Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lão Đại Là Nữ Lang – Chương 41

Lão Đại Là Nữ Lang

Tác giả: La Thanh Mai
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chỉ một bữa cơm mà Diêu Văn Đạt đã châm chọc Phó Vân Chương đủ đường.

Phó Vân Chương ôn hòa, mỉm cười nghe ông ta quở trách, thi thoảng còn lễ phép vâng dạ.

Diêu Văn Đạt mặt mày cau có, ấn đường nhăn lại.

Phó Vân anh yên lặng dùng trà, không nói lời nào.

"Ngươi vào thư phòng với ta."

Mắng mỏ hồi lâu, Diêu Văn Đạt trầm mặc một lát, đứng dậy đi một mạch về phía thư phòng, không thèm quay đầu lại nói với Phó Vân Chương.

Ông ta đã cố ý chế giễu Phó Vân Chương nhiều lần như thế, nếu như là những cử nhân trẻ tuổi khác, dù là người khiêm tốn kính cẩn đến thế nào đi chăng nữa chắc cũng đã uất ức mà nổi đóa lên rồi, người này từ đầu đến cuối vẫn giữ được thái độ ôn hòa trầm tĩnh, vân đạm phong khinh.

Hoặc là y trời sinh tao nhã rộng lượng, phóng khoáng, là người quân tử thật sự.

Hoặc là y là kẻ lòng dạ thâm sâu, có thể nhẫn nhịn giỏi hơn người khác.

Dù là loại nào thì người này tương lai chắc chắc tiền đồ vô lượng.

Nhìn Diêu Văn Đạt phất tay áo bỏ đi như thế, người ngoài có thể tưởng ông ta đang giận dỗi điều gì nhưng lão bộc đi theo hầu hạ ông ta nhiều năm, đã hiểu rõ tính nết của ông ta lại hiểu rõ nếu không phải là người ông ta cực kỳ yêu thích, nhất định không thể được phép bước vào thư phòng của ông ta một bước.

Cuối cùng cũng có một cử nhân khiến cho đại nhân thấy thuận mắt! Hơn nữa người này giàu có, tiền bạc không thiếu, lại là người có học, biết đối nhân xử thế, thường xuyên mang đồ qua biếu tặng đại nhân. Sau này không cần lo lắng có ngày đại nhân tiêu hết bổng lộc, không có tiền mua gạo nữa rồi.

Lão bộc vui mừng ra mặt, cười nói: "Phó tướng công, mời đi bên này."

trên Phó Vân Chương hiện ra một nụ cười như đang cảm thán "Quả nhiên như thế", đưa mắt ra hiệu cho Phó Vân anh, ý bảo nàng ở lại đó chờ rồi đi theo Diêu Văn Đạt.

Thư phòng Diêu Văn Đạt sạch sẽ ngăn nắp, bày biện đơn giản, không có mấy thứ đồ tao nhã kiểu như bình phong hoa lá, trong phòng chỉ có hai kệ sách, một chiếc bàn sách, một chiếc ghế bành bằng gỗ thông. Ông ta thích yên tĩnh, mỗi lần đọc sách bị làm ồn thì chắc chắn sẽ chửi bới ầm lên, người hầu kẻ hạ trong nhà hằng ngày đều cố gắng cách thư phòng càng xa càng tốt, thà đi đường vòng qua nhà bếp còn hơn đi tới cạnh cửa sổ thư phòng.

trên bàn sách, đồ đạc được phân loại rõ ràng, xếp đặt ngay ngắn chỉnh tề. Sách vở và giấy xếp gọn gàng đã đành, đến chặn giấy, nghiên mực, bát đựng nước rửa bút bằng sứ cũng được sắp xếp ngăn nắp, ngay cả bút trên giá bút cũng xếp thành một hàng theo thứ tự từ nhỏ đến lớn.

Phó Vân Chương nhìn thấy bài văn của mình đang được đặt riêng bên phải bàn sách.

"Ngươi đọc mấy bài văn của những người khác xem." Diêu Văn Dạt tựa lưng vào chiếc ghế bành duy nhất trong phòng, chỉ vào chồng giấy bên trái.

Phó Vân Chương chắp tay thưa vâng, tiến lên mấy bước, nhanh như gió đã xem xong bài thứ nhất rồi lại cầm bài thứ hai lên. Tầm một khắc sau, y đã xem xong tất cả những bài văn đó, nói: "Thành thật, ngắn gọn, có trọng tâm, hành văn trôi chảy, học sinh không bằng bọn họ."

