Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lau Súng Cướp Cò – Chương 28

Lau Súng Cướp Cò

Tác giả: Tâm Thường
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Biệt thự lầu hai có một

sân khấu ngoài trời rộng rãi dị thường, Thi Dạ Triêu sai người ở chỗ này trồng rất nhiều cây xanh, chế tạo thành một vườn hoa không trung nhỏ

tinh sảo, nghe nói là trước kia vì một người phụ nữ nào đó làm. Nhìn ra

được, một phương trời này là thuộc về lãnh địa tư nhân của anh, bình

thường hiếm khi có người tiến vào.

Cố Lạc do Thi Thác Thần mang theo đi sâu về phía sân vườn hoa nhỏ, nơi đó để hai ghế mây.

Chỉ có hai cái.

Thi Dạ Triêu rất tự giác chờ ở bên ngoài, còn cố ý nhìn Cố Lạc một cái.

Mấy năm trước Cố Lạc lần đầu tiên đơn độc gặp Thi Thác Thần, cũng là ở chỗ

này: nhà cũ Thi gia. Thi Thác Thần cũng nhớ, tự mình châm trà cho cô mới mở miệng: "Lần trước là vì Er¬ic, lần này là vì Evan."

Cố Lạc cười khổ, "Cháu cũng vậy không ngờ sẽ cùng hai đứa con trai của ngài có duyên phận như vậy."

Duyên phận chỉ là lý do thoái thác, Cố Lạc dĩ nhiên là không tin, nói thì nói vậy thôi.

"Xác thực, mấy năm bản lãnh, rất nhiều người cùng sự tình đều cùng quá khứ

không giống nhau, lần đầu gặp cháu, cháu còn không đầy 20."

Cố Lạc: "18."

Thi Thác Thần gật đầu, quan sát cô một phen: "Nhưng cháu không giống, trên

người cháu một thứ gì đó vẫn còn, không có đổi." Ông khẽ hớp một ngụm

trà."Cố tiểu thư, nói thật, ban đầu cháu trợ giúp Er¬ic như vậy, tâm tư

của ta cùng Cố tiên sinh đều hi vọng hai người các cháu cuối cùng có thể ở chung một chỗ, nhưng cháu biết tâm của Er¬ic đều ở trên người một

mình Du Nguyệt Như, chuyện như vậy, vẫn là không nên miễn cưỡng, cho nên cũng không giải quyết được gì rồi."

"Nghe anh trai cháu từng đề

cập một lần, chuyện tình cảm này đúng là không thể miễn cưỡng, hơn nữa

giữa cháu cùng Er¬ic chỉ thích hợp làm bạn bè." Cố Lạc vuốt thành ly tử

sa (một loại đất sét) thượng đẳng, không kiêu ngạo không tự t//i mà cười

cười: "Bác Thi, thứ cho cháu thất lễ hỏi ngài một câu, ban đầu ngài có

thể làm được không miễn cưỡng, vậy tại sao hiện tại đổi lại là Evan cũng không giống nhau?"

Thi Thác Thần không biến sắc, ý bảo cô tiếp tục.

"Tình huống hai người bọn họ năm đó ở thời điểm ác liệt nhất cháu là đứng ở

bên Er¬ic, cháu nghĩ ngài rõ ràng cháu cùng Evan cho tới nay là quan hệ

gì." Cố Lạc liền ngừng lại, lời nói xoay chuyển."Huống chi ngài cũng

biết tình cảm của Evan đối với Chử Dư Tịch, ngài là thương nhân thành

công, nên biết có một số đàn ông cái gì cũng có thể dùng để làm giao

dịch, thậm chí bán, duy chỉ hôn nhân cùng tình cảm không thể, cháu hiểu

biết rõ anh ta vẫn luôn là đứa con trai ngài đau nhất, ngài cứng rắn

nhét cháu cho anh ta như vậy, đối với anh ta tốt sao?"

"Những lời này cháu đã sớm muốn nói với ta chứ?" Thi Thác Thần cười yếu ớt, "Trước khi trả lời cái vấn đề này, ta cũng muốn hỏi Cố tiểu thư một câu: cháu

bây giờ đối với Evan là loại tình cảm gì?"

Cái vấn đề này của Thi Thác Thần, Cố Lạc tự cho là hoàn toàn không là vấn đề, nhưng đôi môi há hốc liên hồi, vốn là muốn nói ra khỏi miệng những từ ngữ "Không sao,

không có tình cảm" dùng để hình dung giữa cô và Thi Dạ Triêu lại một

điều nói không ra được, đồng loạt chặn ở trong cổ họng.

