Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lão Đại Đều Yêu Ta – Chương 125

Lão Đại Đều Yêu Ta

Tác giả: Khai Hoa Bất Kết Quả
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor: Bắc Chỉ.

Beta: Leo Lười Ham Hố.

Lần ầm ĩ trước đó của Hình gia, không hề ngạc nhiên chút nào, lấy sự bại trận của Hình phụ mà chấm dứt.

Hai người cộng lại đã hơn một trăm tuổi chiến tranh lạnh hai ngày, phải nói là mẹ Hình đơn phương không để ý tới cha Hình, ông liền có chút chịu không nổi, ngầm dặn Hình Diễn, để hắn đi tìm hoa tường vi, hơn nữa còn xụ mặt đặc biệt dặn dò, phải là loại hoa của Thẩm gia.

Thần tiên đánh nhau, phàm nhân gặp họa. Tuy rằng Hình Diễn ở bên ngoài phong quang vô hạn, về nhà lại rơi vào cảnh dưới đáy chuỗi thức ăn, Thái Thượng Hoàng phân phó nào dám từ chối, hôm nay cố ý kết thúc công chuyện trước, rồi tới Thẩm gia thăm hỏi.

Hắn đi theo bảo mẫu vừa mới bước vào đình viện Thẩm gia, liền nhìn thấy ở góc tường có người mang mũ rơm, nhón mũi chân, muốn ngắt đóa hoa đầu cành, lại luôn trượt, làm thế nào cũng không với tới.

Tháng năm, là thời điểm khí hậu tốt, nhiệt độ không khí cũng không thấp, ánh mặt trời rực rỡ chiếu xuống xuống, làm cánh tay cố vươn cao dường như trắng sáng lên.

Mặc dù chỉ là bóng dáng, nhưng Hình Diễn nhận ra, chính là Thẩm gia tiểu thư đã gặp mặt một lần kia, nhớ tới tiểu mỹ nhân thanh lãnh kia, hắn quay người đi qua.

Cây thạch lựu có hơi cao so với tiểu mỹ nhân, nhưng với hắn thì dễ dàng, hái được hoa, nhìn người đưa qua, hắn tự cho là văn nhã mà nhe răng cười, "Thẩm tiểu thư, lại gặp mặt." Hơi có chút bắt quàng làm họ.

Khuôn mặt dưới mũ rơm rất nhỏ, khoảng cách này so với lần nhìn thoáng qua trước đó càng cảm thấy xinh đẹp hơn, lông mi thon dài đen nhánh, mắt lãnh đạm, gương mặt trắng đến trong sáng, vì bị mặt trời chiếu vào, lộ ra ửng đỏ nhợt nhạt, chút nhan sắc này ít nhiều hòa tan thanh lãnh quanh thân cô.

Khương Nhuế nhìn hắn bỏ hoa vào trong giỏ hoa, khẽ gật đầu, "Cảm ơn, ngài là?"

Mỹ nhân chính là mỹ nhân, đến thanh âm cũng dễ nghe như vậy, Hình Diễn nghĩ ở trong lòng, ngoài miệng nói: "Chuyện nhỏ mà thôi không tốn sức gì, tôi họ Hình, mấy ngày trước tới bái phỏng Thẩm lão tiên sinh, không biết Thẩm tiểu thư có còn nhớ hay không?"

Khương Nhuế lại gật gật đầu, "Tự nhiên còn nhớ, thì ra là Hình tiên sinh."

"Hôm nay lại tới quấy rầy." Hình Diễn cười nói.

Khương Nhuế lễ phép nhợt nhạt cười, "Ông nội đang ở trong phòng, Hình tiên sinh mời tự nhiên."

Hình Diễn cũng không nói nhiều, nói câu hẹn gặp lại, để bảo mẫu mẹ Hứa dẫn vào nhà, chờ khi đi ra, trong hoa viên đã không còn bóng dáng mỹ nhân, hắn nhìn xung quanh một vòng, tiếc nuối mà lắc đầu.

