Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lập Quốc Ký III – Chương 10: Sự cố chấp của kẻ tham lam

Lập Quốc Ký III

Tác giả: Người Qua Đường A
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lạc Thiên hình như tính toán sai ở chỗ hắn đề cao năng lực của bản thân mình quá. Lần trước gặp bão lớn cuốn xuống biển không chết, hắn thật sự tưởng mình tài giỏi lắm. Lần này bị bọn cướp ép đến bước đường cùng, hắn liền không do dự nhảy xuống biển.

Hắn dự định tính bơi sang chỗ khác trốn tạm, rồi leo lại lên tàu. Không ngờ hắn quên mất trên tay mình còn đang ôm chặt một Ngưng Bích. Nàng vừa bị va chạm mạnh nên tạm thời bất tri bất giác, cả người mềm nhũn không có chút phản ứng nào. Thân tàu lớn Hỷ Lạc Phường vốn cao hơn mặt biển rất nhiều. Lạc Thiên ôm nàng nhảy xuống biển, vừa chạm nước đã vuột tay, để Ngưng Bích chìm mất trong làn nước đen.

Cứu người như cứu hoả, Lạc Thiên không kịp tính toán dài dòng, liền lặn xuống theo hướng nàng vừa biến mất. Trên bầu trời ba mươi không trăng không sao, chẳng có chút ánh sáng nào rọi xuống mặt biển. Lạc Thiên lặn bừa trong làn nước tối, hai mắt không thấy gì, hắn chỉ quờ quạng hai tay theo bản năng để tìm kiếm. Phải nhanh tìm thấy, nếu không chỉ vài giây sau nàng sẽ chìm mất dưới đáy đại dương. Một báu vật tuyệt đẹp như vậy, hắn vừa tìm được thật không muốn mất đi chút nào.

Trong không gian tối tăm mịt mù, Lạc Thiên tưởng chừng như mình đang bị mù thật sự. Hắn mở mắt to tìm kiếm dấu hiệu của nàng, thế nhưng dường như càng lúc càng vô vọng. Xung quanh hắn chỉ có màu đen bao bọc, cái cảm giác bị giam hãm, lạc lối như lần bị chìm lần trước ùa tới. Hắn sợ hãi. Phổi hắn r//ê//n lên đau rát, báo hiệu rằng hắn buộc phải từ bỏ cuộc tìm kiếm vô vọng này đi. Hắn đã mất nàng thật rồi.

Trong lúc tuyệt vọng nhất, thì hy vọng lại đến một cách bất ngờ. Sâu xuống phía dưới có thứ gì lấp lánh loé lên. Nhớ tới viên trân châu sáng lấp lánh trên chiếc vòng cổ của nàng, Lạc Thiên mừng rỡ như điên. Hắn đạp mạnh chân, lao người lặn sâu về hướng ánh sáng lấp lánh đó.

Viên trân châu kia thật sự là một vật báu vô giá, trong bóng đêm của biển cả sâu thẳm, không ngờ nó lại toả ra ánh sáng xanh mờ ảo. Càng đến gần Lạc Thiên càng nhìn thấy rõ thân hình Ngưng Bích đang chầm chậm chìm xuống đáy đại dương bao la. Tóc nàng xoã tung cùng với váy áo lơ lửng trong nước, tạo nên một vũ điệu phiêu trần kỳ lạ. Hắn mừng rỡ ôm chầm lấy thân hình nhỏ nhắn ấy vào lòng. Cảm giác thoả mãn giống như vừa tìm lại được một báu vật bị mất.

Lạc Thiên đạp nước mạnh, kéo cả hai người về phía mặt nước bên trên. Phổi của hắn đã đến cực hạn của sự chịu đựng rồi.

Hắn trồi lên khỏi mặt nước, hớp lấy từng ngụm không khí quý giá. Gió đêm mát lạnh bị hắn hít đầy vào phổi, xoa dịu cái cảm giác đau tức nãy giờ. Hắn bất ngờ vì sao mình lại phải đày đoạ bản thân đến thế.

