Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lấy Thân Nuôi Rồng – Chương 100

Lấy Thân Nuôi Rồng

Tác giả: Cát Cân
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tối nay thị nữ trong vương phủ đều mặc áo hồng váy xanh có hoa vàng, còn thị nữ hồi môn của Thượng Quan phủ thì đều mặc váy xanh lá cây có xen hoa vàng viền đỏ, cho nên chỉ cần liếc mắt là nhận ra ngay. Triệu Phác Chân bận rộn trong hôn lễ không bao lâu liền bị Nguyễn cô cô gọi đi truyền lời làm việc, chờ xong việc đi ngang qua chủ viện thì nhìn thấy Lam Tranh cùng Đinh Hương, cả Văn Đồng đều từ bên trong lui ra. Triệu Phác Chân không khỏi có chút kỳ quái, nhẹ giọng cười nói: “Sao mọi người lại ra rồi, Vương gia không cần hầu hạ sao?” Nếu là lúc trước Vương gia chưa mù thì hắn thích an tĩnh, người bên cạnh hầu hạ ít đã đành, nhưng hiện giờ mắt hắn không nhìn thấy, không tiện hoạt động, bên người lúc nào cũng phải có người.

Văn Đồng chỉ là xấu hổ mỉm cười, khom người sau đó nhẹ giọng cáo lui trước. Lam Tranh bĩu môi: “Vương mụ mụ nói Vương phi thẹn thùng, không quen có người ngoài hầu hạ, Nguyễn mụ mụ cũng nghe các nàng, liền để chúng ta đi ra. Vương gia uống không ít rượu, không có người hầu hạ sao được? Đây là ra oai phủ đầu, để chúng ta biết quy củ chứ gì.”

Đinh Hương cười cười, nhẹ giọng nói: “Vương phi tuổi còn nhỏ, trêи mặt cũng mỏng, Vương gia cũng đã tắm rửa thay quần áo rồi, cũng không còn việc gì nữa, mà bên người Vương phi có không ít thị nữ, ta thấy các nàng đều tiến thối có lễ độ, quy củ nghiêm ngặt, tự nhiên sẽ chiếu cố Vương gia thật tốt, Lam tỷ tỷ cũng không cần quá lo lắng.”

Lam Tranh hừ lạnh một tiếng, có chút khắc nghiệt nói: “Vương gia tính tình tốt, đều do các nàng bài bố thôi. Rõ ràng lúc trước ngài ấy có uống nhiều đâu, còn phải một hai bắt Vương gia uống cái gì mà rượu giao bôi, đến mức Vương gia cũng có chút mềm người. Ta thấy Chu Bích kia nhanh mồm dẻo miệng thật sự, sợ đây cũng chẳng phải ý của Vương gia mà là nàng ta muốn xa lánh chúng ta bên này. Ngươi xem cái vị dắng thϊế͙p͙ kia của bọn họ cũng đều còn ở đó kìa, vừa thấy liền biết là đồ ngốc không làm được gì. Ta không tin Vương phi đủ rộng lượng đến nỗi động phòng cũng muốn dắng thϊế͙p͙ bồi.”

Đinh Hương hơi hơi có chút xấu hổ, lại nhẹ giọng nói mấy câu, Lam Tranh bất mãn hơn nữa thì cũng chỉ có thể căm giận mà đi.

Triệu Phác Chân tiễn các nàng đi rồi thì trong lòng lại càng có điểm khả nghi, Thượng Quan Bình…… Rõ ràng là đang có quỳ thủy, vì sao còn ở trong phòng hầu hạ chứ? Chẳng lẽ Thượng Quan tiểu thư quả nhiên hoàn toàn không kiêng kỵ sao? Vì sao lại muốn đuổi toàn bộ thị nữ và nội thị của Vương gia đi? Vương gia nói như thế nào cũng là hoàng tử, đôi mắt còn không tiện, Vương phi mới gả tiến vào, đêm tân hôn đã đem người bên cạnh Vương gia ngăn chặn, đây thật không hợp với lẽ thường.

