Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lão Đại Đều Yêu Ta – Chương 157

Lão Đại Đều Yêu Ta

Tác giả: Khai Hoa Bất Kết Quả
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor: Bắc Chỉ.

Beta: Đường Đại Thiếu.

Bọn họ không ở lại võ lâm minh lâu lắm, vả lại trước mùa hè phải quay về Minh Sơn trang.

Tấn công Ma giáo không phải là chuyện một sớm một chiều có thể thực hiện, còn cần chờ đợi thời cơ thích hợp nên các môn phái đều dẹp đường hồi phủ, âm thầm củng cố lực lượng của mình.

Mọi người ở Minh Sơn trang nghênh đón trang chủ hồi trang, đồng thời cũng nghênh đón một tin tức kinh thiên động địa: Trang chủ chuẩn bị thành thân, đối tượng là tiểu trù nương trong phủ không mấy ai biết đến, không phải thu phòng, không phải nạp di nương, mà trở thành trang chủ phu nhân chân chính.

Chuyện này là do sau khi trang chủ quay về, trước mặt mọi người, hắn đã phân phó cho đại quản gia đi chuẩn bị, nên trong vòng một canh giờ, Minh Sơn trang từ trên xuống dưới, từ đại nha hoàn ở chủ viện, đến gã sai vặt ở chuồng ngựa, còn cả người bán hàng rong ở ngoài cửa cũng đã biết việc này. Hơn nữa không đến nửa ngày đã truyền khắp toàn thành, trong lúc nhất thời, khắp thành đều nghị luận sôi nổi, thảo luận đầu bếp nữ kia mỹ mạo tuyệt sắc như thế nào, mới có thể khiến trang chủ Minh Sơn trang không màng thân phận tôn t//i, cưới cô vào cửa.

Mà trong thời gian ngắn ngủn này, Khương Nhuế đã tắm rửa một cái, lại ngủ một giấc nhỏ.

Lăng Uyên lại sắp xếp chỗ ở cho cô một lần nữa, chính là ngôi viện bên cạnh chủ viện, hai người làm láng giềng, gần nơi gặp nhau lần đầu ở hoa viên; khi đó hoa đào nở rộ khắp vườn, hiện giờ trên cây đã ra không ít quả.

Thấy cô tỉnh lại, nha hoàn bưng điểm tâm, đưa canh thanh đạm cho cô lót bụng. Khương Nhuế hỏi qua, biết được Lăng Uyên đang nghị sự, cô đành chuẩn bị đi phòng bếp thăm đám người Lý mụ mụ.

Dọc theo đường đi gặp được không ít người, không quen thân lắm, thấy cô dường như là người mới biết, cung kính chào hỏi, lén lén lút lút đánh giá, chờ khi cô đi khuất, họ nhất định sẽ bàn tán không thôi.

Lần này rời trang mới hơn một tháng, phòng bếp cũng không có biến hóa gì, y như trước lúc cô rời đi. Lúc này chưa tới giờ cơm, Trương tẩu tử đang ở trong viện rửa rau, Liễu Liễu ở một bên hỗ trợ.

Tiểu cô nương không lúc nào nghiêm túc, đôi mắt nhìn chung quanh, chợt thấy người từ ngoài cửa đi vào, cô nàng nhảy cẫng lên, vừa mừng vừa sợ, “Tam tỷ tỷ!”

Cô nàng vứt hết đồ ăn xuống, chạy về phía Khương Nhuế, đang muốn chạy tới cười hì hì ôm một cái như ngày thường, đột nhiên nhớ tới điều gì đó đành cứng ngắc dừng lại, vân vê vạt áo kêu một tiếng: “Bái kiến Tần cô nương.”

Đây là đại quản gia mới vừa thông báo cho toàn phủ, về sau thấy cô phải cung kính gọi là Tần cô nương, chờ vào cửa, lại đổi thành gọi phu nhân, không thể tùy ý giống như trước được.

