Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lấy Thân Nuôi Rồng – Chương 106

Lấy Thân Nuôi Rồng

Tác giả: Cát Cân
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thượng Quan lão phu nhân hít sâu mấy hơi rồi mới nhàn nhạt nói: “Ngươi và ta đều nữ tử thế gia, người hẳn phải biết, đã ở thế gia thì vinh nhục đều gắn với gia tộc, vô luận là nam hay nữ, chỉ có chứng minh được tác dụng đối với gia tộc thì mới có thể hưởng thụ những tài nguyên tốt nhất, cũng được đãi ngộ tốt nhất. Thượng Quan Quân tuy rằng là nữ nhi của một nô tỳ nhưng lại thông minh lanh lợi, sau khi bị Thái Tử từ bỏ nàng ta lập tức tìm người trong nhà, quyết đoán mà lựa chọn Tần Vương, lại cam tâm gả đi, vì lợi ích của gia tộc mà lót đường. Bất kể là sự nhạy bén với triều cục hay sự can đảm sáng suốt đều hơn người. Vị trí Tần Vương phi này chả nhẽ nàng ta không làm được? Tần Vương bị mù, lại tâm cơ thâm trầm, kim thượng cũng không phải nhân vật đơn giản, càng đừng nói đến còn có Đông Dương, Thái Tử phía sau còn có Thôi Hoàng Hậu, muốn chu toàn với những người này đâu phải chuyện dễ dàng! Thượng Quan Quân từ nhỏ đã được chúng ta tỉ mỉ bồi dưỡng, lại có trái tim thất xảo linh lung, vô cùng thích hợp làm một quân cờ trong ván cờ này. Còn Triệu Phác Chân đã được Tần Vương sủng ái, vậy cũng dễ làm, chỉ cần gọi nàng về, để Quân Nhi khuyên Tần Vương nạp nàng làm trắc phi, để nàng chuyên tâm hầu hạ Tần Vương, sinh hạ hài tử rồi để Thượng Quan Quân ở phía trước làm ngụy trang, che mưa chắn gió, ngăn cản những minh tranh ám đấu kia. Sau này việc lớn đạt thành, muốn nàng trở về vị trí cũ không phải là việc nhỏ sao? Ngươi thân là mẫu thân ruột, cũng nên biết phải làm thế nào mới là tốt cho nữ nhi, nếu làm thế, chỗ tốt cuối cùng đều là của nàng, hài tử sinh ra vẫn là huyết mạch của Thượng Quan gia chúng ta, chẳng nhẽ chúng ta còn không nâng đỡ nàng, đây chẳng phải song toàn sao?”

Ứng phu nhân nheo mắt lại, trêи dưới đánh giá Thượng Quan lão phu nhân một phen, giận quá hóa cười: “Hóa ra các người chính là tính như vậy, chả trách sao Vương Hiểu Cần rõ ràng là người đắc dụng bên cạnh lão phu nhân, tuổi tác cũng cao rồi, không ở nhà mà an hưởng tuổi già lại được phái đến bên người cháu gái. Nói vậy, ấn theo quy củ các ngươi cũng chuẩn bị dắng thϊế͙p͙ chứ gì? Đến lúc đó sinh hạ một tiểu hoàng tôn mang theo huyết mạch của Thượng Quan gia, nếu thành đại sự thì sẽ lại giở trò cũ, cho một liều thuốc để diệt trừ Thượng Quan Quân, rồi nâng đỡ nữ nhi nhà mình thượng vị, thật đúng là mưu tính sâu xa! Hiện giờ ta đúng là có chút đáng thương Thượng Quan Quân kia, nàng ta chỉ nghĩ mình tài hoa xuất chúng, bởi vậy mới được gia tộc duy trì, ngẩng cao đầu mà mở ra khát vọng trong ngực, lại không biết mình đã bị người ta biến thành quân cờ ngụy trang, tương lai sẽ bị vắt chanh bỏ vỏ qua cầu rút ván. Không biết đến lúc đó nàng ta đối với gương mặt thật của phụ thân và nãi nãi này sẽ nghĩ thế nào!”

