Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lão Đại Đều Yêu Ta – Chương 7

Lão Đại Đều Yêu Ta

Tác giả: Khai Hoa Bất Kết Quả
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tác giả: Khai Hoa Bất Kết Quả.

Converter: Windbaongoc.

Editor: Bắc Chỉ.

Hai người đều gặp đối phương qua ảnh chụp, nhưng ảnh chụp cùng mặt đối mặt gặp nhau cảm giác không giống.

Khương Nhuế hôm nay mặc một bộ áo bông màu đỏ in hoa nhỏ, bên hông thu lại nhẹ nhàng, phía dưới quần dài màu đen, cô khí sắc có vẻ tốt, người lại uyển chuyển nhẹ nhàng. Mặt trứng ngỗng, lông mày tinh tế, như là mây mù lượn lờ núi xa, một đôi mắt như chìm vào đông sương hồ nước mờ mịt, môi nhỏ xinh nhiễm màu son, vừa nhìn thấy còn tưởng quả mâm xôi.

(There are raspberries, đây là quả mâm xôi:> nguồn ảnh: gg sama.)

Triệu Nam là một thân quân trang thường phục, vóc dáng đĩnh bạt.

Hai người xa xa nhìn nhau liếc mắt một cái, Khương Nhuế dẫn đầu chuyển mắt, nhìn chằm chằm chân mình.

Trương Tiểu Hoa không có nhiều cố kỵ như vậy, một mặt đi, một mặt đỉnh đạc mà nhìn, còn ở bên tai cô nói. "Thật cao, so với anh em cao hơn nhiều, người tham gia quân ngũ chính là khác biệt, em xem hắn ưỡn ngực thẳng eo, từ đầu đến chân đều là khí chất bất phàm."

Chờ đến gần chút, đến xem rõ ràng hơn, cô (TTH) lại nói: " Lớn lên cũng không tồi, mấy năm trước, làng chúng ta mấy cô gái đều nói Hàn Văn Kha lớn lên tốt, một cổ phong độ trí thức, chị cảm thấy lớn lên nhìn quá văn nhược (văn nhã, nhu nhược), vẫn nên dương cương ngạnh lãnh, mới có phong vị nam nhân. Mấy tiểu cô nương các người không hiểu, kết hôn liền biết tốt xấu." Nghe nàng nói hàm ý, Khương Nhuế quẫn bách, "Chị dâu, đừng nói nữa."

"Làm sao, còn thẹn thùng cái gì." Trương Tiểu Hoa cười khanh khách.

Càng đi càng gần, lúc này chờ xe ven đường chỉ có mình Triệu Nam, Trương Tiểu Hoa liền kéo Khương Nhuế đi qua, "Cậu hẳn là Triệu Nam? Đây là Bảo Cầm nhà chúng tôi, tôi là chị dâu của Bảo Cầm."

"Xin chào." Triệu Nam đối Trương Tiểu Hoa gật gật đầu, nhìn về phía Khương Nhuế, lại có nề nếp mà nói: "Xin chào, tôi là Triệu Nam."

Khương Nhuế liếc nhanh hắn một cái, nhỏ giọng nói: "Tôi là Đỗ Bảo Cầm."

Chào hỏi xong, Trương Tiểu Hoa liền phụt một tiếng, che miệng cười rộ lên.

Khương Nhuế kỳ quái nhìn cô.

Trương Tiểu Hoa xua xua tay, mang ý cười, "Không cần để ý đến chị, chị chính là thấy hai người quá ngoan, giống trẻ con, xin chào, tôi là ai ai, giống như hai đứa trẻ con mới gặp mặt, đang muốn nhận thức bạn mới."

"Chị dâu... " Khương Nhuế lôi kéo ống tay áo Trương Tiểu Hoa, lặng lẽ nhìn Triệu Nam, lại phát hiện hắn đang nhìn mình, lập tức dời mắt, trên mặt ửng hồng.

Nhưng thật ra trong lòng nhẹ thở ra.

Cô muốn chữa trị linh hồn của Triệu Nam, nhất định phải tiếp cận hắn, dùng linh khí quanh thân thay hắn uẩn dưỡng, hoặc là giống như tấm ảnh trước vậy, đem linh khí đưa ra bên ngoài cơ thể, gửi vào vật thể, chỉ là biện pháp này không thể lâu dài.