Nàng và hắn chỉ là bèo nước tương phùng, nàng đối với hắn còn là thứ đe doạ tính mạng, bất lợi vô cùng. Phương châm của hắn trước giờ là việc gì không có lợi sẽ không làm, mà việc cứu nàng chẳng khác nào làm ăn lỗ vốn. Thế nhưng hắn chẳng thể nào buông nàng ra được. Đây đơn giản chỉ là một chút nhân tính thấy người bị nạn không thể không cứu ư? Nàng đã cứu hắn nên bây giờ lấy ơn đền đáp ư?

Nhưng hắn không bao giờ có thể chấp nhận mình là một người tốt được. Hắn là một gian thương, một tên tiểu nhân. Thành Lạc Thiên không thể là người tốt. Cuối cùng để thoã hiệp với bản thân, hắn cho rằng việc cứu nàng là một hành động tham lam. Hắn tham lam muốn tất cả các báu vật trên thế gian này. Kể cả một báu vật có thể lấy mạng hắn, Lạc Thiên cũng tham lam muốn có cho bằng được.

Hắn siết chặt người con gái nhỏ bé trong lòng mình, vật hắn muốn có chưa bao giờ mà hắn không thể lấy.

^_^

Hai người bị dòng nước biển cuốn ra xa khỏi tàu Lạc Hỷ Phường. Những cánh buồm khổng lồ căng lộng gió đẩy chiếc tàu lớn càng lúc càng trôi đi xa. Bên cạnh Lạc Hỷ Phường còn có một con tàu bí ẩn cặp sát song song lướt đi. Tiếng ồn ào của cuộc chém giết hỗn loạn trên tàu càng lúc càng nhỏ dần. Lạc Thiên biết bây giờ đã quá muộn để kêu cứu. Không cách gì người trên tàu có thể nghe hắn được, dù họ có nghe liệu có cách gì ứng cứu được không? Còn bọn cướp nữa, bọn chúng mà nghe thấy thì có chạy tới chém cho bọn họ vài nhát cho đi đời luôn không? Suy đi tính lại, hắn biết kêu cứu dường như là hành động vô ích.

Lạc Thiên chỉ dùng một tay để bơi, một tay hắn giúp Ngưng Bích nổi lên. Tình hình nàng có vẻ không ổn lắm. Hơi thở nhẹ đến nỗi hắn sợ nàng không còn hô hấp nữa. Trên trán Ngưng Bích, máu vẫn tiếp tục chảy ra loang loáng từ vết thương. Gương mặt nàng trắng bệt thiếu sinh khi do bị mất máu và bị ngâm dưới nước. Tuy đây là vùng biển phía nam, nhưng mà vào thời tiết mùa xuân như thế này cũng không thể nói là ấm áp gì. Lạc Thiên cảm thấy mình run lên từng hồi, răng hắn đánh vào nhau lập cập. Có lẽ Ngưng Bích không thể chịu đựng được lâu nữa.

Hắn lần trước sống sót được là nhờ ôm cổ cầm mà nổi lên. Lần này hắn không may mắn như vậy, ngược lại còn mang theo gánh nặng là Ngưng Bích. Hắn phải bơi liên tục nếu như không muốn cả hai người chết chìm. Nàng là do hắn cứu, đến lúc này thì không thể bỏ ra được. Cứu người cứu đến cùng, hắn không muốn công sức trước đó của mình bị đổ xuống sông xuống biển.

Nhìn ánh sáng trên tàu Lạc Hỷ Phường càng lúc càng xa, hắn biết mình không cách gì bơi theo được. Lạc Thiên tuyệt vọng nhìn khắp xung quanh, bốn bề đều là mặt biển đen vô tận.

