Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lập Quốc Ký III – Chương 50

Lập Quốc Ký III

Tác giả: Người Qua Đường A
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thành Đa La giống như kinh thành của một tiểu quốc, là nơi cư ngụ của Đa La đại vương đứng đầu đảo này. Đa La đại vương là một lão vương tuổi xấp xỉ hoàng đế Triệu Đảo, tuy nhiên thân hình mập mạp, gương mặt hoà nhã, con người thân thiện hơn nhiều. Vừa nghe tin có Ngự sứ kinh thành ghé qua, Đa La vương đã nhiệt tình tiếp đón. Vừa chuẩn bị phòng ốc vừa thết tiệc tẩy trần. Chức Ngự sứ nhất phẩm này vốn là thân tín của hoàng đế, dưới một người mà trên vạn người. Ngay cả đại vương một tộc như ông cũng không thể không nể mặt.

Tuy nhiên, vị Ngự sứ trẻ tuổi này thật có điều kỳ quái. Hắn chỉ đi có một mình mà không có thân tín đi kèm. Quần áo thì bẩn thỉu nhếch nhác, trên tay còn bế thêm tiểu hài tử. Nếu không phải vì hắn có kim bài Ngự sứ, thì Đa La vương cũng không tin tên này là quan nhất phẩm trong triều.

“Triệu Đế nổi tiếng là đa nghi, vì vậy có lẽ thân tín của ông ta cũng phải có tính tình khác lạ. Có lẽ là do hắn cố ý cải trang, vi phục xuất tuần. Lợi dụng thân phận bình dân bá tánh để mà điều tra các đại vương đảo quốc.” Suy nghĩ như vậy nên Đa La vương hết sức vị nể Lạc Thiên, để mặc hắn ra vô trong thành thích điều tra gì thì điều tra. Chỉ cần hắn không bẩm báo về triều đình là Đa La vương muốn làm phản là được rồi.

Nhờ được sự hỗ trợ của Đa La vương, Lạc Thiên đã biết được hai hôm trước có gian tế đột nhập Hiên vương phủ. Khi nghe tin hộ vệ trong phủ đánh bị thương gian tế, Lạc Thiên đau quặn trong lòng. Hắn kéo quân vây bắt hết bọn người mai phục ở gần nhà trọ trước đó, tra khảo ra được họ làm theo lệnh Lăng Tiếu Nam. Hắn nghiến răng trèo trẹo, quả nhiên không nên nhún nhường với kẻ thù mà.

Điều tra mở rộng thêm thì phát hiện một bãi chiến trường chất đầy thây người ở sơn cốc cách kinh thành ba dặm. Trong số người chết có cao thủ các môn phái, có thêm một đám áo đen bị phanh thây vứt ở bụi rậm xung quanh. Tuy không phát hiện tung tích Ngưng Bích nhưng hắn lại thu một thanh đoản đao khắc chữ Bích bị vứt lại tại chiến trường. Hắn chợt thấy run rẩy nỗi hoảng sợ mơ hồ. Đây là cây đao đeo trên tay trái của nàng, là do chính tay hắn tặng, Ngưng Bích không lý nào lại vứt đi như vậy.

“Trừ phi nàng có chuyện thật rồi”. Hắn nhìn xuống vực sâu thăm thẳm, “Không phải vậy chứ?”

Thế là một toán binh lính được phái đi xuống đáy vực tìm kiếm. “Sống phải thấy người, chết phải thấy xác.” Ngày nào chưa tìm thấy nàng, hắn cũng sẽ không chịu ngừng lại đâu.

Căng thẳng, lo sợ, cộng với bôn ba mấy ngày trời, thân thể yếu nhược của hắn cuối cùng cũng chịu không nổi. Lạc Thiên ngã xuống bệnh nặng. Hắn hết sốt ly bì thì mơ hồ tỉnh lại một chút, suốt mấy ngày trời cũng không dậy nổi ra khỏi phòng. Ngay cả ngự y trong Đa La cung cũng lắc đầu buồn bã.

