Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lão Đại Đều Yêu Ta – Chương 93

Lão Đại Đều Yêu Ta

Tác giả: Khai Hoa Bất Kết Quả
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor: Bắc Chỉ.

Không chỉ Hoắc Trường Lâm, Khương Nhuế cũng cảm giác được biến hóa của Hoắc Trường Diệu.

Trong thời gian này, hai người lúc đầu lạ lẫm, dần dần trở nên thân cận, hắn thay cô lấy điểm tâm, cũng từng vì cô mà quay đầu vén tóc, nhưng đấy chỉ là vừa lúc thấy được, ngẫu nhiên mà làm, cũng không giống như bây giờ, thời thời khắc khắc lưu ý chú ý.

Nhưng trừ những việc bề ngoài như này, nếu nói hắn có hành động gì khác, không phù hợp với quan hệ anh em, thì không có.

Thật giống như nước ấm nấu ếch xanh.

Và cô đúng là con ếch xanh ấy. Khương Nhuế rũ mắt nghĩ.

Cái đĩa trước mặt nhiều thêm một con tôm đã lột xong, cô nâng mắt lên, vừa vặn thấy Hoắc Trường Diệu thu tay lại.

Khương Nhuế còn chưa nói, Hoắc Trường Lâm ở một bên cười nói: "Đại ca không thể bên này nặng bên kia nhẹ thế được, lột tôm cho tiểu Thất, có phải cũng nên lột cho em với lục đệ một con hay không?"

Hoắc Trường Diệu liếc xéo anh một cái: "Cậu bao lớn? Tiểu Thất bao lớn?"

Hoắc Trường Lâm ngậm miệng, trong lòng nói thầm, nói vậy làm như anh bảy tám chục tuổi, mà tiểu Thất lại chỉ có ba tuổi thôi ấy. Bất công đến trắng trợn táo bạo như vậy, thật sự rất không bình thường.

"Nhị ca muốn ăn tôm à? Em lột cho anh một con nhé." Hứa Hán Sinh nói.

Hoắc Trường Lâm bất đắc dĩ mà nhìn nhìn cậu, cảm thấy cực kỳ lo lắng thay lục đệ của mình, trì độn thế này, tương lai có khả năng thoát khỏi đội ngũ người đàn ông độc thân sao? Nhưng đừng kéo chân sau của mấy anh chị em Hoắc gia bọn họ a.

"Tập trung ăn cơm đi, nhìn đông nhìn tây làm gì." Hoắc Trường Diệu lại nói.

Hoắc Trường Lâm rút rút cổ, nâng bát cơm và một miếng vào miệng. Anh hoài nghi có phải đại ca ghen ghét mỹ mạo của anh hay không, nếu không sao hôm nay nói những lời không khách khí với anh như thế? Nhìn một cái, lão lục và tiểu Thất đang ở trên bàn cơm chụm đầu ghé tai, đại ca cũng không nói bọn họ, còn anh chỉ nhìn xung quanh hai lần thôi, đã bị điểm danh phê bình.

Ăn cơm xong, ba người Hoắc Trường Diệu tiếp tục đề tài lúc trước, Khương Nhuế lên trên lầu làm bài tập.

Chưa viết được bao nhiêu, cửa thư phòng bị gõ hai tiếng, Hoắc Trường Diệu bưng ly sữa bò đặt ở đầu bàn cô.

"Bài tập hôm nay có thắc mắc gì không?"

Khương Nhuế lắc đầu: "Nhị ca với lục ca đi rồi ạ?"

"Còn ở dưới lầu."

"Vậy đại ca cũng mau đi đi, nếu em không viết được thì có thể tra tư liệu nữa mà." Khương Nhuế nói.

Hoắc Trường Diệu liền nói: "Nếu không tìm thấy quyển sách nào, thì ở cửa cầu thang kêu một tiếng, đại ca giúp em tìm."

"Em biết rồi." Khương Nhuế gật đầu.