Thượng Quan Khiêm hơi hơi có chút xấu hổ mà ho nhẹ một tiếng, Thượng Quan lão phu nhân lại chẳng chút suy chuyển, chỉ nhàn nhạt nói: “Nàng ta hưởng thụ vinh hoa phú quý của Thượng Quan gia thì tự nhiên phải báo đáp, huống chi đây vốn chính là tâm nguyện của nàng ta, chúng ta chẳng qua chỉ làm theo thôi. Những của hồi môn ngươi đưa tới chúng ta tự nhiên sẽ nghĩ cách trả lại tương đương cho ngươi, Thượng Quan gia chúng ta còn không để mấy thứ nho nhỏ này vào trong mắt. Còn Liễu thị thì hiện giờ cũng không được sống sung sướиɠ, ở trêи tay ngươi hay chúng ta thì có khác gì nhau. Thượng Quan gia đối với loại đầy tớ ức hϊế͙p͙ chủ nhân này tự nhiên sẽ không bỏ qua, ngươi có thể yên tâm. Còn đứa nhỏ kia, hiện giờ việc đã đến nước này, nếu nàng nguyện ý về vương phủ là tốt nhất, Thượng Quan gia tự nhiên sẽ nghĩ biện pháp che chở nàng, nếu không muốn hồi vương phủ thì chúng ta cũng sẽ đảm bảo nàng có được hôn nhân như ý. Ngươi nếu thị phi không phân rõ, không chịu buông tha, đem việc này nháo lên thì Thượng Quan nhất tộc cũng sẽ không ngồi chờ chết, đến lúc đó chỉ sợ ngươi sẽ chỉ nhận được tội phỉ báng, còn liên luỵ Ứng Khâm cùng đám con nuôi kia của ngươi. Đừng nói ngươi đã phản bội con ruột mình, mà nếu nghĩ đến Lân nhi, nghĩ đến nữ nhi số khổ kia thì ngươi cũng không nên đ//â//m thủng hết mọi chuyện. Đến lúc đó chẳng ai được lợi. Vẫn nên tạm thời kiên nhẫn đợi, đồng tâm hiệp lực, vì ích lợi chung mà buông ý nghĩ đó đi.”

Ứng phu nhân cười lạnh một tiếng: “Muốn để nữ nhi của ta ăn nói khép nép, khuất nhục dưới con tiện tì kia sao, đừng có mơ! Nếu nàng có chút tham luyến phú quý thì đã nghĩ biện pháp ở lại bên người Tần Vương, hiện giờ nàng dứt khoát về quê thì cũng biết tính nàng giống ta, thà làm ngọc vỡ còn hơn ngói lành. Tần Vương lạnh bạc thâm trầm, Thượng Quan Quân cũng chẳng có kết cục tốt đâu. Bọ ngựa bắt ve chim sẻ núp sau, mỗi người đều cho rằng mình chính là hoàng tước, thế còn ai là ve, ai là bọ ngựa? Các ngươi đúng là một ổ xấu xa, thật sự khiến người ta ghê tởm. Ta đã nhìn rõ rồi, cứ để cho các ngươi rắn chuột một ổ chó cắn chó đi thôi! Chỉ có điều đừngcó tính kế lên đầu con ta, nếu không Lư Bích Hành ta tất sẽ cùng các ngươi không chết không ngừng! Của hồi môn của ta, một văn tiền cũng không được thiếu. Ta cho các người bảy ngày, lúc đó phải trả lại hết cho ta!” Ứng phu nhân bỏ lại những lời này rồi không quay đầu mà rời khỏi Thượng Quan phủ.