Trợ lý Tiểu Lâm nhìn thấy thế, lên xe thì có chút muốn nói lại thôi.

Hình Diễn đánh giá hạt giống trong tay, khóe mắt thoáng nhìn động tác của cậu, nói: "Có chuyện thì nói, có phải buổi tối hẹn bạn gái đi chơi, muốn tan tầm sớm một chút?"

Tiểu Lâm mặt đỏ lên, "Hình tiên sinh, tôi còn độc thân."

"Độc thân thì độc thân, đỏ mặt với tôi làm cái gì?" Hình Diễn ghét bỏ nói.

"......" Tiểu Lâm yên lặng xoay người sang chỗ khác.

Một lát sau, Hình Diễn buông hạt giống, nói: "Nói đi, có phải cha mẹ tôi lại dặn dò gì đúng không?"

Trợ lý Tiểu Lâm là do cha Hình tuyển vào công ty, mẹ Hình lại bày mưu đặt kế, sắp xếp ở bên người Hình Diễn, ngoại trừ việc giải quyết công chuyện, còn có một chức trách quan trọng —— làm ống truyền lời của cha Hình mẹ Hình, tận dụng mọi thứ giục hắn tìm bạn gái.

Hai người xếp tai mắt quang minh chính đại, đúng lý hợp tình, Hình Diễn với chuyện này lại không có ý kiến gì, dù sao hai ông bà cũng không phải là giám sát, chỉ là để người ở bên tai hắn dong dài thôi, hắn nghe vào tai này ra tai kia, làm như không nghe thấy. Huống chi ngoại trừ dong dài, năng lực làm việc của Tiểu Lâm xác thật là rất tốt.

Tiểu Lâm cân nhắc giọng điệu, chần chờ nói: "Chuyện vừa rồi, kỳ thật sếp có thể nhân cơ hội trao đổi cách liên hệ với Thẩm tiểu thư."

"Vô duyên vô cớ trao đổi liên hệ cái gì?" Hình Diễn nhướng mày.

"Ách...... Hình tiên sinh không phải có hảo cảm với Thẩm tiểu thư sao?"

Tiểu Lâm có đôi khi cũng rất khó xử, theo lý thuyết thì thân là cấp dưới đủ tư cách, không nên hỏi đến sinh hoạt cá nhân của ông chủ, nhưng trên vai cậu còn gánh vác một trọng trách khác, ký thác sự tha thiết chờ mong của cha mẹ ông chủ, mà cậu lại nhận phần tiền lương kếch xù này, chỉ có thể cố gắng mặt dày, mỗi ngày làm theo phép tắc đốc thúc hai câu.

Hình Diễn hiếm lạ nói: "Con mắt nào của cậu thấy tôi có ý với tiểu mỹ nhân?"

Hình như...... Hai mắt đều thấy.

Tiểu Lâm nhỏ giọng nói ở trong lòng, mỗi câu một chữ đều là tiểu mỹ nhân, lần thứ hai thấy liền mượn việc hái hoa đáp lời, lúc rời đi chưa thấy được còn rất tiếc hận, chẳng lẽ đấy không phải là biểu hiện cho việc có ý sao?

Tuy rằng cậu chưa nói ra miệng, nhưng Hình Diễn từ trong biểu tình đó đã nhìn rõ, không khỏi chụp vai cậu một cái, "Được đấy trợ lý Tiểu Lâm, vốn dĩ tôi cho rằng cậu là người văn nhã, rất hàm súc, không nghĩ tới tư tưởng còn cởi mở hơn tôi đấy, không lẽ cậu là loại người trong truyền thuyết ấy, thấy mặt con gái người ta xong liền nghĩ ra con của mình học ở nhà trẻ nào rồi ấy nhỉ?"

"Không, không thể nào......" Tiểu Lâm mặt đỏ tai hồng, nói chuyện cũng nói lắp.

Hình Diễn cười tủm tỉm nói: "Đừng nóng vội đừng nóng vội, đều là đàn ông mà, tôi hiểu được, về sau có thích cô gái nào, nhớ nói trước một tiếng, tôi gửi bao lì xì kết hôn, con cái đến tuổi trăng tròn cũng chuẩn bị tốt bao lì xì, đỡ phải không kịp."