Hoắc Trường Diệu nhìn nhìn cô, duỗi tay sửa lại đoạn tóc lả lơi trên đầu cô, lại hơi chỉnh đèn bàn chụp một chút, thấy ánh sáng dừng trên sách vở không quá chói mắt lắm, mới xoay người đi ra ngoài.

Khương Nhuế chú ý tới, dưới chân hắn đi quân ủng, nhưng dẫm lên sàn nhà lại chưa từng phát ra tiếng vang gì nhiều, khi đóng cửa phòng lại cũng lặng yên không một tiếng động, hiển nhiên là sợ quấy rầy đến cô học tập.

Cô nhìn sữa bò trong tầm tay, bưng lên tới uống một ngụm.

Dưới lầu, Hoắc Trường Lâm giữ chặt một người hầu hỏi: "Ngày thường tiểu Thất làm bài tập, đại ca đều đi nhìn thế này sao?"

Người hầu nói: "Chỉ cần đại soái ở nhà, thì sẽ bồi thái thái học tập."

Hoắc Trường Lâm à một tiếng, lầm bầm lầu bầu: "Không khác gì như hình với bóng."

Anh không có ý kiến phải đối quan hệ chuyển biến của hai người, chỉ là em gái trở thành chị dâu, loại chuyện này mặc kệ là ai đi chăng nữa, chỉ sợ cũng đều ngạc nhiên, hoãn lại một chút.

Hơn nữa nhìn dáng vẻ này, chỉ mình đại ca đơn phương, tiểu Thất biết không?

Tuy anh có chút tò mò, nhưng không nghĩ đi hỏi tiểu Thất chuyện này, nếu cô đã biết, nhưng không muốn làm rõ, lại bị anh nói toạc ra, chẳng phải rất xấu hổ hay sao? Còn nếu cô không biết, anh biết được kết quả, chỉ sợ đến lúc đó xấu hổ cũng không đủ để hình dung.

Hoắc Trường Diệu còn ở dưới lầu bàn luận với bọn họ một lát, chờ đồng hồ chỉ hướng 8 giờ, hắn lại đứng dậy lên lầu lần nữa.

Hoắc Trường Lâm nhịn không được nói với Hứa Hán Sinh: "Anh thấy đại ca như bị bà mẹ già bám vào người, ăn cơm gắp đồ ăn lột tôm thì không nói, nhưng cứ đến giờ chốc lát lại đi lên nhìn vài cái, chẳng bằng anh ấy lấy đoạn dây thừng, cột tiểu Thất vào đai lưng là được rồi."

Hứa Hán Sinh nói: "Đại ca còn ở trên hành lang, nghe được tiếng động dưới lầu đấy."

Hoắc Trường Lâm lập tức ngậm miệng.

"Còn chưa viết xong sao? Thời gian không còn sớm nữa." Hoắc Trường Diệu đi vào thư phòng.

"Còn chút nữa ạ." Khương Nhuế lật nhanh tư liệu trên tay.

Hoắc Trường Diệu đi đến bên cạnh cô, nhìn đề bài, từ trên bàn rút ra một quyển sách trong chồng tư liệu, mở ra một trang, sau đó lại cầm lên một quyển khác, nhanh chóng lật sách, lại lật ra một trang khác.

Có hắn trợ giúp, tốc độ làm bài của Khương Nhuế nhanh hơn không ít, khi viết xong một chữ cuối cùng, cô nhẹ nhàng hoan hô một tiếng, "Hôm nay bài tập nhìn không khó, không nghĩ tới lại phiền phức như vậy, em có thể làm xong nhanh được như thế, đều là nhờ công sức của đại ca!"

Hoắc Trường Diệu hơi hơi cong cong khóe miệng: "Thu dọn xong rồi đi ngủ sớm đi."

"Đại ca cũng muốn ngủ rồi sao?" Khương Nhuế sửa sang lại mặt bàn.

"Chút nữa, việc còn chưa nói xong."

Khương Nhuế vừa nghe, bất đắc dĩ nói: "Công việc chưa nói xong thì nên chuyên tâm nói chuyện, đại ca cứ chốc chốc lại đi lên xem, chốc chốc lại lên nhìn, em lại không phải trẻ con nữa, không cần chăm coi như thế."