Thượng Quan Khiêm quay đầu nhìn về phía Thượng Quan lão phu nhân, sắc mặt bà ta xanh mét, nâng tay liền tát ông ta một cái: “Vì sao không nói sớm cho ta biết nàng ta chính là thê tử của Ứng Khâm? Nếu sớm biết thì chúng ta đã sớm có thể tính toán, cái khác không nói, nhưng nhất định phải thu nạp đứa nhỏ kia. Tần Vương bên kia cũng sớm đã an bài tốt, làm sao lại để rơi vào thế bị động thế này?”

Thượng Quan Khiêm bụm mặt không nói lời nào, Thượng Quan lão phu nhân lại hừ lạnh một tiếng, gọi Vương mụ mụ đến: “Chuyện đã thương nghị lúc trước phải làm sớm chút, chỉ có Thượng Quan Quân không có con mới phải dựa vào chúng ta, Thượng Quan Bình bên kia cũng sắp xếp để nàng ta hầu hạ Tần Vương nhiều hơn, sớm chút hoài thai!”

Thượng Quan Khiêm ngẩng đầu, có chút không đành lòng nói: “Quân Nhi vẫn luôn thuận theo, mà sinh con đẻ cái là đại sự cả đời của nữ nhân, có nên tuyệt tình đến vậy không?”

Thượng Quan lão phu nhân tức giận nói: “Ta tuyệt tình hả? Nếu không phải có nhi tử ngu ngốc như ngươi thì còn đến phiên ta phải hạ quyết định sao? Lại nói đây cũng là tự nàng ta tìm lấy, gả qua còn hao hết tâm tư không muốn thị tẩm. Ta đây cũng chỉ là giúp nàng một phen, sinh sản là bước qua quỷ môn quan, nếu không cẩn thận mà hoài hài tử, khung xương nàng ta lại nhỏ, đến lúc đó chẳng phải sẽ uổng phí mấy năm tĩnh dưỡng sao! Đến lúc đó phải đi chỗ nào tìm một người thích hợp thế vào đó?”

Thượng Quan Khiêm không nói chuyện nữa, Thượng Quan lão phu nhân hận rèn sắt không thành thép mà nhìn ông ta một cái, rốt cuộc trước mặt Vương mụ mụ, bà ta cũng không tiện trách móc nặng nề, liền quay sang hỏi Vương mụ mụ: “Thượng Quan Bình bên kia nhớ chú ý điều dưỡng thân mình, chú ý để đại phu đến bắt mạch cho nàng, nếu có tin tức thì nhất định phải hầu hạ cho tốt.”

Vương mụ mụ nhẹ giọng đáp lại, không lâu sau quả nhiên đã trở lại trong phủ. Thượng Quan Quân đang ở trong phòng nghe nha đầu bên dưới báo cáo sổ sách. Lúc thấy Vương mụ mụ trở về thì nàng ta cũng không quá để bụng, chỉ hỏi lão phu nhân cùng phụ thân có khỏe không. Vương mụ mụ thấy nàng chỉ mặc một thân màu trắng đơn giản, lại nghĩ đến lời lão phu nhân công đạo hôm nay thì trong lòng vừa động, liền hỏi dò: “Vương gia hiện giờ dưỡng bệnh lại không cần thượng triều, nương nương sao không đi làm bạn với Vương gia?”

