Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc – Chương 153

Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc

Tác giả: Ngạn Thiến
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hàn huyên vài câu Uông Hạo Thiên trực

tiếp hỏi: “Mẹ, con cùng Vi Vi muốn cử hành hôn lễ, mẹ xem thử

có ý kiến gì không? Chẳng hạn như hôn lễ cử hành như thế nào, áo cưới, một số đồ vật nữa.”

“Mẹ không có ý kiến gì, hôn lễ là

chuyện của người trẻ tuổi bọn con, Vi Vi thích là được rồi.

Chỉ cần không quá mức, mẹ đều có thể đồng ý.” Bà Thích nói,

bà không có nhiều yêu cầu như vậy, dù sao đây cũng là hôn lễ

của con gái.

“Vậy được rồi, chúng con sẽ chuẩn

bị theo ý thích của mình.” Uông Hạo Thiên gật đầu, anh sẽ cho

cô một hôn lễ có một không hai.

“Các con tự chuẩn bị đi.” Bà Thích lại nhìn con gái ở một bên. “Có điều Vi Vi mẹ có một yêu cầu duy nhất.”

“Mẹ, mẹ không cần phải nói, con sẽ

không đồng ý.” Tuy rằng mẹ chưa nói nhưng mà Thích Vi Vi lập

tức liền hiểu được bà muốn nói gì, trực tiếp cự tuyệt.

Uông Hạo Thiên kỳ quái nhìn vẻ mặt của hai người, có chuyện gì?

“Vi Vi, bất kể thế nào ông ấy cũng

là ba của con, chuyện trước kia đã đều là chuyện quá khứ rồi, tính toán cũng không thay đổi được gì. Chúng ta phải học cách

chấp nhận, mặc kệ con có tha thứ hay không ông ấy cũng là ba

của con, bản thân mẹ cũng đã buông xuống được, con vẫn không thể

sao? Con không muốn để ông ấy đưa con đi vào lễ đường sao?” Bà Thích nói.

“Mẹ, có Hạo Thiên nắm tay con là đủ

rồi, con không phải không tha thứ ông ấy. Con đã không còn hận

ông ấy nhưng mà không thể thuyết phục bản thân chấp nhận. Mẹ, con cũng không tin mẹ thật sự không hận ông ấy.” Thích Vi Vi nhìn

mẹ, vẫn cự tuyệt.

“Đương nhiên là mẹ hận ông ấy, thật

ra thầy giáo nói đúng, hận ông ấy có thể khiến cho mình vui

vẻ sao? Nếu không thể, sao bản thân không buông tha, làm cho mình

vui vẻ một chút, nửa đời trước mẹ đã trôi qua rất khổ sở,

nửa đời sau mẹ muốn vì chính mình mà sống.” Không phải bà

nghĩ thông suốt mà là bà bắt buộc chính mình phải suy nghĩ

thông suốt tất cả chuyện này.

“Mẹ, thật xin lỗi. Tuy nhiên mẹ bây

giờ thật khiến cho con không nhận ra.” Thích Vi Vi thật vui mừng, bất kể như thế nào mẹ có thể nghĩ thông suốt là cô cảm thấy

an tâm.

“Mẹ cũng không nhận ra chính mình

nữa.” Bà nở nụ cười nhìn cô, lại nói: “Bất kể thế nào dù

sao ông ấy vẫn là ba của con, trong lòng ông ấy vẫn yêu thương

con. Con biết không, ông ấy biết con cùng Thiên Tứ chuẩn bị kết

hôn cố ý đem một trăm vạn đến cho con chuẩn bị phòng tân hôn,

nhưng mà mẹ còn chưa kịp nói cho con biết, con đã đi rồi.”

Chuyện này khiến cho bà thật sự cảm động.

Thích Vi Vi nhìn bà: “Vậy mẹ có nhận không?”

“Nhận, vì sao không nhận, đây là ông

ấy cần phải đưa cho con.” Bà Thích nói như lẽ đương nhiên, cũng

là bởi vì lúc ấy bọn họ cần số tiền kia.