Phương pháp tốt nhất, chính là trở thành người hắn thân cận, lúc nào cũng tiếp xúc, thay đổi một cách vô tri vô giác, nhuận vật không tiếng động. Vốn dĩ, cô nghĩ sẽ trở thành người chiếm hữu hắn, nhưng không thấy thân thể thích hợp, sau mới tìm được Đỗ Bảo Cầm.

Xem ra hiện tại, cách này còn hữu hiệu.

Triệu Nam đối với cô, hẳn là có chút hảo cảm.

Trương Tiểu Hoa thấy hai người mờ ám, chỉ cười, cười đến Khương Nhuế quẫn bách, mới nói: "Không cần câu nệ như vậy, A Nam,... Chị có thể gọi cậu như vậy không?" Thấy Triệu Nam gật đầu, tiếp theo nói, "Chị nghe nói cậu hôm qua mới về đến nhà, về bằng cái gì thế? Trên đường đi mất bao lâu?"

"Ngồi xe lửa, trên đường bốn mươi tiếng đồng hồ."

Trương Tiểu Hoa cả kinh nói: " U, vậy cũng không gần, chắc đi đường vất vả lắm nhỉ?"

"Không sao." Triệu Nam nói.

"Vừa thấy thân thể của cậu, biết là chịu được khổ." Trương Tiểu Hoa cười nói: "Giống như Bảo Cầm nhà chúng ta, cậu đừng nhìn nó trắng nõn sạch sẽ, văn văn nhược nhược, trên thực tế một chút kiều khí (khí chất mềm mại, đáng yêu) đều không có, ở nhà thủ công nghiệp đều do nó làm, mấy con thỏ cũng đều do nó chăm sóc, lại chăm chỉ cần mẫn, tuy rằng tôi là chị dâu của nó nhưng còn không bằng một nửa nó đâu. Nàng chính là ít nói, sẽ không nói lời hay khiến cậu vui vẻ, quan trọng là nó ngoan ngoãn,"

Nhìn cô (TTH) nói một chuỗi, Khương Nhuế ngăn lại có chút không phải, đỏ mặt, nhỏ giọng nói: "Nào có được như chị dâu nói như vậy... "

"Cô gái ngốc," Trương Tiểu Hoa vỗ nhẹ nhẹ tay cô, đôi mắt lại nhìn Triệu Nam, hiển nhiên là nói cho hắn nghe, "Lời chị dâu nói đều là sự thật, để A Nam nghe một chút thì làm sao? A Nam cậu thấy có phải hay không?"

Triệu Nam nghiêm túc gật đầu, không có nửa điểm gật lấy lệ, "Phải."

Bọn họ vốn dĩ không phải là người nói nhiều, hôm nay lần đầu gặp mặt, ít nhiều có chút câu nệ, càng nói càng thiếu. Cũng may Trương Tiểu Hoa biết ăn nói, mở miệng liền cười khanh khách, không làm không khí xấu hổ.

Dần dần lại tới thêm vài người, ba người liền không nói chuyện nữa, cách mấy bước xa chờ ven đường.

Không bao lâu xe tới, Triệu Nam mua ba phiếu, đưa hai phiếu cho Trương Tiểu Hoa. "Tùy chị tiêu pha."

Trương Tiểu Hoa cười khách khí một tiếng, cũng không thoái thác nhiều.

Chờ hai người bọn cô lên xe, Triệu Nam mới đi lên. Khi ở nhà, Trương Lệ Vân tới tới lui lui giảng đạo hắn rất nhiều thứ, ra cửa cùng cô gái nhà người ta gặp mặt, nếu muốn cho đối phương lưu lại ấn tượng tốt, phải chủ động, phải chu đáo, tốt nhất nói ngọt chút, không thể để con gái tìm chuyện nói, thật sự nghẹn nói không ra lời, vậy tay chân phải cần mẫn, ra tay phải hào phóng, phải để cho đối phương nhìn ra được điểm tốt.

Trước đó hắn chỉ nghe một chút, vào tai trái ra tai phải, hiện tại nhìn thấy người thật, mới phát giác cùng với ảnh chụp lúc trước thân cận một chút, cũng không phải là ảo giác, thậm chí người thật so với ảnh chụp càng làm cho người ta muốn tiếp cận. Vì thế hắn bắt đầu lao lực hồi tưởng lời mẹ hắn nói qua.

Ô tô tới huyện thành, thời gian còn sớm không muộn, thời điểm này nếu ăn cơm trưa, quá sớm, nếu muốn cùng người đi công viên một chút, mùa đông lại ngại lạnh, đến nỗi xem phim, càng sẽ không có người gần giờ ngọ (11h - 13h) đi.