Thân thể từng có tiếp xúc thân mật, nên không thể nói cùng anh ta không hề có chút quan hệ nào, vậy —— tình cảm gì đây?

Cô tự nhận đối với Thi Dạ Triêu quả thật không có cái gọi là "tình cảm",

nhưng "tiềm thức" ngăn cản cô đem những lời này nói thẳng ra miệng,

khiến Cố Lạc bỗng nhiên có cảm giác giữa cô và Thi Dạ Triêu hai người

không biết từ lúc nào bắt đầu đã trở nên không hề thuần túy như vậy nữa, có thứ gì đó mơ hồ pha vào.

"Cái vấn đề này nếu đặt ở mấy tháng

trước, cháu không cần nói ta cũng hiểu đáp án của cháu." Thi Thác Thần

cúi đầu rồi nhấp một ngụm trà: "Mới vừa ở dưới lầu, lời Nguyệt Như nói

cháu cũng nghe thấy rồi, nó không có biết, cho là cháu biết sự kiện kia, nhưng theo ta thấy cháu hình như còn không biết ở nước Z rốt cuộc xảy

ra chuyện gì, nếu như cháu muốn biết, ta có thể nói cho cháu biết."

Cố Lạc mím môi, tay nắm ly tử sa nắm thật chặt."Anh ta. . . . . . Đã cứu cháu."

"Không chỉ vậy." Thi Thác Thần thong thả ung dung nói, "Con ta, trước đó chưa

từng có hướng người khác mở miệng nói qua một chữ ‘cầu xin’, bao gồm

thời điểm khi nó biết chuyện phải cùng cháu kết hôn, cũng bao gồm chuyện xử lý tình cảm cùng Chử tiểu thư, chưa từng có —— chỉ ngoại trừ một lần kia, vì cháu."

. . . . . .

. . . . . .

Thi Dạ

Triêu không biết hai người ở bên trong tán gẫu những thứ gì dùng thời

gian dài như vậy, đứng đến vết thương của anh đều càng ngày càng đau,

thừa dịp không có ai, mi tâm anh mới tiết lộ chút đau đớn. Lại một lát

sau, rốt cuộc nhìn thấy Cố Lạc từ bên trong ra ngoài, Thi Dạ Triêu không có ở trên mặt cô nhìn ra cái gì , nhưng 100% xác định cô đã biết.

Hai người mặt đối mặt đứng, hai mặt nhìn nhau chỉ chốc lát, Thi Dạ Triêu

vẫn là bộ dáng kia như không có chuyện gì xảy ra cái gì cũng đều không

để ở trong lòng, Cố Lạc mở miệng trước đánh vỡ phần an tĩnh này làm

người ta lúng túng."Bác bảo anh đi vào."

Thi Dạ Triêu gật đầu một cái, lúc bước qua bên người cô dừng lại bước chân, hình như là muốn nói cái gì, nhưng cuối cùng không có mở miệng.

Về phần Thi Thác Thần cùng Thi Dạ Triêu đã nói những gì, Cố Lạc dĩ nhiên cũng là đoán không ra.

Khi đó trời đã tối rồi, Cố Lạc đứng ở nơi đó ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, trong lòng cảm giác nói không ra lời.

Thi Dạ Diễm hình như biết cô hiện tại không muốn thấy mình, cũng không ép

buộc cái gì, mang theo Du Nguyệt Như rất chủ động tự động biến mất. Cố

Lạc thấy lầu dưới rỗng tuếch thì trong lòng cũng loạn theo, nhưng càng

làm cho cô loạn, là những lời Thi Thác Thần nói với cô.

Thi Dạ Triêu lúc đi ra không nhìn thấy Cố Lạc, còn tưởng rằng cô đã đi rồi, trở về phòng phát hiện cô lại vẫn ở đây.

Cố Lạc ngồi ở trên ghế sofa, trên khay trà chính là cái thùng trong suốt

có đựng con rắn anh dùng để trang trí, con rắn đốm nhỏ quấn ở trên chạc

cây trong thùng đứng thẳng gần nửa người và đầu đang nhìn thẳng vào mắt

người phụ nữ trước mặt ở bên ngoài.

Này một màn kỳ dị.

Thi Dạ Triêu chỉ nhướng mày, xoay tay đóng cửa lại.