“Nhưng mà mẹ không sợ người đàn bà

kia biết rồi sẽ đến tì*̣ gây phiền toái sao?” Thích Vi Vi

nhìn bà. Nếu tính cả lần này, ba hẳn là cho mình cùng mẹ hai trăm vạn, một khoản tiền lớn như vậy Dương Vũ Tình không biết

sẽ nghĩ sao.

“Bà ta biết rồi thì có năng lực làm gì, giống như lúc trước, chúng ta biết ba của con có người

khác vậy thôi.” Bà Thích chính là không muốn đem tiền trả về,

đương nhiên bà cũng có tư tâm, chính là muốn khiến cho người

đàn bà kia nếm thử khổ sở lúc trước mình phải chịu. Nói còn chưa xong chợt nghe thấy bên ngoài có tiếng đập cửa rất lớn.

“Là ai đến?” Thích Vi Vi cùng bà Thích liếc mắt nhìn nhau.

“Mẹ đi mở cửa.” Bà Thích nói xong

bèn đi đến mở cửa liền nhìn thấy Dương Vũ Tình nổi giận đùng đùng đứng ở bên ngoài, nhìn đến khuôn mặt này sắc mặt bà

trầm xuống. “Cô đến đây làm gì?”

“Mẹ, ai vậy?” Thích Vi Vi nói, vừa đi ra liền thấy được bà ta, sao bà ta lại đến đây?

“Cô nghĩ rằng tôi muốn đến đây sao,

tôi đến là để lấy lại tiền của tôi. Thích Vĩ đưa cho bà hai

trăm vạn đâu? Trả lại cho tôi, đó là tiền tôi cực nhọc vất vả

kiếm được, dựa vào cái gì cho các người?” Dương Vũ Tình đưa

tay đến trước mặt bà.

Bà Thích nhìn thấy bà ta nổi giận

như thế, trong lòng có vài phần vui sướng sau khi trả được thù, giọng điệu hời hợt nói: “Ngại quá, đây là chuyện giữa vợ

chồng cô, không có liên quan gì đến tôi. Cô tìm tôi đòi tiền gì?

Cô thấy được ông ấy đưa cho tôi sao?”

Thích Vi Vi kinh ngạc nhìn biểu tình

của mẹ, mẹ thật sự thay đổi, nếu như là lúc trước, nhìn thấy người đàn bà kia nhất định sẽ cãi nhau một trận. Bây giờ lại có thể bình tĩnh ứng đối tự nhiên như vậy khiến cho cô rất là

bội phục.

Uông Hạo Thiên chẳng qua là đứng ở

một bên, người phụ nữ này hẳn là vợ hai của ông Thích. Thế

nhưng đây là chuyện nhà của bọn họ, dường như mình không xen

vào được, cũng không thể nhúng tay.

“Lý Cầm, cô là đồ vô liêm sỉ, cô cầm tiền của tôi mà thanh thản như vậy sao? Cô không sợ sẽ có báo

ứng sao?” Dương Vũ Tình có chút tức giận.

“Hừ, tôi vô liêm sỉ?” Bà Thích hừ

lạnh. “Tôi làm sao mà vô liêm sỉ, nói đến người vô liêm sỉ nhất đó chính là cô mới đúng. Đúng là tôi cầm tiền của cô, cô lại cầm chồng của tôi, có điều có câu cô nói đúng đó chính là báo ứng. Bây giờ xem như cô nhận được báo ứng, thế nào? Mùi vị dễ chịu không?” Nhìn thấy sắc mặt bà ta nổi giận, tâm tình của

mình rất tốt.

Mấy câu nói đó khiến cho Thích Vi Vi

không khỏi bật ngón tay cái đối với mẹ, quá tuyệt vời, sớm đã nên cho bà ta một chút giáo huấn.