Từng cơn sóng nhấp nhô thỉnh thoảng làm hiện lên chút ánh sáng lập loè. Có ánh sáng là có thêm một phần hy vọng. Lạc Thiên cố căng mắt ra nhìn hết cỡ xem mình thật sự có ảo giác không. Quả nhiên là có chút ánh sáng le lói ở phía xa xa đang trôi nổi theo từng cơn sóng. Chẳng lẽ may mắn gặp được một chiếc tàu khác đi trên biển?

Nhưng hắn lại mau chóng thất vọng, nếu là tàu thì làm sao hắn bơi theo kịp, hơn nữa đang là ban đêm thì người trên tàu làm sao thấy được hắn để mà ứng cứu. Hắn lại buông xuôi hy vọng, thả lỏng cho người nổi lên. Bây giờ là lúc cần tiết kiệm sức lực, hắn sẽ cố gắng giữ ình và Ngưng Bích nổi được đến chừng nào hay chừng đó. Còn đến lúc không thể nổi nữa thì thôi. Dù sao cả đời này hắn chỉ mãi tìm được cái đẹp chân chính, nếu cái đẹp đó không có ở trần gian này thì hắn sang thế giới khác tìm kiếm vậy.

Chợt nhớ tới đôi vũ công giống hệt nhau trong vũ điệu ba tư kiều mị.

“Thật sự trên đời này cũng có cái đẹp hoàn hảo đó thôi!” Ý nghĩ này làm hắn bất giác cảm thấy vui vẻ.

Ngưng Bích là một nửa của sự hoàn hảo đó, còn nửa kia là ai. Hai người đều dùng mạn che mặt lại, nhưng thân hình giống nhau đến mức đó thì quả thật là cực kỳ hiếm có trên thế gian này rồi.

“Thật muốn biết nàng là ai!” Hắn thét lên thành tiếng ý nghĩ trong đầu mình. Một cảm giác không an lòng trỗi dậy khiến hắn thay đổi dự tính. Hắn không muốn thoả hiệp với cái chết nữa, mạng của hắn rất quý, không thể đem đi bán rẻ.

Nhìn chằm chằm vào điểm sáng le lói phía đằng xa, dường như nó chỉ nhấp nhô theo sóng chứ không có vẻ như đang chạy đi. Lạc Thiên xoay người lại, ngoan cố bơi về phía điểm sáng mơ hồ. Hắn còn chưa thấy được mặt nàng, thì không thể dễ dàng chết được.

^_^

Đêm không trăng sao chính là thời điểm tốt nhất để đi câu mực. Những lúc như thế này chỉ cần có chút ánh sáng là bọn mực trên biển liền tập trung kéo đến bu đông nghẹt quanh thuyền. Cổ Sâm là một lão ngư lâu năm dĩ nhiên không bỏ qua thời điểm tốt như thế này để đi câu. Cần câu của lão cứ bỏ xuống, nhấc lên nhịp nhàng. Chỉ mới qua nửa đêm một chút mà cả một thuyền câu đã đầy ắp mực.

“Có lẽ cũng không cần phải câu tới sáng, nhiêu đây đã đủ phơi chật giàn phơi của lão rồi.”

Cổ lão ngư bắt đầu thu dây, vừa làm vừa hát khe khẽ một bài ca đi biển.

Chiếc thuyền nhỏ đột nhiên nghiêng mạnh, một bàn tay tái ngắt từ dưới biển thò lên chụp vào mạn thuyền. Đang đêm hôm khuya khoắt, xung quanh là bốn bề biển cả, tự nhiên gặp cảnh kinh dị như thế ai mà không hoảng sợ. Cổ lão ngư la lên một tiếng khàn đục tưởng như sắp đứt hơi già của lão. Sau đó lão hoảng sợ chụp ngay cái gáo múc nước trên thuyền, đập liên hồi vào bàn tay đang chụp ở mạn thuyền, mong con ma biển buông tha cho chiếc thuyền câu nhỏ bé của lão.

