lý Tri Mân gật gật đầu, rút từ trêи bàn ra một một tập giấy trắng, lộng bút viết xuống ba cuốn sách, đưa cho nàng nói: “Tháng này phải đọc xong, mỗi ngày ta sẽ kiểm tra.” Triệu Phác Chân tiếp nhận trang giấy, còn Lý Tri Mân tiếp tục phân phó: “Sau này mọi việc trong Hoa Chương Lâu đều do ngươi chủ quản, quy củ thì chính ngươi tự liệt kê ra, ngươi cũng tuyển lấy mấy tiểu nha hoàn đáng tin cậy, thành thật có nền tảng. Ngày thường nếu ta ở đó thì không cho người khác tiến vào. Những thứ ta viết ra thì một chữ, một tờ cũng phải thu lại. Mặc kệ muốn hay không ngươi đều phải tự mình nhìn, không được để người ngoài chạm vào. Ngươi cũng nhìn xem sách ở trong đó có thiếu cái gì, có thứ gì có thể mua thì liệt kê ra để bọn người khác đi thu mua. Những thứ khác ngươi muốn mua thì cứ tùy thời sai người đưa danh sách cho Văn Đồng bên người ta, hắn sẽ an bài người đi mua.”

Triệu Phác Chân uốn gối đáp ứng. Ngón tay Lý Tri Mân nhẹ nhàng gõ gõ mặt bàn, bỗng nhiên lại nói: “Mỗi ngày dùng cái bút lông cừu nhỏ này luyện hai mươi chữ, đừng dùng bút lông sói viết nữa, đối với bút lực không tốt.”

Triệu Phác Chân trong lòng lại nhảy dựng lên. Thư pháp chú ý lực của ngón tay để viết vì thế muốn luyện chữ thì phải dùng bút lông cừu mềm mới có thể luyện ra bút lực, di động như ý. Nhưng khi nàng sao chép bản ghi nhớ và tạo mục lục thì cũng tham thuận tiện nên mới dùng bút lông sói, như vậy muốn viết chữ nhỏ cũng dễ nhưng lại chẳng có ích gì cho việc luyện thư pháp —— Có điều mấy ngày nay nàng một mình ngồi trong kho sách yên lặng viết bản nhớ thì hắn làm sao biết được nhỉ?

Hắn chắc đã xem qua đồ mình viết đi.

Mấy ngày nay hắn đều ở trong bóng tối khảo sát mình sao?

Hắn rốt cuộc có nhận ra mình không? Không, hẳn là không có, hắn hẳn là chỉ là đơn thuần cảm thấy mình hữu dụng cho nên mới đặt ở thư phòng, muốn mượn tài năng của mình để làm chút việc sao? Khẩu khí lúc hắn phân tích công báo hiển nhiên là đã định liệu từ trước. Người này chí tuyệt đối không nhỏ, mình mà bước vào thì có phải không còn đường lui nữa không? Trêи lưng nàng mồ hôi rịn ra, tầng áo lụa ở trong đã dính hết vào lưng. Lúc trước ở trong cung ăn tết có một gánh xiếc vào biểu diễn cho cung phi xem, nàng cũng thấy có người thực hiện tiết mục đi trêи dây. Gió thổi lãng đãng, người nghệ sĩ đứng trêи dây, tiến lui đều không được, chỉ có thể cắn răng nhắm mắt mà đi về phía trước.

Lý Tri Mân lại không biết trong lòng nha đầu này đang nơm nớp lo sợ. Sau khi dặn dò xong thì hắn tự rời đi, lúc ra đến cửa thì thấy mấy bồn hoa đang chậm rãi nở rộ, mà trong lòng hắn cũng thấy có chút vui mừng. Dù sao nàng ta cũng đã đến vương phủ, khi nào xử trí mà chẳng được. Hiện tại nàng ta còn có chỗ dùng được nên cứ tạm giữ lại đã.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lấy Thân Nuôi Rồng
Chương 17

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 17
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...