Ba người đi ở trên đường, Trương Tiểu Hoa cùng Khương Nhuế kéo tay, Triệu Nam một bên đi theo. Bọn họ ba người đều là người trẻ tuổi, Triệu Nam một thân quân trang, Khương Nhuế quần áo tươi sáng, diện mạo xinh đẹp, Trương Tiểu Hoa lớn lên cũng không kém, đi ở một bên, liên tiếp chọc người chú ý. Chỉ là phong cảnh là phong cảnh, tháng chạp gió lạnh lại không dễ chịu như vậy, nên tìm một chỗ đặt chân mới tốt.

Sắp đến cuối năm, hai bên cửa hàng so với phía trước náo nhiệt rất nhiều, Trương Tiểu Hoa nghĩ thầm nói đi cửa hàng dạo một chút, nhưng lời này từ nàng nói ra không tốt, sợ bị nhà trai hiểu lầm, cho rằng nhà gái muốn chiếm tiện nghi của hắn. Tuy biết Triệu gia là nhà giàu, hẳn là không đến mức mẫn cảm keo kiệt, nhưng lần đầu tiên gặp mặt, hai bên đều đang tìm hiểu, muốn cẩn thận một chút.

Cũng may Triệu Nam nhìn cửa hàng bách hóa Dương An phía trước, cuối cùng nhớ tới Trương Lệ Vân nói qua, nói với các nàng: "Đi Cung Tiêu Xã nhìn xem?"

Hai người Khương Nhuế tự nhiên đồng ý.

Cung Tiêu Xã dòng người chen chúc xô đẩy, vất vả công tác một năm, đến cuối năm, mặc kệ có dư tiền hay không, đều nên thưởng cho bản thân thật tốt. Quầy trước chen đầy túi tiền cũng các loại phiếu, đống lớn hàng tết không cần tiền dường như hướng người dọn.

Trương Tiểu Hoa xem đến líu lưỡi, Đỗ gia cũng mua vài thứ, nhưng cùng những người trước mắt này căn bản vô pháp so sánh, huống hồ công xã tuy rằng đã phát phiếu mua hàng, nhưng mặt hàng khan hiếm như đường trắng vẫn không có. Đây có phiếu người, đại bộ phận là công nhân viên chức nhà xưởng.

Khương Nhuế và Trương Tiểu Hoa tiến vào xem náo nhiệt, nhìn giá cả, các cô chính mình mua không nổi, nhưng nhìn quầy trên đủ loại màu sắc hình dạng, tràn đầy thương phẩm, thế nhưng cũng có một loại cảm giác thỏa mãn.

Lầu một là thuốc lá, kẹo, điểm tâm chờ thực phẩm phụ phẩm, lầu hai các màu vải vóc, len sợi, trang phục, lầu ba là chút dụng cụ gia đình.

Trương Tiểu Hoa vây quanh một cái TV trắng đen 12 tấc* Anh, cẩn thận nhìn giá cả, quay đầu lại cùng Khương Nhuế liếc nhìn nhau, hai người đồng thời che miệng lại, cười chạy ra.

(* 1 tấc = 10cm = 3,9 inch)

Giá kia, các cô cả đời cắt lông thỏ đều không mua được, quả thực hù chết người!

Triệu Nam ở phía sau hai người, nhìn các cô chạy xuống lầu hai, không dừng lại, chuẩn bị trực tiếp đi xuống lầu một, liền hỏi: "Muốn mua cái gì hay không?" Khương Nhuế dừng lại bước chân, nhẹ nhàng lắc đầu, "Chỉ nhìn qua thôi."

Trương Tiểu Hoa cười hỏi: "Cậu có phải mua đồ cho người nhà không? Chúng ta có thể thay cậu tham khảo."

Triệu Nam gật đầu nói có, ba người liền đi dạo lên lầu hai. Nhìn một vòng, hắn nhìn trúng mấy cái khăn quàng cổ bằng lông dê cho nữ, theo người bán hàng nói là mốt thời thượng ở phía nam, thành phố lớn cô gái nên có một cái. Khăn quàng cổ hơi mỏng, vuốt lại mềm lại ấm, so với dùng len sợi dệt lên ấm áp hơn nhiều, một cái liền phải vài khối.