Thượng Quan Quân lười nhác nói: “Vương gia thích yên tĩnh, ngày thường không thích người khác ở bên cạnh. Đã nhiều ngày nay hẳn là thân mình không thoải mái nên sớm đã đi nghỉ rồi. Hôm kia ngài ấy còn đem những cửa hàng, thôn trang trong kinh thành nằm dưới danh nghĩa vương phủ cùng với trướng phòng chuyển cho ta, để ta về sau quản lý. Ta cũng chỉ đành tốn chút tâm tư đến mấy thứ đó, đỡ cho sau này không khớp sổ sách. Mà tết Trung Nguyên cũng sắp tới, các danh mục quà tặng cho các nơi cũng đều phải chuẩn bị. Quà cho Thái Tử, Tấn Vương, Tề Vương bên kia đều phải cẩn thận chuẩn bị. Tấn Vương phi cũng là người mới, không thể có sơ sót, ta đã cho người đối chiếu với danh mục quà tặng trước đây, bọn họ trước đó đềulà mơ hồ mà lừa gạt chủ tử, cư nhiên danh sách năm ngoái lại tìm không thấy. Ta thấy nên lập quy củ cho tốt, ta cũng đã nói với Vương gia nhưng ngài ấy chỉ nói lúc trước không có ai quản nên mới thế, hiện giờ lại để ta lập danh sách các quy định trong phủ, khi nào tắt đèn, khi nào đi ngủ, đều tinh tế định ra, thật sự là quá nhiều việc phải làm.”

Vương mụ mụ thấy nàng ta tuy ngoài miệng nói ghét bỏ nhưng trêи mặt lại có chút vui mừng thì viết việc nội vụ trong phủ giao đến tay khiến nàng ta vô cùng vừa lòng, trong lòng bà ta âm thầm gật đầu cười nói: “Có thể thấy được Vương gia là thiệt tình coi trọng tiểu thư, những tài sản và không ít ban thưởng của kim thượng cùng nương nương ngài đều phải kiểm tra rõ ràng mới được.”

Thượng Quan Quân cong môi cười: “Có gì đâu, nghe thì có vẻ to tát nhưng kỳ thật tiền tài này, ha hả…… Nếu không phải nghe nói nương nương xuất thân thấp thì ta cũng không nghĩ của hồi môn này, cũng thật sự là……”

Nàng hơi hơi lắc lắc đầu cười, Vương mụ mụ ngầm hiểu nói: “A nha, sao có thể giống thế gia tích lũy hơn mười thế hệ chứ? Với gia đình bình dân thì có thể lấy được một cái thôn trang, cùng mấy trăm mẫu ruộng, đã là hết sức có khả năng. Tiểu thư hiện giờ quản lý những thứ này coi như dùng dao mổ trâu giết gà, của hồi môn của ngài ta thấy còn nhiều hơn bao nhiêu lần.”

Thượng Quan Quân cười một cái, cũng chưa nói cái gì, Vương mụ mụ lại căng da đầu nói: “Hôm nay trở về, lão phu nhân cùng lão gia lại có việc công đạo, nói Ứng gia hiện giờ quá mức nổi bật, thu hậu lễ của họ thì đối với thanh danh của lão gia không tốt lắm vì thế bọn họ vẫn mãi suy tư, lại để lão nô trở về đem lễ của Ứng gia trả lại.”

Thượng Quan Quân ngẩn ra, cười nói: “A cha cũng thật hồ đồ, lúc trước ta đã nói không nên nhận, nhưng ta nghĩ có lẽ a cha muốn nể mặt người ta, nhưng Thượng Quan gia từ bao giờ cần nể mặt những kẻ đó chứ? Nếu vậy ngươi cứ tìm thời gian trả lại là được. Lúc trước chúng ta cũng không cho những thứ đó vào danh sách của hồi môn, chỉ tính là bạc áp đáy hòm, tiện sử dụng, bây giờ cũng trực tiếp đưa về là được.”

Vương mụ mụ gật gật đầu, Thượng Quan Quân cười nói: “Mụ mụ tới cũng vừa lúc, lát nữa ngươi đi giảng chút quy củ cho Bình muội muội. Nàng xuất thân từ gia đình bình thường, không biết quy của của nhà cao cửa rộng, hôm nay lại gặp phải chuyện mất mặt. Nhưng rốt cuộc cũng là muội muội, ta khó mà nói nàng, làm phiền ngài phải vất vả chút mà chỉ bảo nàng cần cẩn thận hơn.”

Vương mụ mụ vội vàng hỏi: “Lúc não nô không ở đây đã có chuyện gì sao?”