Diêu Văn Đạt trừng mắt, cười khẩy nói: "Đừng có giả ngu nữa, ngươi đã có thể trụ đến cuối cùng, sao không biết bọn họ sai ở đâu được?"

Phó Vân Chương hơi cúi đầu, tỏ vẻ chăm chú lắng nghe, "Mong tiên sinh giải đáp."

Diêu Văn đạt liếc nhìn y một cái, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt y trong chốc lát, chỉ muốn lấy tập giấy trên bàn đập vào đầu y để xem y có còn giữ được cái thái độ khiêm tốn cung kính giả dối này hay không. Đáng tiếc người này lại là người duy nhất có thể qua được lần khảo nghiệm này của ông ta, so bó đũa chọn cột cờ một hồi cuối cùng lấy được mình y, trong đám học sinh Hồ Quảng tham gia thi hội lần này có thể có tiến sỹ hay không, Đề đốc Học chính là ông ta có thể nhân cơ hội này nổi danh hay không, tất cả chỉ có thể hy vọng vào mình y thôi. Nếu giờ đánh cho y thành đần độn hoặc là sợ quá không dám tiếp tục học hành nữa, đám đồng liêu ở Hàn Lâm Viện ngày xưa chẳng phải sẽ cười vào mặt ông ta hay sao?

"Được rồi, chẳng rào trước đón sau với ngươi nữa. Lần tới thi hội, ngươi có tham gia không?" Ông ta cố kiềm chế ý muốn đánh người, hỏi.

Phó Vân Chương đáp: "Kinh sư đất lành chim đậu, tới kỳ thi hội anh tài trong thiên hạ đều sẽ hội tụ về đó, học sinh đương nhiên là muốn đi, dù là trải nghiệm việc đời thôi cũng đã là tốt lắm rồi."

"Lần này quan chủ khảo có thể là Thẩm thủ phụ, tính ra hai người coi như là đồng hương đấy." Nhắc tới Thẩm Giới Khê, Diêu Văn Đạt cười khinh miệt, nói tiếp, "Người như Thẩm thủ phụ giỏi nhất là làm bộ làm tịch, vì tránh người đời nói ra nói vào, lần này học sinh Hồ Quảng sẽ khó mà nằm trong mười người đứng đầu. Nếu quan chủ khảo không phải Thẩm thủ phụ thì lại có lợi hơn cho ngươi, giám khảo trong kỳ thi sẽ tìm mọi cách để lấy lòng Thẩm thủ phụ, ví dụ như cho thêm vài học sinh Hồ Quảng vào danh sách đỗ. Còn có một khả năng nữa, gần đây Hoàng thượng nhiều lần tán dương Lễ Bộ thị lang Thôi Nam Hiên, hắn ta còn trẻ nhưng lại do Hoàng thượng tự mình đề bạt, có khi Hoàng thượng tính để hắn chủ trì kỳ thi lần này cũng nên, hắn cũng là người Hồ Quảng."

nói cách khác, dù là Thẩm Giới Khê hay Thôi Nam Hiên làm quan chủ khảo thì cũng là điều bất lợi đối với học sinh Hồ Quảng.

Phó Vân Chương trầm ngâm hồi lâu, "Tiên sinh đang khuyên học sinh bỏ kỳ thi hội lần này hay sao ạ?"

"Thẩm thủ phụ một tay che trời, nắm quyền lực trong tay, nhìn thì có vẻ hào nhoáng như thế nhưng thật ra lại đang đứng trước nguy cơ rất lớn." Diêu Văn Đạt nói tới đây thì nheo nheo mắt, vuốt râu mỉm cười, đến nếp nhăn trên mặt cũng giãn ra, "Chỉ huy sứ mới nhậm chức Hoắc Minh Cẩm và ông ta ở thế như nước với lửa, vừa nhậm chức đã động vào tâm phúc của Thẩm thủ phụ, Hoàng thượng cũng không quan tâm, ngầm chấp thuận cho Hoắc Minh Cẩm điều tra Thẩm thủ phụ. Như thế có thể thấy Thẩm thụ phụ đã mất thánh tâm. Cứ cho là cuối cùng Hoắc Minh Cẩm thua đi thì Thẩm thủ phụ cũng chưa chắc có thể an toàn."

