Lão Bà Ngươi Thật Bổng – Chương 37
Lão Bà Ngươi Thật Bổng
Quả thật, bởi vì thái độ của Giang Tê Ngô đối xử với Phương Nhan hoàn toàn khác biệt so với Chung Vĩ Triết, nên làm Phương Nhan càng cảm thấy mối quan hệ giữa hai người họ rất là yếu ớt.
“Ân, người vừa gọi là bạn trai của em? Nói cái gì vậy?”
Phương Nhan cố tỏ vẻ thật tự nhiên hỏi thăm, Giang Tê Ngô đang xem điện thoại, nghe được Phương Nhan hỏi thật tức nhíu mày. Không biết có phải vì không muốn nhắc đến bạn trai hay là vì người nhắc đến là Phương Nhan.
Cho dù biết Giang Tê Ngô tâm tình không vui, nhưng bây giờ Phương Nhan vẫn phải tiếp tục nói đến chuyện này. Nàng nhất định phải từ Giang Tê Ngô biết được tình huống cụ thể, mới có thể suy tính được bước tiếp theo nên làm như thế nào.
Nhìn Giang Tê Ngô không nói cái gì, vì vậy nàng đổi một phương pháp khác, giả bộ như than thở nói: “Em đứa nhỏ này, rõ ràng nói là bạn thân, phải thành thật với nhau, nhưng chính em lại bắt đầu giấu diếm.”
Nghe được lời này Giang Tê Ngô mới có phản ứng, cô nhìn chằm chằm Phương Nhan bên cạnh, tựa hồ muốn nói điều gì, nhưng lại có vẻ như không biết nói như thế nào.
“Viên Viên tỷ, em không biết phải nói thế nào với chị về tình huống phức tạp hiện giờ.”
Phương Nhan tiếp tục dẫn dắt Giang Tê Ngô để cô nói ra lời trong lòng: “Phức tạp, có gì phức tạp?”
Giang Tê Ngô mím môi, nghĩ một chút nói: “Còn nhớ em đã nói với chị, em hoài nghi bạn trai em đã kết hôn không?”
Phương Nhan trong lòng khẻ động, lại gật đầu, tiếp tục nghe Giang Tê Ngô giống như tự thuật nói: “Từ sau lúc đó, em có điều tra... Vẫn muốn tìm người tên Phương Nhan, nhưng chỉ được nhìn thoáng qua một lần.”
Cô rất tự nhiên dựa vào vai của Phương Nhan, Phương Nhan không nhìn thấy nét mặt của cô, chỉ có thể nghe tự giọng nói phát đoán tâm tình của cô lúc này.
Nghe thấy Giang Tê Ngô không có từ bỏ muốn tìm kiếm chân tướng, Phương Nhan mấy lần dường như sắp bị bại lộ sự thật làm nàng đổ mồ hôi lạnh, nàng cố khắc chế bản thân để không run rẩy, cực lực làm cho bản thân mình bình thường nhất: “Đây cũng quá trùng hợp rồi, có phải hay không cô ấy cố tình tránh mặt em.”
Nàng nói như vậy, chỉ muốn Giang Tê Ngô có thể đối với sự tồn tại của “Phương Nhan” mà hết hi vọng.
Giang Tê Ngô nghe như vậy ngồi dậy, nhìn thẳng vào mắt của Phương Nhan, có chút kích động nói: “Em cũng cảm thấy cô ấy cố tình tránh né em. Thế nhưng, cô ấy tại sao lại muốn tránh em, nếu như em thật sự là tình nhân của chồng cô ấy, thì cô ấy phải quang minh chính đại tìm em gây khó dễ, thậm chí có thể đánh em!”
Chỉ cần nghĩ bản thân không biết được rõ ràng sự thật, thì cảm xúc của Giang Tê Ngô không ổn định: “Em đối với tình cảm này hoàn toàn không có cảm giác an toàn, em cùng bạn trai ở cùng một chỗ, trong đầu đều sẽ nghĩ mình là một người bạn gái bình thường, hay là một hồ ly tinh trong truyền thuyết?”
Cô trở nên mơ hồ, lại càng tức giận hơn, càng có nhiều cảm xúc không tên quấn lấy mình. Phương Nhan thấy vậy liện nắm lấy tay của cô, nàng dùng sức, dù biết sẽ làm cho cô đau. Nhưng Phương Nhan muốn dùng hơi ấm để an ủi cô, nàng hận không thể xé bỏ lớp quần áo, để có thể cho cô thêm hơi ấm.
Loại chuyện này sẽ chẳng có ai hiểu cho Giang Tê Ngô, càng sẽ không hiểu được sự phiền não trong mấy tháng nay làm cho khổ sở.
Phương Nhan cảm thấy mình đã làm sai, nàng nên là làm cho Giang Tê Ngô cùng Chung Vĩ Triết dứt khoát cắt đứt mối quan hệ.
Nhưng nếu dứt khoát, thì nàng cũng làm mau chóng ly hôn, nếu mình không nhanh chóng dứt khoát giải quyết thì Giang Tê Ngô cũng đau khổ gấp trăm lần.
Bạn trai thì là người đã kết hôn, bản thân thì biến thành tình nhân bên ngoài, mới làm quen được một người bạn thì người bạn này lại là vợ của bạn trai. Vì mục đích có thể cùng chồng ly hôn, không từ thủ đoạn để tiếp cận, nếu chân tướng như vậy bị đưa ra ánh sáng, Phương Nhan tin tưởng Giang Tê Ngô sẽ sụp đổ mất.