Triệu Nam một lúc mua bảy cái, mấy chục đồng tiền hoa đi ra ngoài, Trương Tiểu Hoa cùng Khương Nhuế không ngừng hoảng sợ, cả người bán hàng đều kinh hoảng.

Trương Tiểu Hoa ít nhiều đoán được một chút, trong miệng nói giỡn: "A Nam mua nhiều như vậy, chẳng lẽ tính toán chuyển nghề bán khăn quàng cổ?"

Tới lầu một, Triệu Nam lại mua một bao hoa quả đường, một bao kẹo sữa, lúc sau hắn đề nghị cùng ăn cơm trưa. Toàn bộ huyện Dương An chỉ có một nhà quốc doanh tiệm cơm, hiện tại thời điểm ăn cơm, tiệm cơm không ít người, ba người tìm bàn trống ngồi xuống, Triệu Nam hỏi các cô thích ăn gì.

Thực đơn viết ở trên tường, Khương Nhuế chọn một đĩa cải xào, Trương Tiểu Hoa chọn canh xương sườn củ cải, Triệu Nam đứng dậy đi đến cửa sổ thanh toán tiền lấy phiếu, lại đem phiếu đưa đến sau bếp.

Chờ hắn đi xa, Trương Tiểu Hoa thở phào, nói với Khương Nhuế: " Vừa rồi xem tư thế cậu ta tiêu tiền, thật làm chị hoảng sợ, người ta mua một cái khăn quàng cổ suy xét bao lâu? Cậu ta lập tức mua bảy cái. Người khác mua đường theo viên, hắn là một bao một bao mua. Cũng may chị cầm giữ vững, không biểu hiện quá kinh ngạc, bằng không bị cậu ra sấn thành đồ nhà quê."

Khương Nhuế cươi nói: "Chị dâu một chút đều không thất thố, nhà chúng ta có thể trấn trụ vững chính là chị."

"Lời này chị thích nghe. Em nói em nha, đối với chị cười đẹp như vậy, mang mũ cao như vậy có ích lợi gì? Em cũng đối người ta cười một cái a. Chị dâu cùng em nói, em đừng nhìn hắn vừa rồi tiêu tiền xài phung phí, hơn phân nửa là ở trước mặt em khoe khoang, làm cho em xem. Nhà bọn họ có bao nhiêu người, yêu cầu mua bảy cái khăn quàng cho nữ? Bên trong khẳng định có phần của em. Ai nha, cô em chồng của ta chính là lợi hại, mới gặp mặt một lát, liền đem người mê đến vắt óc tìm mưu kế lấy lòng em."

Khương Nhuế nhấp khóe miệng nhẹ giọng nói: "Chị dâu nhỏ giọng chút, lỡ người ta nghe thấy được, liên lụy chị với em cùng nhau mất mặt."

"Còn trêu chọc đến chị?" Trương Tiểu Hoa nhướn mày, "Chị vừa mới ở trước mặt người ta nói em kiệm lời, không phải người miệng lưỡi sắc bén, hiện tại liền tự vả miệng, em nơi nào không nhanh nhẹn, là thâm tàng bất lậu mới đúng!"

Khương Nhuế mỉm cười không nói.

Trương Tiểu Hoa xem ở trong mắt, không biết vì sao, bỗng nhiên cảm thấy cô em chồng này không đơn giản.

Lúc trước chỉ xem cô vùi đầu làm việc, không tranh không đoạt, nhìn giống như sẽ có hại. Hôm nay lần đầu tiên xem mắt người ta, Nếu là giống cô gái nhỏ, chắc vừa thẹn vừa hoảng. Nhưng vị em chồng này, nhìn xấu hổ là xấu hổ, hoảng một chút lại không có. Hiện tại bộ dáng mỉm cười khóe miệng này, rõ ràng trấn định tự nhiên, thành thạo.

Nàng lại tưởng tượng Triệu Nam kia, tuy ít nói, nhưng vừa thấy cô em chồng, ánh mắt kia liền quản không được, một chút một chút hướng lên trên người cô liếc, vừa rồi còn tích cực biểu hiện như vậy, ai nấy đều thấy được, hắn đã để bụng. Nhưng nàng thế nhưng không nhìn ra ý tứ Bảo Cầm là gì.

Trương Tiểu Hoa không khỏi thầm nghĩ: Có lẽ tất cả mọi người đều mờ mắt, Đỗ gia này, Bảo Cầm mới là thâm tàng nhất.

19/01/2019 - Hoàn thành.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lão Đại Đều Yêu Ta
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...