Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lập Quốc Ký III – Chương 31

Lập Quốc Ký III

Tác giả: Người Qua Đường A
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khinh Trần quả nhiên là một người cổ quái, liền đem đến cho Lạc Thiên một cái bất ngờ không nhỏ.

-Xin giới thiệu với huynh đệ, đây là Phàm tú tài, được mệnh danh là ‘bàn tính vàng’. Là người tính sổ sách đệ nhất của Bàn Tơ phố. Phàm tú tài đã có kinh nghiệm tính bàn tính hơn bốn mươi năm, tốc độ thần sầu, kỹ thuật tính ít có người so kịp.

-Vậy chặng đầu tiên của Khinh Trần huynh chính là ... – Lạc Thiên giả vờ ngạc nhiên, cố nén trong bụng để không khỏi bật cười lớn tiếng.

Trận đầu xuất sư thuận lợi, không ngờ đối phương lại mang món sở trường của hắn ra thách đấu.:eye_wide:

-Đúng vậy, chặng đầu tiên ta muốn ngươi đấu bàn tính với Phàm tú tài.

Khinh Trần vui vẻ cười. Ở Triệu Đảo quả thật rất ít người giỏi chữ lại biết tính toán, bất kỳ ai nghe nói đến bàn tính vàng Phàm tú tài đều giật mình kinh hãi, đa số sẽ cam bái hạ phong. nguồn

-Chúng ta đấu ở nơi này hả?

Lạc Thiên ngó xung quanh mình. Bọn họ đang đứng ở giữa Diễm Hồng viện, một cái kỹ viện ngay giờ cao điểm có rất nhiều khách quan xung quanh. Vậy mà phần đài biểu diễn hôm nay không có nhạc sư cũng không có ca kỹ, chỉ có hai cái bàn kê cùng với một núi sổ sách chất cao trên đó.

-Đúng vậy, nếu ngươi sợ mất mặt bây giờ có thể rút lui vẫn còn kịp.

Bị đối phương thách thức, Lạc Thiên lại nổi máu sĩ diện. Hắn thở dài chầm chậm bước lên đài tỷ thí. Nghe nói danh tiếng của vị tú tài kia không nhỏ, danh hiệu ‘bàn tính vàng’ lại có kinh nghiệm bốn mươi năm. Nếu hôm nay tại nơi đông người này bị bẽ mặt, có phải hay chắc sẽ hộc máu tức chết.

Hôm nay nghe nói có tỷ thí, người bên dưới thập phần hưng phấn. Bạn họ trò vui đã xem qua nhiều rồi, vẫn là chưa xem qua thi tính sổ sách. Thấy hai đối thủ thượng đài, đám khách nhân đều vui vẻ reo hò. Đám nam nhân thì chắc mẩm thế nào lão tiên sinh cũng sẽ thắng. Phàm tú tài mạc danh kỳ thực, nổi tiếng chốn này đã lâu. Lạc Thiên thì chắc chắn sẽ thu hút được ánh nhìn của đám kỹ nữ. Gương mặt của hắn không cần biểu đạt gì cũng đã mê đọng lòng người, nay còn kèm theo một mảng cười nhàn nhạt vừa lãnh ngạo vừa ý vị.

“Khinh Trần quả nhiên không phải nhân vật tầm thường, muốn thử thách ta liền có thể bày ra một cái lôi đài tỷ thí hoành tráng trong kỹ viện lớn. Người này nhìn thế nào cũng không phải là một tên khất cái bình thường. Có khi nào lại là lão bản giấu mặt phía sau Bàn Tơ phố đi.”

Hai đối thủ cúi chào nhau trịnh trọng rồi mới bắt đầu ngồi vào bàn của mình. Trên bàn mỗi người đều có một cái bàn tính bằng gỗ đen bóng, vừa có vẻ lâu năm mà lại ánh lên nét quý giá. Có nghiên mực đã mài sẵn, một quyển sổ trắng để ghi chép, bút lông cao cấp ... tất cả những món vật dụng tuy nhìn rất bình thường nhưng kỳ thực đều là hạng sang trọng, quý giá nhất. Lạc Thiên vừa sờ vào đã phát hiện ngay ra cân lượng của cuộc thi này không ít, Khinh Trần quả nhiên mặt mũi không nhỏ đi.