Theo truyền thuyết của dân đi biển, nếu gặp mấy loại ma quỷ quấy phá như thế này thì phải lấy gáo nước quăng cho nó. Cổ lão ngư dự định tách con ma biển ra khỏi thuyền câu của mình rồi mới quăng gáo nước cho nó. Nhưng không ngờ con ma biển bám dai không buông, chẳng những không buông tay còn trồi đầu lên. Gương mặt trắng bệch cùng đầu tóc dài ướt rũ rượi che hết mắt quả thật là doạ sợ người già. Cổ lão ngư liền lấy gáo nước chọi thẳng vào giữa mặt con ma biển, nếu cách này không thành công thì chắc lão sẽ tàn đời nơi biển cả quá.

Đang run sợ cầm cập nhưng đột nhiên lão phát hiện có điểm kỳ quái vô cùng. Con ma biển tuy đã được cho gáo nước vẫn không chịu rời thuyền, môi vẫn mấp máy nói gì đó không ra hơi. Đặc biệt hơn nó còn đang bị chảy máu mũi ròng ròng.

“Há, ma biển thì làm sao mà chảy máu mũi. Nếu chảy máu được thì chắc chắn không phải là ma biển.”

Bình tĩnh lại, Cổ lão ngư liền cầm đèn soi kỹ thứ không phải ma biển kia. Thì ra hắn chỉ là người bình thường, bên cạnh còn ôm theo một tiểu cô nương. Hai người đã bị ngâm nước đến tím tái cả người.