“Ha ha ha ha.” Dương Vũ Tình giận quá

thành cười, ác độc nói: “Báo ứng của tôi bất quá chỉ là tổn thất một chút tiền, coi như tôi bố thí cho ăn mày. Có điều

báo ứng của bà chính là hiểu rõ được bệnh tâm thần, mùi vị

thật không dễ chịu nha.”

“Bà …” Thích Vi Vi đi tới, cô tuyệt

đối không cho phép người khác sỉ nhục mẹ của mình, nhưng cô

lại bị mẹ kéo lại.

Bà Thích mỉm cười nói: “Dễ chịu hay

không chính cô hưởng qua sẽ biết. Thế nào? Cô muốn nếm thử sao? Xem ra cô cũng không có gì đặc biệt, hai trăm vạn đã đem cô bức điên rồi. Có điều sau này sẽ không chỉ là hai trăm vạn là xong đâu, cũng sẽ còn có người thứ ba, cô trông chồng kỹ một chút.”

“Cô …” Dương Vũ Tình bị bà làm cho

tức giận, một câu cũng nói không nên lời. Không nghĩ đến vài

năm không gặp, bà ta lại có thể biến thành khó đối phó như

vậy. Chẳng lẽ bệnh của bà ta còn chưa khỏi sao, nhưng chuyện

đó mình không quan tâm, đến chỉ có một mục đích chính là đòi

tiền, sắc mặt khó coi nói: “Hãy bớt nói nhảm đi, hôm nay tôi

đến là để lấy lại tiền. Bà đưa tiền cho tôi, tôi lập tức sẽ

đi.”

“Ngại quá, tôi không cầm tiền của cô, tôi lấy chính là tiền của chồng cũ tôi. Nếu cô không có

chuyện gì thì mời đi nhanh cho, tôi cũng không có thời gian cùng cô nói nhảm.” Bà Thích nhíu mày nói.

“Lý Cầm, bà đừng có quá đáng.” Dương Vũ Tình bị chọc giận, muốn đưa tay lên đánh bà.

“Bà muốn làm gì? Muốn giương oai thì biến đi nơi khác.” Thích Vi Vi nói xong, chắn trước mặt mẹ,

bắt lấy cánh tay của bà ta.

“Thích Vi Vi, cô là cái thá gì, có

bản lĩnh cô đi tìm kẻ có tiền, dùng tiền của tôi để mua nhà

ở, cô ở an ổn sao?” Dương Vũ Tình thét lớn.

“Bà đoạt chồng của người khác còn

thanh thản như vậy sao tôi lại không an ổn chứ. Còn nữa, tôi không

dùng tiền của bà, tôi dùng là tiền của ba tôi.” Thích Vi Vi cố ý chọc tức bà ta.

“Vũ Tình, em làm gì vậy? Buông tay, ai bảo em tới đây?” Thích Vĩ thở hổn hển chạy tới giữ chặt tay bà.

Dương Vũ Tình nhìn thấy ông đến đây,

vừa rồi chịu uất ức lập tức phát tác, vừa khóc vừa lấy tay

đánh ông: “Thích Vĩ, ông là đồ khốn. Ông dùng tiền tôi và ông

vất vả kiếm ra, thừa dịp tôi đưa con ra ngoài, lén mang cho bọn

họ, sao ông có thể đối mặt với tôi và con đây.”

Bà Thích cùng Thích Vi Vi chỉ mắt

lạnh nhìn bà ta, không phải bọn họ không đồng tình mà là bà

ta xứng đáng, lúc trước cướp chồng của người khác nên nghĩ

đến có ngày hôm nay.

“Được rồi, em đừng làm anh mất mặt,

cùng anh trở về đi.” Thích Vĩ cầm tay bà, bà khiến đầu của

mình đều không ngẩng lên nổi nữa.

Uông Hạo Thiên luôn thờ ơ lạnh nhạt,

anh không tin là trên đời còn có người phụ nữ không biết xấu

hổ như vậy. Dù cho Thích Vĩ có đưa tiền thì cũng là việc cần phải làm, may mắn người đàn ông này còn có lương tâm.