“Ta nghe thấy rất khó chịu, vẫn gọi giống như trước đây đi.” Khương Nhuế cười nói, lôi kéo tay nàng đi vào trong, chào hỏi với Trương tẩu tử.

Trương tẩu tử đứng lên, câu nệ lên tiếng, tay xoa xoa trên tạp dề. Trong phòng bếp những người khác nghe được động tĩnh chạy đến, phản ứng cũng không khác gì hai người bọn nàng lắm, chỉ có Lý mụ mụ trông còn trấn định.

Khương Nhuế biết, muốn ở chung giống như trước đây nhất định không có khả năng, sẽ chỉ làm bọn họ càng thêm không tự nhiên, cũng không miễn cưỡng, nói đùa vài câu với họ xong bèn đi xuống bếp nói chuyện với Lý mụ mụ.

“Lý mụ mụ gần đây thế nào?”

Lý mụ mụ một mặt cẩn thận đánh giá cô, một mặt đáp: “Ta cả ngày ở trong phủ, ngày qua ngày chính là như vậy, nhưng nhìn ngươi lại thấy gầy đi không ít, chuyến đi này có phải vất vả lắm phải không?”

“Không vất vả, chỉ là đồ ăn ở bên ngoài ăn không ngon, vẫn luôn nhớ tới tay nghề của Lý mụ mụ.” Khương Nhuế mang theo chút làm nũng nói.

Lý mụ mụ nghe xong vui vẻ, trong miệng lại nói: “Tay nghề đáng ba xu kia của ta, cũng chỉ đủ lừa gạt các ngươi thôi.”

Hai người nói chuyện một lát, cảm giác xa lạ mới dần dần biến mất. “Trong khoảng thời gian đấy đã xảy ra chuyện gì? Ngươi với trang chủ sao lại…” Lý mụ mụ thử hỏi.

Khương Nhuế không hề giấu diếm, nói một ít chuyện phát sinh trên đường.

Nghe nói bọn họ bị đuổi giết, Lý mụ mụ hoảng sợ không thôi, “May mà không bị làm sao cả, lá gan của ngươi cũng lớn quá rồi đấy.”

Thế nhưng nói lại thì, nếu không có lá gan lớn như vậy, không có một cô nương dám xuống vách núi tìm trang chủ, sao có thể có hiện trạng như bây giờ chứ?

Lúc trước Lý mụ mụ còn lo lắng chuyện hôn nhân của cô, muốn cô ra ngoài nhiều thêm một chút, xem xem có duyên với hộ vệ, quản sự trong phủ hay không, lại không nghĩ tới chuyến này cô đi ra ngoài dây tơ hồng lại nối với trang chủ.

Nhưng mà sự nghiệp cả đời của bà, vất vả lắm mới có một tiểu cô nương không tệ, lại bị trang chủ bắt đi, hiện giờ bà không có ai nối nghiệp, lại còn phải bồi dưỡng người khác từ đầu.

Trong viện, Liễu Liễu rửa đồ ăn, tầm mắt liếc nhìn vào trong phòng, “Trương tẩu tử, Tam tỷ tỷ thật sự phải làm trang chủ phu nhân của chúng ta sao. Tỷ ấy mặc y phục cũng thật đẹp, thì ra Tam tỷ tỷ trang điểm lên, còn xinh đẹp hơn Ngưng Hương tỷ tỷ ở chủ viện.”

Trương tẩu tử nhịn không được cười nói: “Tam nương vốn dĩ đã đẹp, cũng chỉ có mấy tiểu cô nương các ngươi là không nhìn mặt, chỉ chuyên nhìn chằm chằm quần áo với trang sức xinh đẹp thôi.”

Liễu Liễu lè lưỡi.

Rời khỏi phòng bếp, Khương Nhuế về lại viện của mình, xa xa thấy Ngưng Hương thấp thỏm ở trước cửa phòng, “Ngưng Hương tỷ tỷ.”

Ngưng Hương vội nói: “Tần cô nương sau này gọi ta là Ngưng Hương là được rồi.”