Nàng cắn cắn môi, đi đến cửa nách của chủ viện, nội thị trông coi chỗ này tự nhiên là biết Triệu Phác Chân, cũng không biết bên trong đã đem người bên cạnh Vương gia đuổi đi hết nên chỉ cười nói: “Tỷ tỷ sao giờ này mới đến? Là có việc gì gấp cần làm sao?” Nói xong hắn cũng không để ý nữa, liền mở cửa nách ra cho Triệu Phác Chân. Nàng cười, thuận tay thưởng cho tiểu nội thị kia một túi bạc vụn, rồi quen cửa quen nẻo đi vào bên trong nội viện.

Hoa cỏ xanh um, Triệu Phác Chân đi vào hậu hoa viên nơi đó. Nàng kỳ thật cũng không biết mình muốn làm gì, chỉ biết nàng có chút lo cho Vương gia. Nàng an ủi chính mình là muốn xem Vương gia không có việc gì thì tốt rồi. Nàng dù sao cũng sắp rời đi, chỉ cần nàng nói không biết Vương phi tống cổ người ra ngoài làm cái cớ thì Vương gia tự nhiên cũng sẽ che chở nàng, Vương phi cũng không thể vấn tội nàng.

Mới đi vào đằng sau một bụi cây lớn ở hậu hoa viên, nàng đã nghe thấy Vương mụ mụ bên người Thượng Quan Quân đang nói chuyện: “Ngươi sao lại đến đây? Còn không đi vào hầu hạ? Sao lúc này còn đi lung tung. Nghe Chu Bích nói buổi chiều ngươi cũng lười nhác, có một lúc biến mất, khiến nàng ta sợ đến nỗi phải đi tìm ngươi khắp nơi. Vương phủ này trời xa đất lạ, ngươi đi lung tung làm gì? Mau về phòng đi.”

Nàng nghe thấy một giọng nói tinh tế, đúng là giọng Thượng Quan Bình: “Mụ mụ, bụng ta có chút không thoải mái, có lẽ là hôm nay ăn chút băng, hay là …… Tối nay không thị tẩm……”

Vương mụ mụ chợt đề cao giọng: “Ngươi đùa cái gì hả? Đây là lúc ngưoi tùy hứng sao? Vương gia đã ở bên trong đổi quần áo, một khi rượu phát huy tác dụng thì ngươi phải lập tức đi vào thị tẩm!”

Thượng Quan Bình run nhè nhẹ mà nói: “Nhưng…… Mụ mụ, ta sợ, sợ bị Vương gia phát hiện, nếu lúc đó vấn tội thì ta phải làm sao giờ, nghe nói trong cung động chút là đánh chết người……”

“Ngươi sợ cái gì? Trời sập còn có Thượng Quan gia chịu trách nhiệm! Vương gia nhìn không thấy, chỉ cần ngươi không nói lời nào thì làm sao nhận ra được? Huống chi hắn uống rượu rồi, người bên người cũng bị tống cổ hết rồi, sẽ không ai phát hiện. Ngươi rốt cuộc là làm sao vậy? Lúc trước đều đã nói xong, hiện giờ lại thay đổi là sao?” Vương mụ mụ nghiêm khắc nói.

Thượng Quan Bình cơ hồ muốn khóc ra rồi: “Mụ mụ, ta…… Ta cũng sợ đau…… Ta cũng sợ phải sinh hài tử…… Có thể để tỷ tỷ khác hầu hạ Vương gia không……”

Vương mụ mụ gầm lên: “Nói bừa cái gì! Người khác có họ Thượng Quan không?”

Thượng Quan Bình không nói chuyện, một lát sau có tiếng nức nở vang lên, sau đó là tiếng khóc. Vương mụ mụ tức giận đến không có biện pháp: “Trước khi tới đây đã nói tốt rồi, nếu không được thì chút nữa ngươi cũng uống chút rượu, không có việc gì, một lát liền tốt!”

Thượng Quan Bình chỉ khóc lóc không nói lời nào, Vương mụ mụ tựa hồ cố áp xuống tính tình, mềm giọng nói: “Đây là phúc khí người khác muốn cũng không được, ngươi lại cố tình muốn đẩy phúc khí này ra là sao? Ngươi ngẫm lại nương ngươi xem, bà ta vất vả nhiều năm như vậy mới có ngày lành, nếu ngươi làm hỏng việc này thì nương ngươi bên kia phải làm sao? Ngươi mau hầu hạ Vương gia cho tốt, tương lai sinh được dù nam hay nữa thì cũng là phúc của ngươi, vị trí trắc phi chắc chắn không thiếu phần ngươi. Vương phi cũng sẽ coi ngươi như thân muội muội mà quan tâm, trước mặt Vương gia ngươi lại có thể diện, ngươi sợ cái gì?”