-Tâm bệnh phải chữa bằng tâm dược. Nếu Ngự sứ đại nhân từ bỏ không chịu chống lại bệnh tật, thì thuốc thang thế nào cũng không qua nổi đâu.

Nghe ngự y nói vậy, Đa La vương liền sợ hãi trong lòng. “Người này thân phận không tầm thường, nếu hắn vừa đến Đa La thành liền lăn ra chết, ta có mười cái miệng cũng không giải thích nổi với Triệu Đế đâu”.

Tranh thủ những lúc Lạc Thiên tỉnh lại được đôi chút, Đa La vương ân cần hỏi.

-Ngự sứ, ngài có điều gì cần ta giúp đỡ không?

-Đa ta đại vương quan tâm. Hạ thần đã nhận được nhiều giúp đỡ của ngài lắm rồi!

Nói chưa được mấy câu hắn lại lăn ra hôn mê, muốn moi thêm được chút yêu cầu nào cũng khó. Xem ra phải chuẩn bị hậu sự cho người này rồi.

^_^ nguồn

Lạc Thiên hét lên một tiếng lớn khi vùng thoát khỏi cơn ác mộng. Hắn thở hồng hộc như chạy qua cả một quãng đường dài, trong tim lại đau nhói như bị ai xé nát. Trong cơn mơ, hắn nhìn thấy Ngưng Bích bị kẻ thù tìm tới, một kiếm giết chết nàng. Hắn chỉ có thể đứng đó bất động nhìn nhưng không cách gì giúp được. Ngưng Bích mình đầy máu me quay lại nói với hắn, “Chúng ta không chung đường, nên phải chia ly từ đây thôi.”

Không, hắn không muốn rời xa nàng chút nào. Hắn thừa nhận, ban đầu ở bên cạnh nàng là có nhiều toan tính. Nhưng từ lâu, từ lâu lắm rồi, thứ hắn toan tính chỉ là tìm cách giữ nàng ở bên cạnh mình lâu dài mà thôi. Mau chóng hoàn thành nhiệm vụ, mau chóng đưa nàng về nhà, đó là tất cả mong ước của hắn. Hắn có thể không cần đến gia tài vạn bạc, nhưng không thể không cần nàng được.

Những người hầu cận nghe tiếng la của hắn liền chạy vào. Ngự sứ đại nhân vẫn mê mê dại dại, trên trán sốt hầm hầm, người càng lúc càng tiều tuỵ. Ngự y bắt mạch cho hắn rồi lại lắc đầu, Đa La vương lo lắng cũng quan tâm đi đến.

-Ngự sứ, có còn mong muốn gì không? – Ông hỏi.

-Đại vương, có thể cho hạ quan mượn một cây cổ cầm được không?

^_^

Tường đài ngay chỗ cổng lớn vào vương cung là chỗ có vị trí cao nhất, tiện nhìn xa bốn phía, là trung tâm của Đa La thành. Ngày hôm nay đặt biệt cho binh lính cùng lui xuống hết, nơi đó bày ra một chiếc cổ cầm, ấm trà cùng với lò hương. Trời đã tối nên hắn khoát thêm một thân áo trắng, mỹ mạo phiêu lãng được dìu lên tường đài. Gương mặt hắn có một chút tiều tuỵ, có một chút bi thương càng tôn lên nét diễm lệ kinh nhân nổi tiếng của Hộ Sứ tướng quân. Phía trên đài cao gió lớn, mái tóc đen dài của hắn thổi bay tán loạn càng tăng thêm vẻ phiêu dật xuất trần. Giờ phút này, ai nấy cũng cảm nhận được hắn có thể dễ dàng bị ngọn gió kia thổi cho thăng thiên chầu trời bất cứ lúc nào.