Có tiếng hô đếm, cuộc thi bắt đầu diễn ra. Phàm tú tài quả thật không hổ là ‘bàn tính vàng’, lão bắt đầu lật sổ tính nhanh thoăn thắt. Ngón tay bật tanh tách trên bàn tính chẳng khách nào cầm sư chơi đàn, vừa nhanh vừa điệu nghệ. Đám đông bên dưới hết ồ rồi à la lên đầy phấn khích. Còn Lạc Thiên thì hắn đang làm gì? Hắn chính là lấy mấy quyển sổ ra lật xoèn xoẹt, giống như đang kiểm tra xem có ai vô ý kẹp tờ ngân phiếu vào đó không. Đôi mắt hắn nhàn nhạt hiện lên ý cười.

Các phần sổ sách của hai bên đều giống nhau, là doanh thu của Diễm Hồng viện trong một năm qua. Kỳ thực, loại sổ sách này vô cùng lộn xộn khó tính. Vừa có doanh thu của thức ăn, rượu uống, tạp kỹ, lại có phần tiền của kỹ nữ. Mỗi ngày đều có mấy trăm khách nhân ra ra vào vào, mỗi người lại có thói quen kêu đồ khác nhau, cô nương phẩm cấp khác nhau, thật sự là làm điên đầu người tính sổ.

Nửa canh giờ trôi qua, Phàm tú tài đã tính được phân nửa số sổ sách của mình thì Lạc Thiên cũng đã tra xét xong phần sổ sách của hắn. Lúc bấy giờ hắn mới cầm bút lên, thong thả viết các con số ra, sau đó chầm chậm kéo bàn tính ra gõ lách tách tính toán. Một người thì nhanh như kỵ mã tung bay trên thảo nguyên, một người thì nhàn nhã như ngư phủ ngồi câu cá. Khách quan bên dưới đều chắc mẫm là Lạc Thiên đã bị ‘bàn tính vàng’ doạ cho hoảng sợ, nên quyết định bỏ cuộc. Thật là chê cười, cuộc đấu đã không còn thú vị nữa nên mọi người lại ồn ào uống rượu. Chỉ có hai nam nhân trên lôi đài vẫn chuyên chú làm công việc của mình. Bên dưới, Khinh Trần cũng đang ngửa đầu dốc cạn bầu rượu, tuy nhiên đôi mắt sắc bén không ngừng dò xét lam y nam tử nhàn nhã bên trên.

Phàm tú tài cầm bàn tính gõ nhẹ một cái, khiến cho toàn bộ con tính đều rơi xuống hết, biểu thị lão đã tính xong rồi. Kết quả được viết trên một tờ giấy trắng, đưa lên cho tên tú bà, người được xem như là trọng tài đang kiên nhẫn đứng giữa đài.

-Phàm tú tài đã tính xong. – Giọng tú bà vang lên chua chát.

-Bất quá, tại hạ cũng đã tính xong. – Lạc Thiên nhéch mép cũng đưa ra kết quả của mình.

Tú bà ngạc nhiên tròn mắt, kết quả sao có thể giống nhau không khác một tý nào. Ở đây liệu có uẩn khúc gì chăng? Rõ ràng là tên nam nhân kia không thể nào so sánh tốc độ kéo bàn tính của Phàm tú tài được.

-Kết quả giống nhau! – Tú bà lớn miệng thông báo. – Có điều vị Khinh Nhân công tử này lại chậm hơn nửa bước. Trận này Phàm tú tài thắng.

Kết quả được nói ra, tuy có nhiều người đã đoán được trước vẫn còn thấy bất ngờ. Không ngờ có người lại chân trước chân sau, chỉ thua Phàm tú tài có nửa bước. Tất cả đều dấy lên một trận lao xao bàn tán.