Thượng Quan Bình thấp giọng nói: “Đại tỷ tỷ vì sao lại không chịu hầu hạ Vương gia chứ?”

Vương mụ mụ có chút không kiên nhẫn nói: “Đại tỷ tỷ ngươi thân mình có chút yếu nhược, tạm thời không muốn sinh hài tử, ngươi hầu hạ Vương gia cho tốt, tương lai phúc ngươi sẽ lớn! Nhanh lên, thời gian không còn sớm, ngươi tự mình đi vào hay để ta gọi đám Chu Bích tới kéo ngươi vào? Đến lúc đó thì không còn thể diện gì nữa đâu! Ngươi nghĩ kỹ đi!” Giọng bà ta dồn dập lên, Thượng Quan Bình chần chờ trong chốc lát mới nói: “Ta…… Ta cũng là lần đầu tiên, mụ mụ và các tỷ tỷ nếu đáp ứng không đứng bên cạnh xem thì ta mới đi vào.”

Vương mụ mụ thấy nàng ta rốt cuộc buông lỏng thì thở dài nhẹ nhõm một hơi nói: “Không có chúng ta giúp ngươi ở một bên đề điểm thì ngươi sẽ không hầu hạ Vương gia sao? Vương gia tuy rằng mơ mơ màng màng, nhưng chuyện đó thì nam nhân đều rõ ràng, ngươi đừng lộn xộn, nghĩ lừa gạt cho qua! Đến lúc đó Vương gia vấn tội thì tiểu thư cũng không giữ được ngươi!”

Thượng Quan Bình phảng phất như bị dọa sợ, thấp giọng ngập ngừng nói: “Ta đã biết, mụ mụ trước đó có dạy ta, ta sẽ làm, nhưng chuyện này thật mắc cỡ, nếu có người đứng bên xem…… Ta, ta làm không được.”

Vương mụ mụ nhìn nhìn thời gian, đẩy nàng nói: “Được rồi! Ta sợ tiểu tổ tông ngươi quá. Đến lúc đó nhớ rõ đem hỉ khăn lấy ra cho ta nghiệm, cũng đừng tự tìm phiền toái. Ngươi có biết người bên cạnh Vương gia có bao nhiêu phiền toái không? Nếu không phải Vương gia tốt tính……” Hai người nhẹ giọng mà vừa nói vừa đi, Triệu Phác Chân đứng sau lùm cây lại giống như bị cả chậu nước đá dội vào người, cả người đều ngây dại.

Thế nhưng, bọn họ thế nhưng khinh Vương gia đến thế này!

Nàng tức đến cả người đều ngốc, chờ phục hồi tinh thần lại mới phát hiện mình đã tức đến nỗi tay cũng run lên. Thượng Quan Quân, đêm động phòng mà ngươi dám để dắng thϊế͙p͙ giả mạo chính mình hầu hạ Vương gia!

Nàng ta không phải đang khi dễ Vương gia mù…… Nàng ta căn bản không thích Vương gia!

Nếu là thiệt tình yêu thích, làm sao chịu được người khác đến gần người mình thích chứ?

Mới một canh giờ trước, nàng đứng ở ngoài hỉ đường, trơ mắt mà nhìn nàng ta và Vương gia bái đường thành thân, chịu đựng vạn kim xuyên tâm vì ghen ghét, cố chặt đứt tình cảm ái mộ của mình với Vương gia, cũng cho rằng có thể nhìn thấy Vương gia từ nay về sau hạnh phúc mỹ mãn.

Nhưng chỉ trong một canh giờ ngắn ngủi, nàng đã nhìn thấy một màn chê cười bậc này!

Thượng Quan Quân…… Sao ngươi có thể khi dễ Vương gia đến như vậy? Kể cả không yêu…… Kể cả không yêu cũng không nên làm như thế……

Trước mắt nàng đã hơi hơi biến thành màu đen, một lát sau mới lấy lại bình tĩnh, hít sâu một hơi, nàng nghĩ ít nhất cần đi đến trước mặt Vương gia, đánh vỡ sự việc này! Để Vương gia không bị nàng ta khinh nhục!