“Tiếc ột con người tài hoa bạc mệnh” Đa La vương thở dài. Ông nghĩ đây có lẽ đã là di nguyện cuối cùng của hắn rồi, nên không chấp không cản. Mặc cho hắn leo lên đài này muốn chơi đàn gì thì chơi.

Lạc Thiên dùng những ngón tay thon dài so mấy sợi dây. Hắn bật một nụ cười đau khổ. Bài đầu tiên hắn đàn cho nàng nghe, ‘vô thanh’.

“...Lòng như bát ngát mây xanh,

Thân như sương tụ trên cành đông mai.

Cuộc đời – chớp lóe, mưa bay,

Càng đi, càng thấy dặm dài nỗi không.

Thân tâm bệnh – nghiệp trần hồng,

Lênh đênh trầm nguyệt, bềnh bồng phù vân.

Giam trong Tài, Mệnh, Giả, Chân,

Trăm năm hồ dễ một lần bay cao.

Đau lòng chuốc tiếng đàn nao,

Năm cung nước chảy lại chao phận mình...”

(trích Đoạn trường vô thanh – Phạm Thiên Thư)

Bắt đầu là giả dối, nhưng về sau là chân thật. Năm ngày rồi, toán quân xuống vực tìm kiếm cũng không thấy người. Hắn rất mong nàng vẫn còn sống. “Ngưng Bích, tại sao còn chưa quay về với ta? Nàng đang ở nơi nào, có thể nghe được tiếng đàn chăng?”

Bài thứ hai, ‘Mai sinh’

“ ... Sinh ly xa cách huyên đình,

Một cây bóng ngả mấy cành tang du.

Sơn đông non nước mịt mù,

Niềm thương nỗi nhớ biết hồ có nguôi.

Nghi trưng một nắm cát vùi,

Vì ai nên nỗi thiệt thòi đến ai.

Sau này dù nhận có người,

Nghĩa kia biết có đền bồi được chăng ?

Thành sầu cao ngất tầng tầng.

Một vườn ngày gió đêm trăng thẫn thờ...”

(trích Nhị độ mai – khuyết danh)

Bài thứ ba, ‘Tương tư’

“...Gió từ hây hẩy đưa hương,

Lạnh lùng áng tuyết đoạn trường đòi nhau!

Trăng thiền vằng vặc in lầu,

Lâm râm đèn hạnh gượng sầu thiu thiu.

Tiếng chuông, tiếng cảnh, tiếng tin,

Sách nhìn biếng đọc, cầm treo biếng đàn...

... Bệnh tương tư cũng nực cười,

Dễ phương ngũ tích, dễ bài bát trân.

Bùa nào giảm, thuốc nào dằn,

Dược sư ngán nỗi, lão quân khôn điều.

Có chăng liên nhục, liên kiều.

Dùng thang đồng nữ mới tiêu bệnh chàng.

Lòng cô còn rộn trăm đường,

Mười phương đã khắp, nén hương đã tàn...”

(trích Phan Trần – khuyết danh)

Lạc Thiên dùng cầm nghệ của mình, đàn liên tục mười bài. Tất cả đều là tuyệt phẩm của Việt quốc. Tiếng đàn trên lầu cao nhờ gió mang đi xa, tuy mọi người không hiểu hắn hát bằng ngôn ngữ gì, nhưng âm thanh đàn sầu não, đau thương, ai nghe thấy cũng xót lòng xót dạ. Chẳng lâu sau, đã có một đám đông người tụ tập trước cổng hoàng cung nghe đàn.

Hắn ngồi trên lầu cao nên không ai nhìn thấy rõ mặt người. Ánh đèn lồng treo toả ra ánh sáng dìu dịu mờ mờ, chỉ nhìn ra được một bạch y công tử, mái tóc đen dài lay lay trong gió xuất trần như tiên tử. Ngược lại, Lạc Thiên có thể nhìn rõ từng khuôn mặt của người bên dưới. Hàng trăm người kéo đến, hắn cũng nhìn kỹ hàng trăm khuôn mặt, dù nàng có cải trang thì hắn cũng có thể nhận ra.