Dường như thấy mọi chuyện còn chưa đủ lạ, lam y nam tử còn tiếp tục mỉm cười vui vẻ bước ra, dõng dạc tuyên bố với mọi người.

-Là chậm hơn nửa nhịp, nhưng vẫn là ta thắng. – Hắn quay lại nhìn thẳng vào mặt Phàm tú tài. – Tiền bối, trong lúc tính ông đã tính bị sai rồi.

Phàm tú tài danh hiệu ‘bàn tính vàng’ hẳn nhiên mặt mũi không phải nhỏ. Kinh nghiệm tính sổ bốn mươi năm cẩn thận của ông cũng chưa từng xảy ra sai sót gì. Nay lại có một tên tiểu tử, chỉ thẳng mặt mình nói lão tính sai, thật là hận không thể nhảy ra quyết liều một trận với hắn. Phàm tú tài đứng bật dậy, giận dữ đập bàn.

-Ngươi nói ta tính sai là sai như thế nào? Chẳng phải ngươi cũng viết ra kết quả đúng như vậy!

Lạc Thiên mỉm cười hoà nhã. Đi qua bàn của Phàm tú tài nhặt lấy một cuốn sổ lên, lật lật tìm một trang rồi lấy viết khoanh tròn một chỗ. Phàm tú tài nhìn thấy đó, khuôn mặt liền xám ngoét.

-Sao có thể như vậy được, lúc vào sổ lại ghi nhầm mục. – Lão lẩm bẩm chỉ vừa đủ cho hai người nghe. – Nhưng nếu ngươi phát hiện ra chỗ này, tại sao lại tính ra được kết quả giống nhau được?

-Bởi vì tiền bối lại tiếp tục sai thêm một lần nữa. – Lạc Thiên lại tiếp tục lấy ra một quyển sổ khác lật tìm rồi khoanh tròn. – Sai hai lần liền khiến kết quả bù trừ lẫn nhau. Kết quả tuy ra đúng, nhưng chẳng phải lúc tính đã sai rồi sao?

Lời Lạc Thiên tuy nhẹ nhàng êm ái nhưng giống như sét đánh ngang trời. Phàm tú tài như bị trúng cơn gió độc, cả người xụ xuống hẳn. Nhìn lão nhân gia đột nhiên già đi thêm nhiều tuổi. Bốn mươi năm tính toán, hôm nay lại liền một lúc tính sai hai lần, thật là đả kích lòng tự tôn của ‘bàn tính vàng’ quá mức.

-Lão thật sự đã tính sai rồi ... – Lão lắp bắp như nói không ra hơi. - Trận này là công tử thắng.

Tuy người bên dưới không biết hai bên bàn luận thứ gì, nhưng Phàm tú tài đột nhiên như trổ bệnh nặng, liền nhận thua, nhường cho người khác thắng. Khi tú bà tuyên bố kết quả phần thắng nghiêng về Lạc Thiên, bên dưới liền có tiếng ồn ào phản đối. Dù hắn quả thật thần kỳ có thể tính ra sau ‘bàn tính vàng’ có nửa nhịp, thế nhưng chuyện lão nhân tự nhiên nhận thua khiến nhiều người không phục.

Trước sự phản đối của nhiều người, tú bà cũng nhất thời không biết phản ứng thế nào. Khách nhân đã đứng lên hết, ồn ào ý kiến, khiến cho thế cục đột nhiên náo loạn. Tú bà lên tiếng trấn an mọi người nhưng có vẻ không thành công cho lắm. Phàm tú tài bị đả kích lớn, hai chân run rẩy đứng không nổi, bèn ngồi phịch xuống ghế thở phì phò. Còn Lạc Thiên vẫn cao ngạo đứng trên đài, nhìn chằm chằm vào Khinh Trần đầy thách thức.