Ông ta thuận miệng nói ra chuyện cơ mật của triều đình, có vẻ như hoàn toàn không sợ Phó Vân Chương sẽ tố cáo ông ta, chậm rãi nói, "Thẩm thủ phụ không còn kiêu ngạo được mấy năm nữa. Ngươi là đồng hương với Thẩm thủ phụ, một khi đỗ tiến sĩ, người khác sẽ tự động coi ngươi là người của ông ta, vậy thì ngươi càng không nên đi thi bởi ngoài việc nguyện trung thành với ông ta ngươi không còn còn con đường nào khác. Ngươi còn trẻ, nếu như là vì Thẩm thủ phụ mà tiền đồ bị phá hủy, chẳng phải là đáng tiếc hay sao? Lần này thi hội có thi hay không cũng chỉ đến vậy mà thôi."

Phó Vân Chương nhíu mày suy tư một lát, mỉm cười nói: "Tiên sinh đã dốc hết gan ruột với học sinh như vậy, học sinh không thể nào không cảm kích. nói ra không sợ tiên sinh chê cười, học sinh không có tham vọng ấy, chỉ mong thể thi đỗ, đạt được công danh, làm rạng danh dòng tộc, vậy đã là không sống uổng một đời rồi."

Mặt Diên Văn Đạt lộ vẻ kinh ngạc, mở to mắt nhìn chằm chằm y hồi lâu, thấy y không hề giả vờ, hơi cao giọng nói, "Ngươi không muốn làm quan thật sao?"

Mười năm gian khổ, chong đèn thâu đêm, vùi đầu trong sách vở, không phải để một ngày kia có thể thăng quan tiến chức hay sao?

"Học sinh hổ thẹn, tuy rằng đã đọc qua loa vài quyển sách nhưng lại không biết kinh bang tế thế, học hành âu cũng chỉ vì sở thích của bản thân, cảm thấy mình khó có thể đảm nhận trách nhiệm trở thành quan phụ mẫu một phương, chỉ mong có thể đỗ thi hội để báo đáp công ơn gia mẫu."

Y vừa dứt lời, mặt Diêu Văn Đạt đã biến sắc, đứng bật dậy, đưa tay chỉ thẳng vào mặt y, gân xanh nơi thái dương cũng nổi lên, nghiến răng nghiến lợi: "Ngươi!"

Phó Vân Chương cúi đầu, lui ra phía sau một bước, "Học sinh vốn không muốn giấu giếm tiên sinh nên giờ mới nói ra suy nghĩ thật của bản thân, mong tiên sinh lượng thứ."

Cả phòng im phăng phắc, không khí nặng nề.

Phó Vân Chương tiếp tục im lặng.

"Được lắm!"

Giằng co như vậy một lúc, Diêu Văn Đạt bỗng bật cười, "Nếu ngươi đã không thích công danh lợi lộc, thi lần nào chẳng giống nhau."

Khóe môi Phó Vân Chương khẽ cong lên.

Đối diện với người quang minh lỗi lạc lại căm ghét thói đời như Diêu Văn Đạt, quả nhiên là thẳng thắn thành khẩn vẫn là hơn.

oOo

​Trời dần về chiều, lão bộc của Diêu gia bê ghế tựa bằng trúc đặt dưới bóng cây, mời Phó Vân anh ngồi xuống dùng trà.

Trà ở Diêu gia cũng không phải lá trà như bình thường, nhắc nắp lên có thể thấy một vầng màu nâu vàng dưới đáy ly.

Lão bộc đứng bên cạnh nói: "Phó tiểu thư nếm thử trà nhà chúng ta đi, trà này sao từ lúa mạch chín, tuy rằng hơi thô nhưng mà thơm lắm."

Ngữ khí của lão bộc này thật giống Diêu phu nhân. Diêu phu nhân không biết chữ. Chồng bà suốt ngày bắt bẻ người này người kia, đắc tội với bao nhiêu người. Bà thì xởi lởi, dễ gần, lần nào nhìn thấy bà cũng là một lần thấy nụ cười trên gương mặt.

Diêu phu nhân thích trà lúa mạch.

Phó Vân anh nhìn ly trà lạnh trước mặt tới mức ngẩn ngơ, bỗng có tiếng cọt kẹt, cửa thư phòng mở ra, Phó Vân Chương cũng chậm rãi bước ra ngoài.

"Nhị ca."

Nàng đứng dậy đón y, mắt nhìn y chăm chú.

Y mỉm cười, đưa tay xoa đầu nàng.