Tiểu Lâm bị hắn úp nồi đến hoàn toàn không có lời nào để nói.

Hình Diễn thảnh thơi bắt chéo chân. Hắn cảm thấy bản thân chưa từng mang ý xấu với tiểu thư Thẩm gia, không nghĩ tới sẽ bị người khác hiểu lầm.

Người đẹp mà, lòng yêu cái đẹp ai nấy đều có, thấy người cảnh đẹp ý vui, tự nhiên nhìn nhiều hơn một chút, nếu là người đẹp cao lãnh lại nhìn nhiều thêm một chút, nếu người đẹp vừa có văn hóa lại vừa cao lãnh càng muốn nhìn nhiều thêm một chút.

Hắn thấy cha mẹ học làm sang thì không cho là đúng, có thể thấy được người trí thức chân chính kín đáo lại có nội hàm, sẽ không vô duyên vô cớ khinh bỉ người khác, ngược lại, chẳng những không khinh bỉ, trong lòng còn rất tôn trọng.

Thú vị là, ngần ấy năm trời, những người hắn gặp toàn là những người tự cho là rất có tu dưỡng, ở đáy mắt lại hay khinh thường hắn nhà giàu mới nổi.

Nếu chỉ là khinh thường cũng thì thôi, rốt cuộc hắn thừa nhận, về học thức hắn đúng là không bằng người ta. Còn có vài người, một mặt xem thường hắn, một mặt muốn chiếm được chỗ tốt trên người hắn, khi nói chuyện với hắn, biểu tình trên mặt che dấu rất tốt, một con mắt viết hạ thấp thân phận, một mắt khác viết tiền tài d*c v*ng.

Người đẹp, Hình Diễn nhìn không ít.

Hắn có tài phú địa vị như vậy, tự nhiên trong mắt vài người là kẻ coi tiền như rác, cái bánh thơm. Người đẹp xuất thân không tốt hy vọng leo lên người hắn, tìm cái phiếu cơm nửa đời sau cho mình. Người đẹp xuất thân tốt, trên mặt kiêu căng giữ giá, trong lòng không tình nguyện, lại muốn ích lợi khổng lồ của hắn cho gia tộc phía sau ả.

Loại chuyện này thấy nhiều, hắn dần thành thói quen, không để ở trong lòng, cũng không có tâm thưởng thức mỹ nhân, gặp được người xinh đẹp, nhìn một hai lần là thôi, chỉ dừng tại đây.

Thế nhưng Thẩm gia quả thật khác hẳn những nhà khác, không giống người khác, trong lòng xem thường (bình thường not coi thường), trên mặt lại ra vẻ thân thiện. Thẩm gia từ già đến trẻ, từ ông bà đến cháu gái, lạnh lùng với hắn, là lạnh thật, lạnh từ trong ra ngoài.

Nhưng loại lạnh này, cũng không làm người ta có cảm giác bị coi khinh, dù sao thì về lễ tiết, bọn họ không có chỗ nào thất lễ, chỉ làm người ta cảm thấy, cả nhà này đại khái chính là thanh cao không làm ra vẻ như thế.

Hình Diễn phát giác bản thân có ấn tượng không tồi với người nhà người ta.

Ý thức được điều này, hắn sờ sờ cằm, âm thầm suy nghĩ, chẳng lẽ hắn có thuộc tính ẩn, chính là kiểu thích mặt nóng dán m//ô//n//g lạnh?

Bên kia, Khương Nhuế đang nhặt cánh hoa cùng Thẩm lão thái.

Tất nhiên cô biết Hình Diễn đi rồi, lại không cố ý tạo cơ hội đi ra ngoài thấy mặt.

Trước khi tiến vào thân phận Thẩm Sơ Âm, cô đã từng ngầm quan sát Hình Diễn một lượt, phát hiện hắn trông tùy tính ngang ngược, gặp người liền cười, trên thực tế không dễ dàng tiếp cận. Nếu làm quá cố tình, rất có thể hoàn toàn ngược lại, không bằng từ từ mưu tính.