Bài thứ mười bảy, hắn chỉ vừa mới đàn được nửa khúc. Dáng người quen thuộc hắn vẫn mong nhớ xuất hiện. Nàng đứng lấp ló trong một góc phía xa, nhưng làm sao có thể qua mặt Lạc Thiên. Đằng sau tấm mạn che mỏng ấy chính là đôi mắt lúng liếng kiều mị của Ngưng Bích. Lạc Thiên bỏ ngang khúc đàn, liều mạng chạy xuống dưới tường đài.

Hắn chen chúc trong hàng trăm người đang tụ tập, dõi mắt khắp nơi để tìm kiếm gương mặt nàng. Bóng dáng đứng trong góc khuất cũng vừa không thấy đâu, hắn như lạc trong hoang mang hoảng sợ. “Đừng bao giờ biến mất nữa nha.” Một biển người đang tập trung trên đường, hắn hết chạy loạn phía bên này rồi lại chạy nhanh phía bên kia, nhìn không sót một người nào. Đầu hắn như muốn nổ tung vì xúc động, hai mắt cay xè vì mệt mỏi. Cơn sốt dần dần đang trở lại, hắn choáng váng, lảo đảo.

Cuối cùng hắn cũng nhận ra dáng người quen thuộc đang bước đi trên đường. Hắn chạy nhanh về phía nàng, trước khi bóng tối ập tới, hắn đã nắm được bàn tay nhỏ xinh đó.