Nam nhân đó chỉ có thể thều thào mấy chữ “Cứu với...” Sau đó hắn tuột tay khỏi mạn thuyền, cả hai người từ từ chìm xuống làn nước sâu.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 0: Một lời đã định
Chương 1
Chương 1: Đệ nhất gian thương cũng là phú hào đệ nhất
Chương 2: Ta đi mua vài hòn đảo
Chương 2
Chương 3
Chương 3: Không nên đắc tội tiểu nhân
Chương 4: Càng không nên đắc tội nữ nhân
Chương 4
Chương 5: Giỏi nhất là gạt người
Chương 5
Chương 6
Chương 6: Hữu thù tất báo
Chương 7
Chương 7: Một khúc đàn thâu tâm
Chương 8
Chương 8: Cuộc sống vẫn thật khó khăn
Chương 9
Chương 9: Hồng nhan và họa thủy
Chương 10: Sự cố chấp của kẻ tham lam
Chương 10: Sự cố chấp của kẻ tham lam
Chương 11
Chương 11: Có người sống sao gọi là đảo hoang!
Chương 12
Chương 12: Nàng là ... tiểu thiếp!
Chương 13
Chương 13: Tạm biệt đảo cá voi
Chương 14
Chương 15
Chương 15: ... mà vấp phải đá, mà quàng phải dây
Chương 16
Chương 16: Được rồi lại mất
Chương 17
Chương 17: Lại một khúc đàn thâu tâm
Chương 18
Chương 18: Khả năng của một thư sinh
Chương 19
Chương 19: Không bao giờ rời xa
Chương 20
Chương 20: Tiểu nhân đắc ý
Chương 21
Chương 21: Tân quan nhậm chức
Chương 22
Chương 22: Thiếu tiền thật khó lắm thay
Chương 23
Chương 23: Ta cho rằng nhiều tiền vẩn tốt hơn là ít
Chương 24
Chương 24: Phượng cầu hoàng
Chương 25
Chương 25: Dạ Yến
Chương 26
Chương 26: Diễn tiến bất ngờ!
Chương 27
Chương 27: Bản lĩnh của nam nhân
Chương 28
Chương 28: Tội phạm đào vong
Chương 29
Chương 29: Không được nói ta không được!
Chương 30
Chương 30: Ngươi là Khinh Trần?
Chương 31
Chương 31: Ta đệ nhị, không ai dám nhận đệ nhất
Chương 32
Chương 32: Chợt nhớ chuyện xưa ... chỉ muốn quên
Chương 33
Chương 33: Ăn mày cũng phải có học thức
Chương 34
Chương 34: Đại chiến tam anh
Chương 35
Chương 35: Dạ vâng, thưa chủ nhân!
Chương 36
Chương 36: Cuộc thi sắc đẹp vô tiền khoáng hậu
Chương 37
Chương 37: Tiêu chuẩn mỹ nữ
Chương 38
Chương 38: Suốt đời không dám đắc tội nữ nhân
Chương 39
Chương 39: Chẳng hay tướng quân muốn gì?
Chương 40
Chương 40: Quá anh tuấn sẽ khó làm việc
Chương 41
Chương 41: Đầu tiên phải quà cáp, thứ hai nhận họ hàng
Chương 42
Chương 42: Nhất thân, nhì thế
Chương 43
Chương 43: Lụy vì ải mỹ nhân
Chương 44
Chương 44: Có những chuyện không cần nói ra, trong lòng tự biết rõ là được
Chương 45
Chương 45: Những câu hỏi chưa lời giải đáp
Chương 46
Chương 46: Cừu nhân nhận mặt
Chương 47
Chương 47: Trên giang hồ lắm điều kỳ quái
Chương 48
Chương 48: Cục nợ nhỏ
Chương 49
Chương 49: Lần đầu lưu lạc
Chương 50
Chương 50: Tương tư khúc
Chương 51
Chương 51: Nhận lầm người
Chương 52
Chương 52: Kẻ tham lam vô độ
Chương 53
Chương 53: Khi thật khi giả
Chương 54
Chương 54: Sập bẫy
Chương 55
Chương 55: Sát thủ không phải là người
Chương 56
Chương 56: Thâm nhập quỷ môn quan
Chương 57
Chương 57: Sự thật đau lòng
Chương 58
Chương 58: Rắc rối lại kéo đến
Chương 59
Chương 59: Bị bắt cóc
Chương 60
Chương 60: Lấy răng trả răng, lấy mắt trả mắt
Chương 61
Chương 61: Hắn là loại người gì?
Chương 62
Chương 62: Tham gia đại hội võ lâm
Chương 63
Chương 63: Ngày thứ nhất của đại hội
Chương 64
Chương 64: Qua vòng đầu bảng
Chương 65
Chương 65: Oan gia ngã hẹp
Chương 66
Chương 66: Âm mưu tính kế
Chương 67
Chương 67: Mang đá đập vào chân mình
Chương 68
Chương 68: Làm Ơn đi nhanh giùm cho
Chương 69
Chương 69: Suy tinh cho tương lai
Chương 70
Chương 70: Hồ ly tinh xuất hiện
Chương 71
Chương 71: Nguyện suốt đời theo chàng.
Chương 72
Chương 72: Lại bị bắt cóc
Chương 73
Chương 73: Dẫn sói về nhà đọc truyện mới nhất tại .
Chương 74
Chương 74: Đừng mong rời khỏi
Chương 75
Chương 75: Con dâu xấu cũng phải ra mắt bố chồng
Chương 76
Chương 76: Kim Thành đoạt bảo
Chương 77
Chương 77: Vạn niên bất biến nguyệt
Chương 78
Chương 78: Trở về Việt quốc
Chương 79
Chương 79: Dầu cạn đèn tắt
Chương 80
Chương 80: Trở về Triệu Đảo
Chương 81
Chương 81: Đi vào hiểm địa
Chương 82
Chương 82: Đại thiện nhân
Chương 83
Chương 83: Đăng môn bái phỏng
Chương 84
Chương 84: Hoàng đế băng hà
Chương 85
Chương 85: Bảo vệ nụ cười đó
Chương 86
Chương 86: Hiểu rõ trái tim mình
Chương 87
Chương 87: Trở lại kinh đô
Chương 88
Chương 88: Số phận của nữ nhi
Chương 89
Chương 89: Ra trận
Chương 90
Chương 90: Đại chiến

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lập Quốc Ký III
Chương 10: Sự cố chấp của kẻ tham lam

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 10: Sự cố chấp của kẻ tham lam
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...