"Chiều mai có sắp xếp gì không? Không có việc gì đi xem diễn kịch với bà nội đi." Thẩm lão thái bỗng nhiên nói.

Khương Nhuế lấy lại tinh thần, gật gật đầu, "Dạ."

Bà nhìn cô, bất đắc dĩ mà thở dài: "Đứa nhỏ này, nghỉ ngơi ở nhà nhiều ngày như vậy, cũng không đi ra ngoài một chút, chơi với bạn với bè. Những cô gái khác thì đi dạo phố mua sắm, hẹn hò với bạn trai, nhân tuổi còn trẻ hưởng thụ nhân sinh, con ôm đàn violon là có thể trôi qua cả đời sao? So với bà già ta đây còn lặng lẽ hơn, đều là bị ông nội con dạy hư."

Khương Nhuế cười nói: "Con ở cùng ông bà, chẳng lẽ không tốt sao?"

"Tốt thì tốt, nhưng chúng ta hai ông bà già, còn có thể ở cùng con được mấy năm?" Nhắc tới chuyện này, Thẩm lão thái liền lo lắng sốt ruột.

Đời này bà chỉ có một đứa con, đã sớm đi mất rồi, còn cháu gái nhỏ, lại bị bọn họ nuôi dưỡng đến quá đơn thuần, cả ngày chỉ biết chăm hoa kéo cầm, đạo lý đối nhân xử thế cũng không hiểu, Thẩm lão thái chỉ cần nhớ tới, chờ ngày sau và với bạn già ra đi, lưu lại cháu gái lẻ loi một mình, liền trằn trọc, khó có thể đi vào giấc ngủ. Nếu lúc bà còn sống không tìm cho cháu gái một đối tượng tốt, chỉ sợ ngày sau tới giờ rồi phải đi, cũng không nhắm mắt được.

"Bà nội đừng nói như vậy, bà và ông nội phải sống lâu trăm tuổi." Khương Nhuế nhíu mày nói.

"Được được được, không nói không nói." Sợ cháu gái nhỏ thương tâm, Thẩm lão thái nói.

Chờ đến chiều hôm sau, Khương Nhuế cùng thẩm lão thái đi tới rạp hát lớn Lâm Thành. Tới nơi mới phát hiện, bà còn hẹn bạn đến, đối phương cũng là bà cố nội đầu tóc hoa râm, hơn nữa bên người còn có một người trẻ tuổi.

Thấy thế, Khương Nhuế trong lòng có dự cảm.

Quả nhiên, hai bà chạm mặt, hàn huyên hai câu, liền giới thiệu cháu trai cháu gái của mình.

Khương Nhuế nhìn người trẻ tuổi đối diện kia vẻ mặt kinh ngạc bất đắc dĩ, liền biết hắn cũng là bị lừa tới.

"Các con là người trẻ tuổi cũng không xem mấy loại kịch bản này, không bằng cùng nhau ngồi uống ly cà phê, trò chuyện, chờ hai bà già chúng ta đi ra đi." Bà cụ đối diện nói.

Thẩm lão thái nhìn sắc mặt cháu gái mình, mang theo chút cẩn thận nói: "Âm Âm, con xem có được không?"

Tới nước này rồi, Khương Nhuế còn có thể nói cái gì? Bà vì cô khổ tâm cố sức, không thể xoay người đi, chỉ phải đồng ý.

Tác giả có lời muốn nói:

Lão Thất: Này! Sao có đứa chen ngang thế, muốn đấu sao?

Tiểu Lâm: Không phải nói không có ý với người ta sao? (Nhỏ giọng nói)

ps: Vẫn là hơi bí văn, có lẽ cập nhật lúc rạng sáng hai chương, ngày mai tới xem ~

15/10/2019 – Hoàn thành.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lão Đại Đều Yêu Ta
Chương 125

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 125
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...