Lão bộc nhanh chóng bưng một ly trà lúa mạch tới, "Mời Phó tướng công dùng trà."

Phó Vân Chương cảm ơn lão bộc, vừa dùng trà vừa khéo léo hỏi lão tình hình ăn uống sinh hoạt hằng ngày của Diêu Văn Đạt.

Lão bộc hỏi gì đáp nấy, ám chỉ với Phó Vân Chương về chuyện Diêu Văn Đạt sống quá kham khổ.

Phó Vân anh khẽ nói: "Ta ngưỡng mộ tài năng và nhân phẩm của tiên sinh, chỉ hy vọng có thể giúp đỡ tiên sinh. Tiên sinh là người phóng khoáng, sao có thể để tiên sinh phải lo lắng vì mấy việc tầm thường như thế? Sau này nếu trong phủ có gì khó khăn, ta nguyện giúp chút lực để giúp đỡ tiên sinh."

Lão bộc vui mừng, cười ngây ngô.

Lúc này Liên Xác bỗng tiến lại, kéo lão bộc ra ngoài nói chuyện.

không biết Liên Xác nói cái gì mà lão bộc gật đầu lia lịa, luôn miệng cảm ơn.

Uống trà xong, Phó Vân Chương nói lời cáo từ, Diêu Văn Đạt không ra tiễn y, lão bộc đi vào thông báo, từ trong thư phòng vang lên một tiếng quát, "Cút!"

Lão bộc đi ra, lúng túng nói: "Phó tướng công..."

"không sao, không quấy rầy tiên sinh nữa vậy."

Phó Vân Chương quay về hướng thư phòng nói lời từ biệt rồi dắt Phó Vân anh ra cổng.

đi được môt đoạn, Phó Vân anh mới nói: "Nhị ca, muội hiểu rồi."

Nàng từng đề nghị Phó Vân Chương bắt chước văn phong của người khác để lấy lòng Diêu Văn Đạt nhưng y vẫn quyết trung thành với lối hành văn của chính mình. Qua thái độ của Diêu Văn Đạt đối với y vừa rồi, xem ra sự quyết tâm của y đã có kết quả. Phó Vân Chương đưa nàng tới Diêu gia hẳn là vì chuyện nàng đã nói với y trước đây. Y lo nàng có ngày ham cái lợi trước mắt mà lầm đường lạc lối.

"đi đường tắt nhiều khi cũng đỡ được một công nhưng nếu gặp phải người như Diêu học đài, đi đường tắt lại phản tác dụng."

Phó Vân Chương cúi đầu, búng nhẹ một cái lên trán nàng, nhấn mạnh từng chữ một.

Phó Vân anh khẽ gật đầu.

"Nhưng mà cũng không thể không tính toán gì." Phó Vân Chương nói tiếp, "Bởi vì học đài là Diêu đại nhân, ta mới không thay đổi văn phong. Nếu học đài là một vị quan khác, dựa theo sở thích của ông ta, sử dụng loại văn phong khác với văn phong của bản thân mình mới là cách làm đúng, nếu chỉ chăm chăm giữ lấy văn phong của bản thân thì không thể tiến xa được. Tóm lại, phải biết tùy cơ ứng biến."

"Nhưng muội nào có thể tham gia kỳ thi nào đâu." Phó Vân anh trầm mặc một lát, khẽ khàng, "Sao nhị ca lại dạy muội những điều này?"

Hai con lừa của Phó gia đang đứng ngay chỗ ngoặt ở đầu ngõ, gã sai vặt đáng ra phải trông lừa trốn vào nơi râm mát, tựa lưng vào tường đá ngủ gật, nghe thấy tiếng người ra thì giật mình úp vội mũ rơm lên đầu chạy ra đón.

Phó Vân Chương đứng lại, bế Phó Vân anh đặt lên lưng lừa, hơi cúi đầu xuống, nhìn thẳng vào mắt nàng.

Bốn mắt nhìn nhau, chớp chớp mấy cái, y chợt cười, ánh nắng cuối hạ phủ lên gương mặt tuấn tú của y một tầng lấp lánh, đường nét trên mặt vốn ôn hòa bỗng trở nên sắc nét hơn hẳn ngày thường.

"Trăm sông đổ về một bể, cứ là đạo lý thì đều như nhau cả, rồi sẽ có một ngày, muội sẽ dùng tới thôi."

Y dịu dàng nói.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lão Đại Là Nữ Lang
Chương 41

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 41
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...