Phương Nhan trong lòng than thở, liền nghe được Giang Tê Ngô tự lẩm bẩm: “Em kỳ thật đã cùng anh ta nói chia tay, anh ta từ chối, còn đánh em... Uy h*p em nói, đời này cũng đừng nghĩ rời khỏi được anh ta.”
Nghe được như vậy trong nháy mắt, Phương Nhan thậm chí muốn tức khắc đi tìm Chung Vĩ Triết: “Hắn dám làm như vậy!” Nhưng bây giờ, Phương Nhan chỉ có thể dùng giọng điệu run rẩy để hỏi, lửa giận của nàng sắp bùng cháy cả người.
“Viên Viên tỷ, em rất sợ hãi... Đây là lần đầu em yêu đương...Em chưa hề biết thì ra nam nhân đáng sợ như vậy...” Giang Tê Ngô thân thể run rất ngày càng nhiều, rõ ràng đang nhớ lại dáng vẻ của Chung Vĩ Triết lúc uy h*p.
Giang Tê Ngô nước mắt đã muốn chảy ra, nàng cảm thấy Giang Tê Ngô nhất định đang sợ hãi lắm, nhất định phải nghĩ ra phương pháp.
Phương Nhan giờ phút này không nói ra được cái gì, nàng cảm thấy đối với Giang Tê Ngô áy náy, nên trong lòng âm thầm thề sẽ làm cho Chung Vĩ Triết phải trả giá đắt. Nàng muốn để Giang Tê Ngô thoát khỏi tình trạng này, để Chung Vĩ Triết phải thân bại danh liệt.
“Viên Viên tỷ, chị ở bên cạnh em đi.” Giang Tê Ngô lại nói, Phương Nhan nghĩ nghĩ nhưng cũng không có khẳng định trả lời lại.
Giang Tê Ngô ôm chặt hơn, trên mặt sự đau khổ đều được niềm vui thay thế, giống như cảm thấy lời nói của mình chiếm được sự đồng tình của Phương Nhan nên làm ra khổ nhục kế. Nhưng Giang Tê Ngô nói đều là thật, nhưng chẳng qua cũng muốn lợi dụng nó để đạt được mục đích của mình.
Phương Nhan không biết cái gì, chỉ cảm thấy đau lòng Giang Tê Ngô đang ở trước mặt này, nàng hận không thể đem mọi thứ tốt đẹp của mình cho Giang Tê Ngô, bù đắp lại sự tổn thương của Giang Tê Ngô, nhưng nàng cái gì cũng không làm được, nàng chỉ có thể ôm chặt Giang Tê Ngô...
Hai người cứ ôm nhau như vậy, cho đến giờ cơm tối.
Đây là bữa cơm tất niên đầu tiên của Phương Nhan sau khi về nước, càng không tin được là nàng lại cùng ăn cơm tất niên với hai người chỉ mới gặp được một khoảng thời gian ngắn. Mọi người cùng nhau trò chuyện vui vẻ, rất hài lòng.
Cơm nước xong xuôi đã mười giờ tối, Giang Mẫu Thân có thói quen ngủ sớm, hai người để Giang Mẫu Thân trở về phòng, còn hai người thì ở lại rửa chén.
Hôm nay Phương Nhan mặc quần áo tương đối khó hành động. Giang Tê Ngô nhìn quấn áo của Phương Nhan thì nhẹ giọng nói: “Đi thôi, đi đổi áo ngủ.”
Phương Nhan cảm thấy có chút kỳ lạ, không biết vì sao âm thanh của cô nhỏ như vậy, cho đến khi nghĩ đến thì ra các nàng còn đang ở phòng khách, Giang Mẫu Thân chỉ mới đi vào phòng thì liền hiểu rõ.
Nàng cũng đè thấp giọng trêu ghẹo: “Ân, đừng nói cho chị biết, bộ đồ ngủ kia, mẫu thân em còn chưa biết nhe!”
Mặt Giang Tê Ngô liền đỏ lên, nhỏ giọng nói: “Em chỉ mặc cho một mình chị xem.”
Phương Nhan cười cười, cảm giác cô gái nhỏ này thật đáng yêu, cũng nói lại: “Vậy độ bồ ngủ này, chỉ mặc cho mình chị coi...Mà đúng rồi, lần trước đã hứa với chị sẽ mặc và bày ra một tư thế đẹp.” Nàng tiếp tục trêu chọc Giang Tê Ngô, Giang Tê Ngô không nói được cái gì, chỉ chạy nhanh với phía phòng ngủ.
Hai người đều thay đổi áo ngủ, mà trong lúc hai người mặc đồ ngủ xuất hiện ở phòng khách, mới cảm thấy được có sự xấu hổ xuất hiện.
Đừng nói Giang Mẫu Thân có thể đột nhiên đi nhà vệ sinh, chỉ mặc loại đồ ngủ này, sẽ làm cho người ta nghĩ đến chuyện kỳ quái.
Phương Nhan thì còn tốt, nhưng Giang Tê Ngô đã bắt đầu miên man không ổn định, cô mặc tạp dề vào để giảm bớt xấu hổ, khuôn mặt xinh xắn phối hợp với áo ngủ cùng tạp dề tinh tế che đậy, tình cảnh này truyền đến thị giác, làm cho sự đẹp đẽ này k*ch th*ch đến đòi mạng.