“Ngưng Bích, cuối cùng cũng tìm được nàng rồi.”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 0: Một lời đã định
Chương 1
Chương 1: Đệ nhất gian thương cũng là phú hào đệ nhất
Chương 2: Ta đi mua vài hòn đảo
Chương 2
Chương 3
Chương 3: Không nên đắc tội tiểu nhân
Chương 4: Càng không nên đắc tội nữ nhân
Chương 4
Chương 5: Giỏi nhất là gạt người
Chương 5
Chương 6
Chương 6: Hữu thù tất báo
Chương 7
Chương 7: Một khúc đàn thâu tâm
Chương 8
Chương 8: Cuộc sống vẫn thật khó khăn
Chương 9
Chương 9: Hồng nhan và họa thủy
Chương 10: Sự cố chấp của kẻ tham lam
Chương 10
Chương 11
Chương 11: Có người sống sao gọi là đảo hoang!
Chương 12
Chương 12: Nàng là ... tiểu thiếp!
Chương 13
Chương 13: Tạm biệt đảo cá voi
Chương 14
Chương 15
Chương 15: ... mà vấp phải đá, mà quàng phải dây
Chương 16
Chương 16: Được rồi lại mất
Chương 17
Chương 17: Lại một khúc đàn thâu tâm
Chương 18
Chương 18: Khả năng của một thư sinh
Chương 19
Chương 19: Không bao giờ rời xa
Chương 20
Chương 20: Tiểu nhân đắc ý
Chương 21
Chương 21: Tân quan nhậm chức
Chương 22
Chương 22: Thiếu tiền thật khó lắm thay
Chương 23
Chương 23: Ta cho rằng nhiều tiền vẩn tốt hơn là ít
Chương 24
Chương 24: Phượng cầu hoàng
Chương 25
Chương 25: Dạ Yến
Chương 26
Chương 26: Diễn tiến bất ngờ!
Chương 27
Chương 27: Bản lĩnh của nam nhân
Chương 28
Chương 28: Tội phạm đào vong
Chương 29
Chương 29: Không được nói ta không được!
Chương 30
Chương 30: Ngươi là Khinh Trần?
Chương 31
Chương 31: Ta đệ nhị, không ai dám nhận đệ nhất
Chương 32
Chương 32: Chợt nhớ chuyện xưa ... chỉ muốn quên
Chương 33
Chương 33: Ăn mày cũng phải có học thức
Chương 34
Chương 34: Đại chiến tam anh
Chương 35
Chương 35: Dạ vâng, thưa chủ nhân!
Chương 36
Chương 36: Cuộc thi sắc đẹp vô tiền khoáng hậu
Chương 37
Chương 37: Tiêu chuẩn mỹ nữ
Chương 38
Chương 38: Suốt đời không dám đắc tội nữ nhân
Chương 39
Chương 39: Chẳng hay tướng quân muốn gì?
Chương 40
Chương 40: Quá anh tuấn sẽ khó làm việc
Chương 41
Chương 41: Đầu tiên phải quà cáp, thứ hai nhận họ hàng
Chương 42
Chương 42: Nhất thân, nhì thế
Chương 43
Chương 43: Lụy vì ải mỹ nhân
Chương 44
Chương 44: Có những chuyện không cần nói ra, trong lòng tự biết rõ là được
Chương 45
Chương 45: Những câu hỏi chưa lời giải đáp
Chương 46
Chương 46: Cừu nhân nhận mặt
Chương 47
Chương 47: Trên giang hồ lắm điều kỳ quái
Chương 48
Chương 48: Cục nợ nhỏ
Chương 49
Chương 49: Lần đầu lưu lạc
Chương 50
Chương 50
Chương 51
Chương 51: Nhận lầm người
Chương 52
Chương 52: Kẻ tham lam vô độ
Chương 53
Chương 53: Khi thật khi giả
Chương 54
Chương 54: Sập bẫy
Chương 55
Chương 55: Sát thủ không phải là người
Chương 56
Chương 56: Thâm nhập quỷ môn quan
Chương 57
Chương 57: Sự thật đau lòng
Chương 58
Chương 58: Rắc rối lại kéo đến
Chương 59
Chương 59: Bị bắt cóc
Chương 60
Chương 60: Lấy răng trả răng, lấy mắt trả mắt
Chương 61
Chương 61: Hắn là loại người gì?
Chương 62
Chương 62: Tham gia đại hội võ lâm
Chương 63
Chương 63: Ngày thứ nhất của đại hội
Chương 64
Chương 64: Qua vòng đầu bảng
Chương 65
Chương 65: Oan gia ngã hẹp
Chương 66
Chương 66: Âm mưu tính kế
Chương 67
Chương 67: Mang đá đập vào chân mình
Chương 68
Chương 68: Làm Ơn đi nhanh giùm cho
Chương 69
Chương 69: Suy tinh cho tương lai
Chương 70
Chương 70: Hồ ly tinh xuất hiện
Chương 71
Chương 71: Nguyện suốt đời theo chàng.
Chương 72
Chương 72: Lại bị bắt cóc
Chương 73
Chương 73: Dẫn sói về nhà đọc truyện mới nhất tại .
Chương 74
Chương 74: Đừng mong rời khỏi
Chương 75
Chương 75: Con dâu xấu cũng phải ra mắt bố chồng
Chương 76
Chương 76: Kim Thành đoạt bảo
Chương 77
Chương 77: Vạn niên bất biến nguyệt
Chương 78
Chương 78: Trở về Việt quốc
Chương 79
Chương 79: Dầu cạn đèn tắt
Chương 80
Chương 80: Trở về Triệu Đảo
Chương 81
Chương 81: Đi vào hiểm địa
Chương 82
Chương 82: Đại thiện nhân
Chương 83
Chương 83: Đăng môn bái phỏng
Chương 84
Chương 84: Hoàng đế băng hà
Chương 85
Chương 85: Bảo vệ nụ cười đó
Chương 86
Chương 86: Hiểu rõ trái tim mình
Chương 87
Chương 87: Trở lại kinh đô
Chương 88
Chương 88: Số phận của nữ nhi
Chương 89
Chương 89: Ra trận
Chương 90
Chương 90: Đại chiến

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lập Quốc Ký III
Chương 50

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 50
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...