Hoắc Trường Diệu gật gật đầu, nói: "Chờ em ngủ liền chuyên tâm nói chuyện."

Khương Nhuế nghiêng đầu, cố ý nói: "Vậy đêm nay em sẽ không ngủ, để anh thức suốt đêm luôn."

Gương mặt cô trong trắng lộ hồng, nhìn dưới đèn càng thêm phấn nộn, khi nghiêng đầu, như quả mật đào nhiều nước. Hoắc Trường Diệu thu vào trong mắt, bỗng nhiên ngộ ra vì sao Hoắc Trường Lâm luôn thích véo mặt cô, bởi vì hắn cũng có chút nhịn không được.

Hắn vươn tay, ở trên mặt cô nhẹ nhàng nhéo một cái, sau đó dường như không có việc gì thu tay lại, "Đừng nói lời trẻ con như thế."

Khương Nhuế dùng tay che mặt lại, trừng lớn mắt nhìn hắn, thấy vẻ mặt hắn thản nhiên, lòng không hề áy náy, bực bội nói: "Đại ca, anh học cái gì tốt không học, một hai lại đi học nhị ca!"

Hoắc Trường Diệu ho nhẹ một tiếng, kỳ thật hắn cũng không biểu hiện tự nhiên như bề ngoài, rốt cuộc việc bắt nạt em gái này là lần đầu tiên hắn làm, còn không quá thuần thục.

Không đợi hắn mở miệng, hành lang truyền đến một tiếng nói khác: "Cái gì mà học với không học nhị ca thế? Tiểu Thất, em ở sau lưng anh nói xấu, bị anh bắt được rồi nhé." Hoắc Trường Lâm xuất hiện ở cửa thư phòng, cười tủm tỉm nói.

"Bắt được rồi thì làm sao?" Khương Nhuế một chút cũng không sợ.

Hoắc Trường Lâm cười lắc đầu: "Không dám làm sao cả, bây giờ em có đại ca chống lưng, đến sợi tóc còn có uy lực hơn cái eo già này của nhị ca, không làm anh thế nào đã là tốt lắm rồi. Chỉ là nhị ca có chút thương tâm, uổng công cuối tuần này anh đi bơi, còn nghĩ muốn rủ em theo."

Hoắc Trường Diệu vừa nghe, nhíu mày nhìn qua: "Chỉ có cậu với tiểu Thất?"

"Còn có mấy người bạn nữa, đại ca có muốn đi cùng hay không?"

Hoắc Trường Diệu lắc đầu, cuối tuần này hắn phải đi gặp người ở phe phái khác tới, không đi được.

Thế nhưng, tiểu Thất cùng đi bơi với lão nhị, cho dù có người khác ở đây, cũng...

Hắn nói: "Gọi cả lão lục đi."

"ĐƯợc." Hoắc Trường Lâm gật đầu đồng ý cái rụp.

Nhưng vừa đáp ứng xong lại thấy có gì đó sai sai.

Tại sao đại ca vừa nghe tiểu Thất ra cửa với hắn thì nhíu mày, một hai phải thêm cả lão lục đi?

Đây là ý gì đấy!

Hoắc Trường Lâm cảm thấy mình có chuyện muốn nói, đại ca mơ ước tiểu Thất anh không có gì ý kiến, nhưng hoài nghi đến anh em của mình thì sao có thể được chứ? Nhân phẩm của anh không thể tín nhiệm như thế sao?!

Thế nhưng, nhìn sắc mặt Hoắc Trường Diệu, rốt cuộc anh không dám nói ra lời này.

Tác giả có lời muốn nói:

Hứa Hán Sinh: Có thể tin hay không, trong lòng anh không rõ sao?

Lời editor:

Có một thắc mắc nữa là... Khi ta sửa lại chương cũ và publish lại, liệu các nàng có nhận được thông báo không nhỉ?

(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~

27/07/2019 – Hoàn thành.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lão Đại Đều Yêu Ta
Chương 93

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 93
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...