Vốn dĩ nàng cho rằng cô có thể được trang chủ coi trọng, làm di nương đã là may mắn, nào dự đoán được trang chủ thích cô như vậy, giờ cô ấy quả thật đã thành nữ chủ nhân trong trang. Nếu đối phương là di nương, nàng còn có thể tùy tính một chút, nhưng giờ người ta thành trang chủ phu nhân, vậy thì quy củ không thể loạn.

Khương Nhuế cười cười, “Tìm ta có việc gì sao?”

“Trang chủ đang ở chủ viện chờ Tần cô nương cùng dùng bữa tối.”

Viện của Khương Nhuế chỉ cách chủ viện một bức tường, đi qua một cái cổng tròn đã thấy Lăng Uyên đang ngồi chờ cô dùng thiện.

Nói là cùng nhau cơm nước thôi nhưng đến khi ăn xong rồi hắn lại không để người đi, nắm tay cô đến trong viện ngắm trăng.

Giờ đang lúc chiều tối, trời còn chưa đen hẳn mà ánh trăng đã treo cao, trong vườn cũng bắt đầu có tiếng côn trùng kêu to không biết mệt mỏi.

“Nàng đi đường mấy ngày này có mệt không?” Lăng Uyên hỏi cô.

Khương Nhuế lắc đầu: “Trước đó ta đã ngủ rồi, không mệt.”

Hắn kéo cổ tay cô, giống như chơi đùa như có như không mà x* n*n, “Phòng mới ở có quen không? Nếu ở không quen, thì dọn đến chỗ ta đi.”

“Như vậy không hợp quy củ…” Cô vội liếc hắn một cái, trong mắt nhiễm vài phần ngượng ngùng.

Lăng Uyên cảm thấy trong lòng mình hình như có cái gì đó đang ngo ngoe rục rịch, hắn duỗi tay vén tóc của cô ra sau tai, ngữ khí ôn hòa, ngậm cười nói: “Quy củ là người định.”

Khương Nhuế vẫn lắc đầu, “Vẫn không tốt.”

Lăng Uyên liền xoa bóp mặt cô, “Nàng quyết định đi, ta đã bảo người xem lịch, tháng này không tốt, sớm nhất là đầu tháng sau.”

Khương Nhuế há miệng th* d*c, đang định nói, Lăng Uyên lại giống như bất đắc dĩ hỏi lại: “Có phải nàng cũng thấy quá muộn đúng không?”

Cô trừng mắt tròn xoe nhìn hắn. Quyết định thành thân là chuyện hệ trọng, nếu thật sự quyết định là đầu tháng ba, từ giờ đến lúc đó còn chưa đến một tháng nữa, chạy vội còn không kịp, chứ nào có chuyện cô thấy muộn?

Ấy thế mà có người lại muốn cố tình xuyên tạc ý của cô, thở dài nói: “Ngày mai ta lại phải thúc giục Lý nhị mới được, để hắn biết đường mà nhanh lên, không thể để phu nhân đợi lâu.”

Lý nhị chính là đại tổng quản Minh Sơn trang, có tiếng là chính trực, là cùng hội với bọn Vương Tam rất được Lăng Uyên tín nhiệm.

Hắn vừa nói xong, Khương Nhuế đứng lên cắm đầu đi ra ngoài, mới vừa đi hai bước, bên hông chợt căng chặt. Cô bị một cánh tay hữu lực ôm lấy, người nọ bám vào vành tai cô cười nói, “Phu nhân chớ đi, ở lại với ta thêm chút nữa.”

Lúc trước ở nhà người khác, hắn trưng cái mặt chính nhân quân tử lắm, hiện giờ về đến địa bàn của mình đã có xu hướng lộ ra nguyên hình.

Tác giả có lời muốn nói:

Lão bát: Tại hạ bất tài, cũng chỉ có hai lớp da mặt. =))))

10/04/2020 – Hoàn thành.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lão Đại Đều Yêu Ta
Chương 157

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 157
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...