“Tôi không đi, hôm nay không lấy lại

được tiền tôi sẽ không đi. Đó là tiền tôi vất vả kiếm được,

dựa vào đâu mà cho người khác sử dụng.” Dương Vũ Tình chính là

không nuốt trôi được cơn tức này.

“Thật là buồn cười, mẹ tôi dùng

tuổi xuân bồi dưỡng được ông chồng không phải cũng cho bà sử dụng sao. Nếu không phải là nhờ ba, bà cho là bà có bản lĩnh kiếm được tiền sao?” Thích Vi Vi cực kỳ xem thường bà ta.

“Chúng ta nói chuyện có đến lượt cô

nói sao. Cô câm miệng cho tôi, nếu như cô có bản lĩnh thì cô

đừng dùng tiền của tôi.” Dương Vũ Tình căm hận nói với cô.

Lúc này Uông Hạo Thiên nhịn không nổi

nữa liền đi qua, từ trên người lấy ra một tờ chi phiếu viết lên trên một vài số hai cùng với mấy số không đằng sau trực tiếp

đưa cho bà ta: “Hai trăm vạn phải không? Mời bà cầm lấy và lập

tức biến mất trước mặt tôi.”

Dương Vũ Tình cầm chi phiếu trong tay, nhìn anh đột nhiên xuất hiện. Anh ta là ai vậy?

Thích Vĩ cũng ngây ngẩn cả người, ai mà vung tay mạnh bạo như vậy, nhìn bọn họ hỏi: “Anh ta là ai vậy?”

Bà Thích lúc này rất đắc ý: “Hai

người vẫn không biết phải không? Tôi giới thiệu với hai người,

đây là con rể của tôi, Uông Hạo Thiên.”

“Uông Hạo Thiên?” Thích Vĩ cùng Dương Vũ Tình liếc mắt nhìn nhau. Sao nghe quen tai vậy?

Thích Vi Vi lấy tay khoác tay anh nhìn bọn họ, cô lạnh lùng châm biếm: “Bà không phải nói tôi đi tìm

kẻ có tiền sao? Bây giờ tôi liền tìm một người, tập đoàn Uông

thị hai người chắc là biết chứ, tôi lập tức sẽ trở thành Uông

tổng phu nhân, không biết có tính là gả cho người có tiền

không.”

“Tổng tài Uông thị, Uông Hạo Thiên?”

Dương Vũ Tình hít một hơi khí lạnh, không thể tin được nhìn

bọn họ, sao bọn họ lại quen biết.

“Vi Vi, có thật không? Con thật sự sẽ gả cho Uông Hạo Thiên?” Thích Vĩ cũng không thể tin được, chính mình nghe được tin tức này cũng rất kinh hãi rồi.

“Đúng vậy.” Cô gật đầu.

Uông Hạo Thiên ôm cô vào trong ngực,

nhìn bọn họ nói: “Tôi sắp cùng Vi Vi kết hôn, ân oán trước kia

của các người tôi không có cách nào xen vào, cũng không muốn

xen vào, có điều, từ giờ trở đi tôi sẽ không để cho mẹ cùng Vi Vi chịu một chút ấm ức. Nếu như có người gây phiền toái cho

họ, vậy cũng đừng trách tôi không khách sáo, tôi có thể làm cho kẻ đó trong tích tắc táng gia bại sản.” Lời nói cuối cùng nói rất nặng và cũng thật rõ ràng.

Giọng điệu uy hiếp của anh khiến Dương

Vũ Tình nhìn không được rùng mình một cái, lặng lẽ trốn phía sau Thích Vĩ, chi phiếu trong tay cũng nhét vào trong tay ông.

Thích Vĩ trừng mắt nhìn bà một cái, bây giờ mới biết sợ và hối hận thì lúc trước đi làm gì.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc
Chương 153

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 153
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...