Hai người ai cũng không lên tiếng, cũng không có nhìn đối phương. Thi Dạ

Triêu trở lại sau tấm bình phong, chống vách tường tay che bên hông chỗ

bị quấn băng, trán thấm ra tầng mồ hôi mịn, nghe tiếng bước chân lập tức ngồi thẳng lên.

Cố Lạc đôi tay nâng cái thùng trong suốt trả về chỗ cũ, trực tiếp đi tới bên cạnh Thi Dạ Triêu, "Ngươi ngồi xuống."

Thi Dạ Triêu không rõ chân tướng, ngồi dựa vào trên ghế chân cao, còn không đợi đặt câu hỏi, Cố Lạc liền đi lên trước hai bước đến gần anh. Thi Dạ

Triêu hai cái chân dài tách ra, Cố Lạc đứng ở giữa chân anh, cơ hồ là ở

trong ngực anh, tầm mắt nhìn anh, sau đó lại đưa tay đem áo sơ mi anh từ trong quần tây kéo ra ngoài, tiếp đó liền động thủ bắt đầu cởi nút áo

sơ mi của anh.

Thi Dạ Triêu không có ngăn trở, quét mắt động tác

của cô cùng tay nhỏ bé trắng noãn."Nếu như sớm biết mỗi lần các người

nói chuyện là có thể khiến cho em có biến hóa lớn này, anh nên sớm để

cho ông ấy tìm em."

Cố Lạc bề ngoài thì cười nhưng trong lòng không cười hạ thấp khóe miệng, "Cho là tôi tự động đưa tới cửa?"

"Chẳng lẽ không đúng?" Tay Thi Dạ Triêu vốn là chống ở bên người tự nhiên thả

vào trên eo cô nhẹ nhàng vuốt ve, mang theo tính dục ngầm chỉ ra."Cố

Doãn đem em coi như heo nuôi hơn hai tháng?"

Ở trước mặt người

phụ nữ nói những lời này cũng là tìm cái chết nhẹ nhàng, Cố Lạc lập tức

trừng mắt liếc anh một cái, nắm áo sơ mi hướng hai bên xé ra, còn sót

lại hai cúc áo còn chưa cởi ra thoáng chốc bị kéo, văng khắp nơi.

Thi Dạ Triêu nhếch môi cười, tay cũng là dùng sức một cái, ở nơi eo cô gia tăng chút sức lực."Muốn chút rượu trợ hứng không?"

Cố Lạc không để ý tới anh cợt nhã, thô lỗ mở ra tay của anh, tầm mắt rơi

vào bên hông quấn băng của anh, mặt mày ngưng lại, phía trên kia đã vầng nhuộm ra vết máu. Mà cô nhớ rõ, trước đó thời điểm anh ta đang dùng

phương thức rắn xoa bóp ghê tởm trên băng quấn cũng không có máu, nhìn

lại áo sơ mi của anh, chỗ khác đều là khô sạch, duy chỉ có chỗ này là có chút dấu vết.

"Anh vừa bị Thi gia dùng gia pháp nghiêm khắc sao?"

Cố Lạc nửa cười nhạo hỏi, Thi Dạ Triêu giờ mới hiểu được cô không phải

muốn cùng mình làm chuyện nào đó, mà là nhằm vào vết thương của anh."Anh nói phải, em sẽ tượng trưng đau lòng một cái sao?"

Cố Lạc trừng

mắt nhìn anh, nửa ngồi xuống muốn mở băng đeo, lại bị Thi Dạ Triêu giữ

lại tay đi xuống thăm dò, khoác lên trên thắt lưng của mình."Nhất định

phải cởi ra thứ gì trên người anh, không bằng thử một chút cởi ra cái

này."

Cô nhất định không biết tư thế mình giờ phút này có bao

nhiêu dụ người mơ màng, Thi Dạ Triêu nửa cúi con ngươi nhìn cô, bao gồm

chỗ cổ áo của cô lộ ra nơi u minh này, cứ như vậy bắt đầu cảm thấy trên

người có chút nóng. . . . . .

Có lẽ là mặc kệ anh, Cố Lạc cũng

không có nói với anh cái gì, hất tay của anh ra cởi ra băng đeo. Khi

miệng vết thương sâu ác liệt lộ ở trước mắt cô thì tâm Cố Lạc ngưng

lại."Anh là giết cả nhà người nào hay là đoạt phụ nữ của người nào?