Nàng rất quen thuộc Vương phủ, bên trong nội viện lại do nàng tự tay sắp xếp nên càng vô cùng quen thuộc. Nàng nhẹ nhàng mà đi lên, chuyện này khẳng định càng ít người biết càng tốt. Mặc dù là thị nữ bên người Thượng Quan Quân thì quả nhiên cũng bị tống cổ đi ra ngoài, nếu nàng đoán không nhầm thì Thượng Quan Quân tất đang ở noãn các cách vách nghỉ ngơi, chờ Thượng Quan Bình thị tẩm xong mới thay đổi người, hòng giấu trời qua biển. Quả nhiên, nàng đứng ở sau cây cột, thấy Vương mụ mụ đứng trước cửa phòng, nghe ngóng trong chốc lát mới xoay người đi sang căn phòng cách vách, chắc là đi báo cho Thượng Quan Quân. Thừa dịp bà ta còn chưa kịp quay lại, nàng nghiêng người, nhẹ nhàng đẩy cửa, lách vào bên trong.

Một trận hương thơm kỳ lạ tràn ngập trong phòng, nàng hít một ngụm đã cảm thấy tim đập nhanh hơn, bên tai nóng lên, thần trí hơi hơi nhộn nhạo hoảng hốt, đây là mùi hương cổ quái gì chứ? Nàng vốn vào cửa sẽ nhìn thấy Thượng Quan Bình, liền ở trước mặt Vương gia mà phá vỡ âm mưu này nhưng vừa vào trong phòng nàng lại ngẩn ra, chỉ thấy Thượng Quan Bình đưa lưng về phía cửa, quần áo nửa cởi, lộ ra bả vai gầy yếu, Vương gia lại nằm trêи giường, có tiếng thở dốc cùng tiếng hơi hơi tiếng rêи rỉ…… Không hề giống bộ dáng thần trí thanh tỉnh.

Bọn họ rốt cuộc đã làm gì Vương gia vậy? Đây là hạ dược hay là mê hương? Một cỗ phẫn nộ xông lên trong lòng Triệu Phác Chân, nàng nắm chặt ống tay áo, lại chạm đến vòng tay trêи cổ, đó là quà Ứng phi nhân tặng cho nàng lúc trước.

Thượng Quan Bình lúc này đã quỳ gối trước giường, duỗi tay đi mở chăn của Vương gia. Nàng đã không thể tự hỏi quá nhiều, lập tức đi lên, duỗi tay nhấn một cái, đem hạt châu trêи vòng tay kϊƈɦ hoạt, một mũi kim bé như lông trâu bắn ra, cắm trêи vai trần của Thượng Quan Bình. Nàng ta không phát hiện gì đã gục xuống. Triệu Phác Chân xông về phía trước, vạch màn đi xem Vương gia.

Lý Tri Mân nằm ở trêи giường, trêи mặt trêи cổ đều đỏ ửng không bình thường, trêи trán đều là mồ hôi, tóc tản ra, đã bị mồ hôi tẩm ướt, khuôn mặt bình tĩnh lý trí ngày thường hiện giờ giống như sinh bệnh, thần trí mất hết, Triệu Phác Chân nước mắt rơi, thấp giọng kêu một tiếng: “Vương gia.”

Là bọ họ dạ dược trong rượu của Vương gia sao? Vương gia mới điều dưỡng mấy ngày nay mới tốt lên chút, như thế này có hại không chứ?

Nước mắt Triệu Phác Chân rơi xuống càng mau, nàng tiến lên muốn thay Lý Tri Mân mặc lại quần áo, nhưng Lý Tri Mân lại bỗng nhiên đè tay nàng lại…… Một mùi hương che trời lấp đất cùng với cảnh tối tăm khiến cả người nàng đều hoảng hốt, lại nhẹ giọng gọi: “Vương gia, ngài nhận ra nô tỳ không?”

Vương gia cúi thấp mặt, lông mi cơ hồ chạm vào nàng, hô hấp đan xen, hắn rốt cuộc hung ác mà hôn xuống…….

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lấy Thân Nuôi Rồng
Chương 100

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 100
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...