Vì Diễm Hồng viện đã ồn ào náo loạn đến mức khó kiểm soát được, Khinh Trần đành phải ra mặt. Y lảo đảo đi từ trong góc khuất ra trước đài thi. Nhìn thấy y, đám đông lập tức im lặng hẳn.

-Người này, hắn đã thắng. – Khinh Trần giơ tay chỉ thẳng mặt Lạc Thiên tuyên bố.

Tên khất cái nói chuyện lè nhè nhưng không ngờ lại làm đám đông lập tức chấp nhận. Cả đám hậm hực ngồi xuống, không ồn ào phản đối nữa. Lạc Thiên vui vẻ bước xuống đài, đứng trước mặt Khinh Trần hỏi.

-Sao? Lão huynh lại muốn thử thách tiểu đệ vấn đề gì? – Giọng êm mượt nhưng lại mang theo tia thách thức.

-A, quả nhiên không tầm thường. Trước giờ nhiều người chạy tới cầu cạnh ta không ít, chỉ là chưa có một cái tên nào ngạo mạn như ngươi. – Khinh Trần cười vui vẻ. – Vấn đề là chưa ai thắng nổi Phàm tú tài nên ta cũng chưa từng nghĩ qua đề thi thứ hai. Nhưng ngươi yên tâm, ngày mai nhất định ta sẽ ra đề kế tiếp. Để coi ngươi còn có bản lãnh gì.

-Trên đời này ít có việc nào làm khó được tiểu đệ. – Lạc Thiên càng cười rộ đặc ý.

-Tự tin quá đáng. – Khinh Trần buồn bực nói.

-Ta nhận đệ nhị, cũng không có ai dám nhận đệ nhất.