Người xuống tay nhất định cùng anh thù không đội trời chung."

Y

theo kinh nghiệm phán đoán, đó là vết thương do vũ khí cực kỳ sắc bén

tạo thành."Hoàng Phủ Luật làm sao?" Cố Lạc vừa lau vết máu từ nơi chỉ

khâu rỉ ra cho anh vừa suy nghĩ Thi Dạ Triêu nhiều năm như vậy đến tột

cùng gây thù hằn bao nhiêu."Các ngươi nhất định bởi vì một người phụ nữ

diễn tiết mục đến dạng tàn sát lẫn nhau sao?"

"Không phải, cậu ta muốn động thủ không cần chờ tới hôm nay." Thi Dạ Triêu nói dáng vẻ cực

kỳ không sao cả, Cố Lạc giương mắt nhìn anh nửa ngày, không nói gì, cầm

băng đeo lần nữa băng bó cho anh. Băng đeo một vòng một vòng quấn hông

tinh tráng của anh, Cố Lạc mỗi lần quấn lên một vòng sẽ phải đến gần anh một lần, Thi Dạ Triêu không hề động tay động chân với cô nữa, nhưng

không khí giữa hai người bởi vì lần lượt lặp lại đến gần động tác chậm

rãi trở nên có chút. . . . . . Tế nhị.

"Thi Dạ Triêu, hỏi anh một chuyện." Cố Lạc không có nhìn anh, tầm mắt chỉ nhìn chằm chằm cơ bụng

tráng kiện ở hông của anh."Giữa anh và Chử Dư Tịch nếu là không thể nào, tại sao còn phải lưu lại một đứa bé?"

". . . . . ."

". . . . . ."

"Ông ấy cho em đến chỗ anh hỏi thăm chuyện đứa bé?"

"Dĩ nhiên không phải, bác không có nói cái này."

Cô không nghĩ Thi Dạ Triêu sẽ tin tưởng lời của cô..., nếu đổi lại là cô

cũng không trả lời, nhưng chỉ chốc lát sau, Thi Dạ Triêu chợt nâng lên

cằm của cô, ngón tay ma sát nhẹ làn da trơn bóng của cô, vẻ mặt ý vị

không rõ."Có phải hay không cảm thấy nếu như mà anh cũng có một đứa con

riêng, chúng ta liền huề nhau, Lục Kya Việt của em liền an toàn? Muốn

dùng cái chuyện này bắt được nhược điểm của anh đúng không?"

"Anh coi trọng tôi." Cố Lạc cười lạnh, đem băng đeo của anh cố định, đứng

dậy, thối lui khỏi anh vô hình vây quanh, cách xa mấy bước khí thế do

trên người anh tản ra khiến cô không thể buông lòng."Tôi chỉ là giống

chị Nguyệt Như không nghĩ ra, anh giữ lại đứa bé làm gì." Cô hơi dừng

lại, lại nói: "Mặc kệ bởi vì sao, anh như là đã cùng Hoàng Phủ Gia cam

kết hoàn toàn không hề có quan hệ cùng Chử Dư Tịch nữa, vậy đứa bé anh

dự định làm sao bây giờ?"

. . . . . .

Thi Dạ Triêu người

này, Cố Lạc có lúc nhìn thấu anh rất rõ ràng, cũng có lúc cảm thấy anh

là một đoàn sương mù, để cho cô không nhìn rõ bất cứ thứ gì, để ý không

rõ.

Thời điểm khi anh không nói lời nào, thời điểm khi độ cong

trên môi anh biến mất không thấy gì nữa, thời điểm khi đáy mắt anh sâu

đủ để cắn nuốt tất cả, Cố Lạc cảm thấy trên người có chút lạnh cả người, trong lòng không khỏi chột dạ, giống như đang dòm ngó một người bị sỉ

nhục cùng nhếch nhác.

Hồi lâu, Thi Dạ Triêu rốt cuộc mở miệng: "Em muốn biết như vậy, anh có thể dẫn em đi gặp nó."

Một tuần sau, Thi Dạ Triêu mang Cố Lạc trở về Vancouver.

72 lái xe, đưa bọn họ đến một chỗ, ở ngoại thành một cái trấn nhỏ.

Xe ngừng lại, hiện ra trước mặt Cố Lạc, nơi này là một khu nghĩa địa, không biết thế nào, trong lòng chợt chát chát ẩn đau.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lau Súng Cướp Cò
Chương 28

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 28
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...