Thượng Quan Quân nói: “Chỉ nghe nói nàng có làm xiêm y mới, không biết sao bị một con mèo cào rách nên nàng liền bực, một hai phải cho người đánh giết con mèo kia. Không may đó lại là mèo dưỡng trong thư phòng của Vương gia, bọn hạ nhân cũng không dám đi vào. Nàng liền một hai phải xông vào cùng Vương gia làm nũng, kết quả Vương gia chẳng nói gì chỉ an bài tú phòng làm thêm vài món quần áo mới cho nàng rồi để người tiễn đi khiến nàng xấu hổ vô cùng. Nha hoàn hầu hạ nàng qua chỗ ta bẩm báo, cũng đem ta xấu hổ lây, Thượng Quan thế gia chúng ta chẳng lẽ lại thiếu vài món xiêm y? Ta cũng không có mặt mũi nói nàng, chỉ thưởng mấy cây vải để nàng đi may xiêm y, làm phiền mụ mụ chỉ bảo. Con chó con mèo chủ tử nuôi bên người không phải nói giết là giết, huống chi chúng ta là nhà thế gia, cũng phải có vài phần thể diện, chưa chi đã đòi đánh đòi giết, bây giờ mới được mấy ngày đâu, cũng không sợ lây dính huyết quang, không may mắn.”

Vương mụ mụ thở dài: “Chính là như vậy, nàng ta kiến thức hạn hẹp, một kiện xiêm y có thể đáng giá một năm tiền chi tiêu, đại khái nàng ta luyến tiếc. Chẳng qua đã là mèo trong phòng của Vương gia thì hẳn không phải mèo hoang, tại sao áo ai không cào lại cào áo nàng ta chứ? Chẳng lẽ không phải nàng ta cố ý mà là bị người tính kế sao?”

Thượng Quan Quân vẫy vẫy tay: “Chuyện này ta vừa nghe cũng biết có điều không đúng. Còn mèo đã nuôi lâu như thế làm sao tùy tiện chọc phá chứ? Ta đã tìm người hỏi thăm, quả nhiên con mèo kia nghe nói là do nữ quan bên người Vương gia nuôi, nữ quan kia thích mặc quần áo có họa tiết bông hoa, con mèo đó thân quen với nàng, ngày thường chính là thích đùa nghịch. Bình muội lại không biết, nhìn đến con mèo nhào tới thì hoảng sợ, ngược lại bị nó cào rách xiêm y, hiện giờ nghĩ lại thì chắc lúc tú phòng làm quần áo cho Bình muội thì đã có người theo dõi, cố ý chọn màu sắc và hoa văn tương tự vải dệt của nữ quan kia hay dùng. Nhưng màu sắc và hoa văn là Bình muội chính mình chọn, con mèo kia cũng là tự nàng ta đòi đánh đòi giết, lỗ mãng hấp tấp lại đụng phải Vương gia ở trong phòng. Tuy là người khác tính toán nhưng nàng ta đúng là có chút sốt ruột không tôn trọng, ta đã để cấm túc nàng ở trong phòng bảy ngày để chép nữ tắc, ngài cũng đi qua nhìn chút, lần sau đừng để người ta tính lên đầu.”

Ánh mắt Vương mụ mụ chợt lóe, nhẹ giọng nói: “Chính là Triệu nữ quan mà trước đây Vương gia sủng ái nhất sao?”

Thượng Quan Quân gật gật đầu, cười nói: “Không cần phải nói, chuyện này tất là do hai nữa quan bên người Vương gia làm. Đinh Hương thành thật, chỉ còn Lam Tranh thôi. Triệu Phác Chân đã về quê, nàng ta ra chiêu này là muốn chỉnh ta, nhưng một chút thủ đoạn ghen ghét này của nữ nhân chẳng làm được gì đâu, không cần để ý đến nàng ta.”

Vương mụ mụ cúi đầu nói: “Vâng.”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lấy Thân Nuôi Rồng
Chương 106

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 106
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...