Sau đó cả hai người vừa ý cùng cười. :shiver: Xem ra cuộc chơi này còn nhiều hồi hấp dẫn về sau.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 0: Một lời đã định
Chương 1
Chương 1: Đệ nhất gian thương cũng là phú hào đệ nhất
Chương 2: Ta đi mua vài hòn đảo
Chương 2
Chương 3
Chương 3: Không nên đắc tội tiểu nhân
Chương 4: Càng không nên đắc tội nữ nhân
Chương 4
Chương 5: Giỏi nhất là gạt người
Chương 5
Chương 6
Chương 6: Hữu thù tất báo
Chương 7
Chương 7: Một khúc đàn thâu tâm
Chương 8
Chương 8: Cuộc sống vẫn thật khó khăn
Chương 9
Chương 9: Hồng nhan và họa thủy
Chương 10: Sự cố chấp của kẻ tham lam
Chương 10
Chương 11
Chương 11: Có người sống sao gọi là đảo hoang!
Chương 12
Chương 12: Nàng là ... tiểu thiếp!
Chương 13
Chương 13: Tạm biệt đảo cá voi
Chương 14
Chương 15
Chương 15: ... mà vấp phải đá, mà quàng phải dây
Chương 16
Chương 16: Được rồi lại mất
Chương 17
Chương 17: Lại một khúc đàn thâu tâm
Chương 18
Chương 18: Khả năng của một thư sinh
Chương 19
Chương 19: Không bao giờ rời xa
Chương 20
Chương 20: Tiểu nhân đắc ý
Chương 21
Chương 21: Tân quan nhậm chức
Chương 22
Chương 22: Thiếu tiền thật khó lắm thay
Chương 23
Chương 23: Ta cho rằng nhiều tiền vẩn tốt hơn là ít
Chương 24
Chương 24: Phượng cầu hoàng
Chương 25
Chương 25: Dạ Yến
Chương 26
Chương 26: Diễn tiến bất ngờ!
Chương 27
Chương 27: Bản lĩnh của nam nhân
Chương 28
Chương 28: Tội phạm đào vong
Chương 29
Chương 29: Không được nói ta không được!
Chương 30
Chương 30: Ngươi là Khinh Trần?
Chương 31
Chương 31
Chương 32
Chương 32: Chợt nhớ chuyện xưa ... chỉ muốn quên
Chương 33
Chương 33: Ăn mày cũng phải có học thức
Chương 34
Chương 34: Đại chiến tam anh
Chương 35
Chương 35: Dạ vâng, thưa chủ nhân!
Chương 36
Chương 36: Cuộc thi sắc đẹp vô tiền khoáng hậu
Chương 37
Chương 37: Tiêu chuẩn mỹ nữ
Chương 38
Chương 38: Suốt đời không dám đắc tội nữ nhân
Chương 39
Chương 39: Chẳng hay tướng quân muốn gì?
Chương 40
Chương 40: Quá anh tuấn sẽ khó làm việc
Chương 41
Chương 41: Đầu tiên phải quà cáp, thứ hai nhận họ hàng
Chương 42
Chương 42: Nhất thân, nhì thế
Chương 43
Chương 43: Lụy vì ải mỹ nhân
Chương 44
Chương 44: Có những chuyện không cần nói ra, trong lòng tự biết rõ là được
Chương 45
Chương 45: Những câu hỏi chưa lời giải đáp
Chương 46
Chương 46: Cừu nhân nhận mặt
Chương 47
Chương 47: Trên giang hồ lắm điều kỳ quái
Chương 48
Chương 48: Cục nợ nhỏ
Chương 49
Chương 49: Lần đầu lưu lạc
Chương 50
Chương 50: Tương tư khúc
Chương 51
Chương 51: Nhận lầm người
Chương 52
Chương 52: Kẻ tham lam vô độ
Chương 53
Chương 53: Khi thật khi giả
Chương 54
Chương 54: Sập bẫy
Chương 55
Chương 55: Sát thủ không phải là người
Chương 56
Chương 56: Thâm nhập quỷ môn quan
Chương 57
Chương 57: Sự thật đau lòng
Chương 58
Chương 58: Rắc rối lại kéo đến
Chương 59
Chương 59: Bị bắt cóc
Chương 60
Chương 60: Lấy răng trả răng, lấy mắt trả mắt
Chương 61
Chương 61: Hắn là loại người gì?
Chương 62
Chương 62: Tham gia đại hội võ lâm
Chương 63
Chương 63: Ngày thứ nhất của đại hội
Chương 64
Chương 64: Qua vòng đầu bảng
Chương 65
Chương 65: Oan gia ngã hẹp
Chương 66
Chương 66: Âm mưu tính kế
Chương 67
Chương 67: Mang đá đập vào chân mình
Chương 68
Chương 68: Làm Ơn đi nhanh giùm cho
Chương 69
Chương 69: Suy tinh cho tương lai
Chương 70
Chương 70: Hồ ly tinh xuất hiện
Chương 71
Chương 71: Nguyện suốt đời theo chàng.
Chương 72
Chương 72: Lại bị bắt cóc
Chương 73
Chương 73: Dẫn sói về nhà đọc truyện mới nhất tại .
Chương 74
Chương 74: Đừng mong rời khỏi
Chương 75
Chương 75: Con dâu xấu cũng phải ra mắt bố chồng
Chương 76
Chương 76: Kim Thành đoạt bảo
Chương 77
Chương 77: Vạn niên bất biến nguyệt
Chương 78
Chương 78: Trở về Việt quốc
Chương 79
Chương 79: Dầu cạn đèn tắt
Chương 80
Chương 80: Trở về Triệu Đảo
Chương 81
Chương 81: Đi vào hiểm địa
Chương 82
Chương 82: Đại thiện nhân
Chương 83
Chương 83: Đăng môn bái phỏng
Chương 84
Chương 84: Hoàng đế băng hà
Chương 85
Chương 85: Bảo vệ nụ cười đó
Chương 86
Chương 86: Hiểu rõ trái tim mình
Chương 87
Chương 87: Trở lại kinh đô
Chương 88
Chương 88: Số phận của nữ nhi
Chương 89
Chương 89: Ra trận
Chương 90
Chương 90: Đại chiến

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lập Quốc Ký III
Chương 31

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 31
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...